haihondai123
Trẩu tre
t cũng chỉ viết lên đây vài dòng tâm sự, xã hội bây giờ phát triển đòi hỏi con người hàng ngày đều phải học tập bổ sung kiến thức để bắt kịp với xu hướng xã hội.
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t