Xóa bỏ Phật giáo Nguyên Thủy chuyên ngu dân. Đầu tiên xóa bỏ tư duy nguy hiểm nhất, tao gọi đó là tư duy Nghiệp Quả.

Cái tâm lý học và khoa học thần kinh đều là cách vận hành của não bộ,không cần chánh niệm hay mấy cái mày nói não bộ nó cũng hoạt động tương tự như vậy khi mày thư giãn sâu,hoặc thả hồn nhìn ngắm một cảnh đẹp mà không suy nghĩ thôi.Cái ngành công nghiệp tỷ đô giảm stress cũng chỉ dựa vào đó thôi,khác là có người hướng dẫn các cách để thư giãn,thêm mấy cái chánh niệm chủ yếu để tạo câu chuyện thôi.
Còn cái vụ tu chứng là tao trả lời bài thằng kia,tao không tin có cái vụ tu chứng.
Còn ngụy biện thì cả đống,cái lối trả lời lòng vòng tự mâu thuẫn nhau rồi đưa cái lý do tu chứng hay giác ngộ thì sẽ hiểu tao gặp hoài,riết không muốn tranh luận luôn.
Bảo Chánh niệm giống ngắm cảnh đẹp thì giống như bảo 'bú rượu say' với 'thiền' là một vì đều làm đầu óc trống rỗng à?
Tư duy cào bằng kinh thật.

Chánh niệm là mày đối diện thẳng với cái nỗi đau trong đầu mày mà đéo bị nó dắt đi. Còn ngắm cảnh đẹp là mày mượn ngoại cảnh để trốn tránh thực tại. Một bên là giải phẫu tâm lý, một bên là uống thuốc giảm đau. Đem so sánh với nhau lệch pha vl.

Còn vụ mày dị ứng với chữ 'tu chứng' hay 'giác ngộ', tao hiểu. Mày gặp toàn mấy con nhang đệ tử học vẹt, cãi đéo lại thì lôi chữ 'giác ngộ' ra làm cái khiên chắn đỡ đạn. Bọn đấy mày gặp cứ nhổ bãi nước bọt rồi đi cho tao, đéo cần tranh luận. Nhưng mày cũng đừng vì mấy con sâu đấy mà phủ nhận đi cái core logic rành mạch của triết lý nguyên thủy. Tứ Diệu Đế của nó chặt chẽ như một đồ thị vật lý, đéo có kẽ hở cho sự mập mờ đâu.
 
Cái có nó dek bù được cái cốt . Phật giáo chỉ là 1 phần rất nhỏ trong các nước kể trên và dường như dek đóng góp được cái lone gì trong các sự việc mày vừa nêu .
Mày im mẹ nó được rồi . Nói như mày thì phặt cũng chịu .
Tao ko biết cái cốt mày nhắc tới là gì, cốt chanh hay cốt dừa? Còn Phật giáo đóng góp thế nào cho văn hoá Nhật Bản thì m tự google ra mà đọc.
 
Tao ko biết cái cốt mày nhắc tới là gì, cốt chanh hay cốt dừa? Còn Phật giáo đóng góp thế nào cho văn hoá Nhật Bản thì m tự google ra mà đọc.
Nói đến JAV , người ta nói đến thần đạo . Phặt cái lone ấy . Nói đến Anh Fap Mỹ người ta nói đến đạo cơ đốc , đạo kito . Phặt tử ở Anh ở Fap toàn đi trông cần , chui cont . Phặt tử ở Mẽo toàn thuyền nhân , vượt biên , còn bị gọi là dũa nail . Dek đóng góp lone gì ở xã hội văn minh , khi nào cũng muốn chen chân đi tranh . Thà như đạo bà nj , tự tu mà giữ lấy lề , giữ trọn đạo . Boong .
 
Câu hỏi trước big bang là gì và các câu hỏi vòng lặp vô tận kiểu cái bắt đầu của cái bắt đầu là gì, là câu hỏi của mấy thằng mặc định vũ trụ sơ khai là hư vô,nhưng cái thuyết đó của tụi nó lại mắc lỗi lập luận mà tụi nó không biết.Nếu hư vô là bắt đầu thì tuyệt đối không có thứ gì khác kể cả không-thời gian,mà có thứ xuất hiện thì không có hư vô tuyệt đối,mà nếu vậy tức có thứ khởi đầu.
Mày phân tích khúc đầu rất khá. Cả Vật lý lượng tử và Triết học đều đéo công nhận cái gọi là 'Hư vô tuyệt đối'. Ngay cả trong môi trường chân không tuyệt đối (Quantum vacuum), nó vẫn đặc ngầu những thăng giáng lượng tử (hạt sinh ra và diệt đi liên tục). Chữ 'Không' (Sunyata) trong Đạo Phật cũng mang hàm ý là 'Dạng tiềm năng' chứ đéo phải là sự trống rỗng hoàn toàn.

NHƯNG, câu chốt 'tức có thứ khởi đầu' của mày lại tự bóp dái mày rồi. Mày dùng luật Nhân Quả để vả bọn 'Hư vô', nhưng mày lại đéo nhận ra: Nếu có một 'Điểm Khởi Đầu' (A), thì cái gì đẻ ra A? Mày lại kẹt vào vòng lặp vô tận.
Cách giải quyết duy nhất cho bài toán này là bẻ cong cái đường thẳng tuyến tính của mày thành một HÌNH TRÒN. Vũ trụ là Tuần hoàn (Cyclic). Hình tròn thì đéo có điểm bắt đầu. Đó là lý do Stephen Hawking bảo: 'Hỏi trước Big Bang có gì cũng ngu như hỏi phía Bắc của Bắc Cực là gì vậy'. Vì không-thời gian nó cuộn lại và lặp lại liên tục, Đạo Phật gọi đó là trạng thái 'Vô Thỉ' (Không có khởi đầu).
 
Nói đến JAV , người ta nói đến thần đạo . Phặt cái lone ấy . Nói đến Anh Fap Mỹ người ta nói đến đạo cơ đốc , đạo kito . Phặt tử ở Anh ở Fap toàn đi trông cần , chui cont . Phặt tử ở Mẽo toàn thuyền nhân , vượt biên , còn bị gọi là dũa nail . Dek đóng góp lone gì ở xã hội văn minh , khi nào cũng muốn chen chân đi tranh . Thà như đạo bà nj , tự tu mà giữ lấy lề , giữ trọn đạo . Boong .
Rác vc. Chào
 
Nói đến JAV , người ta nói đến thần đạo . Phặt cái lone ấy . Nói đến Anh Fap Mỹ người ta nói đến đạo cơ đốc , đạo kito . Phặt tử ở Anh ở Fap toàn đi trông cần , chui cont . Phặt tử ở Mẽo toàn thuyền nhân , vượt biên , còn bị gọi là dũa nail . Dek đóng góp lone gì ở xã hội văn minh , khi nào cũng muốn chen chân đi tranh . Thà như đạo bà nj , tự tu mà giữ lấy lề , giữ trọn đạo . Boong .
Mày lôi Nhật Bản ra làm ví dụ cho 'nước không có Phật pháp' thì tao vái lạy cái độ dốt lịch sử và văn hóa của mày.
Nhật Bản có hơn 70.000 ngôi chùa, Thiền tông (Zen) của Phật giáo đẻ ra văn hóa Samurai, Trà đạo và cái kỷ luật thép của người Nhật đấy thằng dốt ạ.
Thứ hai, mày đang mắc lỗi ngụy biện 'Tương quan nhân quả'.
Anh, Pháp, Mỹ nó giàu và thọ là nhờ Cách mạng Công nghiệp, nhờ Y học hiện đại và nhờ mấy trăm năm xách súng đi làm thực dân vơ vét tài nguyên của châu Á, châu Phi. Mày nghĩ bọn nó giàu là nhờ 'không có Phật' à?
Việc một nước nghèo hay giàu phụ thuộc vào Thể chế chính trị, Địa lý, và Cách mạng Khoa học. Đổ lỗi sự nghèo đói cho Phật giáo là một kiểu tư duy quy chụp rẻ tiền.
Đạo Phật là Triết học Tâm lý giải quyết nỗi đau tinh thần, đéo phải cuốn bí kíp làm giàu. Thích Ca Mâu Ni là một nhà tư tưởng, một bác sĩ tâm lý học. Hệ thống Tứ Diệu Đế của ổng sinh ra để giải quyết nỗi đau tinh thần (Khổ) của con người, chứ ổng đéo phải là Bộ trưởng Bộ Kinh tế. Đánh giá Đạo Phật bằng GDP thì khác đéo gì chửi Einstein là thằng giẻ rách vì Einstein không đẩy tạ được 200kg?
Tư duy cạn cỡ này thì tao khuyên mày nên học lại sách Lịch sử cấp 2 trước khi lên mạng gõ phím.
 
Đúng vậy, chắc gì đã có Big Bang. Nếu mày có thể phát triển lý thuyết giải thích về vũ trụ tốt hơn Big Bang, hoặc đơn giản là tìm ra bằng chứng vững chắc để phủ nhận Big Bang, mày là người hùng. Mọi người đều tôn vinh mày. Nhưng nếu mày nghi ngờ sự thông tuệ của 1 người sinh sống hơn 2500 năm trước, chỉ tồn tại thông qua lời kể và ghi chép của người khác, Phật tử sẽ sỉ vả mày. Hehe.
Mày nói đúng một nửa: Bọn 'con nhang đệ tử' học vẹt bây giờ sẵn sàng tế sống mày nếu mày dám nghi ngờ Phật. Đám đó tao đéo bênh. Nhưng mày đang mắc lỗi đánh đồng giữa 'Triết lý của người sáng lập' với 'Sự ngu dốt của đám tín đồ'.

Mày ca ngợi sự nghi ngờ của Khoa học? Vậy chắc mày chưa từng đọc Kinh Kalama của Phật giáo rồi. Cách đây 2500 năm, Thích Ca đã tuyên bố một câu y hệt tinh thần khoa học hiện đại: 'Đừng tin điều gì chỉ vì nó được ghi trong kinh điển, đừng tin vì nó là truyền thống, và CŨNG ĐỪNG TIN chỉ vì ta là Thầy của các người. Hãy tự mình kiểm chứng nó như người thợ kim hoàn thử vàng trong lửa'.

Thích Ca đéo bao giờ cấm sự nghi ngờ, phương châm của ổng là Ehi Passiko (Đến để tự kiểm chứng). Nếu mày tìm ra phương pháp diệt khổ tốt hơn Tứ Diệu Đế, mày cũng sẽ thành vĩ nhân. Còn đám Phật tử mà sỉ vả sự nghi ngờ của mày, bản chất là chúng nó đang phỉ báng lại chính lời dạy của Phật. Đừng lấy cái ngu của đám 'fan' để phủ nhận triết lý của 'idol'.
 
Khi xét riêng về khía cạnh nhân quả (Kamma-Vipaka), Phật giáo nguyên bản sở hữu những lập luận triết học và thực chứng logic sâu sắc. Khoa học thực nghiệm hiện đại (vật lý cổ điển, sinh học phân tử và tâm lý học hành vi) vẫn chưa thể phản bác hay tìm ra giải pháp để chứng minh. Có nhiều vấn đề nhưng tao sẽ chỉ phân tích riêng cái vụ số mệnh an bài.
Khoa học nhận định rằng sự khác biệt về tính cách, năng lực bẩm sinh (ví dụ: một thần đồng âm nhạc, một đứa trẻ vừa sinh ra đã có xu hướng bạo lực hay sự bất bình đẳng về số phận) hoàn toàn do sự kết hợp ngẫu nhiên của các nhiễm sắc thể (ADN) và đột biến gene, cộng với môi trường sống.
Phật giáo nguyên bản phản biện gene chỉ là cấu trúc vật lý (sắc pháp) đóng vai trò là "duyên" (điều kiện cần). Bản thân các vật chất vô tri không mang thuộc tính đạo đức để tự quyết định xu hướng tâm lý phức tạp của một sinh linh. Cái quyết định xu hướng bẩm sinh đó là nghiệp tích lũy từ quá khứ (purana-kamma). Nếu chỉ có gene và môi trường, khoa học không giải thích được tại sao những cặp sinh đôi cùng trứng, chung ADN, sống chung một nhà lại có xu hướng tâm lý và số phận hoàn toàn trái ngược nhau. Lỗ hổng trong nhận thức của khoa học nằm ở chỗ ngành di truyền học biểu sinh (epigenetics) hiện đại mới chỉ chứng minh được môi trường có thể kích hoạt hoặc tắt một số gene cụ thể, nhưng họ vẫn dùng từ ngẫu nhiên cho các hiện tượng chưa giải thích được. Về mặt tư duy hợp lý, ngẫu nhiên là một câu trả lời bế tắc của khoa học, trong khi Phật giáo đưa ra một hệ thống nguyên nhân - kết quả phù hợp với tư duy hợp lý khi nó mang tính kế thừa năng lượng (nghiệp lực).
Trong hệ thống triết học Phật giáo nguyên bản, việc một ai đó sinh ra bị khiếm khuyết bẩm sinh (về thể xác hoặc trí tuệ) không phải là một sự trừng phạt, cũng không phải là sự ngẫu nhiên vô cớ. Nó là kết quả vận hành phức tạp của mạng lưới nhân quả - duyên khởi. Khoa học giải thích khiếm khuyết bẩm sinh hoàn toàn do lỗi sao chép ADN hoặc đột biến gene. Phật giáo nguyên bản phản biện rằng gene chỉ là công cụ (sắc pháp). Câu hỏi đặt ra là: Tại sao dòng nghiệp thức của đứa trẻ này lại bị hút vào cấu trúc gene lỗi đó chứ không phải một cấu trúc lành lặn?
Phật giáo nguyên bản không bao giờ đổ lỗi 100% cho số phận hay kiếp trước theo kiểu định mệnh luận. Một người sinh ra bị khiếm khuyết là sự hội tụ của nhiều loại duyên trong "luận thư Patthana":
- Thân cận y duyên (upanissaya-paccaya): Nghiệp quá khứ là nhân tố quyết định tiềm ẩn.
- Câu sanh duyên (Sahajata-paccaya): Chế độ dinh dưỡng của người mẹ, tâm lý người mẹ khi mang thai, hoặc việc người mẹ tiếp xúc với chất độc hóa học (chất làm biến đổi gen, tia phóng xạ) ở thời điểm hiện tại đóng vai trò là duyên trợ lực trực tiếp.
=> Nếu nghiệp quá khứ rất nặng, dù người mẹ có chăm sóc kỹ đến đâu (duyên hiện tại tốt) đứa trẻ vẫn bị khiếm khuyết. Ngược lại, nếu nghiệp quá khứ nhẹ nhưng duyên hiện tại quá xấu (mẹ uống thuốc độc hại), khiếm khuyết vẫn có thể xảy ra.
Khi một người ở kiếp trước làm điều ác rồi chết đi, thân xác cũ của họ đã phân hủy thành tro bụi. Khoa học sẽ đặt ra vấn đề: Cái gì đã đem những thông tin về tội ác đó tới kiếp này để làm tổn thương cơ thể mới?
Phật giáo nguyên bản giải thích rằng thông tin khiếm khuyết không nằm trên vật chất. Nó nằm ở dạng "năng lực tiềm miên" lưu chuyển trong dòng tâm thức liên tục. Ngay khoảnh khắc thụ thai, thức tái sinh (patisandhi-citta) đóng vai trò như một khuôn mẫu năng lượng. Nó trực tiếp tác động, định hình và làm lệch lạc quá trình phân chia tế bào ban đầu của hợp tử dẫn đến việc hình thành một cơ thể khiếm khuyết.
Nếu đứng ở góc độ khoa học hay các tôn giáo thần quyền, việc một đứa trẻ vô tội vừa sinh ra đã phải chịu đau đớn, tàn tật là một sự bất công lớn của số phận (Đấng tạo hóa).
Phật giáo nguyên bản dùng trường hợp này để chứng minh luật nghiệp báo (kamma-niyama) vận hành hoàn toàn khách quan như luật trọng lực. Đứa trẻ bị khiếm khuyết là do chính hành vi trong quá khứ của dòng tâm thức đó tự gieo nhân và gặt quả, chứ không có một thế lực nào áp đặt sự bất công này lên chúng. Phật giáo nguyên bản đưa ra một lập luận mang tính hệ thống mà khoa học khó bác bỏ đó là tư duy hợp lý về "tính nhất quán của định luật bảo toàn". Khoa học thừa nhận không có một lực hay năng lượng nào tự nhiên sinh ra rồi đột ngột biến mất vào hư vô. Một người trước khi chết (kiếp trước) phát ra các năng lượng cực mạnh: sự bám chấp, sự tức giận, sự sợ hãi hoặc năng lượng của hành vi hủy hoại (sát sinh). Khi tim họ ngừng đập, năng lượng sinh học dừng lại nhưng năng lượng tâm lý/nghiệp lực đó không thể tan biến thành không có gì. Theo định luật bảo toàn, năng lượng đó buộc phải tiếp diễn. Nó phóng chiếu ra một cấu trúc mới, một khuôn mẫu mới. Nếu năng lượng trước khi chết mang tính tàn phá, cấu trúc mới sinh ra sẽ bị méo mó, lệch lạc (biểu hiện ra bên ngoài bằng sự khiếm khuyết cơ thể). Đứa trẻ nhận lấy cơ thể đó không phải là nạn nhân của ai khác, mà là sự tiếp nối hình thái năng lượng của chính mình.
Đối với Phật giáo nguyên bản, bằng chứng tối thượng không nằm trên giấy tờ mà nằm ở sự chứng thực của mỗi cá nhân. Khi một hành giả thực hành thiền định sâu (hay gọi là đạt tới các tầng thiền sắc giới) và chuyển hướng tâm lực sang túc mạng minh (pubbenivasanussati-nana) thì họ sẽ có khả năng nhìn ngược dòng thời gian để thấy rõ vô số kiếp sống trước của mình. Ở trạng thái tâm định tĩnh này, họ nhìn thấy rõ ràng hành vi thiện hoặc ác nào trong quá khứ đã trực tiếp cấu thành nên hình hài, hoàn cảnh và những khiếm khuyết hiện tại của họ tương tự việc một người tỉnh táo nhìn lại các sự việc mình đã làm ngày hôm qua. Đức Phật không bắt mọi người tin mà chỉ đưa ra phương pháp để bất cứ ai đủ năng lực tu tập đều có thể tự mình chứng thực điều đó.
Nhiều người hiểu lầm rằng nghiệp lực vận hành theo kiểu "mạng đổi mạng" (kiếp trước chết thế nào kiếp này phải chết thế đấy). Thực tế không phải như vậy.
Nghiệp là năng lượng của ý niệm/tư tâm sở (cetana). Chẳng hạn những người ở kiếp trước chết vì đuối nước, năng lượng tổn thương lớn nhất nằm ở sự hoảng loạn, đau đớn và bám chấp lúc lâm chung. Ở kiếp này, việc họ phải sống chung với nỗi sợ tắm biển/nước sâu bẩm sinh, sự bất tiện của đôi mắt bị tật như cận thị nặng hay những khoảnh khắc lo âu khi đối diện với nước lớn... chính là cách họ đang trả cái nợ năng lượng đó rồi. Họ đang gánh chịu quả báo dưới dạng tâm lý (nỗi bất an hay sợ hãi) chứ không nhất thiết phải trả bằng mạng sống một lần nữa.
Mặt khác, nỗi sợ bẩm sinh hiện tại chính là lá chắn bảo vệ họ. Nó giúp họ cảnh giác và chuẩn bị sẵn sàng tâm thế để không lặp lại bi kịch cũ.
 
Đù 8 trang. Đúng là chủ đề về thuốc phiện của nhân dân là sẽ có được một đám "tao không bị nghiện đâu" và "thực ra thì nó tốt cho sức khoẻ" 🤣

Lovenurse xác định từ lâu trên đời này không có thần thánh hoặc là thần là một thằng Lồn vô năng hoặc cực kỳ độc ác mới tạo nên thế giới như bây giờ nên không xứng đáng thờ phụng.

Còn riêng đạo phật theo lovenurse là chuyện cổ tích nói mồm nói sao cũng được, không diss nó được cũng chẳng chứng minh nó tồn tại được, lovenurse thấy tin thì tin không tin thì thôi, như lovenurse thì chọn đéo tin vì lovenurse đéo tin CON NGƯỜI, người kể chuyện tôn giáo là con người, và lovenurse chưa thấy thằng nào lậm tôn giáo đáng tin cả đặc biệt là khi nó xuất phát từ ấn đụ và đụ má là ấn đụ của cả ngàn năm trước, nó còn man rợ hơn bây giờ đến chừng nào, ngay cả thời đại truyền thông báo chí như bây giờ một chuyện còn bị kể tam sao thất bản thì cái mớ chuyện cổ tích dài thòng lòng này thì thoát khỏi quy luật được à ? Nghe nó có hợp logic không? Thậm chí chính bọn còm trên thớt này còn phải đặt ra cái gọi là "Đạo phật nguyên thuỷ" có nghĩa là khẳng định việc hiểu sai , dịch sai đạo phật là có thật ngay cả thời đại bây giờ , thì tại sao không thể áp dụng logic đó vào thời xưa được khi mà dân trí còn thua cả bây giờ khi nhìn hạt mưa, giọt nắng còn phải đổ cho thần thánh? Lovenurse hỏi, Giữa một thằng ngáo ngồi dưới gốc cây bị hoang tưởng kể chuyện hay một thằng ngồi dưới gốc cây xong tự nhiên giác ngộ thành phật thoát khỏi luân hồi thì câu truyện nào nghe có khả năng xảy ra hơn? Hay thậm chí thằng Lồn đó có thật hay không hay chỉ là nhân vật chính trong câu truyện được tác giả nào đó ngồi xuống tự viết ra (khả năng này rõ ràng cao hơn việc hàng trăm thằng đi theo đít ông phật nào đó ghi chép lại mấy cái ổng nói rồi biên tập lại thành cuốn kinh) .Hay giả sử luôn cái ông phật tổ này thực sự giác ngộ có thật thì bao nhiêu lời ông nói được ghi chép chính xác lại, bao nhiêu người biết chữ hồi đó? Bao nhiêu người ghi chép? Nếu nhiều thì ai là người biên tập lại? Khi biên tập nếu có khác biệt thì chọn ai là người ghi đúng? Hoặc nếu không thì Ai là người ghi chép chính, người ghi chép đó có theo mọi lúc mọi nơi được không? Không bao giờ nghe nhầm? Không bao giờ bị ốm? ngôn ngữ được xử dụng lúc đó có đủ khả năng truyền đạt thông tin 1 nghĩa không ? ( văn bản do liên hợp quốc còn phải chọn tiếng pháp làm ngôn ngữ viết trên các văn bản do grammar của nó khó bị hiểu hai nghĩa), còn Ấn độ bây giờ nó còn đéo có ngôn ngữ chính thức thì hồi đó ghi bằng ngôn ngữ rừng rú gì? . Cả trăm năm trước thì grammar và ký tự, và cách đọc văn bản của cái ngôn ngữ đéo gì đó khả năng còn chưa được thống nhất chứ đừng đòi hỏi phải ghi được 1 nghĩa. Lưu trữ thông tin trên giấy hay bằng gì? Cách bảo quản văn bản như thế nào? Quy trình chép lại văn bản để duy trì thông tin như thế nào? Ngôn ngữ phát triển theo thời gian, người nhật bây giờ còn đéo đọc được chữ nhật ngày xưa thì có nghĩa cần được phiên dịch lại ngay cả khi cùng một ngôn ngữ, chưa nói đến đòi phiên dịch sang các tiếng nước khác, và phiên dịch được cũng sẽ gặp các vấn đề y chang là ngôn ngữ không nhất quán. Căn bản để gọi cái kinh phật "nguyên bản" kia đúng sự thật thì khả năng theo logic là bao nhiêu Khi cái vũ trụ phật giáo nó lại rộng và chi tiết như thế như 1 người ngồi xuống và viết từ đầu đến đuôi? Theo lovenurse tỉ lệ là 0% . Nên lovenurse gọi phật giáo là truyện cổ tích là như vậy vì nó chứa đầy đủ yếu tố để làm chuyện cổ tích nếu bỏ yếu tố tôn giáo ra.


Tóm tắt cái đạo phật này theo cái mà gọi là phật giáo nguyên thuỷ nó thì sống chết vô nghĩa, đau đớn hạnh phúc cũng vô nghĩa, đạo gốc thì chẳng có chủ thể thờ cúng nên chẳng có đối tượng để chửi căn bản là cứ tồn tại là khổ giác ngộ thì ra khỏi vòng tròn luân hồi thì hết khổ, thằng nào cũng thành phật được khi giác ngộ, đạo này tới mỗi nước thì mỗi đứa tạo một phiên bản chả liên quan gì đến nhau và tất nhiên cũng là thuốc phiện hiệu quả cho các nước phong kiến cai trị dân đen. Chả biết thật hư thế nào chỉ biết nước nào càng lú vào tôn giáo càng nát ví dụ như ấn đụ cái nôi của bao nhiêu tôn giáo như nồi cám heo đáng ra phải rất đẹp đẽ nhân văn, nhưng không, làm phụ nữ ở đó thì chả khác gì địa ngục trần gian. Mồm đạo lý sống như cặc. Mấy thằng tây tạng thì dùng phật giáo để bảo vệ tầng lớp thống trị, dày xéo dân đen như thú vật.

Chê cơm sườn ác ôn, gây nghèo đói các thứ chứ phải công nhận ít nhất cách bọn nó loại bỏ bọn tôn giáo khỏi đời sống nhân dân thật sự rất đã. Giờ ở khựa đéo cần biết hồi mọi, hay phật hay chúa chả đứa nào được làm loạn đều phải chịu kiểm soát của đảng búa liềm hết.
 
Sửa lần cuối:
ông Thích Ca là ông đầu tiên nói với người khác là những gì Như Lai nói ra thì khoan hãy tin mà hãy dùng trí tuệ soi xét và thực hành, nếu đúng thì theo mà ko đúng thì quên đi. Khác 1 trời 1 vực với các tôn giáo khác là chúng nó buộc phải tin răm rắp. Tiếp theo pháp Phật ko phải tôn giáo, Nghiệp Quả là chỉ đến nguyên nhân và hậu quả, nghĩa là đéo có cái gì xảy ra mà ko có lí do cũng như đéo có cái gì tự thân nó tồn tại mà đéo nhờ cái khác. Suy luận đến cấp độ nguyên tử thì hạt nhân nó vẫn cần các lực khác thì nó mới tồn tại được. Ông Thích Ca ổng chỉ cho chúng sinh con đường sống an lạc ở hiện tại, rèn luyện trí tuệ ở hiện tại chứ đéo phải sống cho kiếp sau này nọ.
 
Đọc comment của mày tao rất ngại trả lời, vì mày quá ngu, có trả lời mày cũng không hiểu được.
Từ cách đặt câu hỏi mày đã sai ngay từ đầu. Để phản biện tao, thì câu mày nên hỏi là "4 tính chất khoa học đó của thuyết big bang là gì", chứ không phải mấy câu hỏi vô nghĩa kia. Từ đầu, tao đã cố ý lấy ví dụ về lý thuyết vật nặng rơi nhanh hơn vật nhẹ để làm nổi bật về 4 tính chất kia, chứ không phải bản thân lý thuyết, vì đó là lý thuyết sai, nhưng có vẻ IQ 2 chữ số của mày k tiếp thu được.
Và đây là 4 tính chất khoa học của thuyết Big Bang:
1. Tính kiểm chứng: Mỹ, Nga hay Tàu, chính phủ hay tư nhân đều có thể kiểm chứng được việc toàn vũ trụ đang giãn nở ra
2. Tính dự đoán: Big Bang dự đoán được bức xạ nền vũ trụ (CMB) trước khi nó được tìm ra.
3. Tính công bằng: Rất rất rất nhiều dữ liệu đã được thu thập, và càng lúc nó càng củng cố thuyết Big Bang, chứ k phải đi ngược lại.
4. Tính có thể bác bỏ: Rất dễ dàng, nếu có thể chứng minh được vũ trụ tĩnh, hoặc đang co lại, thì coi như Big Bang vứt sọt rác.

Phần dưới đây là trả lời cho những câu hỏi ngu của mày, và không liên quan gì tới chủ đề tranh luận chính về tính khoa học của thuyết luân hồi
1. Trước khi vụ nổ bigbang tạo ra thì cái gì tồn tại? Có cái gì trước đó?
Theo thuyết Big Bang thì Big Bang sinh ra không-thời gian (spacetime) Do đó, không hề có khái niệm "trước Big Bang" vì thời gian lúc đó không tồn tại. Thời gian bắt đầu từ Big Bang.
2. Năng lượng đâu ra tạo ra vụ nổ bigbang?
t = 0 được gọi là điểm kì dị (singularity). Đây là điểm giới hạn của thuyết Big Bang. Toán học chỉ tính được thời điểm sớm nhất là 1 đơn vị thời gian Planck (1 "Planck giây") sau Big Bang. Năng lượng hay vật chất ở đâu để sinh ra Big Bang vẫn là 1 bí ẩn.
Vậy a trả lời e đi. A ơi, chất rắn có rắn ko ạ

Mày phân tích khúc đầu rất khá. Cả Vật lý lượng tử và Triết học đều đéo công nhận cái gọi là 'Hư vô tuyệt đối'. Ngay cả trong môi trường chân không tuyệt đối (Quantum vacuum), nó vẫn đặc ngầu những thăng giáng lượng tử (hạt sinh ra và diệt đi liên tục). Chữ 'Không' (Sunyata) trong Đạo Phật cũng mang hàm ý là 'Dạng tiềm năng' chứ đéo phải là sự trống rỗng hoàn toàn.

NHƯNG, câu chốt 'tức có thứ khởi đầu' của mày lại tự bóp dái mày rồi. Mày dùng luật Nhân Quả để vả bọn 'Hư vô', nhưng mày lại đéo nhận ra: Nếu có một 'Điểm Khởi Đầu' (A), thì cái gì đẻ ra A? Mày lại kẹt vào vòng lặp vô tận.
Cách giải quyết duy nhất cho bài toán này là bẻ cong cái đường thẳng tuyến tính của mày thành một HÌNH TRÒN. Vũ trụ là Tuần hoàn (Cyclic). Hình tròn thì đéo có điểm bắt đầu. Đó là lý do Stephen Hawking bảo: 'Hỏi trước Big Bang có gì cũng ngu như hỏi phía Bắc của Bắc Cực là gì vậy'. Vì không-thời gian nó cuộn lại và lặp lại liên tục, Đạo Phật gọi đó là trạng thái 'Vô Thỉ' (Không có khởi đầu).
A ơi, thế nếu ko có hạt sinh ra và triệt tiêu thì sao ạ
 
Đù 8 trang. Đúng là chủ đề về thuốc phiện của nhân dân là sẽ có được một đám "tao không bị nghiện đâu" và "thực ra thì nó tốt cho sức khoẻ" 🤣

Lovenurse xác định từ lâu trên đời này không có thần thánh hoặc là thần là một thằng lồn vô năng hoặc cực kỳ độc ác mới tạo nên thế giới như bây giờ nên không xứng đáng thờ phụng.

Còn riêng đạo phật theo lovenurse là chuyện cổ tích nói mồm nói sao cũng được, không diss nó được cũng chẳng chứng minh nó tồn tại được, lovenurse thấy tin thì tin không tin thì thôi, như lovenurse thì chọn đéo tin vì lovenurse đéo tin CON NGƯỜI, người kể chuyện tôn giáo là con người, và lovenurse chưa thấy thằng nào lậm tôn giáo đáng tin cả đặc biệt là khi nó xuất phát từ ấn đụ và đụ má là ấn đụ của cả ngàn năm trước, nó còn man rợ hơn bây giờ đến chừng nào, ngay cả thời đại truyền thông báo chí như bây giờ một chuyện còn bị kể tam sao thất bản thì cái mớ chuyện cổ tích dài thòng lòng này thì thoát khỏi quy luật được à ? Nghe nó có hợp logic không? Thậm chí chính bọn còm trên thớt này còn phải đặt ra cái gọi là "Đạo phật nguyên thuỷ" có nghĩa là khẳng định việc hiểu sai , dịch sai đạo phật là có thật ngay cả thời đại bây giờ , thì tại sao không thể áp dụng logic đó vào thời xưa được khi mà dân trí còn thua cả bây giờ khi nhìn hạt mưa, giọt nắng còn phải đổ cho thần thánh? Lovenurse hỏi, Giữa một thằng ngáo ngồi dưới gốc cây bị hoang tưởng kể chuyện hay một thằng ngồi dưới gốc cây xong tự nhiên giác ngộ thành phật thoát khỏi luân hồi thì câu truyện nào nghe có khả năng xảy ra hơn? Hay thậm chí thằng lồn đó có thật hay không hay chỉ là nhân vật chính trong câu truyện được tác giả nào đó ngồi xuống tự viết ra (khả năng này rõ ràng cao hơn việc hàng trăm thằng đi theo đít ông phật nào đó ghi chép lại mấy cái ổng nói rồi biên tập lại thành cuốn kinh) .Hay giả sử luôn cái ông phật tổ này thực sự giác ngộ có thật thì bao nhiêu lời ông nói được ghi chép chính xác lại, bao nhiêu người biết chữ hồi đó? Bao nhiêu người ghi chép? Nếu nhiều thì ai là người biên tập lại? Khi biên tập nếu có khác biệt thì chọn ai là người ghi đúng? Hoặc nếu không thì Ai là người ghi chép chính, người ghi chép đó có theo mọi lúc mọi nơi được không? Không bao giờ nghe nhầm? Không bao giờ bị ốm? ngôn ngữ được xử dụng lúc đó có đủ khả năng truyền đạt thông tin 1 nghĩa không ? ( văn bản do liên hợp quốc còn phải chọn tiếng pháp làm ngôn ngữ viết trên các văn bản do grammar của nó khó bị hiểu hai nghĩa), còn Ấn độ bây giờ nó còn đéo có ngôn ngữ chính thức. Cả trăm năm trước thì grammar và ký tự, và cách đọc văn bản của cái ngôn ngữ đéo gì đó khả năng còn chưa được thống nhất chứ đừng đòi hỏi phải ghi được 1 nghĩa. Lưu trữ thông tin trên giấy hay bằng gì? Cách bảo quản văn bản như thế nào? Quy trình chép lại văn bản để duy trì thông tin như thế nào? Ngôn ngữ phát triển theo thời gian, người nhật bây giờ còn đéo đọc được chữ nhật ngày xưa thì có nghĩa cần được phiên dịch lại ngay cả khi cùng một ngôn ngữ, chưa nói đến đòi phiên dịch sang các tiếng nước khác, và phiên dịch được cũng sẽ gặp các vấn đề y chang là ngôn ngữ không nhất quán. Căn bản để gọi cái kinh phật "nguyên bản" kia đúng sự thật thì khả năng theo logic là bao nhiêu Khi cái vũ trụ phật giáo nó lại rộng và chi tiết như thế như 1 người ngồi xuống và viết từ đầu đến đuôi? Theo lovenurse tỉ lệ là 0% . Nên lovenurse gọi phật giáo là truyện cổ tích là như vậy vì nó chứa đầy đủ yếu tố để làm chuyện cổ tích nếu bỏ yếu tố tôn giáo ra.


Tóm tắt cái đạo phật này theo cái mà gọi là phật giáo nguyên thuỷ nó thì sống chết vô nghĩa, đau đớn hạnh phúc cũng vô nghĩa, đạo gốc thì chẳng có chủ thể thờ cúng nên chẳng có đối tượng để chửi căn bản là cứ tồn tại là khổ giác ngộ thì ra khỏi vòng tròn luân hồi thì hết khổ, thằng nào cũng thành phật được khi giác ngộ, đạo này tới mỗi nước thì mỗi đứa tạo một phiên bản chả liên quan gì đến nhau và tất nhiên cũng là thuốc phiện hiệu quả cho các nước phong kiến cai trị dân đen. Chả biết thật hư thế nào chỉ biết nước nào càng lú vào tôn giáo càng nát ví dụ như ấn đụ cái nôi của bao nhiêu tôn giáo như nồi cám heo đáng ra phải rất đẹp đẽ nhân văn, nhưng không, làm phụ nữ ở đó thì chả khác gì địa ngục trần gian. Mồm đạo lý sống như cặc. Mấy thằng tây tạng thì dùng phật giáo để bảo vệ tầng lớp thống trị, dày xéo dân đen như thú vật.

Chê cơm sườn ác ôn, gây nghèo đói các thứ chứ phải công nhận ít nhất cách bọn nó loại bỏ bọn tôn giáo khỏi đời sống nhân dân thật sự rất đã. Giờ ở khựa đéo cần biết hồi mọi, hay phật hay chúa chả đứa nào được làm loạn đều phải chịu kiểm soát của đảng búa liềm hết.
Lovenurse tư duy phản biện thì tốt, nhưng lại mang cái não trạng của kỷ nguyên văn bản đi soi xét lịch sử cổ đại, thành ra sai bét nhè.

Mày hỏi ai chép? Ghi bằng giấy gì? Cách bảo quản văn bản? Xin thưa: Người Ấn cổ ĐÉO XÀI GIẤY để lưu kinh. Họ lưu bằng Hội đồng kết tập (Sangiti). Một thằng đọc, 500 thằng học thuộc lòng và tụng đồng thanh. Sai một nhịp là nắn lại ngay. Mày chơi trò truyền miệng 1-1 thì nó tam sao thất bản, chứ 500 thằng hát bè đồng thanh một bài kinh vần điệu thì tỷ lệ sai lệch thấp hơn cả việc mày đánh máy.

Mày chê ngôn ngữ cổ đéo có ngữ pháp? Tiếng Pali và Sanskrit có hệ thống ngữ pháp từ nguyên trói buộc chặt chẽ gấp chục lần tiếng Pháp của Liên Hợp Quốc. Hơn nữa nó là 'Ngôn ngữ tử' (Dead language) - nghĩa là ngữ nghĩa của nó bị đóng băng từ 2500 năm trước, đéo bị biến đổi theo gen Z như ngôn ngữ bây giờ.

Còn mày bảo Thích Ca là thằng ngáo đá hoang tưởng dưới gốc cây? Thế sao cái phương pháp thiền của thằng ngáo đá đấy đang được Khoa học thần kinh phương Tây (Neuroscience) áp dụng vào trị liệu trầm cảm lâm sàng? Chửi tôn giáo là thuốc phiện thì tao ưng, nhưng chửi triết học Phật giáo bằng sự mù chữ về lịch sử thì mày dở rồi.
 
Lovenurse tư duy phản biện thì tốt, nhưng lại mang cái não trạng của kỷ nguyên văn bản đi soi xét lịch sử cổ đại, thành ra sai bét nhè.

Mày hỏi ai chép? Ghi bằng giấy gì? Cách bảo quản văn bản? Xin thưa: Người Ấn cổ ĐÉO XÀI GIẤY để lưu kinh. Họ lưu bằng Hội đồng kết tập (Sangiti). Một thằng đọc, 500 thằng học thuộc lòng và tụng đồng thanh. Sai một nhịp là nắn lại ngay. Mày chơi trò truyền miệng 1-1 thì nó tam sao thất bản, chứ 500 thằng hát bè đồng thanh một bài kinh vần điệu thì tỷ lệ sai lệch thấp hơn cả việc mày đánh máy.

Mày chê ngôn ngữ cổ đéo có ngữ pháp? Tiếng Pali và Sanskrit có hệ thống ngữ pháp từ nguyên trói buộc chặt chẽ gấp chục lần tiếng Pháp của Liên Hợp Quốc. Hơn nữa nó là 'Ngôn ngữ tử' (Dead language) - nghĩa là ngữ nghĩa của nó bị đóng băng từ 2500 năm trước, đéo bị biến đổi theo gen Z như ngôn ngữ bây giờ.

Còn mày bảo Thích Ca là thằng ngáo đá hoang tưởng dưới gốc cây? Thế sao cái phương pháp thiền của thằng ngáo đá đấy đang được Khoa học thần kinh phương Tây (Neuroscience) áp dụng vào trị liệu trầm cảm lâm sàng? Chửi tôn giáo là thuốc phiện thì tao ưng, nhưng chửi triết học Phật giáo bằng sự mù chữ về lịch sử thì mày dở rồi.
Hay, lovenurse đúng là thiếu thông tin , chưa bao giờ đủ hứng thú về chủ đề này đủ sâu để đi tìm hiểu về lịch sử của nó kĩ vậy. Nên qua đây lovenurse vừa hiểu thêm về văn hoá và ngôn ngữ cổ của ấn độ nên cảm ơn tml.
Sau khi đọc thêm một chút thì lovenurse quay lại với phản biện . Riêng về cái Sangiti và cách lưu thông tin lovenurse không có gì để nói cái này lovenurse học thêm được cách duy trì thông tin mới. Tuy nhiên lovenurse vẫn giữ quan điểm vì dù thông tin được lưu trữ chính xác nhưng thông tin nguồn vẫn là một câu chuyện được kể bởi một cá nhân và nó hoàn toàn có thể được bịa đặt. Cái này ai chọn tin thì tin với lovenurse thì nó ngang hàng với truyện cổ tích thần thoại chỉ khác cách duy trì thông tin thôi.

Lovenurse không có gì để nói ngoài cái lập luận cuối của tml là sai. Vì thiền theo ghi nhận sớm nhất là từ văn hoá hindu không phải do phật tổ, đạo phật chỉ giúp truyền bá nó rộng rãi hơn. Nên cái credit không thể đưa cho ông này được. Và thậm chí ngay cả khi do ổng nghĩ ra cũng không thể khẳng định ổng không "ngáo đá " , một cái đồng hồ hư đúng hai lần một ngày và đúng một cái mảng nhỏ này càng không thể chứng minh một khối đồ sộ thông tin kia là thực chỉ vì đúng một cái được. Lovenurse có thể phát biểu uống nhiều nước một ngày là tốt không có nghĩa là tất cả những thứ khác lovenurse nói là đúng.

Thứ hai là thiền trong y tế không phải giống với thiền trong phật giáo ( mà bản thân nó cũng ko xuất phát từ phật giáo). Họ chỉ bao gồm các phần như tách mình ra khỏi suy nghĩ, nhận thức về bản thân, tập trung vào hiện tại, giảm suy nghĩ luẩn quẩn..... không phải mục tiêu giác ngộ các tầng hay nhận thức rõ sự khổ hay đoạn tuyệt tham sân si gì cả. Hoàn toàn khác với mục tiêu của thiền trong phật giáo.

Lovenurse có thể quay lại bàn luận với thêm dẫn chứng sau nếu sau này có hứng thú tìm hiểu thêm.
 
Sửa lần cuối:
Nghiệp Quả là cái tư duy mà tao phải nói thẳng: nó đéo sinh ra để phát triển con người, mà là công cụ ru ngủ dân đen thượng thừa nhất lịch sử từng tạo ra.

Thời Ấn Độ xưa có chế độ phân biệt giai cấp rất kinh khủng. Thằng sinh ra ở tầng lớp trên thì ngập trong nhung lụa, vàng bạc, quyền lực; còn cái đám tiện dân cùng đinh ở dưới đáy thì sống khổ không bằng một con chó, bị giẫm đạp từ đời này qua đời khác đéo bao giờ ngóc đầu lên nổi. Đúng lúc xã hội đang đấu tranh gay gắt, mâu thuẫn giai cấp sắp biến thành bạo động, thì Thích Ca tung ra cái chiêu bài Nghiệp Quả để giải quyết êm đẹp: "Mày khổ là do kiếp trước mày sống ác, keo kiệt. Nó sướng là do kiếp trước nó tu nhân tích đức, siêng bố thí cúng dường."

Và cái đòn tâm lý hiểm ác nó nằm ở chỗ này: Khi thằng dân đen nghe xong, tự nhiên nó thấy "nhẹ nhõm" một cách ngu xuẩn. Tư duy của nó bị bẻ lái 180 độ. Thay vì cay cú cái lũ chóp bu đang bóc lột mình, thay vì đứng lên cầm cuốc xẻng đấu tranh lật đổ cái bất công giai cấp, thì nó lại quay sang tự cắn rứt lương tâm: "À, hóa ra đéo phải tại xã hội, mà là tại tao! Do kiếp trước tao ăn ở thất đức nên kiếp này tao ráng cắn răng chịu đòn để trả cho hết nghiệp". Thế là xong. Giới quý tộc, vua chúa ngày xưa chỉ việc rung đùi ngồi hưởng lợi, khỏi sợ khởi nghĩa, khỏi sợ mất ngai vàng, con vua vẫn là vua, con đại gia vẫn là đại gia. Mấy ông vua thời đó lại chẳng cung phụng, cúng đất, dựng tịnh xá cho Thích Ca như một vị cứu tinh của chế độ thống trị! (Và note nhỏ là, thời này, Vua và đại gia cúng dường cho Thích Ca rẻ hơn và hiệu quả hơn nhiều so với đám tu sĩ khác. Vì chúng nó tự đặt lệ là ăn một ngày một bữa và không tích trữ lương thực)

Nếu như dem cái tư duy đó soi vào logic đời thực bây giờ, chúng mày sẽ thấy nó vô lý và tàn nhẫn đến mức tởm lợm:
Một đứa trẻ vừa lọt lòng mẹ đã bị dị tật bẩm sinh, bại não, mù lòa... tụi nó bu vào phán ngay: "Chắc kiếp trước con bé này tạo nghiệp dữ lắm nên giờ mới phải gánh". Đổ tội cho một đứa con nít vô tội về một cái "tội ác vô hình" ở kiếp nào đó đéo ai kiểm chứng được, khác mẹ gì bảo số phận nó đáng bị vứt đi? Trong khi nguyên nhân thực tế sờ sờ ra đó là do đột biến gen, do người mẹ phơi nhiễm hóa chất, do điều kiện y tế thai kỳ kém cỏi. Đéo dám nhìn vào khoa học mà cứ thích chụp mũ tâm linh.
Hay một đứa trẻ đi học tiếp thu chậm, thay vì chửi cái hệ thống giáo dục như hạch, thay vì xem lại phương pháp dạy học hay tâm lý đứa nhỏ, thì người lớn lại thở dài bảo: "Do căn tánh nó tối, nghiệp nó nặng nên học dốt". Nói câu đó xong là phủi sạch trách nhiệm, đéo cần cải cách, đéo cần nỗ lực sửa đổi gì nữa.

Bản chất của cái đám nghiện nói chuyện Nghiệp Quả là mắc đúng một cái bệnh: Lười tư duy khi bị thiếu dữ liệu.
Não người rất sợ những thứ mình không biết hoặc không giải thích được ngay. Khi đối mặt với một vấn đề phức tạp (tại sao nghèo, tại sao bệnh, tại sao xui xẻo), thay vì bỏ công ra bóc tách số liệu, nghiên cứu kinh tế, sinh học hay xác suất thống kê để tìm nguyên nhân gốc rễ, thì tụi mày chọn con đường tắt dễ nhất: Chộp ngay cái nón "Nghiệp Quả" đậy lên mọi thứ.

Cái gì không hiểu? Do nghiệp!
Cái gì bất công? Do nghiệp!
Lười sửa chữa? Đổ tại nghiệp!

Nghiệp Quả rốt cuộc chỉ là cái sọt rác chứa đựng sự lười biếng về mặt nhận thức, biến con người thành những sinh vật thụ động, cam chịu số phận và sợ hãi những thứ vô hình.

Bài sau tao bóc tách tiếp chuyện Hậu cần: Làm sao một giáo đoàn có thể nuôi cả ngàn thằng đệ không cần làm nông, không cần cày cấy mà ngày nào cũng có ăn giữa thời cổ đại; và mạng lưới tình báo, thu thập thông tin từ các con nhang khất thực đã vận hành đỉnh cao thế nào để bảo toàn quyền lực. Càng bóc ra thì tụi mày sẽ thấy bản chất kinh tế và quyền lực tôn giáo từ xưa đến nay nó chả khác mẹ gì nhau đâu!
Nhắc đến quyền lực tôn giáo nghĩ ngay đến Dune của Frank Herbert luôn
 
NHƯNG, câu chốt 'tức có thứ khởi đầu' của mày lại tự bóp dái mày rồi. Mày dùng luật Nhân Quả để vả bọn 'Hư vô', nhưng mày lại đéo nhận ra: Nếu có một 'Điểm Khởi Đầu' (A), thì cái gì đẻ ra A? Mày lại kẹt vào vòng lặp vô tận.
Cách giải quyết duy nhất cho bài toán này là bẻ cong cái đường thẳng tuyến tính của mày thành một HÌNH TRÒN. Vũ trụ là Tuần hoàn (Cyclic). Hình tròn thì đéo có điểm bắt đầu. Đó là lý do Stephen Hawking bảo: 'Hỏi trước Big Bang có gì cũng ngu như hỏi phía Bắc của Bắc Cực là gì vậy'. Vì không-thời gian nó cuộn lại và lặp lại liên tục, Đạo Phật gọi đó là trạng thái 'Vô Thỉ' (Không có khởi đầu).
Mày có đọc rõ câu tao viết không,tao nói từ lúc đầu là mấy câu vòng lặp vô tận kiểu" cái gì bắt đầu của cái bắt đầu" là dạng câu hỏi của mấy thằng coi hư vô là khởi đầu,tương tự như câu phía bắc của bắc cực là gì của mày vậy.
Tao lập luận để phủ quyết tụi coi hư vô là khởi đâu và xác nhận "Có thứ gì đó có sẵn ở đó từ lúc bắt đầu và nó chính là khởi đầu"tức hằng hữu,nó không có lỗi lập luận vô tận .Còn mày giải quyết bài toán sơ khởi bằng cách bẻ cong không thời gian thành một hình tròn tuần hoàn rồi nói nó không có khởi đầu thì cũng xàm nốt.Mày muốn vẽ hình tròn thì phải có nét chấm đầu tiên để vẽ nên nó, nên dù có lập luận kiểu nào thì cũng không tránh khỏi một sự kiện sơ khởi trước khi đóng vòng lặp.Trạng thái mà mày gọi là Vô Thỉ đó không thể tự phủ nhận sự tồn tại trạng thái khởi đầu của chính nó.
Còn trường hợp mày nói không có khởi đầu,cái vòng tròn tự nó có,giống như đùng một cái vũ trụ có tất cả thì tin tao đi cái lý thuyết đó không tốt đẹp chút nào đâu,nghĩ sâu nó sẽ làm mày tuyệt vọng đến cùng cực.
 
Sửa lần cuối:
Bảo Chánh niệm giống ngắm cảnh đẹp thì giống như bảo 'bú rượu say' với 'thiền' là một vì đều làm đầu óc trống rỗng à?
Tư duy cào bằng kinh thật.

Chánh niệm là mày đối diện thẳng với cái nỗi đau trong đầu mày mà đéo bị nó dắt đi. Còn ngắm cảnh đẹp là mày mượn ngoại cảnh để trốn tránh thực tại. Một bên là giải phẫu tâm lý, một bên là uống thuốc giảm đau. Đem so sánh với nhau lệch pha vl.
Cái tao nói là hoạt động của não bộ,cái não mày nó không phân biệt mày đang thiền Chánh niệm hay đang ngắm cảnh đẹp,nó chỉ tiết ra các chất để mày thư giãn,giảm stress.Mày có thêm chữ Chánh niệm vô nó cũng không giúp não mày tiết các chất giảm stress lên gấp 10 lần so với ngồi thiền bình thường hay các yếu tố hoặc thói quen sở thích cá nhân giúp thư giãn.
Ngắm cảnh đẹp để thư giãn đâù óc cho tỉnh táo xong đi giải quyết vấn đề thì trốn tránh thực tại cái quần què gì,mày ngồi thiền chánh niệm xong mà không lếch cái mông đi giải quyết vấn đề thì cũng có khác gì đâu.Trốn tránh thực tại là lựa chọn hành động cá nhân không phải nguyên nhân do ngắm cảnh hay các biện pháp giảm stress.
 
Sửa lần cuối:
Đúng,đạo phật chứ không phải phật giáo
Đạo phật là con đường tu tâm chứ không phải con đường tôn giáo.Có gì khó hiểu lắm sao?
Còn công giáo quá rõ ràng là công cụ tuyên truyền rồi,chẳng có lí do gì mà những nhà khoa học lỗi lạc bị xử tử chỉ vì đi ngược lại giáo điều của bọn nó.Tao thực sự rất tiếc cho những người đi trước thời đại nhưng lại không thể thấy thành quả của mình được công nhận.Rồi họ sẽ lên thiên đường vì nêu ra sự thật hay sẽ xuống địa ngục vì trái ý chúa?

Nhà khoa học nào bị xử tử vì đi ngược lại giáo điều của Giáo hội Công giáo? Xin cho biết vài cái tên?
 
Cập nhật thêm cho bạn chút thông tin thiên văn mới nhất:
Mô hình Vũ trụ chuẩn (Thuyết Big Bang) đang gặp một thách thức cực đại. Kính viễn vọng James Webb (JWST) vừa phát hiện ra những thiên hà có độ trưởng thành và khối lượng lớn đến mức dường như thách thức cả tuổi thọ của vũ trụ theo tính toán hiện tại.
Nghịch lý này đang làm đau đầu giới vũ trụ học và buộc người ta phải nghiêm túc nhìn nhận lại các suy luận logic khác, điển hình là thuyết Vũ trụ Tuần hoàn (Cyclic Universe).
Nghịch lý mày nói chỉ khiến các nhà khoa học nghi ngờ hiểu biết cố hữu và cách tính toán tốc độ hình thành vũ trụ khoảng thời gian đầu sau big bang có thực sự đúng chưa,nó giúp họ nghiên cứu để hiểu rõ hơn vũ trụ,nó không bác hoàn toàn mô hình vũ trụ chuẩn.Cái giả thuyết vũ trụ tuần hoàn cũng có nghịch lý chứ không phải hoàn toàn hoàn hảo ví dụ nó mâu thuẫn với định luật thứ hai của nhiệt động lực học về sự tăng trưởng không ngừng của độ hỗn loạn(entropy), nó cũng giống như giả thuyết đa vũ trụ vậy chưa ai tìm ra bất kì dấu vết thực tế nào của nó.
 
Vậy a trả lời e đi. A ơi, chất rắn có rắn ko ạ

Có và không.
Khi nào thì có? Đó là khi mày có định nghĩa rõ ràng và tường minh đối với các khái niệm "chất rắn" và "rắn"
1. "Rắn" là viết tắt của "thể rắn" (solid state): Là một trạng thái của vật chất có khả năng chống lại sự biến dạng do các lực tác động lên bề mặt.
2. "Chất rắn" hay "vật chất (vật thể) ở thể rắn" (solid object): là vật thể đang tồn tại ở trạng thái rắn.
Do đó, điều kiện tiên quyết để được gọi là chất rắn (solid object) thì vật thể đó phải đang ở thể rắn (solid state), vậy nên chất rắn thì phải rắn.
Khi nào thì không? Đó là khi mày không có định nghĩ rõ ràng về "chất", "chất rắn" và "rắn". Tỷ dụ như mày có thể xài cả định nghĩa "solid" và "hardness" cho từ "rắn" chẳng hạn.
 
Bằng chứng nào chứng minh Lão tử ảnh hưởng bởi Thích ca.Thời Lão tử thì dân Trung thậm chí còn không biết tiểu quốc của ông Thích ca là chỗ nào chứ ở đó mà ảnh hưởng.
Tư tưởng của lão tử được bồi đắp sau này, và bị ảnh hưởng bởi Thích Ca rất rất nhiều. Mày nên tự tìm hiểu.
 
Hay, lovenurse đúng là thiếu thông tin , chưa bao giờ đủ hứng thú về chủ đề này đủ sâu để đi tìm hiểu về lịch sử của nó kĩ vậy. Nên qua đây lovenurse vừa hiểu thêm về văn hoá và ngôn ngữ cổ của ấn độ nên cảm ơn tml.
Sau khi đọc thêm một chút thì lovenurse quay lại với phản biện . Riêng về cái Sangiti và cách lưu thông tin lovenurse không có gì để nói cái này lovenurse học thêm được cách duy trì thông tin mới. Tuy nhiên lovenurse vẫn giữ quan điểm vì dù thông tin được lưu trữ chính xác nhưng thông tin nguồn vẫn là một câu chuyện được kể bởi một cá nhân và nó hoàn toàn có thể được bịa đặt. Cái này ai chọn tin thì tin với lovenurse thì nó ngang hàng với truyện cổ tích thần thoại chỉ khác cách duy trì thông tin thôi.

Lovenurse không có gì để nói ngoài cái lập luận cuối của tml là sai. Vì thiền theo ghi nhận sớm nhất là từ văn hoá hindu không phải do phật tổ, đạo phật chỉ giúp truyền bá nó rộng rãi hơn. Nên cái credit không thể đưa cho ông này được. Và thậm chí ngay cả khi do ổng nghĩ ra cũng không thể khẳng định ổng không "ngáo đá " , một cái đồng hồ hư đúng hai lần một ngày và đúng một cái mảng nhỏ này càng không thể chứng minh một khối đồ sộ thông tin kia là thực chỉ vì đúng một cái được. Lovenurse có thể phát biểu uống nhiều nước một ngày là tốt không có nghĩa là tất cả những thứ khác lovenurse nói là đúng.

Thứ hai là thiền trong y tế không phải giống với thiền trong phật giáo ( mà bản thân nó cũng ko xuất phát từ phật giáo). Họ chỉ bao gồm các phần như tách mình ra khỏi suy nghĩ, nhận thức về bản thân, tập trung vào hiện tại, giảm suy nghĩ luẩn quẩn..... không phải mục tiêu giác ngộ các tầng hay nhận thức rõ sự khổ hay đoạn tuyệt tham sân si gì cả. Hoàn toàn khác với mục tiêu của thiền trong phật giáo.

Lovenurse có thể quay lại bàn luận với thêm dẫn chứng sau nếu sau này có hứng thú tìm hiểu thêm.
Tao ghi nhận sự fair-play của mày khi chịu tiếp thu vụ Sangiti. Có tư duy mở như thế là rất đáng nể. Nhưng 5 phút search Google vội vã lại làm mày hớ nặng ở 2 luận điểm sau:

Thứ nhất, mày bảo Thiền xuất phát từ Hindu, Phật chỉ copy? Mày đang nhầm lẫn tai hại giữa Thiền Định (Samatha) của Hindu và Thiền Minh Sát (Vipassana) do Thích Ca phát minh. Thiền Hindu là tập trung vào 1 điểm để linh hồn (Atman) hòa nhập với Thượng đế (Brahman). Còn Thích Ca chế ra Vipassana với cơ chế ngược lại hoàn toàn: Quay vào trong, mổ xẻ và quan sát khách quan (chánh niệm) các cảm xúc/suy nghĩ để nhận ra đéo có cái 'Tôi' (Vô ngã) nào hết. Bảo Phật copy Hindu thì khác đéo gì bảo anh em nhà Wright copy xe bò của người cổ đại vì cả hai đều dùng để di chuyển?

Thứ hai, mày bảo Thiền y tế (Mindfulness) đéo liên quan Phật giáo? Lovenurse làm ngành y thì nên search cái tên Jon Kabat-Zinn (Cha đẻ của liệu pháp MBSR đang áp dụng toàn cầu). Ông này đã học trực tiếp Vipassana từ Đạo Phật, sau đó lột bỏ cái vỏ bọc 'tôn giáo/niết bàn' để đóng gói thành 'Liệu pháp Y tế' cho người phương Tây dễ nuốt. Cái trò 'tách mình ra khỏi suy nghĩ, quan sát hiện tại' mà mày nói, nó chính xác là định nghĩa của chữ 'Chánh Niệm' (Samma Sati) trong Bát Chính Đạo. Tây y lấy công nghệ lõi của Phật giáo về xài, xong mày lại bĩu môi bảo đéo liên quan? Cười ỉa!
 

Có thể bạn quan tâm

Top