Vấn đề lịch sử người Việt - Sử liệu

congarung1988

Gió lạnh đầu buồi
Phần này thực ra tao định viết rất lâu rồi. Nhưng không có thời gian và hứng thú nên giờ mới có dịp ngồi chém về vấn đề này.

Với những thằng không có nhu cầu quan tâm, tao xin phép trước, né topic này ra. Đọc đến đây mà cảm thấy muốn đọc tiếp thì ok. đi thôi

1. Vì sao chúng ta cần sử liệu?

Chẳng có dân tộc, quốc gia nào không muốn tìm về nguồn cội và gốc tích của dân tộc mình cả. VN cũng vậy

- Nhiều người có nói sử liệu phương đông (TQ, VN, Nhật hay Hàn) đéo đáng tin. Nói thế là thiếu hiểu biết vì sao? Chúng mày vẽ 1 con hươu, dù xấu dù đẹp, nó vẫn có đầu, mình, sừng, tứ chi, đuôi. Người ta vẫn mường tượng ra, à con này nó có hình dáng như vậy, không phải cá dưới nước, không phải chim trên trời. Sử cũng vậy. Phép viết ước lệ, tượng trưng không làm sai lệch đi bản chất, sử thư là thứ mà chúng ta cso thể sử dụng để vẽ ra khung cảnh, hình dung về một triều đại, một giai đoạn lịch sử, những nhân vật lịch sử.

- Có những thằng nói, VN thời đó mông muội, bán khai, đọc làm gì cho mất công. Nói như vậy là nhìn nhận tổ tiên một cách sỉ nhục, coi thường. Hãy nhìn sang nước Pháp, nước Đức. Người Pháp tự hào mình là dòng giống của người Gaules, người Đức tự hào mình là con cháu của những người Germans xa xưa. Nhưng cả người Gaules hay Germans đều là những bộ lạc dã man, chưa tiến tới văn minh, còn thua xa các vương triều Lý Trần của Việt Nam xa xưa. Vậy chúng ta có gì phải tủi hộ khi nhìn nhận là quá khứ của tiền nhân.

Suy cho cùng, việc có sử liệu cho một dân tộc là một điều may mắn. Đó là 1 trong 2 thứ (cùng với di tích khảo cổ) giúp chúng ta nhìn lại quá khứ của dân tộc mình.

Dân tộc Việt Nam có một quá khứ huy hoàng xứng đáng được con cháu tự hào.



2. Vì sao Việt Nam thiếu thốn sử liệu



Gần như nhắm mắt người ta cũng kể ra được dăm ba bộ sử Việt Nam còn tới hiện tại – Đại việt sử ký toàn thư, Đại Việt sử ký tiền biên, Khâm định việt sử thông giám cương mục. Thực chất 2 cuốn sau viết dựa trên nền tảng của cuốn đầu tiên. Do đó, chúng ta có rất ít sử liệu để tham khảo.



Tại sao nước Việt Nam mình không có sử liệu cho con cháu đọc?

Điều đầu tiên
, Việt Nam bị người Hán đô hộ hơn 1000 năm (từ năm 179 TCN – hoặc 111 TCN, theo cách nhìn nhận của tao – cho tới năm 907 SCN), giai đoạn này VN là biên viễn của người Tàu, xứ man di – lam sơn chướng khí, đi dễ khó về - nhân dân bán khai, nghèo nàn, không có gì đáng để ghi vào sử sách ngoài những chuyện kiểu như Trưng Trắc làm phản, Triệu Ẩu làm phản, quan này, quan kia sợ tới Giao Chỉ không về được. So với Trung Nguyên văn minh, Giang Nam giàu có, quả thật xứ Giao Chỉ này không có nhiều thứ để sử Tàu chép vào.

Điều thứ hai, người Việt Nam giai đoạn đầu sau khi độc lập, chưa có sử quán. Vì sao vậy? Bởi vì người Việt sùng đạo Phật. Nên nhớ, sử quán hay việc chép sử theo phong cách Trung Quốc là do ảnh hưởng của Nho giáo. Chỉ có những nhà nho mới nghĩ nhiều tới việc để con cháu sau này biết về những gì đang diễn ra – nêu gương tốt mà noi theo, bêu gương xấu mà phòng tránh. Cũng vì ảnh hưởng Phật giáo mà sử chép về giai đoạn này (Lý triều về trước thường mang màu sắc rất mê tín (chép điềm mộng triệu, chép sự kiện điềm lành...), độ tin cậy không lớn, thông tin rác nhiều)

- Cuốn sử có lẽ cổ nhất mà chúng ta còn được nhắc tên là Sử ký của Đỗ thiện. Người ta vẫn còn tranh cãi liệu nó có thật hay không. Tuy nhiên nếu có thật thì nó cũng khá vắn tắt và không có nhiều giá trị thực tế. Bởi vì nó còn khá nhiều mẩu chuyện vẫn còn được Việt Điện u linh tập chép lại. Mà VĐULT khác gì mấy cuốn truyện như kiểu của Bồ Tùng Linh mấy đâu.

- Cuốn sử đầu tiên được ghi chép đàng hoàng là cuốn Đại Việt sử ký của Lê Văn Hưu chép vào giữa nhà Trần (chép việc từ Triệu Đà). Nên nhớ, đầu thời Trần về trước, dấu ấn Phật giáo vô cùng đậm nét, các vua quan đều là Phật tử. Thậm chí sơ kỳ nhà Trần về trước có nhà nho còn cạo tóc đi tu để có thể thăng tiến. Việc này thể hiện qua việc là sư mà nói chuyện vẫn nhắc đến giáo lý Khổng Mạnh. Ấy là biểu hiện quá rõ ràng của việc thư sinh nho gia cạo đầu làm sa môn nhà Phật.

Từ thời Anh Tông về sau, những người thuộc tầng lớp Nho giáo bắt đầu được trọng dụng, như Trương Hán Siêu, Phạm Sư Mạnh, Chu An... Nhà nho làm quan nên bắt đầu ảnh hưởng tới triều đình, có sử quán, có sử quan làm việc. Tuy nhiên cũng đáng tiếc ngoài ĐVSK được chép lại vài đoạn trong ĐVSKTT ra cũng không còn cuốn sách nào khác còn đến ngày nay.

Chú 1 - Hồ Tông thốc có một cuốn sách tên Việt Nam thế chí, một cuốn là Việt Sử cương mục – được Ngô Sĩ Liên khen hay, tiếc là không còn

- Từ đời nhà Lê, đặc biệt sau khi Thánh Tông lên ngôi, nhà nước độc tôn Nho Giáo, những việc biên tu, chép sử trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Vì sao

+ Việc chép sử thể hiện tính chính thống của nhà nước: Chỉ có triều đình trung ương tập quyền mạnh mẽ theo mô hình Trung Hoa mới có chuyện chép sử một cách chính thống và mạch lạc. Nó thể hiện sức mạnh quốc gia và vương triều

+ Ý thức độc lập cao độ của xứ phương Nam với thiên triều phương bắc. Điều này thể hiện rõ nhất thông qua việc, Đại Việt có một tổ tiên riêng (hệ thống Hùng – Thục) chép riêng rẽ như sự thể hiện tính chính thống và nối tiếp độc lập so với người Hán ở Trung Nguyên.

Từ đây chúng ta có những bộ sử quốc doanh (do sử quán làm) và sử tư nhân (do cá nhân viết – Đại Việt Thông sử, Ô Châu cận lục, Hoan Châu ký...). Đây là những tư liệu rất quý còn tồn tại đến ngày nay.

DaiVietSuKyToanThu.png
g0016214_0001.png
Bản sách Đại Việt Sử ký toàn thư xuất bản năm 1933 thư viện Havard

Thứ ba, khi nhà Minh xâm lược Việt Nam, Chu Đệ thi hành chính sách diệt chủng về văn hóa. KHông khác gì Tần Thủy Hoàng xưa, đốt sách chôn Nho. Mức độ ở đây là cao hơn rất nhiều. Nhà Lê dựng lên có tìm lại sách vở, kho tàng hoặc tìm về các di tích thời Lý Trần nhưng 10 phần không còn được 1,2. Bởi thế hiện nay chúng ta không còn gì để khảo cứu. Đây có lẽ cũng là những điều tao tiếc nhất. Trong con mắt của tao, văn minh Đại Việt thời Lý Trần vô cùng huy hoàng và vẻ vang (ví như Hoàng thành Thăng Long thời Lý Trần quy mô to hơn và kiến trúc độc đáo hơn thời Lê Trịnh về sau). Nhưng nay không còn gì nhiều để tìm tòi nữa

3. Bổ khuyết bằng sử liệu Trung Quốc và di chỉ tìm thấy

Ngày nay ngành khảo cổ phát triển, nên chúng ta có nhiều những đoàn khảo cổ học đi khám phá các vùng quê, di chỉ còn lại, có nhiều bia ký, thần tích được tìm thấy. Cái này bổ khuyết khá nhiều cho sử liệu (tuy nhiên độ tin cậy thì còn là dấu hỏi – chép việc sau niên đại thực tế nhiều (phong thành hoàng, phong thần...))

Chú 2 – Tao có dịch bia ký ở làng tao 1 lần. Bia trước sân đình, chép việc đời Lê, người trong làng công đức lúa để làm đình làng. Tuy nhiên bia ký như vậy không có nhiều giá trị lắm về mặt sử liệu.

Phần hay nhất chính là tìm từ sử liệu của bọn Tàu. Người tàu còn rất nhiều sử liệu, giữ gìn cẩn thận. Đây là kho tư liệu vô giá, đáng tiếc là chúng ta không tiếp cận được, hoặc tiếp cận thì cũng chưa đủ trình độ và khả năng (kiến thức, tài chính...)để dịch ra tiếng Việt

Tao trước có đọc mấy cuốn sách của bọn Tàu (Nhị thập tứ sử - đặc biệt là Đường Thư (Cựu – Tân) về trước, thấy có khá nhiều đoạn rất hay viết về Việt Nam. Nó là nguồn bổ khuyết rất quan trọng về sử liệu cho ai nghiên cứu cổ sử và viễn sử của VN mình.
Chú 3 - Lê Tắc có cuốn An Nam chí lược khá hay - người đương thời (Tắc là quan viên nhà Trần hàng Nguyên) chép việc đương thời. Cuốn này dưới góc nhìn của Nhà Nguyên nhìn Đại Việt nhưng vẫn là sử liệu cực kỳ đáng tin cậy cho ai thích nghiên cứu về giai đoạn Trần Lý về trước.

an-nan-zhi-lve11.jpg
Đoạn viết về Quận Ấp trong An Nam chí lược

Năm ngoái, tao có đọc cuốn An Nam truyện của Châu Hải Đường. Vị này dịch các đoạn chép về An Nam trong sử liệu TQ từ thời Ngô, Đinh, Lê về sau. Phần này tao đặc biệt thấy thú vị, vì góc nhìn người Trung Hoa cho chúng ta thấy những điểm khác biệt đáng suy ngẫm (Dù không hoàn toàn đúng) về lịch sử việt Nam. Ví dụ như chuyện Lý Công Uẩn giết Lê Long Đĩnh cướp ngôi, chuyện Lê Hoàn ngạo mạn vs sử thần Trung Hoa, hay những đoạn miêu tả chân dung các vua Hoàn, Lĩnh....đây là những thứ sử Việt không có hoặc không chép

Tao mong muốn nếu như có thể, chúng ta lập được những cộng đồng nhỏ, nghiên cứu về lịch sử dân tộc mình. Cách thức có thể là tìm và dịch tài liệu TQ, bia ký của Vn hoặc TQ, đào sâu nghiên cứu những gì đã và đang có. Suy cho cùng, đó cũng là một cách để chúng ta báo ơn tổ tiên mình

P/S TAO VIẾT CÁI BÀI DỞ HƠI NÀY VÌ TAO NGHĨ ĐẾN 1 THỚT HQUA - TÌM CHO MÌNH MỘT NIỀM VUI, MỘT ĐIỀU CÓ ÍCH KHI MÌNH ĐÃ HƠN 3X
 
Dài quá, ngại đọc. Nói chung, lịch sử được viết bởi phe thắng cuộc. Ai thắng chẳng tôn bản thân là chân lý đúng đắn, kẻ tốt. Có người thắng nào nhận bản thân sai, kẻ thù đúng đâu. Nên bao nhiêu năm qua tôi đéo đọc 1 cuốn sử nào, trừ của bên thua cuộc hay trung lập nhưng mục đích chỉ để giải trí. :embarrassed:
 
Tks tml thớt, hồi trước dọc sử đến đoạn nhà Hồ mất nước, 20 năm bọn giặc minh cướp của đất nước ta nhiều thứ, t nghĩ đây chính là thời điểm mà mình mất khá nhiều sách vở tư liệu hay. Quá đáng tiếc cho 1 giai đoạn. Trước nghe binh thư yếu lược nhưng đến đây thì ko còn dc thấy nữa. Bọn tàu nó quá thâm.
 
Dài quá, ngại đọc. Nói chung, lịch sử được viết bởi phe thắng cuộc. Ai thắng chẳng tôn bản thân là chân lý đúng đắn, kẻ tốt. Có người thắng nào nhận bản thân sai, kẻ thù đúng đâu. Nên bao nhiêu năm qua tôi đéo đọc 1 cuốn sử nào, trừ của bên thua cuộc hay trung lập nhưng mục đích chỉ để giải trí. :embarrassed:
Tml ko đọc sử ko biết rồi. Nếu mày lười đọc thì có thể đọc sách 12 Khúc Tráng Ca của Dũng Phan, mày sẻ có cái nhìn khái quát về sử Việt. Sử Việt rất hay thằng ml.
 
:vozvn (14): thời Trần có công chống Nguyên Mông 3 lần thì lại bị Chế Bồng Ngà nó hấp cho ra vào Thăng Long như đi chợ, đốt phát hết sử liệu
 
Dài quá, ngại đọc. Nói chung, lịch sử được viết bởi phe thắng cuộc. Ai thắng chẳng tôn bản thân là chân lý đúng đắn, kẻ tốt. Có người thắng nào nhận bản thân sai, kẻ thù đúng đâu. Nên bao nhiêu năm qua tôi đéo đọc 1 cuốn sử nào, trừ của bên thua cuộc hay trung lập nhưng mục đích chỉ để giải trí. :embarrassed:
Lười đọc thì chịu rồi. Sử đọc giải trí không đọc được đâu mày
 
Tks tml thớt, hồi trước dọc sử đến đoạn nhà Hồ mất nước, 20 năm bọn giặc minh cướp của đất nước ta nhiều thứ, t nghĩ đây chính là thời điểm mà mình mất khá nhiều sách vở tư liệu hay. Quá đáng tiếc cho 1 giai đoạn. Trước nghe binh thư yếu lược nhưng đến đây thì ko còn dc thấy nữa. Bọn tàu nó quá thâm.
Thật ra sử thư cũng k có nhiều mà mất. Tiếc nhất là các tư liệu văn hóa khác (thời Lý Trần về trước điêu khắc VN cực thịnh, đẹp và độc đáo hơn thời Lê Nguyễn về sau)
 
:vozvn (14): thời Trần có công chống Nguyên Mông 3 lần thì lại bị Chế Bồng Ngà nó hấp cho ra vào Thăng Long như đi chợ, đốt phát hết sử liệu
Thời Trần chưa có nhiều mà mất. Với lại 1,2 lần đánh phá Thăng Long k làm chúng ta mất sử liệu đâu. Còn nhà Minh sang thì nó là tận diệt rồi. Đáng tiếc cho văn hoá Đại Việt
 
Thời Trần chưa có nhiều mà mất. Với lại 1,2 lần đánh phá Thăng Long k làm chúng ta mất sử liệu đâu. Còn nhà Minh sang thì nó là tận diệt rồi. Đáng tiếc cho văn hoá Đại Việt
chẳng có gì mà đáng tiếc, nếu nói theo lối tôn nho của anh thì nhà minh là đem lại chế độ nho học bậc nhất, kế tục là lê lợi
nếu tiếc chính là tiếc phật giáo, hay văn hóa dân gian, các phát minh của hồ quý ly mà thôi
 
chẳng có gì mà đáng tiếc, nếu nói theo lối tôn nho của anh thì nhà minh là đem lại chế độ nho học bậc nhất, kế tục là lê lợi
nếu tiếc chính là tiếc phật giáo, hay văn hóa dân gian, các phát minh của hồ quý ly mà thôi
Nếu xét trên góc độ tap đang xét - sử liệu cho con cháu bây giờ đọc cũng là mất mát rồi. Còn vấn đề về văn hóa dân tộc thì mất quá nhiều. Nhưng nó lại k nằm trong phạm vi tao xét ở đây. Tks mày đã góp ý
 
bổ sung cho m vấn đề này, t chỉ đọc lại văn thư của gia đình về giòng họ... là lúc nhà Lê lên ngôi nhà Lê sử dụng rất nhiều mưa kế, có cả kế bẩn thì cũng bình thường thôi. nhưng nhà Lê muốn xóa hết mọi chuyện trước, tới thời Nhân Tông còn cử người vào từng làng, xét kỹ từng nhà có học từng quyển sách trong dân... đổ tội cho nhà Minh đốt sách chôn nho toàn bộ thì xem xét lại
chuyện thứ 2 là chúa Nguyễn mở cõi nam, thì chúa Nguyễn là người đàn trong... t nói tới đây thôi chắc m hiểu ý rồi
 
Phần này thực ra tao định viết rất lâu rồi. Nhưng không có thời gian và hứng thú nên giờ mới có dịp ngồi chém về vấn đề này.

Với những thằng không có nhu cầu quan tâm, tao xin phép trước, né topic này ra. Đọc đến đây mà cảm thấy muốn đọc tiếp thì ok. đi thôi

1. Vì sao chúng ta cần sử liệu?

Chẳng có dân tộc, quốc gia nào không muốn tìm về nguồn cội và gốc tích của dân tộc mình cả. VN cũng vậy

- Nhiều người có nói sử liệu phương đông (TQ, VN, Nhật hay Hàn) đéo đáng tin. Nói thế là thiếu hiểu biết vì sao? Chúng mày vẽ 1 con hươu, dù xấu dù đẹp, nó vẫn có đầu, mình, sừng, tứ chi, đuôi. Người ta vẫn mường tượng ra, à con này nó có hình dáng như vậy, không phải cá dưới nước, không phải chim trên trời. Sử cũng vậy. Phép viết ước lệ, tượng trưng không làm sai lệch đi bản chất, sử thư là thứ mà chúng ta cso thể sử dụng để vẽ ra khung cảnh, hình dung về một triều đại, một giai đoạn lịch sử, những nhân vật lịch sử.

- Có những thằng nói, VN thời đó mông muội, bán khai, đọc làm gì cho mất công. Nói như vậy là nhìn nhận tổ tiên một cách sỉ nhục, coi thường. Hãy nhìn sang nước Pháp, nước Đức. Người Pháp tự hào mình là dòng giống của người Gaules, người Đức tự hào mình là con cháu của những người Germans xa xưa. Nhưng cả người Gaules hay Germans đều là những bộ lạc dã man, chưa tiến tới văn minh, còn thua xa các vương triều Lý Trần của Việt Nam xa xưa. Vậy chúng ta có gì phải tủi hộ khi nhìn nhận là quá khứ của tiền nhân.

Suy cho cùng, việc có sử liệu cho một dân tộc là một điều may mắn. Đó là 1 trong 2 thứ (cùng với di tích khảo cổ) giúp chúng ta nhìn lại quá khứ của dân tộc mình.

Dân tộc Việt Nam có một quá khứ huy hoàng xứng đáng được con cháu tự hào.



2. Vì sao Việt Nam thiếu thốn sử liệu



Gần như nhắm mắt người ta cũng kể ra được dăm ba bộ sử Việt Nam còn tới hiện tại – Đại việt sử ký toàn thư, Đại Việt sử ký tiền biên, Khâm định việt sử thông giám cương mục. Thực chất 2 cuốn sau viết dựa trên nền tảng của cuốn đầu tiên. Do đó, chúng ta có rất ít sử liệu để tham khảo.



Tại sao nước Việt Nam mình không có sử liệu cho con cháu đọc?

Điều đầu tiên
, Việt Nam bị người Hán đô hộ hơn 1000 năm (từ năm 179 TCN – hoặc 111 TCN, theo cách nhìn nhận của tao – cho tới năm 907 SCN), giai đoạn này VN là biên viễn của người Tàu, xứ man di – lam sơn chướng khí, đi dễ khó về - nhân dân bán khai, nghèo nàn, không có gì đáng để ghi vào sử sách ngoài những chuyện kiểu như Trưng Trắc làm phản, Triệu Ẩu làm phản, quan này, quan kia sợ tới Giao Chỉ không về được. So với Trung Nguyên văn minh, Giang Nam giàu có, quả thật xứ Giao Chỉ này không có nhiều thứ để sử Tàu chép vào.

Điều thứ hai, người Việt Nam giai đoạn đầu sau khi độc lập, chưa có sử quán. Vì sao vậy? Bởi vì người Việt sùng đạo Phật. Nên nhớ, sử quán hay việc chép sử theo phong cách Trung Quốc là do ảnh hưởng của Nho giáo. Chỉ có những nhà nho mới nghĩ nhiều tới việc để con cháu sau này biết về những gì đang diễn ra – nêu gương tốt mà noi theo, bêu gương xấu mà phòng tránh. Cũng vì ảnh hưởng Phật giáo mà sử chép về giai đoạn này (Lý triều về trước thường mang màu sắc rất mê tín (chép điềm mộng triệu, chép sự kiện điềm lành...), độ tin cậy không lớn, thông tin rác nhiều)

- Cuốn sử có lẽ cổ nhất mà chúng ta còn được nhắc tên là Sử ký của Đỗ thiện. Người ta vẫn còn tranh cãi liệu nó có thật hay không. Tuy nhiên nếu có thật thì nó cũng khá vắn tắt và không có nhiều giá trị thực tế. Bởi vì nó còn khá nhiều mẩu chuyện vẫn còn được Việt Điện u linh tập chép lại. Mà VĐULT khác gì mấy cuốn truyện như kiểu của Bồ Tùng Linh mấy đâu.

- Cuốn sử đầu tiên được ghi chép đàng hoàng là cuốn Đại Việt sử ký của Lê Văn Hưu chép vào giữa nhà Trần (chép việc từ Triệu Đà). Nên nhớ, đầu thời Trần về trước, dấu ấn Phật giáo vô cùng đậm nét, các vua quan đều là Phật tử. Thậm chí sơ kỳ nhà Trần về trước có nhà nho còn cạo tóc đi tu để có thể thăng tiến. Việc này thể hiện qua việc là sư mà nói chuyện vẫn nhắc đến giáo lý Khổng Mạnh. Ấy là biểu hiện quá rõ ràng của việc thư sinh nho gia cạo đầu làm sa môn nhà Phật.

Từ thời Anh Tông về sau, những người thuộc tầng lớp Nho giáo bắt đầu được trọng dụng, như Trương Hán Siêu, Phạm Sư Mạnh, Chu An... Nhà nho làm quan nên bắt đầu ảnh hưởng tới triều đình, có sử quán, có sử quan làm việc. Tuy nhiên cũng đáng tiếc ngoài ĐVSK được chép lại vài đoạn trong ĐVSKTT ra cũng không còn cuốn sách nào khác còn đến ngày nay.

Chú 1 - Hồ Tông thốc có một cuốn sách tên Việt Nam thế chí, một cuốn là Việt Sử cương mục – được Ngô Sĩ Liên khen hay, tiếc là không còn

- Từ đời nhà Lê, đặc biệt sau khi Thánh Tông lên ngôi, nhà nước độc tôn Nho Giáo, những việc biên tu, chép sử trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Vì sao

+ Việc chép sử thể hiện tính chính thống của nhà nước: Chỉ có triều đình trung ương tập quyền mạnh mẽ theo mô hình Trung Hoa mới có chuyện chép sử một cách chính thống và mạch lạc. Nó thể hiện sức mạnh quốc gia và vương triều

+ Ý thức độc lập cao độ của xứ phương Nam với thiên triều phương bắc. Điều này thể hiện rõ nhất thông qua việc, Đại Việt có một tổ tiên riêng (hệ thống Hùng – Thục) chép riêng rẽ như sự thể hiện tính chính thống và nối tiếp độc lập so với người Hán ở Trung Nguyên.

Từ đây chúng ta có những bộ sử quốc doanh (do sử quán làm) và sử tư nhân (do cá nhân viết – Đại Việt Thông sử, Ô Châu cận lục, Hoan Châu ký...). Đây là những tư liệu rất quý còn tồn tại đến ngày nay.

View attachment 595869
View attachment 595884
Bản sách Đại Việt Sử ký toàn thư xuất bản năm 1933 thư viện Havard

Thứ ba, khi nhà Minh xâm lược Việt Nam, Chu Đệ thi hành chính sách diệt chủng về văn hóa. KHông khác gì Tần Thủy Hoàng xưa, đốt sách chôn Nho. Mức độ ở đây là cao hơn rất nhiều. Nhà Lê dựng lên có tìm lại sách vở, kho tàng hoặc tìm về các di tích thời Lý Trần nhưng 10 phần không còn được 1,2. Bởi thế hiện nay chúng ta không còn gì để khảo cứu. Đây có lẽ cũng là những điều tao tiếc nhất. Trong con mắt của tao, văn minh Đại Việt thời Lý Trần vô cùng huy hoàng và vẻ vang (ví như Hoàng thành Thăng Long thời Lý Trần quy mô to hơn và kiến trúc độc đáo hơn thời Lê Trịnh về sau). Nhưng nay không còn gì nhiều để tìm tòi nữa

3. Bổ khuyết bằng sử liệu Trung Quốc và di chỉ tìm thấy

Ngày nay ngành khảo cổ phát triển, nên chúng ta có nhiều những đoàn khảo cổ học đi khám phá các vùng quê, di chỉ còn lại, có nhiều bia ký, thần tích được tìm thấy. Cái này bổ khuyết khá nhiều cho sử liệu (tuy nhiên độ tin cậy thì còn là dấu hỏi – chép việc sau niên đại thực tế nhiều (phong thành hoàng, phong thần...))

Chú 2 – Tao có dịch bia ký ở làng tao 1 lần. Bia trước sân đình, chép việc đời Lê, người trong làng công đức lúa để làm đình làng. Tuy nhiên bia ký như vậy không có nhiều giá trị lắm về mặt sử liệu.

Phần hay nhất chính là tìm từ sử liệu của bọn Tàu. Người tàu còn rất nhiều sử liệu, giữ gìn cẩn thận. Đây là kho tư liệu vô giá, đáng tiếc là chúng ta không tiếp cận được, hoặc tiếp cận thì cũng chưa đủ trình độ và khả năng (kiến thức, tài chính...)để dịch ra tiếng Việt

Tao trước có đọc mấy cuốn sách của bọn Tàu (Nhị thập tứ sử - đặc biệt là Đường Thư (Cựu – Tân) về trước, thấy có khá nhiều đoạn rất hay viết về Việt Nam. Nó là nguồn bổ khuyết rất quan trọng về sử liệu cho ai nghiên cứu cổ sử và viễn sử của VN mình.
Chú 3 - Lê Tắc có cuốn An Nam chí lược khá hay - người đương thời (Tắc là quan viên nhà Trần hàng Nguyên) chép việc đương thời. Cuốn này dưới góc nhìn của Nhà Nguyên nhìn Đại Việt nhưng vẫn là sử liệu cực kỳ đáng tin cậy cho ai thích nghiên cứu về giai đoạn Trần Lý về trước.

View attachment 595876
Đoạn viết về Quận Ấp trong An Nam chí lược

Năm ngoái, tao có đọc cuốn An Nam truyện của Châu Hải Đường. Vị này dịch các đoạn chép về An Nam trong sử liệu TQ từ thời Ngô, Đinh, Lê về sau. Phần này tao đặc biệt thấy thú vị, vì góc nhìn người Trung Hoa cho chúng ta thấy những điểm khác biệt đáng suy ngẫm (Dù không hoàn toàn đúng) về lịch sử việt Nam. Ví dụ như chuyện Lý Công Uẩn giết Lê Long Đĩnh cướp ngôi, chuyện Lê Hoàn ngạo mạn vs sử thần Trung Hoa, hay những đoạn miêu tả chân dung các vua Hoàn, Lĩnh....đây là những thứ sử Việt không có hoặc không chép

Tao mong muốn nếu như có thể, chúng ta lập được những cộng đồng nhỏ, nghiên cứu về lịch sử dân tộc mình. Cách thức có thể là tìm và dịch tài liệu TQ, bia ký của Vn hoặc TQ, đào sâu nghiên cứu những gì đã và đang có. Suy cho cùng, đó cũng là một cách để chúng ta báo ơn tổ tiên mình

P/S TAO VIẾT CÁI BÀI DỞ HƠI NÀY VÌ TAO NGHĨ ĐẾN 1 THỚT HQUA - TÌM CHO MÌNH MỘT NIỀM VUI, MỘT ĐIỀU CÓ ÍCH KHI MÌNH ĐÃ HƠN 3X
Mày nói không chính xác, sử sách VN gặp khó khăn vì:
1. Triều đình quản lý kiểm duyệt những ghi chép thành sách. Đa số các vua chúa đều k muốn viết xấu về mình nên kiểm duyệt chặt chẽ. Ngoài sử ký của triều đình đc ủy nhiệm viết sự thật thì trong dân chúng rất ít ai dám viết riêng về thời sự lúc đó, họ sợ bị kết tội chu di.
2. VN chưa có chữ viết phù hợp. Ngày xưa họ phải dùng chữ Hán để viết sử vì chữ Nôm chưa hoàn chỉnh. Ngay cả học chữ Nôm cũng phải học chữ Hán trước. Mà muốn học chữ Hán thì phải biết tiếng Hán và văn hóa TQ. Do đó mà VN phụ thuộc vào TQ, tỷ lệ mù chữ ngày xưa rất cao. Không phải trong dân chúng ai cũng biết viết chữ Hán. Vì vậy mà ngày xưa trạng nguyên Đại Việt đi thi trạng nguyên TQ vẫn có thể đậu trạng nguyên. Trong lịch sử loài người, quốc gia nào có chữ viết riêng thì sẽ phát triển, làm tiền đề viết văn, thơ, học hành... Ở VN thì khoảng thế kỷ 18 mới có chữ quốc ngữ riêng, lúc đó mới thoát ly TQ hoàn toàn. Do đó, tụi mày tìm những tác phẩm văn chương, tiểu thuyết của Đại Việt ghi chép ngày xưa rất ít.
3. triều đại VN xưa k cho phát triển kinh tế tư nhân, nên ngành sao chép các tác phẩm k phổ biến cho dân chúng.
 
Đại Việt SK rõ ràng được ĐVSKTT trích dẫn chứng tỏ tập sử này sau thời Chu Đệ tận diệt văn hóa vẫn còn mà giờ lại thất truyền thì kể cũng lạ mày nhỉ.
Thời giặc Minh đô hộ công nhận tiếc thật vì nó phá hủy hết văn hóa, từ kiến trúc, trang phục, tư liệu lịch sử, tất tần tật nên nhà Lê muốn dựa theo thời Lý Trần mà chế cổn miện, quan phục cũng không có mà chế. Vạc Phổ Minh, tháp Báo Thiên bị phá tan tành, sử liệu, sách quý ko còn 1 cuốn. Đứt đoạn văn hóa thời này gây ra hậu quả là người Việt biết cực kỳ ít về trước thời Lê. Tiếc vãi
Về sử liệu từ TQ ngoài mấy bộ sử do người Việt sang đó viết + sử quốc doanh cũng có thể tham khảo thêm sách sứ thần thiên triều viết về sứ An Nam. Nhưng gì thì gì, rào cản ngôn ngữ + việc tìm kiếm tư liệu là rất lớn, cái này chắc phải người có tâm huyết và chuyên gia hán nôm mới làm đc
 
người việt đéo chịu quảng bá lịch sử, địt mẹ có 2 ông tướng trong top 10 tướng tài trong lịch sử thế giới mà đéo biết tuyên truyền, trong khi bọn hán cẩu từng bị tao đô hộ thì toàn bạch khởi lừa giết 400k binh lính, nào là võ công thiếu lâm cũng thua dưới móng ngựa quân mông bọn tao thôi
 
người việt đéo chịu quảng bá lịch sử, địt mẹ có 2 ông tướng trong top 10 tướng tài trong lịch sử thế giới mà đéo biết tuyên truyền, trong khi bọn hán cẩu từng bị tao đô hộ thì toàn bạch khởi lừa giết 400k binh lính, nào là võ công thiếu lâm cũng thua dưới móng ngựa quân mông bọn tao thôi
rôi lại bị minh giáo - mani giáo lật thôi chứ gì mà oai nguyên mông
 
rôi lại bị minh giáo - mani giáo lật thôi chứ gì mà oai nguyên mông
đàn em mãn châu nhật bản của tao đã bước tiếp bước chân của tao, thời của tao với thành cát tư hãn oanh liệt đến đời con cháu như chó đội lốt sài lang
 
Mày nói không chính xác, sử sách VN gặp khó khăn vì:
1. Triều đình quản lý kiểm duyệt những ghi chép thành sách. Đa số các vua chúa đều k muốn viết xấu về mình nên kiểm duyệt chặt chẽ. Ngoài sử ký của triều đình đc ủy nhiệm viết sự thật thì trong dân chúng rất ít ai dám viết riêng về thời sự lúc đó, họ sợ bị kết tội chu di.
2. VN chưa có chữ viết phù hợp. Ngày xưa họ phải dùng chữ Hán để viết sử vì chữ Nôm chưa hoàn chỉnh. Ngay cả học chữ Nôm cũng phải học chữ Hán trước. Mà muốn học chữ Hán thì phải biết tiếng Hán và văn hóa TQ. Do đó mà VN phụ thuộc vào TQ, tỷ lệ mù chữ ngày xưa rất cao. Không phải trong dân chúng ai cũng biết viết chữ Hán. Vì vậy mà ngày xưa trạng nguyên Đại Việt đi thi trạng nguyên TQ vẫn có thể đậu trạng nguyên. Trong lịch sử loài người, quốc gia nào có chữ viết riêng thì sẽ phát triển, làm tiền đề viết văn, thơ, học hành... Ở VN thì khoảng thế kỷ 18 mới có chữ quốc ngữ riêng, lúc đó mới thoát ly TQ hoàn toàn. Do đó, tụi mày tìm những tác phẩm văn chương, tiểu thuyết của Đại Việt ghi chép ngày xưa rất ít.
3. triều đại VN xưa k cho phát triển kinh tế tư nhân, nên ngành sao chép các tác phẩm k phổ biến cho dân chúng.
Cái thứ 3 - k đúng. Vì ngành in ấn k liên quan gì nhiều tới sáng tạo tác phẩm. Đương nhiên có xưởng in thì có tác phẩm sẽ được sao chép nhiều. Nhưng Mày k có tác phẩm thì in ấn tốt để làm gì
Cái thứ 2 - từ thời Lý Trần VN k thiếu nho sinh rồi. Vả lại việc người Việt thời gian đó nói tiếng gì còn là câu hỏi, vì vua chúa nhà Trần vẫn nói tiếng Hán như người Hán bình thường. Có nghĩa là tầng lớp quan lại quý tộc có thể có khả năng sử dụng song ngữ nên khả năng sử dụng chữ Hán, tiếng Hán không là vấn đề
Cái thứ nhất - mày hiểu sai về sử quan và sử quán rồi. Bản chất vua chúa phương đông theo mô hình Nho gia ngày xưa lập ra ngự sử đài để can gián vua và ghi chép việc tốt xấu của Vua chúa, sự kiện của quốc gia. Sử quán là sử nhà nước, k phải sử tư nhân. Nên k có chuyện vua chúa chèn ép, kiểm duyệt gì cả nhé. Nhưng thời Lý Trần về trước, Phật Giáo là quốc giáo nên người ta không quan tâm việc đó, có ghi chép thì chắc chắn là có ghi chép, vì ĐVSK có chép việc đời Lý chép rất nhiều điềm mộng, điềm lành. Nhưng nó cho thấy đây giống như là Tăng quan chép sử hơn là sử quan nho giáo. Nhà nước k quan tâm nên sử quán có lẽ là bày ra cho có mà thôi
 
bổ sung cho m vấn đề này, t chỉ đọc lại văn thư của gia đình về giòng họ... là lúc nhà Lê lên ngôi nhà Lê sử dụng rất nhiều mưa kế, có cả kế bẩn thì cũng bình thường thôi. nhưng nhà Lê muốn xóa hết mọi chuyện trước, tới thời Nhân Tông còn cử người vào từng làng, xét kỹ từng nhà có học từng quyển sách trong dân... đổ tội cho nhà Minh đốt sách chôn nho toàn bộ thì xem xét lại
chuyện thứ 2 là chúa Nguyễn mở cõi nam, thì chúa Nguyễn là người đàn trong... t nói tới đây thôi chắc m hiểu ý rồi
Cái này hay đó. Cũng là một thông tin tao rất thú vị mà tao chưa được đọc (có lẽ cũng cần có người chuyên nghiệp hơn xem xét thêm về độ xác thực). Dù sao cám ơn mày rất nhiều về thông tin này
 
Từ chối văn hoá ngoại lai độc hại, trở về với truyền thống
 
người việt đéo chịu quảng bá lịch sử, địt mẹ có 2 ông tướng trong top 10 tướng tài trong lịch sử thế giới mà đéo biết tuyên truyền, trong khi bọn hán cẩu từng bị tao đô hộ thì toàn bạch khởi lừa giết 400k binh lính, nào là võ công thiếu lâm cũng thua dưới móng ngựa quân mông bọn tao thôi
be bé mồm thôi, chứ nói lớn lộ ra 2 ông đó chém gió thì mất hết
 
Đại Việt SK rõ ràng được ĐVSKTT trích dẫn chứng tỏ tập sử này sau thời Chu Đệ tận diệt văn hóa vẫn còn mà giờ lại thất truyền thì kể cũng lạ mày nhỉ.
Thời giặc Minh đô hộ công nhận tiếc thật vì nó phá hủy hết văn hóa, từ kiến trúc, trang phục, tư liệu lịch sử, tất tần tật nên nhà Lê muốn dựa theo thời Lý Trần mà chế cổn miện, quan phục cũng không có mà chế. Vạc Phổ Minh, tháp Báo Thiên bị phá tan tành, sử liệu, sách quý ko còn 1 cuốn. Đứt đoạn văn hóa thời này gây ra hậu quả là người Việt biết cực kỳ ít về trước thời Lê. Tiếc vãi
Về sử liệu từ TQ ngoài mấy bộ sử do người Việt sang đó viết + sử quốc doanh cũng có thể tham khảo thêm sách sứ thần thiên triều viết về sứ An Nam. Nhưng gì thì gì, rào cản ngôn ngữ + việc tìm kiếm tư liệu là rất lớn, cái này chắc phải người có tâm huyết và chuyên gia hán nôm mới làm đc
Đvsk chắc chắn vẫn còn (k biết là còn bao nhiêu vì có nhiều đoạn khi Ngô sỹ liên viết đvsktt vẫn chép lời chua của Lê Văn Hưu.
Thật ra thời PK VN k có tục vẽ tranh chân dung (ngta kiêng kỵ nên k vẽ), vì vậy mình k có tư liệu về trang phục ngoài các mẫu trang phục trên điêu khắc
Thời Lý Trần VN có An Nam tứ đại khí đều mất hết. Tao để ý, các công trình kiến trúc đời Lý Trần quy mô lớn và độ tỷ mỷ của công trình cao hơn đời Lê về sau này. Điều đó chứng tỏ chúng ta mất đi quá nhiều di sản văn vật cực kỳ có giá trị. Thật đáng tiếc
 
Phần này thực ra tao định viết rất lâu rồi. Nhưng không có thời gian và hứng thú nên giờ mới có dịp ngồi chém về vấn đề này.

Với những thằng không có nhu cầu quan tâm, tao xin phép trước, né topic này ra. Đọc đến đây mà cảm thấy muốn đọc tiếp thì ok. đi thôi

1. Vì sao chúng ta cần sử liệu?

Chẳng có dân tộc, quốc gia nào không muốn tìm về nguồn cội và gốc tích của dân tộc mình cả. VN cũng vậy

- Nhiều người có nói sử liệu phương đông (TQ, VN, Nhật hay Hàn) đéo đáng tin. Nói thế là thiếu hiểu biết vì sao? Chúng mày vẽ 1 con hươu, dù xấu dù đẹp, nó vẫn có đầu, mình, sừng, tứ chi, đuôi. Người ta vẫn mường tượng ra, à con này nó có hình dáng như vậy, không phải cá dưới nước, không phải chim trên trời. Sử cũng vậy. Phép viết ước lệ, tượng trưng không làm sai lệch đi bản chất, sử thư là thứ mà chúng ta cso thể sử dụng để vẽ ra khung cảnh, hình dung về một triều đại, một giai đoạn lịch sử, những nhân vật lịch sử.

- Có những thằng nói, VN thời đó mông muội, bán khai, đọc làm gì cho mất công. Nói như vậy là nhìn nhận tổ tiên một cách sỉ nhục, coi thường. Hãy nhìn sang nước Pháp, nước Đức. Người Pháp tự hào mình là dòng giống của người Gaules, người Đức tự hào mình là con cháu của những người Germans xa xưa. Nhưng cả người Gaules hay Germans đều là những bộ lạc dã man, chưa tiến tới văn minh, còn thua xa các vương triều Lý Trần của Việt Nam xa xưa. Vậy chúng ta có gì phải tủi hộ khi nhìn nhận là quá khứ của tiền nhân.

Suy cho cùng, việc có sử liệu cho một dân tộc là một điều may mắn. Đó là 1 trong 2 thứ (cùng với di tích khảo cổ) giúp chúng ta nhìn lại quá khứ của dân tộc mình.

Dân tộc Việt Nam có một quá khứ huy hoàng xứng đáng được con cháu tự hào.



2. Vì sao Việt Nam thiếu thốn sử liệu



Gần như nhắm mắt người ta cũng kể ra được dăm ba bộ sử Việt Nam còn tới hiện tại – Đại việt sử ký toàn thư, Đại Việt sử ký tiền biên, Khâm định việt sử thông giám cương mục. Thực chất 2 cuốn sau viết dựa trên nền tảng của cuốn đầu tiên. Do đó, chúng ta có rất ít sử liệu để tham khảo.



Tại sao nước Việt Nam mình không có sử liệu cho con cháu đọc?

Điều đầu tiên
, Việt Nam bị người Hán đô hộ hơn 1000 năm (từ năm 179 TCN – hoặc 111 TCN, theo cách nhìn nhận của tao – cho tới năm 907 SCN), giai đoạn này VN là biên viễn của người Tàu, xứ man di – lam sơn chướng khí, đi dễ khó về - nhân dân bán khai, nghèo nàn, không có gì đáng để ghi vào sử sách ngoài những chuyện kiểu như Trưng Trắc làm phản, Triệu Ẩu làm phản, quan này, quan kia sợ tới Giao Chỉ không về được. So với Trung Nguyên văn minh, Giang Nam giàu có, quả thật xứ Giao Chỉ này không có nhiều thứ để sử Tàu chép vào.

Điều thứ hai, người Việt Nam giai đoạn đầu sau khi độc lập, chưa có sử quán. Vì sao vậy? Bởi vì người Việt sùng đạo Phật. Nên nhớ, sử quán hay việc chép sử theo phong cách Trung Quốc là do ảnh hưởng của Nho giáo. Chỉ có những nhà nho mới nghĩ nhiều tới việc để con cháu sau này biết về những gì đang diễn ra – nêu gương tốt mà noi theo, bêu gương xấu mà phòng tránh. Cũng vì ảnh hưởng Phật giáo mà sử chép về giai đoạn này (Lý triều về trước thường mang màu sắc rất mê tín (chép điềm mộng triệu, chép sự kiện điềm lành...), độ tin cậy không lớn, thông tin rác nhiều)

- Cuốn sử có lẽ cổ nhất mà chúng ta còn được nhắc tên là Sử ký của Đỗ thiện. Người ta vẫn còn tranh cãi liệu nó có thật hay không. Tuy nhiên nếu có thật thì nó cũng khá vắn tắt và không có nhiều giá trị thực tế. Bởi vì nó còn khá nhiều mẩu chuyện vẫn còn được Việt Điện u linh tập chép lại. Mà VĐULT khác gì mấy cuốn truyện như kiểu của Bồ Tùng Linh mấy đâu.

- Cuốn sử đầu tiên được ghi chép đàng hoàng là cuốn Đại Việt sử ký của Lê Văn Hưu chép vào giữa nhà Trần (chép việc từ Triệu Đà). Nên nhớ, đầu thời Trần về trước, dấu ấn Phật giáo vô cùng đậm nét, các vua quan đều là Phật tử. Thậm chí sơ kỳ nhà Trần về trước có nhà nho còn cạo tóc đi tu để có thể thăng tiến. Việc này thể hiện qua việc là sư mà nói chuyện vẫn nhắc đến giáo lý Khổng Mạnh. Ấy là biểu hiện quá rõ ràng của việc thư sinh nho gia cạo đầu làm sa môn nhà Phật.

Từ thời Anh Tông về sau, những người thuộc tầng lớp Nho giáo bắt đầu được trọng dụng, như Trương Hán Siêu, Phạm Sư Mạnh, Chu An... Nhà nho làm quan nên bắt đầu ảnh hưởng tới triều đình, có sử quán, có sử quan làm việc. Tuy nhiên cũng đáng tiếc ngoài ĐVSK được chép lại vài đoạn trong ĐVSKTT ra cũng không còn cuốn sách nào khác còn đến ngày nay.

Chú 1 - Hồ Tông thốc có một cuốn sách tên Việt Nam thế chí, một cuốn là Việt Sử cương mục – được Ngô Sĩ Liên khen hay, tiếc là không còn

- Từ đời nhà Lê, đặc biệt sau khi Thánh Tông lên ngôi, nhà nước độc tôn Nho Giáo, những việc biên tu, chép sử trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Vì sao

+ Việc chép sử thể hiện tính chính thống của nhà nước: Chỉ có triều đình trung ương tập quyền mạnh mẽ theo mô hình Trung Hoa mới có chuyện chép sử một cách chính thống và mạch lạc. Nó thể hiện sức mạnh quốc gia và vương triều

+ Ý thức độc lập cao độ của xứ phương Nam với thiên triều phương bắc. Điều này thể hiện rõ nhất thông qua việc, Đại Việt có một tổ tiên riêng (hệ thống Hùng – Thục) chép riêng rẽ như sự thể hiện tính chính thống và nối tiếp độc lập so với người Hán ở Trung Nguyên.

Từ đây chúng ta có những bộ sử quốc doanh (do sử quán làm) và sử tư nhân (do cá nhân viết – Đại Việt Thông sử, Ô Châu cận lục, Hoan Châu ký...). Đây là những tư liệu rất quý còn tồn tại đến ngày nay.

View attachment 595869
View attachment 595884
Bản sách Đại Việt Sử ký toàn thư xuất bản năm 1933 thư viện Havard

Thứ ba, khi nhà Minh xâm lược Việt Nam, Chu Đệ thi hành chính sách diệt chủng về văn hóa. KHông khác gì Tần Thủy Hoàng xưa, đốt sách chôn Nho. Mức độ ở đây là cao hơn rất nhiều. Nhà Lê dựng lên có tìm lại sách vở, kho tàng hoặc tìm về các di tích thời Lý Trần nhưng 10 phần không còn được 1,2. Bởi thế hiện nay chúng ta không còn gì để khảo cứu. Đây có lẽ cũng là những điều tao tiếc nhất. Trong con mắt của tao, văn minh Đại Việt thời Lý Trần vô cùng huy hoàng và vẻ vang (ví như Hoàng thành Thăng Long thời Lý Trần quy mô to hơn và kiến trúc độc đáo hơn thời Lê Trịnh về sau). Nhưng nay không còn gì nhiều để tìm tòi nữa

3. Bổ khuyết bằng sử liệu Trung Quốc và di chỉ tìm thấy

Ngày nay ngành khảo cổ phát triển, nên chúng ta có nhiều những đoàn khảo cổ học đi khám phá các vùng quê, di chỉ còn lại, có nhiều bia ký, thần tích được tìm thấy. Cái này bổ khuyết khá nhiều cho sử liệu (tuy nhiên độ tin cậy thì còn là dấu hỏi – chép việc sau niên đại thực tế nhiều (phong thành hoàng, phong thần...))

Chú 2 – Tao có dịch bia ký ở làng tao 1 lần. Bia trước sân đình, chép việc đời Lê, người trong làng công đức lúa để làm đình làng. Tuy nhiên bia ký như vậy không có nhiều giá trị lắm về mặt sử liệu.

Phần hay nhất chính là tìm từ sử liệu của bọn Tàu. Người tàu còn rất nhiều sử liệu, giữ gìn cẩn thận. Đây là kho tư liệu vô giá, đáng tiếc là chúng ta không tiếp cận được, hoặc tiếp cận thì cũng chưa đủ trình độ và khả năng (kiến thức, tài chính...)để dịch ra tiếng Việt

Tao trước có đọc mấy cuốn sách của bọn Tàu (Nhị thập tứ sử - đặc biệt là Đường Thư (Cựu – Tân) về trước, thấy có khá nhiều đoạn rất hay viết về Việt Nam. Nó là nguồn bổ khuyết rất quan trọng về sử liệu cho ai nghiên cứu cổ sử và viễn sử của VN mình.
Chú 3 - Lê Tắc có cuốn An Nam chí lược khá hay - người đương thời (Tắc là quan viên nhà Trần hàng Nguyên) chép việc đương thời. Cuốn này dưới góc nhìn của Nhà Nguyên nhìn Đại Việt nhưng vẫn là sử liệu cực kỳ đáng tin cậy cho ai thích nghiên cứu về giai đoạn Trần Lý về trước.

View attachment 595876
Đoạn viết về Quận Ấp trong An Nam chí lược

Năm ngoái, tao có đọc cuốn An Nam truyện của Châu Hải Đường. Vị này dịch các đoạn chép về An Nam trong sử liệu TQ từ thời Ngô, Đinh, Lê về sau. Phần này tao đặc biệt thấy thú vị, vì góc nhìn người Trung Hoa cho chúng ta thấy những điểm khác biệt đáng suy ngẫm (Dù không hoàn toàn đúng) về lịch sử việt Nam. Ví dụ như chuyện Lý Công Uẩn giết Lê Long Đĩnh cướp ngôi, chuyện Lê Hoàn ngạo mạn vs sử thần Trung Hoa, hay những đoạn miêu tả chân dung các vua Hoàn, Lĩnh....đây là những thứ sử Việt không có hoặc không chép

Tao mong muốn nếu như có thể, chúng ta lập được những cộng đồng nhỏ, nghiên cứu về lịch sử dân tộc mình. Cách thức có thể là tìm và dịch tài liệu TQ, bia ký của Vn hoặc TQ, đào sâu nghiên cứu những gì đã và đang có. Suy cho cùng, đó cũng là một cách để chúng ta báo ơn tổ tiên mình

P/S TAO VIẾT CÁI BÀI DỞ HƠI NÀY VÌ TAO NGHĨ ĐẾN 1 THỚT HQUA - TÌM CHO MÌNH MỘT NIỀM VUI, MỘT ĐIỀU CÓ ÍCH KHI MÌNH ĐÃ HƠN 3X
Cái vụ mường tượng ra rồi vẽ ước lệ lại sao giống nói comment của tao hôm bữa nhỉ :vozvn (14):. Tao đã nói vui trước rồi đâu có nói đéo tin đâu, chỉ là cách viết của người xưa là thế. Còn đáng tin hay không còn phải đối chiếu khảo cổ với các tập sử khác.

Việc không còn đọc chữ Hán không biết gây ra lần đứt gãy lịch sử thứ hai không, do dịch ra chữ quốc ngữ có thể không còn khách quan. Cái nữa là nếu tài liệu chữ Hán không có lợi cho chính trị hiện tại hoặc sĩ diện quốc thể thì khả năng bị chôn luôn.
 
Dài quá, ngại đọc. Nói chung, lịch sử được viết bởi phe thắng cuộc. Ai thắng chẳng tôn bản thân là chân lý đúng đắn, kẻ tốt. Có người thắng nào nhận bản thân sai, kẻ thù đúng đâu. Nên bao nhiêu năm qua tôi đéo đọc 1 cuốn sử nào, trừ của bên thua cuộc hay trung lập nhưng mục đích chỉ để giải trí. :embarrassed:
Cũng ko hẳn đâu M , sau đời vua Lê Thánh Tông ngoài các quan chép sử thì còn có các nhà nho chép sử hòng thoả ý thích cá nhân. Nhìn nhà Tây Sơn làm ví dụ. Mặc dù triều đình nhà Nguyễn gia sức phá huỷ các tư liệu ghi chép về TS và bôi nhọ nhà TS nhưng vẫn có những nguồn sử liệu đáng tin cậy về TS và những chiến thắng của vua Quang Trung trước giặc ngoại xâm vẫn được hậu thế nhớ đến và ghi nhận
 
người việt đéo chịu quảng bá lịch sử, địt mẹ có 2 ông tướng trong top 10 tướng tài trong lịch sử thế giới mà đéo biết tuyên truyền, trong khi bọn hán cẩu từng bị tao đô hộ thì toàn bạch khởi lừa giết 400k binh lính, nào là võ công thiếu lâm cũng thua dưới móng ngựa quân mông bọn tao thôi
Cái 2 ông tướng trong top 10 kia là xạo lol lên thôi ông ơi. Y như kiểu Vịnh Hạ Long kỳ quan thiên nhiên ấy.
 
Cái vụ mường tượng ra rồi vẽ ước lệ lại sao giống nói comment của tao hôm bữa nhỉ :vozvn (14):. Tao đã nói vui trước rồi đâu có nói đéo tin đâu, chỉ là cách viết của người xưa là thế. Còn đáng tin hay không còn phải đối chiếu khảo cổ với các tập sử khác.

Việc không còn đọc chữ Hán không biết gây ra lần đứt gãy lịch sử thứ hai không, do dịch ra chữ quốc ngữ có thể không còn khách quan. Cái nữa là nếu tài liệu chữ Hán không có lợi cho chính trị hiện tại hoặc sĩ diện quốc thể thì khả năng bị chôn luôn.
Ý sau chuẩn đấy. Nhưng cũng là một cách bảo tồn mà. Ngta k biết nên k phá hủy nó. Giữ làm tư liệu đời sau
Ý trước mày nhạy cảm rồi. Tao k nhớ chính xác những ai nói, nhưng tao nghe nhiều rồi. Cái này giải thích thôi, tao k ám chỉ bất kỳ ai
Tks mày đã góp ý
 

Có thể bạn quan tâm

Top