Đến Rau-má-nia / Romania
Trong xã hội Romania sau năm 1971, người ta đúc kết rằng một công dân lý tưởng của thời kỳ mới sở hữu ba đặc tính: Trung thực, Thông minh, và Tin tưởng tuyệt đối vào Đảng.
Nhưng ngặt một nỗi, quy luật vũ trụ quy định bạn chỉ có thể chọn tối đa hai:
Nếu bạn thông minh và tin tưởng vào Đảng, bạn tuyệt đối không trung thực.
Nếu bạn trung thực và tin tưởng vào Đảng, chắc chắn bạn không thông minh.
Còn nếu bạn vừa thông minh lại vừa trung thực, thì đời nào bạn chịu tin tưởng vào Đảng!
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một công dân Bucharest hào hứng khoe với bạn bè rằng anh ta vừa tìm ra cách sống sót qua mùa đông khắc nghiệt mà không cần máy sưởi trung tâm:
"Bí quyết là gì thế đồng chí?"
"Rất đơn giản! Tôi mở toang cửa tủ lạnh Fram cũ rích ra, rồi chui cả người vào trong đó ngồi."
"Trời đất, chui vào tủ lạnh thì lạnh chết à?"
"Ấy, đồng chí nhầm to! Nhiệt độ trong phòng khách nhà tôi là 2°C, còn nhiệt độ bên trong tủ lạnh ít nhất cũng giữ được 4°C. Ấm hơn rõ rệt!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Ceaușescu đến thăm một nhà máy chế biến thực phẩm để kiểm tra tiến độ xuất khẩu trả nợ. Nhìn thấy hàng tấn ức gà, đùi gà tươi ngon được đóng thùng ghi nhãn "Xuất khẩu Tây Đức", trong khi một góc xó xỉnh chất đầy chân gà gầy guộc để bán cho dân trong nước, ông ta gật gù bảo giám đốc:
"Tốt lắm! Đồng chí thực hiện triệt để tinh thần của Luận đề và chính sách kinh tế mới!"
Giám đốc e dè thưa:
"Dạ thưa đồng chí Tổng bí thư, quần chúng nhân dân thắc mắc là con gà của chúng ta sao toàn thấy chân mà không thấy cánh hay ức đâu cả?"
Ceaușescu nghiêm mặt:
"Đồng chí phải giải thích cho nhân dân hiểu: Gà của chế độ xã hội chủ nghĩa Romania là giống gà ưu việt, chúng chạy bộ để tiến nhanh lên tương lai tươi sáng chứ chúng không thèm mọc cánh để bay sang các nước tư bản!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Ngày nghe đài phát thanh vang lên tin tức: "Romania đã trả hết sạch nợ nước ngoài!", người dân Bucharest đổ ra đường nhưng mặt ai nấy đều xám ngoét vì lo sợ.
Một ông cụ túm lấy người đi đường, run rẩy hỏi:
"Trời ơi, ông có nghe thấy tin gì chưa?"
"Nghe rồi, trả hết nợ rồi mà! Sao trông ông hoảng loạn như tận thế thế kia?"
"Ông không hiểu à?! Mười năm qua lão ấy bắt chúng ta nhịn ăn, nhịn mặc, đóng băng trong nhà để TRẢ NỢ. Bây giờ trả hết nợ rồi, nhỡ lão ấy lại nổi hứng quyết định bắt đầu... CHO CẢ THẾ GIỚI VAY TIỀN thì chúng ta còn cái da bọc xương nào để sống nữa?!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một thanh niên tò mò hỏi bố:
"Bố ơi, biểu tượng Búa và Liềm trên cờ Đảng thời kỳ trả nợ này có ý nghĩa triết học gì vậy ạ?"
Ông bố thở dài não ruột, thì thầm vào tai con:
"Cái Liềm là để cắt sạch khẩu phần ăn và lương bổng của dân chúng mang đi trả nợ, còn cái Búa là để gõ vào đầu bất kỳ kẻ nào dám kêu đói, con hiểu chưa?"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Đồng chí Viện sĩ Elena Ceaușescu đứng trên bục diễn giảng của Viện Hàn lâm, đằng hắng giọng một cách uy nghiêm rồi đọc to bản báo cáo khoa học do các giáo sư dưới quyền chuẩn bị:
"Kính thưa các đồng chí, nhân loại đang đứng trước bước ngoặt lớn về môi trường do sự gia tăng đột biến của chất... CODOI (khí CO2 nhưng bà Elena mù tịt về hóa học) trong khí quyển!"
Cả hội trường các giáo sư hóa học lão thành ngồi dưới chết lặng, nhìn nhau toát mồ hôi hột. Một vị giáo sư già run rẩy ghé tai đồng nghiệp thì thầm:
"Cầu Chúa phù hộ chúng ta, may mà hôm nay bản báo cáo không nhắc tới công thức của nước (H2O), nếu không bà ấy sẽ đọc thành con chim 'Hadoi' mất!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một nhà hóa học phương Tây sang thăm Bucharest và được diện kiến vị "nhà khoa học tầm cỡ thế giới". Để thử tài, ông lịch sự hỏi:
"Thưa Viện sĩ Elena, bà đánh giá thế nào về sự tương tác giữa H2SO4 và kim loại kiềm trong môi trường xúc tác hữu cơ?"
Elena chớp mắt, lúng túng nhìn sang viên sĩ quan mật vụ Securitate đứng cạnh. Thấy viên sĩ quan khẽ gật đầu ra hiệu rằng đây là khách quý, Elena lập tức mỉm cười tự tin đáp:
"À, vấn đề đó rất đơn giản! Bộ Chính trị và tôi đã chỉ đạo dứt khoát: nếu chúng không chịu phản ứng thì cứ việc tống tất cả chúng vào trại cải tạo lao động!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Ban Tuyên giáo trung ương muốn làm một bộ phim tài liệu chứng minh "bàn tay vàng trong nghiên cứu thực nghiệm" của Elena. Họ sắp đặt một phòng thí nghiệm long lanh với hàng loạt ống nghiệm chứa dung dịch nhiều màu sắc.
Đạo diễn hướng dẫn:
"Thưa Viện sĩ, bà chỉ cần cầm ống nghiệm màu xanh này đổ vào ống nghiệm màu đỏ, rồi nhìn vào ống kính mỉm cười đăm chiêu như đang tìm ra định luật mới là được ạ."
Elena cầm ống nghiệm lên, ngắm nghía hồi lâu rồi giận dữ quát:
"Đồ ngu xuẩn! Đổ nước si-rô vào nước ngọt có ga thì làm sao tạo ra cao su tổng hợp được cơ chứ?!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Phái đoàn ngoại giao Romania chuẩn bị cho chuyến thăm cấp nhà nước tới Vương quốc Anh. Vị trưởng đoàn Romania đưa ra yêu sách với Bộ Ngoại giao Anh:
"Chúng tôi yêu cầu phía Anh phải thu xếp để Đại học Oxford hoặc Cambridge trao bằng Tiến sĩ Danh dự ngành Hóa học cho Viện sĩ Elena Ceaușescu."
Phía Anh bối rối:
"Nhưng thưa ngài, truyền thống học thuật của chúng tôi đòi hỏi ứng viên phải có công trình thực tế, hoặc ít nhất phải trả lời được một câu hỏi chuyên môn."
Vị đại diện Romania xua tay lia lịa:
"Ồ không, đừng dại dột làm thế! Các ngài cứ trao bằng đi, nếu các ngài hỏi chuyên môn, bà ấy mà trả lời thì uy tín học thuật của cả nước Anh sẽ tan thành mây khói ngay lập tức!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một sĩ quan Securitate đến kiểm tra căn hộ của một đôi vợ chồng trẻ tại khu chung cư tập thể Colentina. Thấy hai vợ chồng đang chuẩn bị đi ngủ, viên sĩ quan gõ bàn nghiêm khắc:
"Các đồng chí có biết giường ngủ của mình có bao nhiêu người không?"
Anh chồng ngơ ngác đáp:
"Dạ thưa đồng chí, chỉ có hai vợ chồng tôi thôi chứ mấy!"
Viên mật vụ đập bàn quát:
"Thiếu ý thức giai cấp! Chiếc giường này có tới 4 người: Đồng chí, vợ đồng chí, Đảng C.ộng sản Romania đứng giám sát, và đứa con tương lai mà các đồng chí CÓ NGHĨA VỤ phải đẻ ra cho Tổ quốc!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Nhằm siết chặt Sắc lệnh 770 chống phá thai và duy trì tỷ suất sinh dân số, nhà nước áp đặt một loại thuế đánh vào những người trên 25 tuổi chưa lập gia đình hoặc chưa có con.
Một thanh niên độc thân run rẩy lên cơ quan thuế xin miễn giảm:
"Thưa đồng chí cán bộ, tôi bị vô sinh bẩm sinh, có giấy chứng nhận thương tật của bệnh viện trung ương đóng dấu đỏ đàng hoàng!"
Cán bộ thuế lạnh lùng gạt đi:
"Giấy tờ vô giá trị! Đảng đã ra nghị quyết: Đã là công dân Romania thì cơ quan sinh sản cũng phải phục vụ chế độ. Đồng chí không tự đẻ được thì phải nộp phạt vì tội 'chống đối chỉ tiêu sản xuất của Đảng'!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Sau vụ đào tẩu của tướng tình báo Pacepa năm 1978, cả Bộ Chính trị và dàn tướng lĩnh Securitate rơi vào một cuộc thanh trừng nội bộ hỗn loạn. Các quan chức cấp cao bắt đầu tìm mọi cách để tẩu thoát sang phương Tây.
Một buổi tối, Ceaușescu buồn rầu nhìn qua cửa sổ Cung điện thấy đường phố vắng tanh, bèn thở dài quay sang hỏi Elena:
"Lenuța này, nếu cứ theo cái đà đào tẩu này, tôi e là một ngày nào đó toàn bộ nhân dân và quan chức Romania sẽ vượt biên sang phương Tây hết sạch mất!"
Elena lo lắng:
"Thế lúc đấy chỉ còn trơ trọi hai vợ chồng mình ở lại đất nước này thì tính sao hả anh?"
Nicolae lắc đầu ngao ngán:
"Còn tính sao nữa! Tôi chỉ lo lúc đó không biết tôi hay bà sẽ là người chịu trách nhiệm tắt cái bóng đèn cuối cùng ở sân bay Otopeni thôi!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Sau vụ đào tẩu, Ceaușescu đích thân chỉ đạo Ban Tổ chức Trung ương phải rà soát lại tiêu chuẩn tuyển chọn lãnh đạo cơ quan tình báo hải ngoại.
Trưởng ban tổ chức e dè trình lên tiêu chí mới:
"Thưa đồng chí Tổng bí thư, từ nay để đảm bảo độ tin cậy tuyệt đối không bị tư bản phương Tây tha hóa như Pacepa, chúng ta nên bổ nhiệm ai làm lãnh đạo Securitate ạ?"
Ceaușescu đập bàn dứt khoát:
"Chỉ có duy nhất một đối tượng an toàn: Hãy chọn một đồng chí bị mù cả hai mắt, điếc cả hai tai, bị liệt toàn thân và quan trọng nhất là... không biết bất kỳ một ngoại ngữ nào ngoài tiếng Romania!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một phái đoàn thương mại nước ngoài đến tham quan nhà máy đóng gói thực phẩm ở Bucharest. Vị khách phương Tây ngạc nhiên nhìn những hộp pa-tê, xúc xích và thịt hun khói được đóng gói vô cùng tinh xảo, bèn hỏi giám đốc:
"Các ngài làm thế nào để sản xuất được những mặt hàng tiêu chuẩn cao và dồi dào như thế này giữa lúc đất nước đang thắt lưng buộc bụng?"
Giám đốc ghé tai thì thầm:
"Bí quyết rất đơn giản: Chúng tôi xuất khẩu thịt, xuất khẩu bơ, xuất khẩu xúc xích... và giữ lại độc nhất một thứ cho nhân dân trong nước."
"Thứ gì vậy?"
"Hương vị! Chúng tôi chỉ giữ lại mùi thơm thoang thoảng bay qua ống khói nhà máy để đồng bào hít thở lấy tinh thần thôi ạ!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Trong giờ thi vấn đáp, giáo sư hỏi một sinh viên kinh tế:
"Anh hãy nêu định nghĩa chính xác nhất về 'Biên giới quốc gia của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Romania'?"
Anh sinh viên đáp không chút do dự:
"Thưa giáo sư, biên giới quốc gia là dải phân cách thiêng liêng chia cắt hai vùng lãnh thổ: Phía bên ngoài biên giới là nơi người ta ăn thịt, bơ, pho mát và trứng của Romania; còn phía bên trong biên giới là nơi người ta chỉ được nhìn thấy những thứ đó qua tranh cổ động ạ!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
"Ceaușescu đã tuyên bố trả hết nợ vào tháng 4 năm 1989. Vậy các nhà kinh tế học phương Tây dự đoán món hàng xuất khẩu tiếp theo của Romania sang phương Tây sẽ là gì?"
"Chính là cặp vợ chồng Ceaușescu!"
"Tại sao?"
"Để phương Tây nhập khẩu về làm mẫu vật trưng bày trong bảo tàng với chú thích: 'Cặp đôi duy nhất trong lịch sử nhân loại thành công biến một đất nước xuất khẩu nông nghiệp trù phú thành một trại nhịn đói tập thể để trả nợ'!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một tài xế ngoại quốc mua lại chiếc Dacia cũ và ngạc nhiên thấy cuốn sổ tay hướng dẫn sử dụng do người chủ cũ Romania tự tay viết thêm phần phụ lục "Bộ dụng cụ khẩn cấp trên xe":
1. Một cuộn dây thép rỉ: Dùng để buộc ống xả, cố định cản xe, và gia cố cần gạt nước.
2. Một chiếc tất da chân của vợ: Dùng để thay thế dây curoa quạt gió khi bị đứt giữa đường.
3. Một bình xịt nước hoa rẻ tiền: Để mồi xăng vào bộ chế hòa khí khi xe chết máy giữa trời rét -10°C.
4. Một tấm ảnh chân dung đồng chí Nicolae Ceaușescu: Dán ngay lên kính chắn gió phía trước.
Vị khách hỏi người bán: "Dây thép với tất phụ nữ thì tôi hiểu, nhưng ảnh Ceaușescu để làm gì?"
Người bán xe nháy mắt: "À, khi xe hỏng hóc chết máy giữa dốc, cảnh sát giao thông nhìn thấy tấm ảnh đó sẽ không dám phạt, mà còn phải xúm vào đẩy xe hộ đồng chí lên tận đỉnh đồi!"