Ở cái cuộc đời này k tự nỗ lực vươn lên thì xã hội đào thải sớm thôi

haihondai123

Trẩu tre
t cũng chỉ viết lên đây vài dòng tâm sự, xã hội bây giờ phát triển đòi hỏi con người hàng ngày đều phải học tập bổ sung kiến thức để bắt kịp với xu hướng xã hội.
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t
 
t cũng chỉ viết lên đây vài dòng tâm sự, xã hội bây giờ phát triển đòi hỏi con người hàng ngày đều phải học tập bổ sung kiến thức để bắt kịp với xu hướng xã hội.
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t
Mày biết thay đổi suy nghĩ là ổn rồi. Giờ bắt tay vào làm thôi, đừng câu nệ việc này việc kia. Cứ kiếm ra tiền là làm thôi.
 
t cũng chỉ viết lên đây vài dòng tâm sự, xã hội bây giờ phát triển đòi hỏi con người hàng ngày đều phải học tập bổ sung kiến thức để bắt kịp với xu hướng xã hội.
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t
m ở đâu vậy
 
t cũng chỉ viết lên đây vài dòng tâm sự, xã hội bây giờ phát triển đòi hỏi con người hàng ngày đều phải học tập bổ sung kiến thức để bắt kịp với xu hướng xã hội.
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t
M vừa chơi đồ à , tml còn lên đây khuyên anh em được thì đm sáng mai dậy vác dái đi cống hiến cho xã hội đi , t cũng bập vào ke, kẹo 1 năm trời , đúng là dính vào bãi cứt thật, cuộc sống đi xuống đéo còn một cái gì , cố lên tml , bỏ ma túy đi rồi sống cho nên người đi tml
 
M đừng nghĩ m làm vì xã hội này đơn giản m làm để m có cs tốt hơn thôi. Xã hội này nó hãm Lồn nhưng nó cũng không ép m phải thay đổi. Luôn có nhiều cách để m vẫn là chính m. Chỉ là nếu đéo muốn đánh mất giá trị con người thì phải lâu và thành công có thể rất nhỏ đéo ai thèm công nhận chính m còn thấy hối hận. Còn để đánh mất giá trị con người để thành công thì nhanh vcl nhưng r m lụi cũng nhanh đéo kém lúc thịnh. Đấy được và mất M cứ nghĩ kĩ mà sống mà làm vì mình thôi.
 
Cũng may tao có đạo pháp vững vàng đỡ bị ảnh hưởng quá nhiều bởi thói đời và những lời thiên hạ chê bai. Thiên hạ + xã hội cũng như lol thôi, khi tao cùng đường tự tử cũng không giúp tao được gì, tao cũng chả xem trọng bằng xem chính tao, ở đời thì phải cố gắng có điều hết sức thì thôi, ko nên cưỡng cầu, lựa sức + mục tiêu phù hợp. Tao thì ko sợ tí gì xã hội đào thải, chỉ sợ ko trả được nợ đời, nợ gia đình + dòng họ kiếp sống này chứ xã hội vốn đã như Lồn rồi chả tin được bố con thằng nào đâu mà, không nhất thiết cứ tỏ cố lên làm bố đời thiên hạ
 
Sửa lần cuối:
Cũng may tao có đạo pháp vững vàng đỡ bị ảnh hưởng quá nhiều bởi thói đời và những lời thiên hạ chê bai. Thiên hạ + xã hội cũng như lol thôi, khi tao cùng đường tự tử cũng không giúp tao được gì, tao cũng chả xem trọng bằng xem chính tao, ở đời thì phải cố gắng có điều hết sức thì thôi, ko nên cưỡng cầu, lựa sức + mục tiêu phù hợp. Tao thì ko sợ tí gì xã hội đào thải, chỉ sợ ko trả được nợ đời, nợ gia đình + dòng họ kiếp sống này chứ xã hội vốn đã như lồn rồi chả tin được bố con thằng nào đâu mà, không nhất thiết cứ tỏ cố lên làm bố đời thiên hạ
Đạo pháp là gì bác ?
 
t cũng chỉ viết lên đây vài dòng tâm sự, xã hội bây giờ phát triển đòi hỏi con người hàng ngày đều phải học tập bổ sung kiến thức để bắt kịp với xu hướng xã hội.
t là một thằng loser của xã hội bây giờ, mà điều đáng nói ở đây điểm xuất phát của t k phải là kẻ nghèo dưới đáy của xã hội. Nhà t cũng thuộc dạng có điều kiện, từ bé đến lớn t sống trong nhung lụa cũng có thể nói t đc ngậm thìa vàng từ bé. Chính vì điều đó đã hình thành nên con người t của một kẻ loser, một thứ cặn bã của xã hội bây giờ,
từ khi sinh ra t đã có kẻ hầu người hạ. Tiền nhà t có thể nói đông như quân nguyên, mỗi lần t mở tủ của t ra lấy quần áo đi tắm k cẩn thận tiền của mẹt rơi xuống đè tím chân, cũng chính vì thế từ bé trong đầu t đã hình thành nên cái suy nghĩ rằng là tiền nhà mình k bao giờ hết đc, và cũng do cái suy nghĩ ấy đã làm cho cuộc đời t coi như bỏ từ lúc đấy.
có thể nói t là 1 thằng cực kì thông minh, t học cái gì cũng nhanh, 2 tuổi t đã nhận đc mặt chữ và biết đọc, truyện kiều thuộc lòng.. . Nhưng chính vì thông minh quá nên ông già t bị ảo tưởng rằng t là thần đồng và vì vậy t sống trong những ảo tưởng về bản thân mình. Cuộc sống của t cứ êm đềm trôi qua như vậy cho đến năm t 18 tuổi. Sau khi t đỗ vào 1 trường đại học có tiếng ở hà nội. T tưởng cuộc sống của t chỉ có tiến và tiến k có số lùi nhưng một ngày đẹp trời gia đình nhà t phá sản. T tưởng chừng điều đó chỉ có trong trí tưởng tượng của t, rồi cái gì đến nó đến, t chán đời ăn chơi mà k lo nghĩ gì đén tương lai, và t đã nghiện, t nghiện rất nặng, nói đến đây thì t cũng khuyên thằng nào mà có ý nghĩ động tới cần,ke,kẹo thì bỏ nhé. K thì đời khổ đấy. cũng vì vậy mà t đã đánh mất cuộc đời t
Đến giờ t đã gần 30 rồi nhìn lại cuộc đời mà thấy tủi thân, bạn bè xung quanh thì đã có công việc gia đình đầy đủ đã đến tuổi lo cho cha mẹ, người thân mà mình thì đến công việc giờ vẫn chưa tìm ra. vẫn là 1 thằng loser, hàng ngày Vẫn lông bông ngáo ngơ, sống như t chán lắm.
cũng nhiều lần muốn nhảy cầu nhưng lại nghĩ đến cha mẹ, công ơn sinh ra nuôi dưỡng mình vẫn chưa đền đáp đc, mình k thể mắc tội bất hiếu nên thôi t lại cố gắng sống tiếp mà cố hoàn thành nghĩa vụ kiếp người
đến đây t thực sự muốn khuyên chúng m đừng dính vào ma tuý, cố gắng từng ngày học tập rèn luyện bản thân, làm người tốt, đừng như t
Lưu Bị từ tay không tất sắt dựng nên cơ đồ, Tào Tháo đại bại Xích Bích cũng ko nản lại động viên sĩ khí, Câu Tiễn nếm cứt của Ngô Phù Sai mà phục quốc. Đời người phải nhẫn nhịn phải có chí tìm đường, còn kiến thức học hành ở cái xã hội này nó vứt bỏ vì toàn ko mang tính hiệu quả. Học nhiều ảo tưởng nhiều, hãy thử đi từ chỗ thấp hèn mà lòng ko nản là mày đã hơn ngta nhiều lắm rồi. Ko có thằng nào thất bại cả chỉ có thằng ko có ý chí chịu nhục thuận theo thời thế mà lèo lái thui
 
mày tính thích đổ lỗi nên đổ lỗi cho cần ke rượu chè thôi , chứ bản thân mày không kém thì chẳng có gì vật mày được đâu , tao quen đầy thằng chơi khét luôn mà sống vẫn trọng vọng đức độ .
 

Có thể bạn quan tâm

Top