Chương 1 : nhập gia tùy tục.
Phần tiền : những năm đầu sóng gió.
I.
Tao đi chuyến bay từ Nhật về quá cảnh Hàn Quốc, sân bay Inchione. Nghỉ ngơi ở sân bay 3 tiếng rồi sau đó về HCM, Sài Gòn. Thông thường thì 3 tiếng quá cảnh sẽ cảm tưởng như dài đằng đặc, nhưng cuối cùng thì lại 3 tiếng là không đủ. Sân bay Inchione đẹp và nhiều cái để mua quá, tính tiền won ra tiền Việt cũng dễ, cứ 1*20vnd là ra. 1 bữa trưa, 100k (tao nói tiền Việt luôn hết cho dễ nhé), ăn cũng ngon. Tiền Hàn đẹp quá, tao đổi ra 100k won để đi chơi hết sân bay, xong mua nước hoa thì quẹt thẻ thôi, tiền giấy còn dư đem về sưu tập.
Loanh hoanh cũng đến giờ lên máy bay, bay về VN chung với tao là một, một đống Việt kiều, và có 1 nhóm nào đó ngồi nhầm ghế của tao hay sao? địt cụ, anh vé đặt sẵn nhé, éo có mất ghế đâu, thế là được update lên C class, ngon quá. Ghế từ Hàn về Nhật, hạng C, rộng rãi, kế bên là một cô gái người Việt, xinh như mộng, lần đầu thấy người xinh như vậy, như là người mẫu tạp chí luôn. Nhưng éo mẹ, lạnh băng, đéo kính mát và nón rộng vành, không nói năng gì trừ câu "em cho chị xin ly vang" sang chảnh vãi. Tao cũng tỏ ra sang trọng với cái quần jean dính chút đất bẩn ngay ống quần,đôi giày addidas made in Indonesia với cái Iphone 3 cũ sang chảnh, mặt quê vl ra. Hàng ghế bên kia là 2 doanh nhân Hàn Quốc, phía trước sau toàn Việt kiều, nói năng về nhiều năm xa xứ của họ.
Tao cũng hàng ngũ Việt Kiều về nước đóng góp cho xã hội đây.
Nếu Nhật đón tao bằng cái gió mát buổi sáng đầu thu nhẹ nhàng và ngỡ ngàng, Sài Gòn đón tao bằng nắng, gió cái nóng quen thuộc sau Tết ta, taxi giành nhau từng người khách, tao cũng được một anh nhẹ nhàng rinh đống hành lý của tao quăng nhẹ nhàng vào thùng sau, rầm rầm.
"khéo khéo anh, có 2 chai rượu và đống nước hoa thôi anh"
"anh đi đâu? xx, dạ anh Bình Thạnh xin hai chăm anh zai nhé"
"đụ mẹ, tao chưa đẻ biết chạy taxi rồi nha mày, đàng hoàng giúp tao cái"
Nghĩ vậy thôi đâu dám nói, tao trả giá chăm rưỡi rồi về nhà khoang khoái, chắc mẹ nấu ăn sẵn cho mình ăn đây, món gì đây ta, chắc mấy món mình thích.
Về nhà, tự mở cửa (tao cầm theo chìa khóa nhà từ lâu) vào nhà, éo có ai đón. Gọi điện thì được biết ba mẹ lên BD làm đất rồi, em đi học. Ở nhà một mình à? kỳ vậy? lễ hội chào đón người Việt xa xứ đâu òi? hoang mang vãi lìn ra.
Ngủ 1 giấc đã....
7 giờ tối, đám bạn gọi inh ỏi, chỉ có bạn là tốt.
"dm chết mất xác đi mày"
"ziệc kiều con cặc gì hẹn 6h giờ chưa tới? ziệc zang hả"
Ùi, nhớ ra là hôm trước có hẹn độ nhậu khi về VN, thay vội bộ đồ tiện dụng nhất trong vali, ùa chạy ra quán, ủa mà tao có xe đâu?
"T qua chở tao cái"
"Tự đi xe ôm mày, tao nhậu rồi"
Bạn thân 20 năm là đây, quán cũ, vẫn những gương mặt mốc đó, món ăn quen thuộc đến nao lòng.
Tình cảnh không thay đổi.
"Tao éo có tiền Việt nhé"
"Chơi đi, lâu lâu mới nhậu 1 lần, tiền bạc tụi tao lo"
Tiếng cười tràn về, chả thằng mẹ nào hỏi tao ở Nhật làm gì ăn gì, toàn ép uống, toàn kể chuyện linh tinh, chính trị và bóng đá là chính.
Đàn ông mà.