Cảnh báo lừa đảo‼️ Lịch sử Liên Xô: Hóa ra toàn những kẻ phản bội !!!

kenzyn

Kích Dục Đại Sư
United-States
Lenin chết. Xác ướp thành thánh. Stalin không biến Lenin thành phản bội. Hóa ra tên Trotsky mới là kẻ phá hoại. Từ người dựng Hồng quân thành kẻ phá “chủ nghĩa xã hội ở một nước”, thành Trotskyist, thành ngoại xâm đội lốt đồng chí. 1927 khai trừ đảng. 1928 lưu đày. 1929 trục xuất khỏi Liên Xô. Zinoviev và Kamenev cùng đọc án cho Trotsky. Bukharin đồng tình.

Rồi những người vừa đọc án hóa ra cũng là bọn phản bội. Tội danh Zinoviev, Kamenev: phản đảng, khủng bố, câu kết với Trotsky. Bắn 1936. Bukharin: cánh hữu, phá hoại, gián điệp. Bắn 1938. Yagoda tuyên án những kẻ phản bội trên.

Hóa ra tên Yagoda cũng là đặc vụ, đầu độc, tha kẻ thù. Yezhov đọc lệnh bắt Yagoda năm 1937, bắn năm 1938.

Hóa ra Yezhov cũng làm quá, làm bậy, làm gián điệp. Beria, theo Stalin, kết án Yezhov. Bắn 1940. Kẻ vừa đọc lệnh bắt Yagoda hóa ra cũng là nội gián.

Stalin chết. Hóa ra tên Beria cũng có ý định đảo chính, gián điệp, thú tính, thù dân. Bắt 6/1953, bắn cuối năm. Zhukov có mặt lúc bắt Beria.

Ba năm sau tới lượt Stalin. Khrushchev không tuyên án phản bội như năm 1936, nhưng tội cùng một kiểu: phá đảng, giết đồng chí, sùng bái cá nhân, làm hỏng chiến tranh, đày cả dân tộc. Thánh trong lăng thì ra cũng là kẻ phá hệ thống.

Cùng năm ấy, hóa ra Zhukov cũng tự cao, tách quân khỏi đảng, gần giống Bonaparte. Tước chức. Người vừa cứu Khrushchev năm 1953 trước Beria thì ra cũng là mối nguy.

Năm 1964 tới lượt Khrushchev. Brezhnev không cần tòa đỏ. Hóa ra Khrushchev chủ quan, phiêu lưu, phá nông nghiệp, làm nhục nhà nước, sùng bái cá nhân kiểu mới. Đưa về nhà. Im. Bản án thiếu viên đạn cho lịch sự.

Brezhnev chết mới lộ chân tướng sau này. Andropov–Chernenko chưa kịp làm gì. Gorbachev cần chữ trì trệ: tham nhũng, đóng băng, nói dối thành nền. Brezhnev hóa ra là nguyên nhân mọi thứ đứng im. Đảng mục, phá sản, không sửa thì chết. Perestroika là cáo trạng mặc áo sửa nhà.

1991 nhà sụp. Gorbachev hóa ra cũng là một kẻ ngây thơ hay phản bội, tùy miệng. Tan liên bang, mất đế chế, mở cửa hỗn loạn.

Yeltsin dùng cái ấy để lập nước Nga. Rồi Yeltsin hóa ra cũng bán tài nguyên, làm nhục nước Nga thập niên 90, để oligarch ăn thịt nhà nước. Cần một thập niên đáng quên thì thập niên ấy hóa ra tội đồ.

Putin chưa đến lúc hóa ra. Chỗ này có lệ: kẻ phản bội chỉ lộ diện khi hết quyền ký.

@Mcopns @Nmlam @xmorr @pos @đéo có hình chó nó tin
 
Lenin chết. Xác ướp thành thánh. Stalin không biến Lenin thành phản bội. Hóa ra tên Trotsky mới là kẻ phá hoại. Từ người dựng Hồng quân thành kẻ phá “chủ nghĩa xã hội ở một nước”, thành Trotskyist, thành ngoại xâm đội lốt đồng chí. 1927 khai trừ đảng. 1928 lưu đày. 1929 trục xuất khỏi Liên Xô. Zinoviev và Kamenev cùng đọc án cho Trotsky. Bukharin đồng tình.

Rồi những người vừa đọc án hóa ra cũng là bọn phản bội. Tội danh Zinoviev, Kamenev: phản đảng, khủng bố, câu kết với Trotsky. Bắn 1936. Bukharin: cánh hữu, phá hoại, gián điệp. Bắn 1938. Yagoda tuyên án những kẻ phản bội trên.

Hóa ra tên Yagoda cũng là đặc vụ, đầu độc, tha kẻ thù. Yezhov đọc lệnh bắt Yagoda năm 1937, bắn năm 1938.

Hóa ra Yezhov cũng làm quá, làm bậy, làm gián điệp. Beria, theo Stalin, kết án Yezhov. Bắn 1940. Kẻ vừa đọc lệnh bắt Yagoda hóa ra cũng là nội gián.

Stalin chết. Hóa ra tên Beria cũng có ý định đảo chính, gián điệp, thú tính, thù dân. Bắt 6/1953, bắn cuối năm. Zhukov có mặt lúc bắt Beria.

Ba năm sau tới lượt Stalin. Khrushchev không tuyên án phản bội như năm 1936, nhưng tội cùng một kiểu: phá đảng, giết đồng chí, sùng bái cá nhân, làm hỏng chiến tranh, đày cả dân tộc. Thánh trong lăng thì ra cũng là kẻ phá hệ thống.

Cùng năm ấy, hóa ra Zhukov cũng tự cao, tách quân khỏi đảng, gần giống Bonaparte. Tước chức. Người vừa cứu Khrushchev năm 1953 trước Beria thì ra cũng là mối nguy.

Năm 1964 tới lượt Khrushchev. Brezhnev không cần tòa đỏ. Hóa ra Khrushchev chủ quan, phiêu lưu, phá nông nghiệp, làm nhục nhà nước, sùng bái cá nhân kiểu mới. Đưa về nhà. Im. Bản án thiếu viên đạn cho lịch sự.

Brezhnev chết mới lộ chân tướng sau này. Andropov–Chernenko chưa kịp làm gì. Gorbachev cần chữ trì trệ: tham nhũng, đóng băng, nói dối thành nền. Brezhnev hóa ra là nguyên nhân mọi thứ đứng im. Đảng mục, phá sản, không sửa thì chết. Perestroika là cáo trạng mặc áo sửa nhà.

1991 nhà sụp. Gorbachev hóa ra cũng là một kẻ ngây thơ hay phản bội, tùy miệng. Tan liên bang, mất đế chế, mở cửa hỗn loạn.

Yeltsin dùng cái ấy để lập nước Nga. Rồi Yeltsin hóa ra cũng bán tài nguyên, làm nhục nước Nga thập niên 90, để oligarch ăn thịt nhà nước. Cần một thập niên đáng quên thì thập niên ấy hóa ra tội đồ.

Putin chưa đến lúc hóa ra. Chỗ này có lệ: kẻ phản bội chỉ lộ diện khi hết quyền ký.

@Mcopns @Nmlam @xmorr @pos @đéo có hình chó nó tin
Chó Liên Xô gian manh độc ác mất nhân tính lắm
 
Gorbachev tổng thống cuối cùng của Liên xô hóa ra cũng được vinh dự xếp vào hạng phản bội

Boris Yeltsin tổng thống đầu tiên của Nga đã tự tay kết liễu, đâm con dao vào trái tim của đảng cộng-sản

Putin lên án cộng-sản Xô
Ông Putin đặc biệt lên án việc đảng Cộng-Sản Liên Xô đã cột chặt tương lai của đất nước với số phận của Đảng. Tổng thống Nga giải thích: ''Khi Đảng bắt đầu sụp đổ thì toàn bộ đất nước cũng đổ sụp theo (…) và đây là một sai lầm cơ bản trong việc xây dựng Nhà nước''.

Không lâu nữa, Putin cũng được xếp vào hàng phản bội cả nước Nga nữa

Một đảng, một đất nước mang tiếng là hùng mạnh như thế, cường quốc như thế hóa ra toàn kẻ phản bội, bảo sao nó không sụp đổ
 
Gorbachev tổng thống cuối cùng của Liên xô hóa ra cũng được vinh dự xếp vào hạng phản bội

Boris Yeltsin tổng thống đầu tiên của Nga đã tự tay kết liễu, đâm con dao vào trái tim của đảng cộng-sản

Putin lên án cộng-sản Xô
Ông Putin đặc biệt lên án việc đảng Cộng-Sản Liên Xô đã cột chặt tương lai của đất nước với số phận của Đảng. Tổng thống Nga giải thích: ''Khi Đảng bắt đầu sụp đổ thì toàn bộ đất nước cũng đổ sụp theo (…) và đây là một sai lầm cơ bản trong việc xây dựng Nhà nước''.

Không lâu nữa, Putin cũng được xếp vào hàng phản bội cả nước Nga nữa

Một đảng, một đất nước mang tiếng là hùng mạnh như thế, cường quốc như thế hóa ra toàn kẻ phản bội, bảo sao nó không sụp đổ

Trong một hệ thống mà quyền lực không có cơ chế kiểm soát, công lao không bảo vệ được ai thì những người có công đều là những kẻ phản bội tiềm tàng. Muốn không trở thành kẻ phản bội thì đừng có công trạng gì.

Putin cũng từng nói ông ta không sợ những kẻ phản bội vì ông ta chọn những người không có khả năng làm việc đó. Miệng ông ta chửi Liên Xô nhưng não ông ta đặc sệt Liên Xô. Đó là bi kịch.

Vấn đề không phải là những kẻ phản bội sẽ làm sập hệ thống, vấn đề là hệ thống luôn vận hành theo hướng loại bỏ những người có thực lực/công trạng bằng cách gắn nhãn phản bội cho họ. Một hệ thống sử dụng bộ lọc kiểu đó không có lý do để trường tồn. Không ai kết liễu hệ thống, hệ thống vận hành theo hướng kết liễu chính nó.
 
Tại Đại hội XX năm 1956, Khrushchev đứng trên bục thao thao bất tuyệt vạch trần tội ác thanh trừng của Stalin. Bỗng nhiên, từ hàng ghế cuối hội trường tối tăm, có tiếng ai đó hét to vọng lên:
"Thế lúc bấy giờ các đồng chí ở đâu? Sao đồng chí không đứng lên ngăn lại?"
Cả hội trường chết lặng, không khí đặc quánh như thể tiếng thở cũng bị đóng băng. Khrushchev đập mạnh tay xuống bàn, mặt đỏ gay, quát lớn:
"Ai vừa nói câu đó? Đứng dậy xem nào!"
Không một cánh tay giơ lên. Không một tiếng động. Sự im lặng tuyệt đối kéo dài đến mức rợn người. Khrushchev bèn mỉm cười cay đắng, xua tay bảo:
"Đấy, các đồng chí thấy chưa... Ngày xưa chúng tôi cũng ngồi im thin thít y hệt như đồng chí vừa rồi vậy đó!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Một giảng viên chủ nghĩa Marx-Lenin chỉ học viên cách phân biệt các giai đoạn lãnh đạo đất nước:

- Thời Lenin giống như đi trong đường hầm: Xung quanh tối om om, nhưng xa xa le lói tia sáng của tương lai.

- Thời Stalin giống như đi xe bus: Chỉ có một người lái, một nửa số hành khách ngồi tù, nửa còn lại ngồi run rẩy sợ hãi.

- Thời Khrushchev giống như xem xiếc: Chỉ có một người đứng độc thoại, nhưng toàn bộ khán giả đều cười nghiêng ngả.

- Thời Brezhnev sau này thì giống như vào rạp chiếu phim: Mọi người ngồi im lìm chỉ để đợi hết suất chiếu mà về.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tại một đại hội kinh tế sau chuyến thăm Mỹ 1959, Khrushchev đập tay tuyên bố đanh thép:
"Mục tiêu của chúng ta là phải đuổi kịp và vượt mặt đế quốc Mỹ!"
Dưới hội trường, một nông dân giơ tay dè dặt hỏi:
"Thưa đồng chí Nikita Sergeyevich, chúng tôi nhất trí việc đuổi kịp Mỹ. Nhưng liệu khi đuổi kịp rồi, chúng ta có thể xin… chạy chậm lại một chút để không vượt qua họ được không?"
Khrushchev ngạc nhiên hỏi:
"Tại sao lại không vượt? Chúng ta phải vượt chứ!"
Người nông dân gãi đầu đáp:
"Dạ, nếu chúng ta vượt lên trước họ, đế quốc Mỹ sẽ nhìn thấy cái mông rách đít quần của chúng ta mất!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sau chuyến đi Mỹ về, Trung ương Đảng họp kín để bàn về việc trao tặng danh hiệu cao quý cho Khrushchev.
Có người đề xuất phong ông làm "Anh hùng Lao động Xã hội Chủ nghĩa".
Có người đề xuất danh hiệu "Nhà cách tân vĩ đại".
Nhưng cuối cùng, người dân ngoài phố đã nhất trí trao cho ông một họ tên hoàn toàn mới:
"Nikita Kukuruzyevich" (Nikita, con trai của Cây Bắp), với tước hiệu kèm theo là: "Kukuruza Tối cao toàn cõi Liên bang!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đài phát thanh Moscow nhận được thắc mắc của một công dân:
"Thưa đài, trong thời kỳ Tan băng này, ở Liên bang Xô Viết của chúng ta đã có tự do ngôn luận thực sự hay chưa?"
Đài Yerevan ngập ngừng một lát rồi trả lời:
"Về nguyên tắc là có tự do ngôn luận tuyệt đối. Tuy nhiên, chúng tôi xin lưu ý các đồng chí: Nhà nước chỉ cam kết bảo đảm quyền tự do khi các đồng chí ĐANG NÓI, chứ tuyệt đối không bảo đảm sự tự do CỦA CÁC ĐỒNG CHÍ SAU KHI ĐÃ NÓI XONG!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Khrushchev gọi điện thoại đường dài cho Janos Kadar (nhà lãnh đạo mới được Liên Xô dựng lên ở Hungary sau vụ can thiệp 1956):
"Này đồng chí Kadar, tình hình ở Budapest yên ổn trở lại chưa?"
"Báo cáo Nikita Sergeyevich, yên ổn tuyệt đối rồi ạ. Nhân dân vô cùng biết ơn sự giúp đỡ vô tư của các đồng chí."
Khrushchev thở phào một cái rồi hạ giọng căn dặn:
"Tốt! Nhớ bảo đài truyền hình phát đi phát lại thông báo là CHÍNH CÁC ANH đã mời xe tăng của chúng tôi sang nhé. Chứ nhỡ để lộ ra là do tôi sợ vãi linh hồn nên tự cho xe tăng chạy sang, thì mặt mũi nào tôi đi sang phương Tây giảng giải về 'cùng tồn tại hòa bình' nữa!"
 
Tội nghiệp, đế quốc Nga dính vào bả cơm sườn ko ngóc đầu lên được.
Xưa hùng mạnh, lãnh đạo châu Âu. Giờ đất nước tan hoang chia 5 sẻ 7
Lãnh đạn chứ lãnh đạo gì châu âu. Xưa thì bị mông cổ hiếp, thời cách mạng công nghiệp cũng hít địt cho tây âu. Giờ thì nát luôn
 
Lênin, chuyến tàu niêm phong và Cách mạng Tháng Mười: giữa chiến lược Đức và động lực cách mạng nội tại

Câu hỏi về mối quan hệ giữa Lênin, Đảng Bolshevik và Đế chế Đức năm 1917–1918 từ lâu đã bị chính trị hóa. Một phía biến Lênin thành “đặc vụ Đức”; phía kia phủ nhận hoàn toàn mọi hỗ trợ của Berlin. Tài liệu lưu trữ Đức được công bố sau năm 1945, các cuộc điều tra của Chính phủ lâm thời Kerensky, và nghiên cứu sử học nghiêm túc cho phép xây dựng một bức tranh chính xác hơn: Đức đã chủ động hỗ trợ logistics và tài chính cho các phần tử cực đoan nhất nhằm làm sụp đổ khả năng chiến tranh của Nga, còn Lênin đã chấp nhận và tận dụng sự hỗ trợ đó để phục vụ mục tiêu cách mạng của chính mình. Hai bên lợi dụng lẫn nhau; kết quả là hòa ước Brest-Litovsk và sự rút lui của Nga khỏi chiến tranh. heritech.com

Chuyến tàu tháng 4 năm 1917 như một thao tác chiến lược

Sau Cách mạng Tháng Hai, Lênin bị kẹt ở Thụy Sĩ. Anh và Pháp không cho phép ông về nước. Berlin nhìn thấy cơ hội. Alexander Helphand (Parvus) đã thuyết phục giới ngoại giao Đức, đặc biệt là đại sứ tại Copenhagen Ulrich von Brockdorff-Rantzau, rằng cần thúc đẩy “các phần tử cực đoan” để tạo ra “hỗn loạn tối đa” ở Nga. Bản ghi nhớ ngày 2 tháng 4 năm 1917 của Brockdorff-Rantzau nêu rõ mục tiêu: làm sâu sắc mâu thuẫn giữa các đảng ôn hòa và cực đoan, vì chỉ khi phe cực đoan thắng thì đế chế Nga mới bị lung lay tận gốc. nzz.ch

Ngày 9 tháng 4 năm 1917 (lịch Gregory), khoảng 32 người lưu vong, trong đó có Lênin, Nadezhda Krupskaya, Grigory Zinoviev và Karl Radek, rời Zurich. Fritz Platten làm trung gian. Lênin đặt điều kiện: toa tàu được tuyên bố ngoại giao (extraterritorial), không kiểm tra hộ chiếu hay hành lý, không tiếp xúc với phía Đức. Đây không phải “tàu bọc chì” theo nghĩa đen hoàn toàn — một số cửa không bị niêm phong và đoàn tàu dừng ở Berlin — nhưng nguyên tắc ngoại giao được Berlin chấp nhận vì lợi ích chiến tranh. Đoàn đến Ga Phần Lan, Petrograd, đêm 16 tháng 4. Một điện tín của phía Đức sau đó ghi nhận: “Lênin đã vào Nga thành công. Ông đang làm việc đúng như chúng ta mong muốn.” the-berliner.com

Việc tổ chức chuyến đi không phải hành động tự phát. Kaiser và Bộ Tổng tham mưu sẵn sàng cho đoàn vượt thẳng qua chiến tuyến nếu Thụy Điển từ chối. Mục tiêu của Berlin không phải “ủng hộ chủ nghĩa ********” mà là phá vỡ liên minh Entente bằng cách đưa Nga ra khỏi chiến tranh. ru.wikipedia.org

Hỗ trợ tài chính và tuyên truyền

Tài liệu Bộ Ngoại giao Đức cho thấy dòng tiền được chuyển qua nhiều kênh và dưới nhiều “nhãn” khác nhau. Kênh chính đi qua Parvus, Jakob Fürstenberg (Ganetsky) tại Stockholm, ngân hàng Nya Banken, rồi Evgenia Sumenson ở Petrograd. Chính phủ lâm thời đã bắt giữ một số mắt xích này vào tháng 7 năm 1917. heritech.com

Bản ghi nhớ ngày 3 tháng 12 năm 1917 của Ngoại trưởng Richard von Kühlmann gửi Kaiser là bằng chứng then chốt. Ông viết rằng Nga là mắt xích yếu nhất của Entente; nhiệm vụ là nới lỏng rồi tháo rời mắt xích đó thông qua hoạt động phá hoại phía sau mặt trận, trước hết là thúc đẩy chủ nghĩa ly khai và hỗ trợ Bolshevik. Câu then chốt:

“Chỉ khi những người Bolshevik nhận được từ chúng ta một dòng tiền đều đặn qua nhiều kênh khác nhau và dưới những nhãn khác nhau, họ mới có khả năng xây dựng cơ quan chính của mình là Pravda, tiến hành tuyên truyền mạnh mẽ và mở rộng đáng kể cơ sở vốn hẹp ban đầu của đảng.” heritech.com

Các con số cụ thể không thống nhất hoàn toàn vì kênh gián tiếp và tài liệu thất lạc. Năm 1915 Berlin đã cấp 2 triệu mark cho tuyên truyền cách mạng ở Nga theo đề xuất của Parvus. Ngân sách đặc biệt của Bộ Ngoại giao dành cho Nga lên tới khoảng 40,5 triệu mark, trong đó hơn 26 triệu đã chi đến cuối tháng 1 năm 1918; 15 triệu được giải ngân ngay sau khi Bolshevik nắm quyền. Eduard Bernstein ước tính tổng hỗ trợ khoảng 50–60 triệu mark vàng. Catherine Merridale thận trọng hơn: không tìm thấy khoản tiền Đức trực tiếp trên tài khoản Bolshevik, nhưng bà thừa nhận tuyên truyền của họ gần như chắc chắn được trợ cấp, và Parvus đã nhận những khoản rất lớn từ Berlin. heritech.com

Tiền được dùng chủ yếu cho báo chí (Pravda và các ấn bản dành cho binh sĩ), tổ chức mít tinh, và mở rộng tổ chức — những thứ một đảng nhỏ năm 1917 không thể tự trang trải ở quy mô lớn. Điều này không biến Lênin thành nhân viên lương của Bộ Tổng tham mưu, nhưng phủ nhận vai trò của nguồn lực Đức là trái với tài liệu.

Từ Tháng Mười đến Brest-Litovsk

Cách mạng Tháng Mười không phải sản phẩm thuần túy của một chiến dịch tình báo. Nhà nước Nga hoàng đã sụp đổ từ tháng 2; Chính phủ lâm thời thất bại trong việc giải quyết chiến tranh, ruộng đất và quyền dân tộc; quân đội tan rã; công nhân và nông dân đòi hỏi cấp tiến. Bolshevik thắng vì khẩu hiệu “Hòa bình, Ruộng đất, Bánh mì” và vì đối thủ chia rẽ. Hỗ trợ Đức là chất xúc tác quan trọng, không phải nguyên nhân duy nhất.

Một khi nắm quyền, Lênin thúc đẩy đình chiến rồi hòa ước riêng. Hiệp ước Brest-Litovsk ký ngày 3 tháng 3 năm 1918. Nga từ bỏ chủ quyền đối với Ba Lan, các nước Baltic, Ukraine, Phần Lan và một phần Kavkaz. Ước tính tổn thất: khoảng một triệu dặm vuông lãnh thổ, khoảng 55 triệu dân (khoảng một phần ba dân số), phần lớn than, sắt, dầu mỏ, đất nông nghiệp màu mỡ và nhiều khu công nghiệp. Lênin gọi đây là “vực thẳm của thất bại, chia cắt, nô lệ và nhục nhã”, nhưng ông vẫn áp đặt nó chống lại phe “******** cánh tả” và lập trường “không chiến tranh, không hòa bình” của Trotsky. Berlin đạt đúng mục tiêu chiến lược: giải phóng hàng chục sư đoàn để chuyển sang mặt trận phía Tây. history.com

Đánh giá sử học: không phải đặc vụ, cũng không phải huyền thoại trong sạch

Richard Pipes nhấn mạnh tính toán cơ hội của Lênin và vai trò Đức. Merridale tái hiện chi tiết chuyến tàu và bác bỏ hình ảnh “đặc vụ được trả lương trực tiếp”, đồng thời xác nhận ý đồ và hỗ trợ logistics của Berlin. Z. A. B. Zeman công bố bộ tài liệu Bộ Ngoại giao Đức, đặt nền cho các nghiên cứu sau này. Các tài liệu Sisson thường bị coi là giả mạo một phần; chúng không cần thiết khi đã có Kühlmann và ngân sách nội bộ Đức. nytimes.com

Luận điểm “Lênin là đặc vụ Đức” quá đơn giản. Lênin công khai theo đuổi cách mạng thế giới, kể cả cách mạng ở chính nước Đức. Ông từ chối gặp trực tiếp Parvus ở Stockholm để giữ khoảng cách chính trị. Berlin cũng không kiểm soát được ông sau khi ông nắm quyền. Đây là liên minh tạm thời của hai bên cùng có lợi ích ngắn hạn đối nghịch với nhau về dài hạn.

Vậy là: năm 1917 Đức đã thực hiện một chính sách cách mạng hóa có chủ đích nhằm loại Nga khỏi chiến tranh; Lênin đã chấp nhận phương tiện đó vì mục tiêu riêng; nguồn lực và hành lang Đức đã tăng tốc khả năng tuyên truyền và tổ chức của Bolshevik trong một bối cảnh nội tại đã chín muồi cho biến động. Phủ nhận hoàn toàn sự hỗ trợ của Đức là bỏ qua tài liệu lưu trữ. Biến toàn bộ Tháng Mười thành âm mưu nước ngoài là bỏ qua sự sụp đổ thực sự của chế độ cũ, chiến tranh tổng lực và khủng hoảng xã hội Nga. Sự thật nằm ở chỗ giao thoa giữa chiến lược đế quốc và cách mạng nội tại — một giao thoa đã định hình cả thế kỷ XX.
@Mcopns @kenzyn @Nmlam @pos
 
Biết tại sao thời sơ khai xứ vẹm có cả đống tổ chức, đáng phái đấu tranh cho dân tộc, cuối cùng còn mỗi dĩa cơm không?
Cơm sườn nó chả kém, có chăng rút kinh nghiệm che dấu tốt hơn thôi.

Vì cơm sườn không giỏi nhất nhưng là GIAN nhất. Trong chính trị, GIAN nhất sẽ thắng nhưng trong lãnh đạo đất nước thì không.
 
Về Leonid Brezhnev:

Bản tin y tế Điện Kremlin: Bác sĩ riêng hớt hải chạy ra khỏi phòng mổ của Brezhnev thông báo ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn.

Các trợ lý vội hỏi: "Ca phẫu thuật tim hay mạch máu ạ?"

Bác sĩ đáp: "Không, chúng tôi vừa tiến hành phẫu thuật mở rộng lồng ngực cho đồng chí ấy, bởi vì diện tích ngực cũ đã hoàn toàn hết chỗ để gài thêm bất kỳ tấm huân chương nào nữa."

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đề thi lịch sử thời kỳ Brezhnev:

Giáo viên khảo bài một học sinh: "Em hãy tóm tắt ngắn gọn các giai đoạn chính của cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại?"

Cậu học sinh dõng dạc trả lời: "Thưa cô, cuộc chiến chia làm ba giai đoạn rõ rệt ạ: Giai đoạn một là đồng chí Brezhnev chuẩn bị ra đảo Đất Nhỏ. Giai đoạn hai là đồng chí Brezhnev chiến đấu anh dũng bảo vệ Đất Nhỏ. Và giai đoạn ba là toàn bộ các phương diện quân còn lại phối hợp tổ chức các đòn nghi binh quy mô nhỏ tại Kursk, Stalingrad và Berlin để thu hút hỏa lực của phát xít Đức, cốt nhằm giữ an toàn tuyệt đối cho đồng chí Brezhnev tại Đất Nhỏ!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chốn thiên đường của các danh tướng:

Sau khi qua đời, Brezhnev bước vào cổng thiên đường với ngực áo trĩu nặng kim loại quý, lấp lánh ngôi sao Chiến thắng nạm kim cương. Vừa bước vào sảnh, ông đã thấy Nguyên soái Zhukov, Nguyên soái Rokossovsky và Nguyên soái Konev đang ngồi uống trà đàm đạo.

Zhukov ngước mắt lên nhìn, khẽ nhếch mép bảo Rokossovsky: "Kìa Konstantin, nhìn xem ai đến kìa! Vị cứu tinh của nhân loại, người đã một tay đánh tan toàn bộ đạo quân của Hitler tại bãi biển Novorossiysk trong khi chúng ta chỉ ngồi chơi xơi nước suốt bốn năm trời!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chuyến thăm của mẹ:
Mẹ của Brezhnev từ một ngôi làng hẻo lánh dưới quê lên Moscow thăm người con trai đã thành đạt. Brezhnev vô cùng tự hào muốn khoe với mẹ về cuộc sống hiện tại. Ông đưa bà đi xem căn hộ bảy phòng rộng mênh mông trên phố Granovsky, dẫn bà ra ga-ra ngắm bộ sưu tập hàng chục chiếc xe sang phương Tây do các nguyên thủ thế giới tặng, rồi cho chuyên cơ đưa bà về biệt thự nghỉ dưỡng nguy nga ở Zavidovo với kẻ hầu người hạ bưng bê trứng cá muối caviar và rượu cognac hảo hạng.

Sau khi đi một vòng, người mẹ già không giấu nổi vẻ lo lắng, nét mặt tái mét, vừa run rẩy vừa kéo tay con trai vào một góc kín đáo rồi thì thầm:

"Leonidushka, con mẹ giỏi giang lắm, mọi thứ ở đây đẹp đẽ và xa xỉ vô cùng... Nhưng mà con ơi, mẹ lo quá... Lỡ rủi mà bọn Bolshevik chúng nó quay lại cướp chính quyền thì con biết trốn đi đâu?!"

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Dịch bệnh viêm kết mạc:
Một người dân bước vào bệnh viện mắt phàn nàn với bác sĩ:

"Bác sĩ ơi, mắt và tai tôi dạo này có vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, hình như chúng không còn hoạt động đồng bộ với nhau nữa."

"Triệu chứng cụ thể ra sao, thưa đồng chí?"

"À, tai tôi nghe đài phát thanh và đọc báo Pravda thì ngày nào cũng thấy nói đất nước đang tiến nhanh đến chủ nghĩa c.ộng sản, hàng hóa tràn ngập, đời sống nhân dân sung túc ấm no... Nhưng mắt tôi khi nhìn vào tủ lạnh nhà mình và các quầy tạp hóa quốc doanh thì lại chẳng thấy một mẩu thịt nào cả!"

Bác sĩ thở dài, ghi vào hồ sơ: "Hội chứng phân ly giác quan điển hình. Đơn thuốc đề xuất: Chuyển bệnh nhân sang làm việc tại Ban Hậu cần Trung ương Đảng hoặc kết hôn với con gái một ủy viên bộ chính trị, mắt và tai sẽ lập tức nhìn thấy sự hài hòa tuyệt đối."
 
xEQowkHjjLgA.jpeg-webp
 
Về Mikhail Gorbachev:

Một công dân Xô Viết đứng xếp hàng dài dằng dặc hàng cây số giữa trời đông tuyết phủ chỉ để mua một chai vodka theo tiêu chuẩn tem phiếu. Sau 4 tiếng đồng hồ nhích từng centimet mà hàng vẫn chưa vơi, ông ta phát điên, gầm lên:
"Tôi không thể chịu nổi nữa! Tất cả là tại Gorbachev! Tôi sẽ đi thẳng tới Điện Kremlin và bắn chết ông ta!"
Hai tiếng sau, người đàn ông ủ rũ lủi thủi quay trở lại đúng vị trí cũ trong hàng đợi. Mọi người tò mò xúm lại hỏi:
"Sao rồi đồng chí? Xong việc chưa?"
Người đàn ông thở dài đánh thượt:
"Bắn thế quái nào được! Hàng người xếp hàng chờ bắn Gorbachev ở Kremlin còn dài gấp ba lần cái hàng mua rượu này!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một người thắc mắc:
"Bản chất ba giai đoạn lãnh đạo gần nhất của chúng ta là gì?"
Đáp: "Thời Stalin: Giống như bạn đang ở trong một căn phòng tối tăm, và người ta bảo bạn ra ngoài sẽ bị bắn.
Thời Brezhnev: Bạn ở trong một căn phòng tối, người ta bật đèn pin lên và bảo mọi thứ đang rất rực rỡ.
Thời Gorbachev: Người ta mở toang cửa sổ ra, bạn thấy rõ mồn một là căn phòng trống rỗng và tường đang sập, nhưng người ta bảo bạn cứ việc thoải mái đứng đó mà bình luận!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một người bước vào cửa hàng tạp hóa thời Perestroika và hỏi cô nhân viên uể oải đứng sau quầy:
"Ở đây các đồng chí không có thịt bán à?"
Cô bán hàng cau mày gắt gỏng:
"Đồng chí nhầm cửa hàng rồi! Cửa hàng đối diện kia mới là nơi không có thịt. Còn cửa hàng của chúng tôi là nơi không có cá!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một người đàn ông gom góp tiền bạc suốt 10 năm ròng rã và cuối cùng cũng đủ tiêu chuẩn để mua một chiếc xe hơi Lada. Ông mang tiền đến nộp tại cơ quan phân phối nhà nước.
Cán bộ nhận tiền, đóng dấu cộp một cái vào sổ rồi bảo:
"Xong rồi đấy. Đúng 10 năm nữa, vào ngày 8 tháng 9, đồng chí quay lại đây nhận xe."
Người đàn ông ngập ngừng hỏi:
"Thưa đồng chí cán bộ, tôi nên đến vào buổi sáng hay buổi chiều ạ?"
Vị cán bộ ngạc nhiên:
"Trời đất, 10 năm nữa cơ mà! Sáng hay chiều thì có gì khác biệt chứ?"
Người đàn ông gãi đầu:
"Dạ có chứ, vì buổi sáng hôm đó thợ sửa ống nước hẹn đến nhà tôi rồi!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Giữa quảng trường Đỏ, một công dân đứng cầm biểu ngữ to tướng: "Gorbachev là một gã ngốc bất tài!"
Ngay lập tức, hai mật vụ KGB mặc thường phục ập tới, bẻ quặt tay ông ta và áp giải lên xe.
Người biểu tình la lớn:
"Khoan đã! Đang Glasnost (công khai hóa) mà! Hiến pháp cho phép tự do ngôn luận mà! Tôi có quyền phê bình!"
Viên sĩ quan KGB lạnh lùng ghé sát tai ông ta thì thầm:
"Chúng tôi không bắt đồng chí vì tội nói xấu Gorbachev. Chúng tôi bắt đồng chí vì tội làm lộ bí mật quốc gia!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một người đàn ông bước vào bưu điện để gửi một bức thư quan trọng đi nước ngoài. Ông ta run rẩy dán tem rồi hỏi cô nhân viên:
"Làm ơn cho tôi hỏi, thư này gửi sang Paris thì mất bao lâu mới tới?"
Cô nhân viên mỉm cười:
"Nếu gửi dịch vụ chuyển phát thường thì mất khoảng 3 tuần. Nếu gửi chuyển phát nhanh thì mất 1 tuần."
Người đàn ông băn khoăn:
"Không có cách nào nhanh hơn à?"
Cô nhân viên nghiêng người, hạ giọng thì thầm:
"Có chứ! Bác chỉ cần viết thêm vào cuối thư dòng chữ: 'Bọn KGB ở quận này toàn lũ vô tích sự và mù dở'. Trong vòng 15 phút nữa, toàn bộ hồ sơ và bản sao bức thư này sẽ có mặt tại bàn làm việc của trung tâm phân tích tình báo ở Moscow, họ sẽ chuyển thẳng tới Paris để đối chiếu ngay trong ngày!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một doanh nhân hợp tác xã gặp lại người bạn thân học chung lớp thuở nhỏ nghèo rớt mồng tơi vào 1988:
"Cậu thấy chiếc áo khoác da nhập khẩu từ Ý này của tôi thế nào? Mua ở cửa hàng tư nhân mất đúng 2.000 rúp đấy!"
Người bạn sững sờ:
"Cậu điên rồi à?! Cách đây ba dãy phố, cửa hàng quốc doanh bán cái y hệt thế này chỉ có 200 rúp thôi!"
Tay tiểu thương cười khẩy, vỗ vai bạn đầy vẻ thương hại:
"Cậu vẫn mang nặng tư duy bao cấp cổ lỗ sĩ quá! Ở cửa hàng quốc doanh làm quái gì có hàng để mà bán! Tư bản là gì? Tư bản là người ta không bán cái áo, người ta bán cơ hội để cậu thực sự sở hữu cái áo đó!"

_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Gorbachev bước vào một nhà máy ở Moscow, tập hợp công nhân lại để thuyết phục họ bỏ phiếu ủng hộ việc duy trì Liên bang Xô Viết trong cuộc trưng cầu dân ý năm 1991:
"Các đồng chí phải hiểu, nếu Liên bang tan rã, chúng ta sẽ mất đi các mỏ dầu ở Azerbaijan, lúa mì ở Ukraine, bông vải ở Uzbekistan và bơ sữa ở vùng Baltic!"
Một bác công nhân già lau vội mồ hôi trên trán, rụt rè giơ tay hỏi:
"Thưa Tổng bí thư, thế nếu chúng ta giữ được tất cả những thứ đó trong Liên bang... thì bao giờ đến lượt người Nga ở Moscow có thịt và xà phòng để dùng ạ?"
Gorbachev lúng túng ho một tiếng:
"Khụ... Vấn đề này nằm trong khuôn khổ một lộ trình Cải tổ tư duy mới, chúng ta sẽ thảo luận ở kế hoạch 5 năm tiếp theo!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một công nhân hỏi một chuyên gia kinh tế đang đi diễn thuyết tuyên truyền cải tổ:
"Thưa đồng chí chuyên gia, xin giải thích một cách dễ hiểu nhất: Quá trình cổ phần hóa và tài phiệt hóa các xí nghiệp nhà nước rốt cuộc vận hành như thế nào?"
Chuyên gia kinh tế hắng giọng, mỉm cười triết lý:
"Rất đơn giản! Giả sử trước đây, đồng chí và tôi cùng nhau sở hữu chung một con cá voi khổng lồ – đó là tài sản của toàn dân. Nhưng vì là của chung nên chẳng ai buồn chăm sóc, cá voi gầy mòn. Bây giờ thực hiện tư nhân hóa: Tôi sẽ cầm chiếc dao chặt đuôi và vây cá chia cho đồng chí, bảo đảm quyền làm chủ của giai cấp công nhân!"
Người công nhân tròn mắt hỏi:
"Thế còn phần thân con cá voi béo ngậy đầy thịt và mỡ thì đi đâu?"
Vị chuyên gia điềm nhiên đáp:
"À, vì để quản trị chuyên nghiệp trong nền kinh tế thị trường cạnh tranh khốc liệt, toàn bộ phần thân sẽ do tôi và các đồng chí trong ban quản trị tạm thời đứng tên sở hữu!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một nhà báo hỏi một nhà tài phiệt mới nổi thời kỳ cuối Perestroika:
"Thưa ngài, cả đất nước đang tò mò muốn biết ngài đã kiếm được triệu rúp đầu tiên như thế nào để mua lại cả một nhà máy hóa chất quốc doanh?"
Vị tài phiệt vuốt ve chiếc cà vạt lụa Ý, hoài niệm kể lại:
"Ôi, đó là một câu chuyện đầy mồ hôi và nước mắt về nghị lực vươn lên! Ban đầu, tôi dùng những đồng rúp còm cõi cuối cùng của mình để mua một quả táo bẩn ngoài chợ với giá 5 kopeck. Tôi mang về nhà, cặm cụi rửa thật sạch, đánh bóng cho nó đỏ rực rồi đem bán lại được 10 kopeck. Ngày hôm sau, tôi lấy 10 kopeck mua hai quả táo bẩn, lại lau sạch và bán được 20 kopeck..."
Nhà báo xúc động:
"Thật phi thường! Và cứ thế ngài tích lũy từng đồng rúp một để trở thành triệu phú?"
Vị tài phiệt cười phá lên:
"Điên à! Đến ngày thứ tư thì ông chú của tôi là Thứ trưởng Bộ Ngoại thương qua đời, để lại cho tôi quyền quản lý quỹ tài chính của Đoàn Thanh niên và hạn ngạch xuất khẩu 5 triệu tấn dầu mỏ ra nước ngoài!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Người ta hỏi Đài phát thanh Yerevan:
"Thưa Đài, nếu ngày mai Chính phủ Liên Xô ra sắc lệnh mở toang hoàn toàn mọi đường biên giới đường bộ, đường biển và đường hàng không, cho phép mọi công dân tự do đi lại không cần thị thực, thì điều gì sẽ xảy ra đầu tiên?"
Đài Yerevan ngậm ngùi đáp:
"Rất đơn giản! Toàn bộ 280 triệu dân Xô Viết sẽ lập tức chạy tháo thân sang phương Tây trong vòng 24 giờ!"
Người nghe hoảng hốt:
"Thế chẳng lẽ không còn một ai ở lại trên đất nước vĩ đại này sao?"
Đài Yerevan thở dài:
"Còn chứ! Đồng chí Tổng bí thư Mikhail Gorbachev sẽ là người duy nhất trèo tót lên ngọn cây phong ba ở biên giới!"
"Để làm gì cơ chứ?"
"Để gào thét vào loa phóng thanh: 'Các đồng chí ơi, quay lại đi! Tôi hứa từ ngày mai chúng ta sẽ Cải tổ triệt để hơn nữa mà!'"
 
Về Đông Đức:

CIA (Mỹ), MI6 (Anh) và Stasi (Đông Đức) quyết định tổ chức một cuộc thi trinh thám quốc tế tại một khu rừng rậm ở Thụy Sĩ để phân định xem cơ quan nào có nghiệp vụ điều tra giỏi nhất.

Trọng tài thả một con thỏ rừng vào sâu trong khu rừng rậm rạp và giao nhiệm vụ cho từng đội: phải tìm và bắt sống con thỏ đó ra trong thời gian ngắn nhất.

Đội CIA vào cuộc đầu tiên: Họ rải hàng ngàn cảm biến nhiệt, phóng vệ tinh do thám, sử dụng máy bay không người lái bay lượn trên ngọn cây, thẩm vấn các loài chim muông trong rừng. Sau 3 ngày quần thảo tốn hàng triệu USD, họ bắt được con thỏ đem về.

Đội MI6 vào cuộc tiếp theo: Họ dùng mật mã, cài cắm các điệp viên hai mang là sóc và chồn thâm nhập vào các hang hốc, mua chuộc các bầy cáo bằng phô mai. Sau 2 ngày khéo léo và quý tộc, họ dụ được con thỏ tự nguyện bước ra nộp mình.

Cuối cùng là Đội Stasi: Ba đặc vụ mặc áo da bước vào rừng, không mang theo bất kỳ thiết bị công nghệ cao nào ngoài mấy cuộn băng keo và một chiếc dùi cui cao su. Chỉ đúng 15 phút sau, họ lững thững bước ra, tay dắt theo một con gấu nâu khổng lồ mình mẩy đầy thương tích, máu me be bét.

Con gấu vừa đi vừa khóc lóc thảm thiết, quỳ sụp xuống chân ban giám khảo và van xin:
"Lạy các quan tòa, tôi xin nhận tội! Tôi chính là con thỏ rừng! Bố tôi là thỏ, mẹ tôi là thỏ, cả ba đời dòng họ nhà tôi đều là thỏ! Làm ơn đừng đánh tôi nữa!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một người đàn ông Đông Berlin trở về căn hộ tập thể của mình sau một ngày xếp hàng rã rời mua thịt hộp. Mệt mỏi rã rời, ông nằm vật ra giường rồi lẩm bẩm một mình:
"Trời đất ơi, chán cái chế độ này đến tận cổ rồi! Lương thì còm cõi, chợ búa thì rỗng tuếch, lại còn mất điện liên miên. Ước gì có ai đó đem cho mình một bao thuốc lá Tây ngon lành và một chai vang Pháp để giải sầu thì chết cũng nhắm mắt!"

Nói xong, ông ta thở dài rồi chìm vào giấc ngủ.

Nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa cộc cộc. Ông dụi mắt ra mở cửa thì thấy một người đàn ông mặc áo măng-tô da màu xám quen thuộc, nét mặt vô cảm, tay cầm một bao Marlboro và một chai vang Bordeaux hảo hạng.

Viên sĩ quan Stasi nhét chai rượu và bao thuốc vào tay ông già, vỗ vai thân mật rồi ghé tai thì thầm:
"Của đồng chí đây! Cầm lấy mà thưởng thức... Nhưng lần sau nói xấu Đảng thì làm ơn ghé sát mồm vào cái ổ cắm điện trên tường một chút nhé, tín hiệu thu âm bên phòng kỹ thuật của chúng tôi hôm nay hơi bị rè đấy!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Hỏi: Tại sao các nhân viên mật vụ Stasi luôn luôn đi tuần tra theo nhóm gồm ba người và một con chó nghiệp vụ?

Đáp:
Rất khoa học và phân công lao động rõ ràng:
Người thứ nhất biết đọc (để kiểm tra thẻ căn cước của dân).
Người thứ hai biết viết (để ghi biên bản bắt bớ).
Người thứ ba đi theo để giám sát hai tên trí thức nguy hiểm kia.

Còn con chó? Nó đi cùng đơn giản là để trong nhóm có ít nhất một cá thể thông minh và hiểu chuyện!
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một người đàn ông ở ngoại ô Leipzig vừa bước ra khỏi cửa hàng bách hóa thì phát hiện chiếc xe đạp cà tàng – phương tiện đi lại duy nhất của mình – đã không cánh mà bay. Quá hoảng hốt, ông tức tốc chạy đến đồn Cảnh sát Nhân dân (Volkspolizei) gần nhất để trình báo.

Viên cảnh sát trực ban ngáp ngắn ngáp dài, lười biếng nhìn ông qua cặp kính dày cộp rồi xua tay:
"Ôi dào, một chiếc xe đạp cũ rỉ sét thì tìm làm sao được giữa thành phố này! Viết đơn rồi về nhà chờ đi, tầm vài năm nữa nếu may mắn bọn này đi tuần thấy thì báo!"

Thất thểu bước ra đường, người đàn ông gặp một người bạn thân vốn là một "kẻ lọc lõi" sống sót qua nhiều mùa thanh trừng. Nghe xong câu chuyện, người bạn lắc đầu cười khẩy:
"Anh đúng là đồ ngây thơ! Thời buổi này mà đi báo cảnh sát thì mất xe là phải. Đi theo tôi, chỉ 15 phút là có kết quả!"

Người bạn kéo ông ta đến một góc phố đông đúc ngay trước cửa trụ sở cơ quan khu phố. Anh ta dặn: "Đứng thẳng người lên, nhìn thẳng vào mấy ô cửa sổ tầng hai, hít một hơi thật sâu rồi hét to hết cỡ cho tôi!"

Người đàn ông đánh bạo, gân cổ gào lên giữa thanh thiên bạch nhật:
"ĐẢNG VÀ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI LÀ ĐỒ RÁC RƯỞI! ĐỒNG CHÍ HONECKER LÀ KẺ PHÁ HOẠI ĐẤT NƯỚC!"

Chưa đầy ba mươi giây sau! Tiếng lốp xe rít chói tai, một chiếc xe thùng màu xám Barkas B1000 lao vút tới. Bốn người đàn ông mặc áo khoác da màu tối nhảy bổ xuống, quật ngã ông ta xuống vỉa hè, khóa tay ra sau lưng rồi ấn đầu vào thành xe.

Trong lúc bị tống vào thùng xe, người đàn ông vừa mếu máo vừa cố ngoái đầu nhìn viên chỉ huy Stasi:
"Các... các đồng chí bắt tôi vì tội phỉ báng lãnh tụ đúng không?"

Viên sĩ quan Stasi lật cuốn sổ tay, quắc mắt nhìn vào một bản báo cáo vừa được xé vội:
"Im mồm! Chuyện đó tính sau! Bây giờ chúng tôi nhận được báo cáo từ ba cộng tác viên mật báo rằng: Anh dám ngang nhiên dựng một chiếc xe đạp không khóa chắn lối đi công cộng của quần chúng lao động cách đây 20 phút! Có phải xe của anh nhãn hiệu Diamant, khung sơn xanh, yên rách một miếng bên trái không?!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Trong một căn hộ chật hẹp ở Dresden, hai vợ chồng đang ngồi thì thầm to nhỏ trong bữa tối.
Người chồng thở dài, buông đũa xuống than vãn:
"Em này, dạo này anh thấy ngột ngạt quá. Đi làm thì sếp soi mói, ra đường thì hàng xóm rình rập. Anh nghi ngờ xung quanh chúng ta đầy rẫy chỉ điểm viên ngầm của Stasi. Thậm chí anh nghi cả cái lão thợ may Schultz ở tầng dưới, dạo này lão cứ lân la hỏi anh nghe đài phương Tây nào!"
Người vợ khẽ mỉm cười, gắp một miếng bắp cải muối vào bát chồng, ân cần nói bằng giọng dịu dàng chuẩn mực của một người phụ nữ xã hội chủ nghĩa:
"Anh cứ khéo lo xa và mắc bệnh hoang tưởng! Làm gì có chuyện ai cũng là chỉ điểm viên được. Anh cứ ăn nhanh lên đi, để em còn rửa bát..."
Đoạn, cô mở ngăn kéo bàn ăn, rút ra một tập giấy than và chiếc bút mực, vừa ghi thoăn thoắt vừa nói tiếp:
"...Rồi em còn phải kịp mang bản báo cáo về những lời anh vừa nói nộp cho đồng chí phụ trách trước 8 giờ tối đây này!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một kỹ sư bị Stasi liệt vào danh sách "phần tử nghi vấn có tư tưởng xét lại". Suốt ba tháng liền, mỗi khi đi làm về, anh ta đều cảm thấy căn hộ của mình có điều gì đó rất kỳ quái:

Hôm thì lọ muối bỗng dưng biến thành lọ đường, hôm thì đôi tất len màu xanh bị đổi thành màu xám tro, hôm thì chiếc bàn chải đánh răng tự nhiên có mùi... dầu máy xe Trabant!

Quá hoang mang, anh ta không dám tâm sự với ai vì sợ bị tống vào trại tâm thần. Một buổi tối nọ, anh ta pha một tách trà đen, đặt ngay ngắn trên bàn làm việc, rồi cẩn thận lấy thước dây đo chính xác: tách trà cách mép bàn đúng 15,5 cm. Sau đó, anh ta bước vào nhà tắm rửa mặt.

Ba phút sau quay ra: Tách trà vẫn bốc khói nghi ngút, nhưng nó đã nằm cách mép bàn đúng 22 cm, và mùi trà đen Earl Grey thơm lừng đã bị biến thành mùi trà hoa cúc rẻ tiền của Tiệp Khắc!

Người kỹ sư không thể chịu nổi nữa. Anh ta quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm đầu gào thét trong tuyệt vọng:
"Trời ơi! Rốt cuộc là tôi bị tâm thần phân liệt, hay là linh hồn của Karl Marx đang về quấy rầy tôi vậy?!"

Bỗng nhiên, từ trong chiếc tủ quần áo âm tường ọp ẹp, một giọng nói trầm đục, đầy mệt mỏi và bực bội vang lên:
"Không có Marx nào ở đây hết! Là Thiếu úy Weber của Cục XX đây. Làm ơn đi ra ngoài dạo phố nửa tiếng nữa giùm cái đi! Đồng chí kỹ sư gì mà tắm rửa lắt nhắt như mèo cào, người ta còn chưa kịp vặn ốc lỏng cái chân ghế của đồng chí xong nữa đây này!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Hỏi: Triệu chứng đầu tiên cho thấy một công dân Đông Đức bắt đầu trở thành nạn nhân của chiến dịch Zersetzung (thao túng tâm lý) là gì?

Đáp:
Đó là khi anh ta cắm chìa khóa vào ổ khóa nhà mình, vặn mở cửa bước vào, và ngay lập tức chạy vào bếp thắp nến lên để kiểm tra xem... củ khoai tây trong rổ có bị ai gọt vỏ mất một nửa hay không!
_______________________________________________________________________________________________________________________________________
Một người đàn ông đang thong thả đi bộ dọc con phố Karl-Marx-Allee ở Đông Berlin thì bất ngờ thấy một hàng người dài dằng dặc, ước chừng phải đến ba trăm mét, nhích từng bước một trong cái rét căm căm.

Không một giây chần chừ, ông ta lập tức chạy tới, chen vào đứng ngay ngắn ở vị trí cuối cùng. Đứng co ro suốt hai tiếng đồng hồ, chịu không nổi sự tò mò, ông ghé vai hỏi người phụ nữ đứng phía trước:
"Này bà chị, người ta đang xếp hàng mua cái gì thế? Xúc xích vùng Thüringen, giấy vệ sinh cuộn hai lớp, hay có chuối tươi Cuba mới về vậy?"

Người phụ nữ ngơ ngác quay lại:
"Làm sao tôi biết được! Tôi thấy cái ông đứng trước tôi xếp hàng thì tôi đứng vào thôi!"

Người đàn ông bực mình, quyết định lần ngược lên trên để hỏi từng người. Ai nấy đều lắc đầu: "Tôi thấy người đằng trước đứng thì tôi đứng theo!"

Cuối cùng, ông ta đi bộ hết ba trăm mét, lên tới tận đầu hàng và túm lấy tay một người đàn ông trung niên đang tựa lưng vào một cột đèn đường:
"Này đồng chí! Đồng chí là người đầu hàng, rốt cuộc ở đây đang phân phối mặt hàng gì thế hả?!"

Người đàn ông ngạc nhiên nhìn hàng người dài vô tận phía sau, rồi nhún vai đáp:
— "Hàng hóa gì đâu đồng chí! Tôi vừa đi làm về mệt quá, chóng mặt nên đứng tạm vào cái cột đèn này nghỉ chân một lát thôi mà!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Câu hỏi: Đâu là những nguyên nhân chính khiến cho các siêu thị quốc doanh ở Đông Đức thường xuyên rơi vào tình trạng kệ hàng trống trơn, thiếu thốn rau củ quả và ngũ cốc triền miên?

Đáp:
Có đúng bốn kẻ thù chính, không trật đi đâu được:
Mùa Xuân (quá ẩm ướt)
Mùa Hạ (quá khô hạn)
Mùa Thu (quá nhiều gió bão)
Mùa Đông (quá nhiều tuyết lạnh)

...Và thỉnh thoảng có thêm kẻ thù thứ năm mang tính đột xuất: Đế quốc Mỹ và âm mưu phá hoại của chủ nghĩa tư bản phương Tây!
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một kỹ sư kỳ cựu của nhà máy ô tô Zwickau sang thăm nhà máy Volkswagen ở Tây Đức để trao đổi nghiệp vụ.

Viên kỹ sư Tây Đức dẫn đồng nghiệp đi xem dây chuyền lắp ráp tự động hóa hiện đại bậc nhất, rồi tự hào khoe một bài kiểm tra chất lượng đỉnh cao của người Đức:
"Anh thấy đấy, chúng tôi kiểm tra độ khít của các mối nối thân xe cực kỳ nghiêm ngặt: Khi một chiếc xe vừa xuất xưởng, chúng tôi nhốt một con mèo sống vào trong xe, đóng kín các cửa lại và để qua đêm. Sáng hôm sau mở cửa ra, nếu con mèo... ngạt thở vì thiếu dưỡng khí, điều đó chứng tỏ thân xe kín gió hoàn hảo 100%, đạt tiêu chuẩn xuất xưởng!"

Viên kỹ sư Đông Đức gật gù khen ngợi, rồi bảo:
"Quy trình của các anh ấn tượng đấy. Nhưng ở nhà máy Trabant của chúng tôi bên bờ sông Elbe, chúng tôi cũng có một quy trình kiểm tra chất lượng thân xe khắt khe y hệt, chỉ khác là chúng tôi dùng một con chuột nhắt!"

Kỹ sư Tây Đức tròn mắt ngạc nhiên:
"Ồ, các anh cũng nhốt chuột vào để xem nó có ngạt thở không à?"

Kỹ sư Đông Đức lắc đầu, thở dài ngao ngán:
"Không! Chúng tôi nhốt con chuột vào trong xe Trabant, khóa chặt cửa lại và để qua đêm. Sáng hôm sau mở cửa xe ra, nếu con chuột... chưa tìm được khe hở nào để chui tọt ra ngoài, thì cái xe đó coi như đạt chuẩn chất lượng loại Một của Đảng và Nhà nước!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một công dân Đông Berlin sau bao năm tích cóp cuối cùng cũng mua được một chiếc tivi màu Color 20. Vừa khệ nệ bê về đến căn hộ tập thể, ông lập tức gọi điện cho Đội Cứu hỏa Nhân dân khu phố:
"Báo cáo các đồng chí cứu hỏa, đề nghị các đồng chí điều ngay một xe chữa cháy túc trực sẵn dưới chân cầu thang nhà tôi!"
Trực ban cứu hỏa hốt hoảng hỏi:
"Nhà đồng chí đang cháy à? Cháy ở bếp hay chập điện?!"
Người đàn ông bình thản đáp:
"Chưa cháy! Nhưng tôi vừa cắm phích điện chiếc tivi màu mới mua vào ổ cắm, và tôi chuẩn bị... bấm nút bật nguồn đây này!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một người đàn ông lái chiếc Trabant 601 chở vợ đi nghỉ mát ở bờ biển Baltic. Đang chạy bon bon trên đường quốc lộ thì bỗng nhiên cỗ xe khựng lại, động cơ kêu lên phè phè rồi tắt ngúm, khói bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô.

Người lái xe bình thản kéo phanh tay, bước xuống xe, mở nắp ca-pô làm bằng bột ép Duroplast lên ngó nghiêng một vòng. Đoạn, anh quay sang nói với vợ:
"Dây curoa quạt làm mát đứt đôi rồi em ạ. Đứng đây giữa đồng không mông quạnh thế này thì đến Tết Công gô mới có xe cứu hộ của nhà nước!"

Người vợ không hề hốt hoảng, dường như đã quá quen với kịch bản này. Cô cúi xuống, thò tay cởi ngay chiếc quần tất nilon đang mặc trên người đưa cho chồng.

Người chồng cầm lấy chiếc quần tất da chân, khéo léo buộc nối hai đầu puly lại, siết chặt nút, đóng nắp ca-pô rồi nổ máy. Động cơ lại nổ giòn giã: Pằng... pằng... pằng... Chiếc xe tiếp tục lăn bánh êm ru suốt hai trăm cây số về đến tận bãi biển!

Đến nơi, người vợ thở phào bảo:
"May mà em có mang theo quần tất nilon dự phòng!"

Người chồng cười khẩy vỗ vào túi quần:
"Đấy là phương án phụ thôi em! Nếu cái quần tất của em mà đứt nốt, thì anh đã thủ sẵn trong túi hai sợi dây cao su luồn ống quần đùi và cái kẹp tóc của con gái rồi, chạy thêm 500 cây số nữa sang tận Ba Lan cũng chẳng xi-nhê gì!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Hỏi: Bộ dụng cụ sửa chữa cơ bản mà mọi người đàn ông Đông Đức buộc phải mang theo bên mình khi ra khỏi nhà bao gồm những gì?

Đáp:
Chỉ vỏn vẹn ba món:
- Một cuộn băng dính cách điện màu đen (để dán những thứ bị gãy rời ra nhưng đáng lẽ phải dính lại).
- Một lọ dầu nhớt máy may (để bôi trơn những thứ bị kẹt cứng nhưng đáng lẽ phải chuyển động).
- Và một chiếc túi lưới gấp gọn (Dederon-Beutel) nhét sẵn trong túi áo ngực — để bất cứ khi nào thấy người ta xếp hàng bán bất cứ thứ gì, dù là đinh 10 phân hay bắp cải thối, cũng có cái mà đựng ngay lập tức!
 
Một khi nắm quyền, Lênin thúc đẩy đình chiến rồi hòa ước riêng. Hiệp ước Brest-Litovsk ký ngày 3 tháng 3 năm 1918. Nga từ bỏ chủ quyền đối với Ba Lan, các nước Baltic, Ukraine, Phần Lan và một phần Kavkaz. Ước tính tổn thất: khoảng một triệu dặm vuông lãnh thổ, khoảng 55 triệu dân (khoảng một phần ba dân số), phần lớn than, sắt, dầu mỏ, đất nông nghiệp màu mỡ và nhiều khu công nghiệp.
Vậy là: năm 1917 Đức đã thực hiện một chính sách cách mạng hóa có chủ đích nhằm loại Nga khỏi chiến tranh; Lênin đã chấp nhận phương tiện đó vì mục tiêu riêng;
Chiến tranh thế giới 1 bắt đầu năm 1914, đến năm 1918 thì đã đến giai đoạn kết thúc với thế mạnh nghiêng về khối hiệp ước (đế quốc Anh, Pháp, Nga).

- Đế quốc Đức bị Anh phong tỏa hải quân dẫn đến thiếu hụt nguyên liệu
- Mỹ tham chiến, đưa lượng quân lớn vào châu âu

Kết thúc chiến tranh thế giới 1 thì hậu quả cực kỳ thảm khốc đối với các quốc gia bại trận ở phe trung tâm
  • Đế quốc Đức: sụp chính quyền, mất đất đai, nợ nần
  • Đế quốc Áo Hung: sụp đổ, tan rã thành các nước nhỏ
  • Đế quốc Ottoman: sụp đổ, tan rã thành các nước nhỏ.
Như vậy là, với thế mạnh của các đồng minh Anh pháp Mỹ ở phía tây, Nga chả cần làm đéo gì cả, chỉ cần nhởn nha cầm cự với chiến tranh chiến hào tiêu hao thêm vài tháng là Nga đã có thể đường đường chính chính nằm ở phe thắng trận. Nhưng không, Vờ la đi mia I lích Lê nin hay còn gọi là sáu la mã một la mã Lê Nin đã ký với Đức hiệp ước nhục nhã Brest-Litovsk, trích dẫn:

Ngày 3 tháng 3 năm 1918, tại Brest-Litovsk, hòa ước Đức-Nga đã được ký kết.. Theo hòa ước này nước Nga mất một vùng lãnh thổ rộng 750.000 km² (chiếm 26% tổng diện tích lãnh thổ thuộc châu Âu của Nga), hơn 50 triệu dân trong đó có khoảng 1/5 chiều dài đường sắt, hơn 70% sản lượng sắt và 90% sản lượng than của cả nước. Hòa ước đã dẫn tới sự ra đời của 10 quốc gia độc lập được tách ra từ các vùng lãnh thổ của Nga, bao gồm: Phần Lan, Estonia, Latvia, Litva, BaLan, Belarus, Ukraine, Armenia, Azerbaijan và Georgia. Về bồi thường chiến phí, Nga phải bồi thường cho Đức một khoản tiền là 6 tỉ mark vàng. Theo nhà sử học Spencer Tucker, “Bộ Tổng tham mưu Đức đã đưa ra những điều khoản cực kỳ khắc nghiệt khiến ngay cả nhà đàm phán Đức cũng bị sốc.” Nga mất 34% dân số, 54% đất công nghiệp, 89% mỏ than và 26% đường sắt. Nga cũng bị phạt 300 triệu mác vàng.
https://nghiencuulichsu.com/2022/02/21/hoa-uoc-nhuc-nha-cua-nuoc-nga-va-cua-dai-nam/

Trần đời có nước Nga dưới thời Lenin nằm ở phe thắng trận mà mất lãnh thổ, mà mất diện tích lãnh thổ thuộc khu vực châu âu đông dân số và tài nguyên, hạ tầng, diện tích bị mất còn lớn hơn cả đế quốc Đức (hoặc đế quốc Áo Hung). Trong khi đó các bạn bè đồng minh cũ Anh Pháp ăn bò bú vang và bóp cổ Đức lấy đất đai, xiết nợ Đức lấy tiền.

Lenin cũng là kẻ phản bội nốt
 
Chiến tranh thế giới 1 bắt đầu năm 1914, đến năm 1918 thì đã đến giai đoạn kết thúc với thế mạnh nghiêng về khối hiệp ước (đế quốc Anh, Pháp, Nga).

- Đế quốc Đức bị Anh phong tỏa hải quân dẫn đến thiếu hụt nguyên liệu
- Mỹ tham chiến, đưa lượng quân lớn vào châu âu

Kết thúc chiến tranh thế giới 1 thì hậu quả cực kỳ thảm khốc đối với các quốc gia bại trận ở phe trung tâm
  • Đế quốc Đức: sụp chính quyền, mất đất đai, nợ nần
  • Đế quốc Áo Hung: sụp đổ, tan rã thành các nước nhỏ
  • Đế quốc Ottoman: sụp đổ, tan rã thành các nước nhỏ.
Như vậy là, với thế mạnh của các đồng minh Anh pháp Mỹ ở phía tây, Nga chả cần làm đéo gì cả, chỉ cần nhởn nha cầm cự với chiến tranh chiến hào tiêu hao thêm vài tháng là Nga đã có thể đường đường chính chính nằm ở phe thắng trận. Nhưng không, Vờ la đi mia I lích Lê nin hay còn gọi là sáu la mã một la mã Lê Nin đã ký với Đức hiệp ước nhục nhã Brest-Litovsk, trích dẫn:

Ngày 3 tháng 3 năm 1918, tại Brest-Litovsk, hòa ước Đức-Nga đã được ký kết.. Theo hòa ước này nước Nga mất một vùng lãnh thổ rộng 750.000 km² (chiếm 26% tổng diện tích lãnh thổ thuộc châu Âu của Nga), hơn 50 triệu dân trong đó có khoảng 1/5 chiều dài đường sắt, hơn 70% sản lượng sắt và 90% sản lượng than của cả nước. Hòa ước đã dẫn tới sự ra đời của 10 quốc gia độc lập được tách ra từ các vùng lãnh thổ của Nga, bao gồm: Phần Lan, Estonia, Latvia, Litva, BaLan, Belarus, Ukraine, Armenia, Azerbaijan và Georgia. Về bồi thường chiến phí, Nga phải bồi thường cho Đức một khoản tiền là 6 tỉ mark vàng. Theo nhà sử học Spencer Tucker, “Bộ Tổng tham mưu Đức đã đưa ra những điều khoản cực kỳ khắc nghiệt khiến ngay cả nhà đàm phán Đức cũng bị sốc.” Nga mất 34% dân số, 54% đất công nghiệp, 89% mỏ than và 26% đường sắt. Nga cũng bị phạt 300 triệu mác vàng.
https://nghiencuulichsu.com/2022/02/21/hoa-uoc-nhuc-nha-cua-nuoc-nga-va-cua-dai-nam/

Trần đời có nước Nga dưới thời Lenin nằm ở phe thắng trận mà mất lãnh thổ, mà mất diện tích lãnh thổ thuộc khu vực châu âu đông dân số và tài nguyên, hạ tầng, diện tích bị mất còn lớn hơn cả đế quốc Đức (hoặc đế quốc Áo Hung). Trong khi đó các bạn bè đồng minh cũ Anh Pháp ăn bò bú vang và bóp cổ Đức lấy đất đai, xiết nợ Đức lấy tiền.

Lenin cũng là kẻ phản bội nốt
Trước xạo Lồn, đánh trào khái niệm ở thớt chiến sự U cà bị tao táp vỡ mồm. Giờ lại tiếp tục đánh tráo khái niệm tiếp à?
- Nga không thắng trận ở Thế chiến thứ nhất. Nga là một trong phe Đồng minh (Anh, Pháp, Nga) nhưng đến năm 1917 thì quân đội Nga đã kiệt quệ và tan rã, sau đó Cách mạng Tháng Mười đưa phe Bolshevik lên nắm quyền. Vì vậy Nga phải ký Hiệp ước Brest-Litovsk (3/3/1918) để rút khỏi chiến tranh
Tại sao Nga Xô phải ký Brest-Litovsk?
- Quân đội ko còn khả năng chiến đấu, kinh tế khủng hoảng
- Lenin hứa "Hòa bình, Ruộng đất, Bánh mì". Nếu tiếp tục chiến tranh nguy cơ bị lật đổ
- Khi Nga rút quân khỏi mặt trận phía Đông, Đức mở cuộc tấn công mới vào đầu năm 1918. Quân Đức tiến nhanh, đe dọa Petrograd (thủ đô lúc đó). Lenin buộc phải chấp nhận một nền hòa bình rất bất lợi
- Chính quyền mới cần thoát khỏi chiến tranh bằng mọi giá
- 8 tháng sau, hiệp ước Brest-Litovsk bị huỷ bỏ
 
Đến Rau-má-nia / Romania

images.jpg


Trong xã hội Romania sau năm 1971, người ta đúc kết rằng một công dân lý tưởng của thời kỳ mới sở hữu ba đặc tính: Trung thực, Thông minh, và Tin tưởng tuyệt đối vào Đảng.
Nhưng ngặt một nỗi, quy luật vũ trụ quy định bạn chỉ có thể chọn tối đa hai:
Nếu bạn thông minh và tin tưởng vào Đảng, bạn tuyệt đối không trung thực.
Nếu bạn trung thực và tin tưởng vào Đảng, chắc chắn bạn không thông minh.
Còn nếu bạn vừa thông minh lại vừa trung thực, thì đời nào bạn chịu tin tưởng vào Đảng!
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một công dân Bucharest hào hứng khoe với bạn bè rằng anh ta vừa tìm ra cách sống sót qua mùa đông khắc nghiệt mà không cần máy sưởi trung tâm:
"Bí quyết là gì thế đồng chí?"
"Rất đơn giản! Tôi mở toang cửa tủ lạnh Fram cũ rích ra, rồi chui cả người vào trong đó ngồi."
"Trời đất, chui vào tủ lạnh thì lạnh chết à?"
"Ấy, đồng chí nhầm to! Nhiệt độ trong phòng khách nhà tôi là 2°C, còn nhiệt độ bên trong tủ lạnh ít nhất cũng giữ được 4°C. Ấm hơn rõ rệt!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Ceaușescu đến thăm một nhà máy chế biến thực phẩm để kiểm tra tiến độ xuất khẩu trả nợ. Nhìn thấy hàng tấn ức gà, đùi gà tươi ngon được đóng thùng ghi nhãn "Xuất khẩu Tây Đức", trong khi một góc xó xỉnh chất đầy chân gà gầy guộc để bán cho dân trong nước, ông ta gật gù bảo giám đốc:
"Tốt lắm! Đồng chí thực hiện triệt để tinh thần của Luận đề và chính sách kinh tế mới!"
Giám đốc e dè thưa:
"Dạ thưa đồng chí Tổng bí thư, quần chúng nhân dân thắc mắc là con gà của chúng ta sao toàn thấy chân mà không thấy cánh hay ức đâu cả?"
Ceaușescu nghiêm mặt:
"Đồng chí phải giải thích cho nhân dân hiểu: Gà của chế độ xã hội chủ nghĩa Romania là giống gà ưu việt, chúng chạy bộ để tiến nhanh lên tương lai tươi sáng chứ chúng không thèm mọc cánh để bay sang các nước tư bản!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Ngày nghe đài phát thanh vang lên tin tức: "Romania đã trả hết sạch nợ nước ngoài!", người dân Bucharest đổ ra đường nhưng mặt ai nấy đều xám ngoét vì lo sợ.
Một ông cụ túm lấy người đi đường, run rẩy hỏi:
"Trời ơi, ông có nghe thấy tin gì chưa?"
"Nghe rồi, trả hết nợ rồi mà! Sao trông ông hoảng loạn như tận thế thế kia?"
"Ông không hiểu à?! Mười năm qua lão ấy bắt chúng ta nhịn ăn, nhịn mặc, đóng băng trong nhà để TRẢ NỢ. Bây giờ trả hết nợ rồi, nhỡ lão ấy lại nổi hứng quyết định bắt đầu... CHO CẢ THẾ GIỚI VAY TIỀN thì chúng ta còn cái da bọc xương nào để sống nữa?!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một thanh niên tò mò hỏi bố:
"Bố ơi, biểu tượng Búa và Liềm trên cờ Đảng thời kỳ trả nợ này có ý nghĩa triết học gì vậy ạ?"
Ông bố thở dài não ruột, thì thầm vào tai con:
"Cái Liềm là để cắt sạch khẩu phần ăn và lương bổng của dân chúng mang đi trả nợ, còn cái Búa là để gõ vào đầu bất kỳ kẻ nào dám kêu đói, con hiểu chưa?"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Đồng chí Viện sĩ Elena Ceaușescu đứng trên bục diễn giảng của Viện Hàn lâm, đằng hắng giọng một cách uy nghiêm rồi đọc to bản báo cáo khoa học do các giáo sư dưới quyền chuẩn bị:
"Kính thưa các đồng chí, nhân loại đang đứng trước bước ngoặt lớn về môi trường do sự gia tăng đột biến của chất... CODOI (khí CO2 nhưng bà Elena mù tịt về hóa học) trong khí quyển!"
Cả hội trường các giáo sư hóa học lão thành ngồi dưới chết lặng, nhìn nhau toát mồ hôi hột. Một vị giáo sư già run rẩy ghé tai đồng nghiệp thì thầm:
"Cầu Chúa phù hộ chúng ta, may mà hôm nay bản báo cáo không nhắc tới công thức của nước (H2O), nếu không bà ấy sẽ đọc thành con chim 'Hadoi' mất!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một nhà hóa học phương Tây sang thăm Bucharest và được diện kiến vị "nhà khoa học tầm cỡ thế giới". Để thử tài, ông lịch sự hỏi:
"Thưa Viện sĩ Elena, bà đánh giá thế nào về sự tương tác giữa H2SO4 và kim loại kiềm trong môi trường xúc tác hữu cơ?"
Elena chớp mắt, lúng túng nhìn sang viên sĩ quan mật vụ Securitate đứng cạnh. Thấy viên sĩ quan khẽ gật đầu ra hiệu rằng đây là khách quý, Elena lập tức mỉm cười tự tin đáp:
"À, vấn đề đó rất đơn giản! Bộ Chính trị và tôi đã chỉ đạo dứt khoát: nếu chúng không chịu phản ứng thì cứ việc tống tất cả chúng vào trại cải tạo lao động!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Ban Tuyên giáo trung ương muốn làm một bộ phim tài liệu chứng minh "bàn tay vàng trong nghiên cứu thực nghiệm" của Elena. Họ sắp đặt một phòng thí nghiệm long lanh với hàng loạt ống nghiệm chứa dung dịch nhiều màu sắc.
Đạo diễn hướng dẫn:
"Thưa Viện sĩ, bà chỉ cần cầm ống nghiệm màu xanh này đổ vào ống nghiệm màu đỏ, rồi nhìn vào ống kính mỉm cười đăm chiêu như đang tìm ra định luật mới là được ạ."
Elena cầm ống nghiệm lên, ngắm nghía hồi lâu rồi giận dữ quát:
"Đồ ngu xuẩn! Đổ nước si-rô vào nước ngọt có ga thì làm sao tạo ra cao su tổng hợp được cơ chứ?!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Phái đoàn ngoại giao Romania chuẩn bị cho chuyến thăm cấp nhà nước tới Vương quốc Anh. Vị trưởng đoàn Romania đưa ra yêu sách với Bộ Ngoại giao Anh:
"Chúng tôi yêu cầu phía Anh phải thu xếp để Đại học Oxford hoặc Cambridge trao bằng Tiến sĩ Danh dự ngành Hóa học cho Viện sĩ Elena Ceaușescu."
Phía Anh bối rối:
"Nhưng thưa ngài, truyền thống học thuật của chúng tôi đòi hỏi ứng viên phải có công trình thực tế, hoặc ít nhất phải trả lời được một câu hỏi chuyên môn."
Vị đại diện Romania xua tay lia lịa:
"Ồ không, đừng dại dột làm thế! Các ngài cứ trao bằng đi, nếu các ngài hỏi chuyên môn, bà ấy mà trả lời thì uy tín học thuật của cả nước Anh sẽ tan thành mây khói ngay lập tức!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một sĩ quan Securitate đến kiểm tra căn hộ của một đôi vợ chồng trẻ tại khu chung cư tập thể Colentina. Thấy hai vợ chồng đang chuẩn bị đi ngủ, viên sĩ quan gõ bàn nghiêm khắc:
"Các đồng chí có biết giường ngủ của mình có bao nhiêu người không?"
Anh chồng ngơ ngác đáp:
"Dạ thưa đồng chí, chỉ có hai vợ chồng tôi thôi chứ mấy!"
Viên mật vụ đập bàn quát:
"Thiếu ý thức giai cấp! Chiếc giường này có tới 4 người: Đồng chí, vợ đồng chí, Đảng C.ộng sản Romania đứng giám sát, và đứa con tương lai mà các đồng chí CÓ NGHĨA VỤ phải đẻ ra cho Tổ quốc!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Nhằm siết chặt Sắc lệnh 770 chống phá thai và duy trì tỷ suất sinh dân số, nhà nước áp đặt một loại thuế đánh vào những người trên 25 tuổi chưa lập gia đình hoặc chưa có con.
Một thanh niên độc thân run rẩy lên cơ quan thuế xin miễn giảm:
"Thưa đồng chí cán bộ, tôi bị vô sinh bẩm sinh, có giấy chứng nhận thương tật của bệnh viện trung ương đóng dấu đỏ đàng hoàng!"
Cán bộ thuế lạnh lùng gạt đi:
"Giấy tờ vô giá trị! Đảng đã ra nghị quyết: Đã là công dân Romania thì cơ quan sinh sản cũng phải phục vụ chế độ. Đồng chí không tự đẻ được thì phải nộp phạt vì tội 'chống đối chỉ tiêu sản xuất của Đảng'!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Sau vụ đào tẩu của tướng tình báo Pacepa năm 1978, cả Bộ Chính trị và dàn tướng lĩnh Securitate rơi vào một cuộc thanh trừng nội bộ hỗn loạn. Các quan chức cấp cao bắt đầu tìm mọi cách để tẩu thoát sang phương Tây.
Một buổi tối, Ceaușescu buồn rầu nhìn qua cửa sổ Cung điện thấy đường phố vắng tanh, bèn thở dài quay sang hỏi Elena:
"Lenuța này, nếu cứ theo cái đà đào tẩu này, tôi e là một ngày nào đó toàn bộ nhân dân và quan chức Romania sẽ vượt biên sang phương Tây hết sạch mất!"
Elena lo lắng:
"Thế lúc đấy chỉ còn trơ trọi hai vợ chồng mình ở lại đất nước này thì tính sao hả anh?"
Nicolae lắc đầu ngao ngán:
"Còn tính sao nữa! Tôi chỉ lo lúc đó không biết tôi hay bà sẽ là người chịu trách nhiệm tắt cái bóng đèn cuối cùng ở sân bay Otopeni thôi!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Sau vụ đào tẩu, Ceaușescu đích thân chỉ đạo Ban Tổ chức Trung ương phải rà soát lại tiêu chuẩn tuyển chọn lãnh đạo cơ quan tình báo hải ngoại.
Trưởng ban tổ chức e dè trình lên tiêu chí mới:
"Thưa đồng chí Tổng bí thư, từ nay để đảm bảo độ tin cậy tuyệt đối không bị tư bản phương Tây tha hóa như Pacepa, chúng ta nên bổ nhiệm ai làm lãnh đạo Securitate ạ?"
Ceaușescu đập bàn dứt khoát:
"Chỉ có duy nhất một đối tượng an toàn: Hãy chọn một đồng chí bị mù cả hai mắt, điếc cả hai tai, bị liệt toàn thân và quan trọng nhất là... không biết bất kỳ một ngoại ngữ nào ngoài tiếng Romania!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một phái đoàn thương mại nước ngoài đến tham quan nhà máy đóng gói thực phẩm ở Bucharest. Vị khách phương Tây ngạc nhiên nhìn những hộp pa-tê, xúc xích và thịt hun khói được đóng gói vô cùng tinh xảo, bèn hỏi giám đốc:
"Các ngài làm thế nào để sản xuất được những mặt hàng tiêu chuẩn cao và dồi dào như thế này giữa lúc đất nước đang thắt lưng buộc bụng?"
Giám đốc ghé tai thì thầm:
"Bí quyết rất đơn giản: Chúng tôi xuất khẩu thịt, xuất khẩu bơ, xuất khẩu xúc xích... và giữ lại độc nhất một thứ cho nhân dân trong nước."
"Thứ gì vậy?"
"Hương vị! Chúng tôi chỉ giữ lại mùi thơm thoang thoảng bay qua ống khói nhà máy để đồng bào hít thở lấy tinh thần thôi ạ!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Trong giờ thi vấn đáp, giáo sư hỏi một sinh viên kinh tế:
"Anh hãy nêu định nghĩa chính xác nhất về 'Biên giới quốc gia của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Romania'?"
Anh sinh viên đáp không chút do dự:
"Thưa giáo sư, biên giới quốc gia là dải phân cách thiêng liêng chia cắt hai vùng lãnh thổ: Phía bên ngoài biên giới là nơi người ta ăn thịt, bơ, pho mát và trứng của Romania; còn phía bên trong biên giới là nơi người ta chỉ được nhìn thấy những thứ đó qua tranh cổ động ạ!"
_______________________________________________________________________________________________________________________________________

"Ceaușescu đã tuyên bố trả hết nợ vào tháng 4 năm 1989. Vậy các nhà kinh tế học phương Tây dự đoán món hàng xuất khẩu tiếp theo của Romania sang phương Tây sẽ là gì?"
"Chính là cặp vợ chồng Ceaușescu!"
"Tại sao?"
"Để phương Tây nhập khẩu về làm mẫu vật trưng bày trong bảo tàng với chú thích: 'Cặp đôi duy nhất trong lịch sử nhân loại thành công biến một đất nước xuất khẩu nông nghiệp trù phú thành một trại nhịn đói tập thể để trả nợ'!"

_______________________________________________________________________________________________________________________________________

Một tài xế ngoại quốc mua lại chiếc Dacia cũ và ngạc nhiên thấy cuốn sổ tay hướng dẫn sử dụng do người chủ cũ Romania tự tay viết thêm phần phụ lục "Bộ dụng cụ khẩn cấp trên xe":
1. Một cuộn dây thép rỉ: Dùng để buộc ống xả, cố định cản xe, và gia cố cần gạt nước.
2. Một chiếc tất da chân của vợ: Dùng để thay thế dây curoa quạt gió khi bị đứt giữa đường.
3. Một bình xịt nước hoa rẻ tiền: Để mồi xăng vào bộ chế hòa khí khi xe chết máy giữa trời rét -10°C.
4. Một tấm ảnh chân dung đồng chí Nicolae Ceaușescu: Dán ngay lên kính chắn gió phía trước.

Vị khách hỏi người bán: "Dây thép với tất phụ nữ thì tôi hiểu, nhưng ảnh Ceaușescu để làm gì?"
Người bán xe nháy mắt: "À, khi xe hỏng hóc chết máy giữa dốc, cảnh sát giao thông nhìn thấy tấm ảnh đó sẽ không dám phạt, mà còn phải xúm vào đẩy xe hộ đồng chí lên tận đỉnh đồi!"
 
Sửa lần cuối:
Cái dân tộc mọi rợ Liên Xô do thượng đế cử xuống để cân bằng loài người mà. T thấy dân Nga là t muốn nả ak 47 ngay mang tai xiêng sọ bất kì thèn nào. Nếu t mà có quyền lực và khí tài như hít le tao sẽ thực hiện kế hoạch diệt vong dân Nga
 

Có thể bạn quan tâm

Top