Cách mẹ hiền thời xưa dạy con làm quan đừng tham nhũng của dân qua tích "Đùm tro áo lụa"

Địt Mẹ +

Thanh niên hoi
252279366_422800742622641_3098937587352971555_n.jpg

Chân dung quan Tham Tụng - Nguyễn Quan Nho thời Lê Trung Hưng

Nguyễn Quán Nho trong thời làm quan ở Ninh Bình, vì việc công bận bịu không về thăm mẹ được nên nhân ngày Tết mới gom góp tiền bổng lộc sắm cho mẹ già chiếc áo lụa và sai lính đem về. Mẹ ông giở ra thấy tấm áo quý chưa từng được mặc, nhưng lại tỏ ra không vui vì nghĩ đây là của bất chính. Bà nói Bổng lộc của quan là dầu mỡ của dân hay sao, rồi bà đốt tấm áo, gói nắm tro gửi lại cho quan nghè. Khi mở ra, Quán Nho hiểu thâm ý của mẹ, suốt đời ông đã sống thanh liêm, không bòn rút của dân lành.

Khi ông mất, dân quê ông khóc thương ông:

Chàng về Vạn Vạc chàng ơi.
Con chàng bỏ đói ai nuôi cho chàng.
 
Mẹ thời xưa còn thế, chứ mẹ bây giờ thì chắc thấy con tham nhũng, hối lộ còn ủng hộ :)) =))
 
Văn vở chán vãi lờ, mày lấy sách TBT Nguyễn Phú Trọng viết kìa, hay hơn gấp 1000 tỷ lần.
 
Bà này ngu, đáng ra phải bảo con là "mày có lập doanh nghiệp sân sau nào không để mẹ đứng tên" chứ
 
Văn vở chán vãi lờ, mày lấy sách TBT Nguyễn Phú Trọng viết kìa, hay hơn gấp 1000 tỷ lần.
Mày đừng sỉ nhục tiền nhân khi đem cái điển tích tuyệt vời này với sách in ra khôn ai đọc, tao khuyên thật
 
Thực ra như thời ông nội tao còn trẻ, thấy ông tao kể giáo viên thời đó họ sống khá thanh liêm, Tết nhất mà phụ huynh qua nhà biếu xén là họ không nhận luôn cơ, cái này là thật luôn. Căn bản thời đó dư luận xã hội nó chỉ trích rất nặng loại giáo viên tiếp riêng phụ huynh để nhận quà biếu xén.

Còn thời bây giờ thì khác, chúng nó dạy nhau đạp lên dư luận mà sống, cho nên làm đéo gì có con hay thằng giáo viên nào không nhận phong bì đút lót? Nói mẹ ra đéo nhận đút lót còn bị chửi là ngu
 
View attachment 609035

Chân dung quan Tham Tụng - Nguyễn Quan Nho thời Lê Trung Hưng

Nguyễn Quán Nho trong thời làm quan ở Ninh Bình, vì việc công bận bịu không về thăm mẹ được nên nhân ngày Tết mới gom góp tiền bổng lộc sắm cho mẹ già chiếc áo lụa và sai lính đem về. Mẹ ông giở ra thấy tấm áo quý chưa từng được mặc, nhưng lại tỏ ra không vui vì nghĩ đây là của bất chính. Bà nói Bổng lộc của quan là dầu mỡ của dân hay sao, rồi bà đốt tấm áo, gói nắm tro gửi lại cho quan nghè. Khi mở ra, Quán Nho hiểu thâm ý của mẹ, suốt đời ông đã sống thanh liêm, không bòn rút của dân lành.

Khi ông mất, dân quê ông khóc thương ông:

Chàng về Vạn Vạc chàng ơi.
Con chàng bỏ đói ai nuôi cho chàng.
Chuyện của mày là thật hay lịch sử hư cấu. Giờ chả biết tin vào cái gì nữa
 
Hồi nhỏ đọc truyện quan thanh liêm, xem phim bao công thấy ngưỡng mộ vì mấy ông này thẳng thắn, ko sợ vua vị dám can gián. Lớn rồi mới thấy thế là ngu, nước sạch quá đéo có cá, thẳng thắn quá thua cmn thằng lươn lẹo r
 
Hồi nhỏ đọc truyện quan thanh liêm, xem phim bao công thấy ngưỡng mộ vì mấy ông này thẳng thắn, ko sợ vua vị dám can gián. Lớn rồi mới thấy thế là ngu, nước sạch quá đéo có cá, thẳng thắn quá thua cmn thằng lươn lẹo r
Mày nói nước sạch quá không có cá thì không hẳn, bản thân những cái người thanh liêm đó thực ra cũng chỉ là chút nước trong vắt trong một cái bể bẩn thỉu, suy cho cùng thì cái bể ý nó vẫn đục ngầu, chỉ là đỡ đục hơn thôi. Những người như vậy tao thấy mày nên cảm ơn và thấy đáng thương cho họ thay vì thấy họ ngu học
 
Hồi nhỏ đọc truyện quan thanh liêm, xem phim bao công thấy ngưỡng mộ vì mấy ông này thẳng thắn, ko sợ vua vị dám can gián. Lớn rồi mới thấy thế là ngu, nước sạch quá đéo có cá, thẳng thắn quá thua cmn thằng lươn lẹo r
Trinh Quán Chi Trị có được cũng là nhờ mấy thằng mày gọi là ngu đấy đấy :))
 
Giờ chỉ mong cán bộ nhớ những lời dạy của Bác Hồ

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã quan tâm đến việc giáo dục đạo đức Cách mạng cho cán bộ, đảng viên, đó là: Cần. Kiệm, Liêm Chính, Chí công vô tư. Người cón giải thích rõ:

"...

- Cần tức là lao động cần cù, siêng năng, tự lực cánh sinh, lao động có kế hoạch, sáng tạo và có năng suất cao. Phải thấy rõ "Lao động là nghĩa vụ thiêng liêng, là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của chúng ta"

- Kiệm tức là tiết kiệm sức lao động, thì giờ, tiền của, của dân, của nước, của bản thân mình, phải biết tiết kiệm từ cái nhỏ đến cái to "không xa xỉ, không hoàng phí, không bữa bãi".

- Liêm "Luôn luôn tôn trọng giữ gìn của công, của dân" liêm khiết trong mọi hoàn cảnh, không tham lam "Không tham địa vị. không tham tiền tài, không tham sung sướng, không ham người tâng bốc mình".

- Chính: nghĩa là không tà, thẳng thắn, đứng đắn, đối với mình đối với người và đối với việc. Việc thiện thì nhỏ mấy cũng làm, việc ác thì dù nhỏ mấy cũng tránh".

- Chí công vô tư: "Khi làm bất cứ việc gì, cũng đừng nghĩ đến mình trước khi hưởng thụ thì mình nên đi sau". "Lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ...". (Hồ Chí Minh toàn tập (5) trang 230-249; Hồ Chí Minh toàn tập (7) trang 256-257...).​
 
Mày đừng sỉ nhục tiền nhân khi đem cái điển tích tuyệt vời này với sách in ra khôn ai đọc, tao khuyên thật
Thôi đụ mẹ liêu truyền thì cũng do quan chúng nó biết chữ nó mới lưu lại cho chúng mày đỡ bức xúc,mà lần đầu tao đọc vụ này đó. Tao thấy câu cướp đêm là giặc,cướp ngày là quan thông dụng hơn.
 
Đm quan bây giờ mà đéo đưa nó đá thẳng mặt bắt phải đưa chứ ngồi đấy mà thanh với chẳng liêm. Đm cẩu quan nó đớp cả cứt đéo tha
 
Làm đéo gì có chuyện công tư , ngày xưa thanh liêm để lấy danh , lấy tiếng, bay giờ cuộc sống chạy theo giá trị đồng tiền nên danh tiếng nó dễ bị nhuốm màu là điều hiển nhiên
 
Thôi đụ mẹ liêu truyền thì cũng do quan chúng nó biết chữ nó mới lưu lại cho chúng mày đỡ bức xúc,mà lần đầu tao đọc vụ này đó. Tao thấy câu cướp đêm là giặc,cướp ngày là quan thông dụng hơn.
Cái câu ý đến cuối thời Nguyễn mới có, còn ở trên là thời Lê Trung Hưng khác nhau nhé tml

Tao thì tao thấy mỗi thời mỗi khác, cho nên quan chức nó cũng phấn đấu theo những hướng khác nhau. Quan thời xưa thi lại rất khó khăn, đỗ đạt mới được làm quan chứ không phải như bây giờ phổ cập giáo dục, ai cũng đỗ đại học, tốt nghiệp ra trường có việc làm, thời xưa cả nước mới bói ra 3 ông to nhất gọi là Tam Nguyên. Từ đó cái bộ máy hành chính nó tinh gọn hơn bây giờ là điều hiển nhiên. Từ cái bộ máy tinh gọn thì lương lậu cũng khá, thừa sức lo cuộc sống, cho nên quan thời đó tao thấy nếu không tham nhũng thì thực ra sống vẫn rất tốt (thằng nào thích tốt hơn thì tham nhũng). Với cả cộng thêm xã hội thời đó nó chuộng cái danh hơn là vật chất (thời bây giờ ngược lại, coi cái danh chỉ là thứ hão huyền, vật chất mới là thực tế) nên quan chức cố gắng tránh phốt nọ phốt kia, sợ mang nhục tới cả gia đình. Ngoài ra thời đó pháp luật cũng khác, 1 kẻ làm quan cả họ được nhờ nhưng ngược lại một kẻ mà mang tội thì 3 họ thậm chí 9 họ cũng vạ lây, do vậy con người ta sống không phải chỉ cho bản thân, mà còn cho gia đình, dòng họ. Chứ thời bây giờ tao hỏi mày quan chúc tham nhũng kể cả có xử bắn thì cũng thôi làm đéo gì được con cháu chúng nó? Như vụ thằng cha Nguyễn Bắc Son vừa rồi, nó đéo giả lại tiền, chấp nhận tử hình thì nhà nước về cơ bản cũng chả làm Lồn gì được con cháu nó, con cháu nó cầm cái tiền ý sống phè phỡn làm đéo gì được nhau. Nhưng thời xưa quan chức mà đã phạm tội tử hình thì mặc mẹ định con cháu phải đi lưu đày hoặc nếu tội nặng như khi quân phạm thượng thì xử chém 3 họ là chuyện bình thường.
 

Có thể bạn quan tâm

Top