justsomerandomperson
Trẻ trâu
Nói lại vụ đề cao ngoại ngữ, thời tao chỉ có học Toán Lý Tin, có giải thành phố, quốc gia, quốc tế về các môn đó là được xã hội nể. Còn các cháu học chuyên ngoại ngữ hay văn bị xem nhẹ vl.
Đến lúc tao nộp đơn sang Mẽo học master thì cảm giác bọn trường chúng nó lại chả thèm quan tâm ba cái giải thưởng Toán, Tin tao được thời cấp 3 mà chỉ chăm chú vào cái bài luận văn gửi chúng nó để đánh giá. Tao có thằng bạn giải quốc tế luôn nhưng viết luận văn như con cc, thế là trượt hết các trường ngon, cu cậu chửi đổng bọn tư bản giãy chết đéo biết đánh giá con người.
Đến lúc sau này tao đi làm tập đoàn mới thấy, ba cái kiến thức hay giải thi đấu Toán lý nó chả nói lên gì nhiều (như cháu Đông Âu tao đề cập, hehe). Quan trọng là thái độ làm việc, mà để dự đoán thái độ thì ngoài thông qua việc đánh giá viết luận tao nghĩ là chả còn phương pháp nào khác.
Chuyện mấy cái giải qg quốc tế kia chả có ý nghĩa gì là đúng nhưng mà không phải hoàn toàn do bọn nó ko quan tâm đâu bác. Thật ra bọn Mỹ trắng (ngay cả bọn math Profs) nói IMO có khi nó cũng chả biết là gì, mới nghe nó còn tưởng thi ao làng nhảm nhí, có đứng nhất cũng có khi cũng garbage
. Chỉ có một kỳ thi duy nhất mà bọn nó biết và có hứng thú là Putnam, nếu có giải cao thì apply grad school dễ dàng hơn hẳn. Thường thì admission committee phải dành 4-5 ngày để đọc hơn 400 cái app nên chuyện bọn nó đọc kỹ là hoàn toàn ko thể, bài luận mình viết nó đọc ko quá 30 giây đâu. Nó nhìn chủ yếu là xem mình muốn làm gì trong tương lai, thích research gì và nếu có 1 con điểm quá tệ trong transcript thì có thể giải thích ở đó.
Cái mà nó đọc kỹ là Letters, cái này chính là cái quyết định 80% mình dc nhận và dc cho tuition waiver bao nhiêu.
