Có Video 🌸 TẬP CẬN BÌNH...Bậc Đế Vương..

thời đại tcb cũng được xem là 1 giai đoạn thịnh thế của trung hoa. tcb hiện có thể xem ngang hàng với càn long, đường huyền tông hay hán văn đế, nhưng để lên ngồi mâm trên của tần thuỷ hoàng hay lý thế dân thì cần thống nhất đài loan.
mà tầm này đánh đài thì tcb ngu ko khác gì putin. vì bên kia bán cầu hoàng đế la mã julius trump cứng quá.
Tôi phân tích ý của bạn ntn.
Thứ nhất, bạn nói “Thời đại TCB cũng được xem là một giai đoạn thịnh thế của Trung Hoa”

Bạn đang cho rằng thời Tập Cận Bình, Trung Quốc có sức mạnh kinh tế, quân sự và vị thế quốc tế đủ lớn để được xem là một giai đoạn hưng thịnh.

TCB hiện có thể xem ngang hàng với Càn Long, Đường Huyền Tông hay Hán Văn Đế”

Đây là cách bạn đang nghĩ Tập với các hoàng đế từng có thời kỳ quốc lực mạnh. Tôi thấy cũng gần như vậy, Nhưng đây là nhận định mang tính chủ quan của ta, bởi muốn so sánh lịch sử phải xét rất nhiều tiêu chí như kinh tế, lãnh thổ, thể chế, đời sống dân chúng, quân sự, văn hóa và hậu quả để lại.

Vấn đề thứ 2 bạn nói là “Muốn lên mâm trên của Tần Thủy Hoàng hay Lý Thế Dân thì cần thống nhất Đài Loan”

Theo tiêu chuẩn của bạn, nếu Tập có thể thống nhất Đài Loan thì sẽ tạo được một thành tựu lịch sử cực lớn và có thể được xếp cùng nhóm những người có ảnh hưởng sâu sắc nhất lịch sử Trung Quốc.

Bạn nói TCB ngu không khác gì Putin sao?

Bạn lại cho rằng dùng vũ lực để thống nhất Đài Loan vào thời điểm hiện tại là quá rủi ro, có thể biến một thành tựu chính trị thành một thảm họa chiến lược.

“Hoàng đế La Mã Julius Trump” 😂

Bạn lại đang cà khịa Donald Trump, ví Trump như Julius Caesar, hoàng đế La Mã.

Ý là Mỹ dưới Trump có thể tạo ra trở lực rất lớn nếu Trung Quốc dùng vũ lực với Đài Loan.

Bạn à thật ra chúng ta xếp một lãnh đạo hiện đại ngang hàng các hoàng đế cổ đại thì hơi sớm.

Càn Long, Huyền Tông hay Hán Văn Đế được lịch sử đánh giá sau khi nhìn cả một triều đại và hậu quả mà họ để lại, chứ không chỉ nhìn vào độ mạnh của quốc gia lúc họ đang tại vị.

Tập có thể đang ở giai đoạn quyền lực rất cao và Trung Quốc có vị thế rất lớn, nhưng thịnh thế hay đại đế là 2 chuyện khác nhau. Đặc biệt, thống nhất Đài Loan bằng vũ lực nếu xảy ra chưa chắc tự động biến Tập thành Tần Thủy Hoàng hay Lý Thế Dân thắng một cuộc chiến chỉ là một biến số, còn cái giá phải trả và trật tự để lại sau đó mới quyết định lịch sử sẽ gọi tên ông ấy như thế nào.
 
Mình đã sửa lại cmt bạn cho dễ đọc

Mình sẽ tạm hiểu rằng bạn đang muốn nói : Ngôn ngữ bị ảnh hưởng bởi tính nhị nguyên , mỗi người là 1 khó chứa các thông tin được nhận thức khác nhau từ thời gian tích lũy và sống có thời gian trên các môi trường khác nhau để thu thập và tổng hợp ra thông tin thuộc dạng Kinh nghiệm và Trực giác . Vì thế mỗi khi phát ngôn chúng ta đều chỉ đang đưa ra 1 phiên bản méo mó của hiện thật . Triết học và các quan điểm là phương pháp ta đưa ra thông tin , nhưng dù góc nhìn của chúng ta có thể khác nhau nhưng chúng ta vẫn đang nói về hiện thực .

Và còn về câu hỏi ''hiện thực ta thể hiện được thể hiện theo cách nào là gần nhất với sự thật'' thì còn tùy thuộc cách truyền đạt , kinh nghiệm và khả năng suy biện duy lý
Tôi sẽ không gọi đó hoàn toàn là phiên bản méo mó, mà là phiên bản đã được lọc qua chủ thể.

Hiện thực tự thân có thể tồn tại độc lập với cách ta nhìn nó, nhưng thứ đi vào nhận thức của mỗi người luôn đi qua giác quan, ký ức, kinh nghiệm, ngôn ngữ, cảm xúc và hệ quy chiếu của chính người đó.

Vì vậy cùng đứng trước một sự việc, 2 ng có thể nhìn thấy 2 hiện thực rất khác nhau, trong khi đối tượng được quan sát vẫn là 1.

Và đây cũng chính là lý do tôi chia các tầng nhìn núi là núi – không phải núi – vẫn là núi.

Tầng đầu là thấy sự vật theo hình tướng

tầng 2 bắt đầu nghi ngờ cách mình đang nhìn

tầng 3 quay trở lại hiện thực nhưng không còn bị cái nhìn ban đầu trói buộc.

Còn tầng cuối núi lại không phải núi với tôi không phải phủ nhận hiện thực, mà là nhận ra rằng cái tên gọi, khái niệm và ranh giới ‘ta – vật’ mà chúng ta dựng lên chỉ là cách tâm trí tổ chức thế giới.

Thấy được giới hạn của nhận thức nhưng vẫn sống được trong hiện thực — đó mới là chỗ tôi muốn nói đến.

Còn câu cách nào gần sự thật nhất, Thì tôi nghĩ không có 1 phương pháp duy nhất.

Lý tính giúp kiểm chứng, kinh nghiệm giúp hiệu chỉnh, trực giác giúp phát hiện
những điều chưa thể diễn đạt,

còn đối thoại giúp ta nhận ra điểm mù của chính mình.

Có lẽ sự thật không nằm trọn trong một góc nhìn, mà gần hơn khi ta biết đặt nhiều góc nhìn cạnh nhau mà không vội biến một góc nhìn thành toàn bộ chân lý bạn nhé.
 
Tôi phân tích ý của bạn ntn.
Thứ nhất, bạn nói “Thời đại TCB cũng được xem là một giai đoạn thịnh thế của Trung Hoa”

Bạn đang cho rằng thời Tập Cận Bình, Trung Quốc có sức mạnh kinh tế, quân sự và vị thế quốc tế đủ lớn để được xem là một giai đoạn hưng thịnh.

TCB hiện có thể xem ngang hàng với Càn Long, Đường Huyền Tông hay Hán Văn Đế”

Đây là cách bạn đang nghĩ Tập với các hoàng đế từng có thời kỳ quốc lực mạnh. Tôi thấy cũng gần như vậy, Nhưng đây là nhận định mang tính chủ quan của ta, bởi muốn so sánh lịch sử phải xét rất nhiều tiêu chí như kinh tế, lãnh thổ, thể chế, đời sống dân chúng, quân sự, văn hóa và hậu quả để lại.

Vấn đề thứ 2 bạn nói là “Muốn lên mâm trên của Tần Thủy Hoàng hay Lý Thế Dân thì cần thống nhất Đài Loan”

Theo tiêu chuẩn của bạn, nếu Tập có thể thống nhất Đài Loan thì sẽ tạo được một thành tựu lịch sử cực lớn và có thể được xếp cùng nhóm những người có ảnh hưởng sâu sắc nhất lịch sử Trung Quốc.

Bạn nói TCB ngu không khác gì Putin sao?

Bạn lại cho rằng dùng vũ lực để thống nhất Đài Loan vào thời điểm hiện tại là quá rủi ro, có thể biến một thành tựu chính trị thành một thảm họa chiến lược.

“Hoàng đế La Mã Julius Trump” 😂

Bạn lại đang cà khịa Donald Trump, ví Trump như Julius Caesar, hoàng đế La Mã.

Ý là Mỹ dưới Trump có thể tạo ra trở lực rất lớn nếu Trung Quốc dùng vũ lực với Đài Loan.

Bạn à thật ra chúng ta xếp một lãnh đạo hiện đại ngang hàng các hoàng đế cổ đại thì hơi sớm.

Càn Long, Huyền Tông hay Hán Văn Đế được lịch sử đánh giá sau khi nhìn cả một triều đại và hậu quả mà họ để lại, chứ không chỉ nhìn vào độ mạnh của quốc gia lúc họ đang tại vị.

Tập có thể đang ở giai đoạn quyền lực rất cao và Trung Quốc có vị thế rất lớn, nhưng thịnh thế hay đại đế là 2 chuyện khác nhau. Đặc biệt, thống nhất Đài Loan bằng vũ lực nếu xảy ra chưa chắc tự động biến Tập thành Tần Thủy Hoàng hay Lý Thế Dân thắng một cuộc chiến chỉ là một biến số, còn cái giá phải trả và trật tự để lại sau đó mới quyết định lịch sử sẽ gọi tên ông ấy như thế nào.
con AI cút.
 



🌸Tầng thứ nhất:
“Nhìn núi là núi, nhìn sông là sông”

đây là cảnh giới của ban sơn nguyên thủy bản năng, dục vọng và hiện thực…

Tầng thứ hai:
“Nhìn núi không phải là núi, nhìn sông không phải là sông”

đây là cảnh giới của trí tri tâm pháp.

Từ đó con người mới biết “Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín.

Rồi đến tu thân, tề gia, trị quốc.

Tầng thứ ba:
“Nhìn núi vẫn là núi, nhìn sông vẫn là sông”

Đây là cảnh giới của Tĩnh, định, an, không, linh, giác.

Đây là cảnh giới thấu suốt nhưng không chấp, hiểu sâu nhưng không cưỡng minh định, không hao.

Tầng thứ bốn:
“Nhìn núi lại không phải núi, nhìn sông lại không phải sông”

ta không phải ta, vạn vật là một.

Đây là cảnh giới của vô vi, vô ngã vạn vật vạn trạng nhất thể, sự la bao trùm lại là hư vô.

Từ nhị nguyên - sang bất nguyên từ việc cảm quan sang việc dung hoà vào bản thể muôn hình vạn trạng khi đó mọi hình tướng trở thành hư vô.

Chí hướng bản tâm bản thể ta nên hoà cùng sông núi để cùng trời đất muôn đời bất hủ, khi ấy ta mới dần bước chân vào cảnh giới vô vi.

Hòa mình vào sông núi, dung hợp với đất trời để đạt đến sự trường tồn vĩnh cửu, đó không phải là sự bám chấp vào thể xác hữu hạn, mà là sự hòa quyện của linh hồn vào nhịp điệu vĩnh hằng của tự nhiên.

Khi ý chí cá nhân không còn kháng cự hay chống lại dòng chảy của vũ trụ, khi cái "tôi" phàm tục tan biến để nhường chỗ cho sự bao dung của trời đất, ấy là lúc con người bước qua ngưỡng cửa của vô vi.

Vô vi không phải là không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên mà làm, hành động mà không vụ lợi, sinh thành mà không chiếm hữu, làm chủ mà không cậy thế.

Giống như dòng nước chảy qua ghềnh thác mà không oán thán, ngọn núi đứng vững giữa giông bão mà không ngạo mạn;

người đạt đến cảnh giới vô vi sẽ hành động với một nội tâm rỗng lặng và sáng suốt.

Mọi suy tính thiệt hơn, mọi tham sân si đều rơi rụng, để lại sự tĩnh tại tuyệt đối.

Lúc bấy giờ, từng hơi thở, từng bước chân của ta đều nhịp nhàng với sự sống của vạn vật, trở nên bất hủ cùng thời gian không phải bằng thanh danh hữu hạn, mà bằng sự hòa mình vào chân lý tối thượng của vũ trụ.🌸

nói nhảm ít thôi, lo chạy grab đi mài. T đang có kèo An thượng bà nà hills đây :sexy_girl:
 

Có thể bạn quan tâm

Top