xamovn
Kích Dục Đại Sư
Nhiều người Việt Nam thắc mắc, tại sao phim ảnh Việt Nam ngày nay thua xa phim ảnh ngày xưa, dù công nghệ ngày càng hiện đại.
Cụ thể hơn, công nghệ hiện đại chỉ làm cho hình ảnh đẹp hơn chứ không thể nào làm cho phim hay hơn được, phim hay là hay về nội dung về diễn xuất.
Một yếu tố quan trọng là sự tự do trong phát triển văn học và phim ảnh. Văn học và phim ảnh không thể phát triển nếu không có sự tự do, bị ảnh hưởng bởi các vùng cấm, đề tài nhạy cảm.
Còn nhớ những nhà văn như Lưu Quang Vũ, hay Nguyễn Ngọc Tư, khi viết những tác phẩm phản ảnh bề trái của xã hội lập tức bị cấm đoán. Những phim ảnh chuyển thể hay khi tác phẩm được xuất bản đều bị phía kiểm duyệt, bị nhà xuất bản tự ý cắt bỏ toàn bộ các tình tiết nội dung đi vào vùng cấm. Ngay như tác phẩm "Cổ học tinh hoa", nhà xuất bản khi phát hành cũng tự ý lược bỏ nhiều nội dung trong sách một cách thô thiển.
Phim Việt Nam không được tự do phát triển, phải đi mua kịch bản phim từ nước ngoài, rồi biến thành những bộ phim không phù hợp, thậm chí là thảm họa như Hậu duệ mặt trời phiên bản Việt, một bộ phim học đòi chạy theo kiểu lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Người Việt Nam có tố chất về làm phim, có tố chất diễn xuất, cũng như tố chất sáng tác văn học. Đề tài Việt Nam để làm phim cũng chẳng thiếu. Tuy nhiên thực trạng hiện tại đang giết dần phim Việt, bị phim ngoại lai xâm nhập.
Việt Nam sợ làm phim đồi trụy, nhưng người dân Việt Nam lại truy cập web đồi trụy, xem phim xem truyện đồi trụy, mở phim 18+ nước ngoài xem thoải mái. Việt Nam sợ làm phim bạo lực, nhưng thực trạng xã hội Việt Nam đầy rẫy bạo lực, cả trên sân cỏ như Vleague. Việt Nam sợ phim tâm linh kinh dị, nhưng các rạp phim lại nhập phim kinh dị về chiếu, người trẻ Việt Nam bỏ tiền mua sách kinh dị văn học nước ngoài về đọc, đời sống tâm linh người Việt thì bô vàn.
Việt Nam sợ làm phim xuyên tạc chính trị, quân sự, nhưng nước ngoài họ vẫn làm vô tư, và người Việt vẫn vào xem thoải mái.
Ngày trước, người đạo diễn phim Việt chọn diễn viên phù hợp, có tố chất, có thể là 1 cô gái bán hàng rong trong phim Biệt động sài gòn hay 1 người xe ôm trong phim Cyclo của Trần Anh Hùng.
Đối với diễn viên Việt Nam hiện nay, nào là mua vai, đổi chác để kiếm vai diễn, gà nhà đưa vào, thậm chí 1 người ko có tố chất hay đào tạo được các đại gia hoặc ông trùm chi tiền mua vai viết kịch bản để buff thương hiệu cho diễn viên này rồi kiếm tiền trên thương hiệu của họ. Một bộ phim Việt phát hành có thể ko cần đông người xem, ko cần bán chạy vé, không cần hay chỉ cần qua bộ phim đó người làm phim buff thương hiệu cho gà của mình để sau này đẻ trứng vàng cho họ trong các hoạt động làm ăn kinh doanh.
Những bộ phim mua bản quyền từ hàn quốc, đưa người nhà vào đóng làm thương hiệu, làm phim để quảng cáo, để kiếm tiền. Diễn viên ko có đào tạo hay tố chất, đóng chỉ để buff hình ảnh kiếm tiền sau này, phim đi đặt hoặc mua kịch bản, phim mì ăn liền để quảng cáo.
Vậy thì phim Việt Nam phát triển kiểu gì.
Hiện nay, mọi người để ý khi xem các phim tài liệu của VTV hay thời sự khung giờ chính, thấy cách làm phim rất cẩu thả. Người biên tập viên đọc thì va vấp, tác phong không chuẩn và chuyên nghiệp, các đoạn phim tư liệu thì cắt ghép chuyển cảnh rất nghiệp dư, cẩu thả, phim tài liệu hời hợt, nội dung 1 đằng hình ảnh 1 nẻo...phải nói ngành làm phim việt nam đi xuống và tệ thật sự.
Ở các nước khác những bộ phim quay từ thập niên 60, 70 họ đều còn lưu lại bản đẹp, riêng phim việt nam mới quay những năm 90, đã xuống cấp trầm trọng, công tác lưu trữ cũng lơ là. Ở hàn quốc, hong kong, trung quốc đều có thư viện trực tuyến tra cứu phim, riêng ở việt nam thì cũng chẳng có 1 website nào ra hồn, giải phim điện ảnh thì bị chê bai...nói chung mọi thứ đều rất tệ.
Cụ thể hơn, công nghệ hiện đại chỉ làm cho hình ảnh đẹp hơn chứ không thể nào làm cho phim hay hơn được, phim hay là hay về nội dung về diễn xuất.
Một yếu tố quan trọng là sự tự do trong phát triển văn học và phim ảnh. Văn học và phim ảnh không thể phát triển nếu không có sự tự do, bị ảnh hưởng bởi các vùng cấm, đề tài nhạy cảm.
Còn nhớ những nhà văn như Lưu Quang Vũ, hay Nguyễn Ngọc Tư, khi viết những tác phẩm phản ảnh bề trái của xã hội lập tức bị cấm đoán. Những phim ảnh chuyển thể hay khi tác phẩm được xuất bản đều bị phía kiểm duyệt, bị nhà xuất bản tự ý cắt bỏ toàn bộ các tình tiết nội dung đi vào vùng cấm. Ngay như tác phẩm "Cổ học tinh hoa", nhà xuất bản khi phát hành cũng tự ý lược bỏ nhiều nội dung trong sách một cách thô thiển.
Phim Việt Nam không được tự do phát triển, phải đi mua kịch bản phim từ nước ngoài, rồi biến thành những bộ phim không phù hợp, thậm chí là thảm họa như Hậu duệ mặt trời phiên bản Việt, một bộ phim học đòi chạy theo kiểu lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.
Người Việt Nam có tố chất về làm phim, có tố chất diễn xuất, cũng như tố chất sáng tác văn học. Đề tài Việt Nam để làm phim cũng chẳng thiếu. Tuy nhiên thực trạng hiện tại đang giết dần phim Việt, bị phim ngoại lai xâm nhập.
Việt Nam sợ làm phim đồi trụy, nhưng người dân Việt Nam lại truy cập web đồi trụy, xem phim xem truyện đồi trụy, mở phim 18+ nước ngoài xem thoải mái. Việt Nam sợ làm phim bạo lực, nhưng thực trạng xã hội Việt Nam đầy rẫy bạo lực, cả trên sân cỏ như Vleague. Việt Nam sợ phim tâm linh kinh dị, nhưng các rạp phim lại nhập phim kinh dị về chiếu, người trẻ Việt Nam bỏ tiền mua sách kinh dị văn học nước ngoài về đọc, đời sống tâm linh người Việt thì bô vàn.
Việt Nam sợ làm phim xuyên tạc chính trị, quân sự, nhưng nước ngoài họ vẫn làm vô tư, và người Việt vẫn vào xem thoải mái.
Ngày trước, người đạo diễn phim Việt chọn diễn viên phù hợp, có tố chất, có thể là 1 cô gái bán hàng rong trong phim Biệt động sài gòn hay 1 người xe ôm trong phim Cyclo của Trần Anh Hùng.
Đối với diễn viên Việt Nam hiện nay, nào là mua vai, đổi chác để kiếm vai diễn, gà nhà đưa vào, thậm chí 1 người ko có tố chất hay đào tạo được các đại gia hoặc ông trùm chi tiền mua vai viết kịch bản để buff thương hiệu cho diễn viên này rồi kiếm tiền trên thương hiệu của họ. Một bộ phim Việt phát hành có thể ko cần đông người xem, ko cần bán chạy vé, không cần hay chỉ cần qua bộ phim đó người làm phim buff thương hiệu cho gà của mình để sau này đẻ trứng vàng cho họ trong các hoạt động làm ăn kinh doanh.
Những bộ phim mua bản quyền từ hàn quốc, đưa người nhà vào đóng làm thương hiệu, làm phim để quảng cáo, để kiếm tiền. Diễn viên ko có đào tạo hay tố chất, đóng chỉ để buff hình ảnh kiếm tiền sau này, phim đi đặt hoặc mua kịch bản, phim mì ăn liền để quảng cáo.
Vậy thì phim Việt Nam phát triển kiểu gì.
Hiện nay, mọi người để ý khi xem các phim tài liệu của VTV hay thời sự khung giờ chính, thấy cách làm phim rất cẩu thả. Người biên tập viên đọc thì va vấp, tác phong không chuẩn và chuyên nghiệp, các đoạn phim tư liệu thì cắt ghép chuyển cảnh rất nghiệp dư, cẩu thả, phim tài liệu hời hợt, nội dung 1 đằng hình ảnh 1 nẻo...phải nói ngành làm phim việt nam đi xuống và tệ thật sự.
Ở các nước khác những bộ phim quay từ thập niên 60, 70 họ đều còn lưu lại bản đẹp, riêng phim việt nam mới quay những năm 90, đã xuống cấp trầm trọng, công tác lưu trữ cũng lơ là. Ở hàn quốc, hong kong, trung quốc đều có thư viện trực tuyến tra cứu phim, riêng ở việt nam thì cũng chẳng có 1 website nào ra hồn, giải phim điện ảnh thì bị chê bai...nói chung mọi thứ đều rất tệ.
)