Phim ảnh Việt Nam đi xuống do đâu

xamovn

Kích Dục Đại Sư
Nhiều người Việt Nam thắc mắc, tại sao phim ảnh Việt Nam ngày nay thua xa phim ảnh ngày xưa, dù công nghệ ngày càng hiện đại.

Cụ thể hơn, công nghệ hiện đại chỉ làm cho hình ảnh đẹp hơn chứ không thể nào làm cho phim hay hơn được, phim hay là hay về nội dung về diễn xuất.

Một yếu tố quan trọng là sự tự do trong phát triển văn học và phim ảnh. Văn học và phim ảnh không thể phát triển nếu không có sự tự do, bị ảnh hưởng bởi các vùng cấm, đề tài nhạy cảm.

Còn nhớ những nhà văn như Lưu Quang Vũ, hay Nguyễn Ngọc Tư, khi viết những tác phẩm phản ảnh bề trái của xã hội lập tức bị cấm đoán. Những phim ảnh chuyển thể hay khi tác phẩm được xuất bản đều bị phía kiểm duyệt, bị nhà xuất bản tự ý cắt bỏ toàn bộ các tình tiết nội dung đi vào vùng cấm. Ngay như tác phẩm "Cổ học tinh hoa", nhà xuất bản khi phát hành cũng tự ý lược bỏ nhiều nội dung trong sách một cách thô thiển.

Phim Việt Nam không được tự do phát triển, phải đi mua kịch bản phim từ nước ngoài, rồi biến thành những bộ phim không phù hợp, thậm chí là thảm họa như Hậu duệ mặt trời phiên bản Việt, một bộ phim học đòi chạy theo kiểu lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.

Người Việt Nam có tố chất về làm phim, có tố chất diễn xuất, cũng như tố chất sáng tác văn học. Đề tài Việt Nam để làm phim cũng chẳng thiếu. Tuy nhiên thực trạng hiện tại đang giết dần phim Việt, bị phim ngoại lai xâm nhập.

Việt Nam sợ làm phim đồi trụy, nhưng người dân Việt Nam lại truy cập web đồi trụy, xem phim xem truyện đồi trụy, mở phim 18+ nước ngoài xem thoải mái. Việt Nam sợ làm phim bạo lực, nhưng thực trạng xã hội Việt Nam đầy rẫy bạo lực, cả trên sân cỏ như Vleague. Việt Nam sợ phim tâm linh kinh dị, nhưng các rạp phim lại nhập phim kinh dị về chiếu, người trẻ Việt Nam bỏ tiền mua sách kinh dị văn học nước ngoài về đọc, đời sống tâm linh người Việt thì bô vàn.

Việt Nam sợ làm phim xuyên tạc chính trị, quân sự, nhưng nước ngoài họ vẫn làm vô tư, và người Việt vẫn vào xem thoải mái.

Ngày trước, người đạo diễn phim Việt chọn diễn viên phù hợp, có tố chất, có thể là 1 cô gái bán hàng rong trong phim Biệt động sài gòn hay 1 người xe ôm trong phim Cyclo của Trần Anh Hùng.

Đối với diễn viên Việt Nam hiện nay, nào là mua vai, đổi chác để kiếm vai diễn, gà nhà đưa vào, thậm chí 1 người ko có tố chất hay đào tạo được các đại gia hoặc ông trùm chi tiền mua vai viết kịch bản để buff thương hiệu cho diễn viên này rồi kiếm tiền trên thương hiệu của họ. Một bộ phim Việt phát hành có thể ko cần đông người xem, ko cần bán chạy vé, không cần hay chỉ cần qua bộ phim đó người làm phim buff thương hiệu cho gà của mình để sau này đẻ trứng vàng cho họ trong các hoạt động làm ăn kinh doanh.

Những bộ phim mua bản quyền từ hàn quốc, đưa người nhà vào đóng làm thương hiệu, làm phim để quảng cáo, để kiếm tiền. Diễn viên ko có đào tạo hay tố chất, đóng chỉ để buff hình ảnh kiếm tiền sau này, phim đi đặt hoặc mua kịch bản, phim mì ăn liền để quảng cáo.

Vậy thì phim Việt Nam phát triển kiểu gì.

Hiện nay, mọi người để ý khi xem các phim tài liệu của VTV hay thời sự khung giờ chính, thấy cách làm phim rất cẩu thả. Người biên tập viên đọc thì va vấp, tác phong không chuẩn và chuyên nghiệp, các đoạn phim tư liệu thì cắt ghép chuyển cảnh rất nghiệp dư, cẩu thả, phim tài liệu hời hợt, nội dung 1 đằng hình ảnh 1 nẻo...phải nói ngành làm phim việt nam đi xuống và tệ thật sự.

Ở các nước khác những bộ phim quay từ thập niên 60, 70 họ đều còn lưu lại bản đẹp, riêng phim việt nam mới quay những năm 90, đã xuống cấp trầm trọng, công tác lưu trữ cũng lơ là. Ở hàn quốc, hong kong, trung quốc đều có thư viện trực tuyến tra cứu phim, riêng ở việt nam thì cũng chẳng có 1 website nào ra hồn, giải phim điện ảnh thì bị chê bai...nói chung mọi thứ đều rất tệ.

 
Một bộ phim Việt Nam với những diễn viên bình dân, cách diễn xuất rất đời, cảnh quay đơn giản, đăng youtube cách đây 7 năm, nhưng gần 4 triệu lượt xem, hàng ngàn bình luận, đến giờ vẫn nhiều người xem đi xem lại.

Đơn giản vì nó là phim thật, không phải phim giả tạo.

 
Nhiều người Việt Nam thắc mắc, tại sao phim ảnh Việt Nam ngày nay thua xa phim ảnh ngày xưa, dù công nghệ ngày càng hiện đại.

Cụ thể hơn, công nghệ hiện đại chỉ làm cho hình ảnh đẹp hơn chứ không thể nào làm cho phim hay hơn được, phim hay là hay về nội dung về diễn xuất.

Một yếu tố quan trọng là sự tự do trong phát triển văn học và phim ảnh. Văn học và phim ảnh không thể phát triển nếu không có sự tự do, bị ảnh hưởng bởi các vùng cấm, đề tài nhạy cảm.

Còn nhớ những nhà văn như Lưu Quang Vũ, hay Nguyễn Ngọc Tư, khi viết những tác phẩm phản ảnh bề trái của xã hội lập tức bị cấm đoán. Những phim ảnh chuyển thể hay khi tác phẩm được xuất bản đều bị phía kiểm duyệt, bị nhà xuất bản tự ý cắt bỏ toàn bộ các tình tiết nội dung đi vào vùng cấm. Ngay như tác phẩm "Cổ học tinh hoa", nhà xuất bản khi phát hành cũng tự ý lược bỏ nhiều nội dung trong sách một cách thô thiển.

Phim Việt Nam không được tự do phát triển, phải đi mua kịch bản phim từ nước ngoài, rồi biến thành những bộ phim không phù hợp, thậm chí là thảm họa như Hậu duệ mặt trời phiên bản Việt, một bộ phim học đòi chạy theo kiểu lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.

Người Việt Nam có tố chất về làm phim, có tố chất diễn xuất, cũng như tố chất sáng tác văn học. Đề tài Việt Nam để làm phim cũng chẳng thiếu. Tuy nhiên thực trạng hiện tại đang giết dần phim Việt, bị phim ngoại lai xâm nhập.

Việt Nam sợ làm phim đồi trụy, nhưng người dân Việt Nam lại truy cập web đồi trụy, xem phim xem truyện đồi trụy, mở phim 18+ nước ngoài xem thoải mái. Việt Nam sợ làm phim bạo lực, nhưng thực trạng xã hội Việt Nam đầy rẫy bạo lực, cả trên sân cỏ như Vleague. Việt Nam sợ phim tâm linh kinh dị, nhưng các rạp phim lại nhập phim kinh dị về chiếu, người trẻ Việt Nam bỏ tiền mua sách kinh dị văn học nước ngoài về đọc, đời sống tâm linh người Việt thì bô vàn.

Việt Nam sợ làm phim xuyên tạc chính trị, quân sự, nhưng nước ngoài họ vẫn làm vô tư, và người Việt vẫn vào xem thoải mái.

Ngày trước, người đạo diễn phim Việt chọn diễn viên phù hợp, có tố chất, có thể là 1 cô gái bán hàng rong trong phim Biệt động sài gòn hay 1 người xe ôm trong phim Cyclo của Trần Anh Hùng.

Đối với diễn viên Việt Nam hiện nay, nào là mua vai, đổi chác để kiếm vai diễn, gà nhà đưa vào, thậm chí 1 người ko có tố chất hay đào tạo được các đại gia hoặc ông trùm chi tiền mua vai viết kịch bản để buff thương hiệu cho diễn viên này rồi kiếm tiền trên thương hiệu của họ. Một bộ phim Việt phát hành có thể ko cần đông người xem, ko cần bán chạy vé, không cần hay chỉ cần qua bộ phim đó người làm phim buff thương hiệu cho gà của mình để sau này đẻ trứng vàng cho họ trong các hoạt động làm ăn kinh doanh.

Những bộ phim mua bản quyền từ hàn quốc, đưa người nhà vào đóng làm thương hiệu, làm phim để quảng cáo, để kiếm tiền. Diễn viên ko có đào tạo hay tố chất, đóng chỉ để buff hình ảnh kiếm tiền sau này, phim đi đặt hoặc mua kịch bản, phim mì ăn liền để quảng cáo.

Vậy thì phim Việt Nam phát triển kiểu gì.

Hiện nay, mọi người để ý khi xem các phim tài liệu của VTV hay thời sự khung giờ chính, thấy cách làm phim rất cẩu thả. Người biên tập viên đọc thì va vấp, tác phong không chuẩn và chuyên nghiệp, các đoạn phim tư liệu thì cắt ghép chuyển cảnh rất nghiệp dư, cẩu thả, phim tài liệu hời hợt, nội dung 1 đằng hình ảnh 1 nẻo...phải nói ngành làm phim việt nam đi xuống và tệ thật sự.

Ở các nước khác những bộ phim quay từ thập niên 60, 70 họ đều còn lưu lại bản đẹp, riêng phim việt nam mới quay những năm 90, đã xuống cấp trầm trọng, công tác lưu trữ cũng lơ là. Ở hàn quốc, hong kong, trung quốc đều có thư viện trực tuyến tra cứu phim, riêng ở việt nam thì cũng chẳng có 1 website nào ra hồn, giải phim điện ảnh thì bị chê bai...nói chung mọi thứ đều rất tệ.


Không đầu tư bài bản chạy theo kinh tế thị trường kiếm lợi nhuận
 
Chừng nào cảnh nóng ko cắt tùm lum thì bố m đi xem phim Vịt, xem áp phê vs câu chuyện mà toàn cho kiểu tự hiểu
 
Phim ảnh là một trong 8 loại hình nghệ thuật(vốn là 7, nhưng giờ có thể tính cả game thành 8). Mà đã Nghệ Thuật thì sinh ra để cho con người ta khai tâm, thúc đẩy, kích thích người xem phải cảm thụ, phải suy nghĩ, phải chiêm nghiệm, phải vận dụng đầu óc và trí tuệ của bản thân.

Mà phần đông người cầm quyền thì luôn muốn hạn chế dân chúng làm việc đó. Và càng độc tài, chuyên quyền trong khi đéo có chút năng lực thì càng sợ việc dân chúng biết cách sử dụng đầu óc.

Nhớ ngày xưa Lưu Quang Vũ, viết lắm kịch châm biếm xã hội và abcxyz vãi cả Lồn. Để rồi kết cục của ông ý và Xuân Quỳnh là tai nạn ô tô chết. Và hiển nhiên, ai cũng biết là đéo có cái "tai nạn" nào ở đây hết
 
Nhiều người Việt Nam thắc mắc, tại sao phim ảnh Việt Nam ngày nay thua xa phim ảnh ngày xưa, dù công nghệ ngày càng hiện đại.

Cụ thể hơn, công nghệ hiện đại chỉ làm cho hình ảnh đẹp hơn chứ không thể nào làm cho phim hay hơn được, phim hay là hay về nội dung về diễn xuất.

Một yếu tố quan trọng là sự tự do trong phát triển văn học và phim ảnh. Văn học và phim ảnh không thể phát triển nếu không có sự tự do, bị ảnh hưởng bởi các vùng cấm, đề tài nhạy cảm.

Còn nhớ những nhà văn như Lưu Quang Vũ, hay Nguyễn Ngọc Tư, khi viết những tác phẩm phản ảnh bề trái của xã hội lập tức bị cấm đoán. Những phim ảnh chuyển thể hay khi tác phẩm được xuất bản đều bị phía kiểm duyệt, bị nhà xuất bản tự ý cắt bỏ toàn bộ các tình tiết nội dung đi vào vùng cấm. Ngay như tác phẩm "Cổ học tinh hoa", nhà xuất bản khi phát hành cũng tự ý lược bỏ nhiều nội dung trong sách một cách thô thiển.

Phim Việt Nam không được tự do phát triển, phải đi mua kịch bản phim từ nước ngoài, rồi biến thành những bộ phim không phù hợp, thậm chí là thảm họa như Hậu duệ mặt trời phiên bản Việt, một bộ phim học đòi chạy theo kiểu lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia.

Người Việt Nam có tố chất về làm phim, có tố chất diễn xuất, cũng như tố chất sáng tác văn học. Đề tài Việt Nam để làm phim cũng chẳng thiếu. Tuy nhiên thực trạng hiện tại đang giết dần phim Việt, bị phim ngoại lai xâm nhập.

Việt Nam sợ làm phim đồi trụy, nhưng người dân Việt Nam lại truy cập web đồi trụy, xem phim xem truyện đồi trụy, mở phim 18+ nước ngoài xem thoải mái. Việt Nam sợ làm phim bạo lực, nhưng thực trạng xã hội Việt Nam đầy rẫy bạo lực, cả trên sân cỏ như Vleague. Việt Nam sợ phim tâm linh kinh dị, nhưng các rạp phim lại nhập phim kinh dị về chiếu, người trẻ Việt Nam bỏ tiền mua sách kinh dị văn học nước ngoài về đọc, đời sống tâm linh người Việt thì bô vàn.

Việt Nam sợ làm phim xuyên tạc chính trị, quân sự, nhưng nước ngoài họ vẫn làm vô tư, và người Việt vẫn vào xem thoải mái.

Ngày trước, người đạo diễn phim Việt chọn diễn viên phù hợp, có tố chất, có thể là 1 cô gái bán hàng rong trong phim Biệt động sài gòn hay 1 người xe ôm trong phim Cyclo của Trần Anh Hùng.

Đối với diễn viên Việt Nam hiện nay, nào là mua vai, đổi chác để kiếm vai diễn, gà nhà đưa vào, thậm chí 1 người ko có tố chất hay đào tạo được các đại gia hoặc ông trùm chi tiền mua vai viết kịch bản để buff thương hiệu cho diễn viên này rồi kiếm tiền trên thương hiệu của họ. Một bộ phim Việt phát hành có thể ko cần đông người xem, ko cần bán chạy vé, không cần hay chỉ cần qua bộ phim đó người làm phim buff thương hiệu cho gà của mình để sau này đẻ trứng vàng cho họ trong các hoạt động làm ăn kinh doanh.

Những bộ phim mua bản quyền từ hàn quốc, đưa người nhà vào đóng làm thương hiệu, làm phim để quảng cáo, để kiếm tiền. Diễn viên ko có đào tạo hay tố chất, đóng chỉ để buff hình ảnh kiếm tiền sau này, phim đi đặt hoặc mua kịch bản, phim mì ăn liền để quảng cáo.

Vậy thì phim Việt Nam phát triển kiểu gì.

Hiện nay, mọi người để ý khi xem các phim tài liệu của VTV hay thời sự khung giờ chính, thấy cách làm phim rất cẩu thả. Người biên tập viên đọc thì va vấp, tác phong không chuẩn và chuyên nghiệp, các đoạn phim tư liệu thì cắt ghép chuyển cảnh rất nghiệp dư, cẩu thả, phim tài liệu hời hợt, nội dung 1 đằng hình ảnh 1 nẻo...phải nói ngành làm phim việt nam đi xuống và tệ thật sự.

Ở các nước khác những bộ phim quay từ thập niên 60, 70 họ đều còn lưu lại bản đẹp, riêng phim việt nam mới quay những năm 90, đã xuống cấp trầm trọng, công tác lưu trữ cũng lơ là. Ở hàn quốc, hong kong, trung quốc đều có thư viện trực tuyến tra cứu phim, riêng ở việt nam thì cũng chẳng có 1 website nào ra hồn, giải phim điện ảnh thì bị chê bai...nói chung mọi thứ đều rất tệ.


Xưng hô phức tạp, chính trị phức tạp, tình dục phức tạp, kiểm duyệt phức tạp, văn hoá phức tạp. Cái qt nhất là chính trị đấy. Bao giờ lên dc tư bản thì phim ảnh ms kéo lên dc. 4 thg xhcn có thg nào phim ảnh ra hồn đâu. Làm phim đéo dám bôi nhọ tổ chức. Lên giường thì đéo dám làm tới. Tức thì đéo dám chửi địt mẹ. Thoại thì phải lễ phép dạ vâng, diễn viên thì ngượng ngạo. chất xám có mà bị cấm nhiều cái nên kbh pt.
 
Sửa lần cuối:
Đéo phải là diễn đéo có tâm đâu, kịch bản không thật đâu. Là do cái luật kiểm duyệt làm chúng nó phải giải tạo riết thành thói quen. Như BDCL đó đm cấm chiếu :)))
 
ngoài phim còn cả âm nhạc, hội hoạ, văn học … như Lồn. đã là nghệ thuật thì phải tự do mới đua nở, ép phải phục vụ +s cứ phải bưng bô đúng ý thì có máu lol mà hay.
hãy nhìn hồng kong trc 97 chấp mẹ cả châu á luôn về số lượng tác phảm đỉnh cao. sau đó thì sao, như lol
 
Một bộ phim huyền thoại ngày xưa là Cổ tích Việt Nam Mụ yêu tinh và bầy trẻ.

Những đứa trẻ trong phim đều chọn từ những em thiếu nhi có tố chất, diễn tự nhiên, đóng rất hay.

Diễn viên đóng mụ yêu tinh phải chấp nhận hy sinh vì nghệ thuật, ăn cá sống, nằm bờ ngủ bụi để diễn tròn vai chân thật, thu nhập sau này cũng chẳng cao như bây giờ

Còn các diễn viên nhí bây giờ, là cả 1 vấn đề đằng sau. Ở phim ảnh Trung Quốc, những ông trùm showbiz, hoặc những nhà có điều kiện, cố gắng chạy chọt để mua vai cho những đứa trẻ trên phim truyền hình.

Khi đóng xong bộ phim, những gia đình này, hoặc những ông trùm showbiz này sẽ lợi dụng chúng với thương hiệu có sẵn, đi quảng cáo sản phẩm, đi dự event, hoặc đi hát nhép bán vé kiếm nhiều tiền cho họ, những đứa trẻ này sau khi đóng phim liên tục xuất hiện trong game show...để buff hình ảnh.
.chúng đến với phim hành không vì nghệ thuật và cũng không bằng tố chất đam mê

 
Vì nền văn học nghệ thuật ngày xưa chưa bị chính trị hóa. Còn bây giờ thì bị chính trị hóa nên văn học nghệ thuật mới nát. :vozvn (19):
Phim hoạt hình của nhật bản, văn học của mỹ, phim trung quốc thì không bị cấm đoán.

Mà văn học, phim ảnh Việt Nam lại bị trói buộc.
 
Không phải, Việt Nam chỉ cấm được nhà văn và đạo diễn Việt Nam.

Còn văn hóa phẩm nước ngoài tràn vào Việt Nam quá tự do, không gì ngăn cản nổi.
À ý t là chính quyền TQ cũng bắt đầu cấm đoán kiểm duyệt phim TQ sản xuất ra rồi chứ ko như ngày xưa. Còn văn hóa nước ngoài vào VN mà cấm thì sao hội nhập quốc tế bị mấy thằng nghỉ chơi thì mệt trừ khi nó vi phạm gì đó cực kỳ lớn như đường lười bò chẳng hạn, còn nhà văn và đạo diễn VN thì có quyền cấm đoán đc. :vozvn (19):
 
Phim ảnh Thái Lan, Hong Kong, Đài Loan, Trung Quốc...giờ cũng dần dần chết hết rồi.

Chỉ có phim ảnh của Hàn Quốc là còn tự do và phát triển.

Phim ảnh là văn hóa dân tộc, văn hóa mà mất hay không phát triển được thì luân lý đạo đức xã hội là lý thuyết giả tạo và sẽ biến chất theo hướng tiêu cực.

 
À ý t là chính quyền TQ cũng bắt đầu cấm đoán kiểm duyệt phim TQ sản xuất ra rồi chứ ko như ngày xưa. Còn văn hóa nước ngoài vào VN mà cấm thì sao hội nhập quốc tế bị mấy thằng nghỉ chơi thì mệt trừ khi nó vi phạm gì đó cực kỳ lớn như đường lười bò chẳng hạn, còn nhà văn và đạo diễn VN thì có quyền cấm đoán đc. :vozvn (19):
À ý t là chính quyền TQ cũng bắt đầu cấm đoán kiểm duyệt phim TQ sản xuất ra rồi chứ ko như ngày xưa. Còn văn hóa nước ngoài vào VN mà cấm thì sao hội nhập quốc tế bị mấy thằng nghỉ chơi thì mệt trừ khi nó vi phạm gì đó cực kỳ lớn như đường lười bò chẳng hạn, còn nhà văn và đạo diễn VN thì có quyền cấm đoán đc. :vozvn (19):
Phim Việt và văn học Việt mất bản sắc là nước Việt mất bản sắc. Mất bản sắc, không phát triển và phổ biến bản sắc ra Thế giới là nguy to, là đánh mất mình.
 
Phim ảnh Thái Lan, Hong Kong, Đài Loan, Trung Quốc...giờ cũng dần dần chết hết rồi.

Chỉ có phim ảnh của Hàn Quốc là còn tự do và phát triển.

Phim ảnh là văn hóa dân tộc, văn hóa mà mất hay không phát triển được thì luân lý đạo đức xã hội là lý thuyết giả tạo và sẽ biến chất theo hướng tiêu cực.


Phim Hàn Quốc giờ là số 1 châu Á rồi, nhờ Hàn Quốc truyền bá văn hóa mà nét đẹp Châu Á mới được thế giới công nhận. Gái teen Tây mê trai châu Á lắm. :sure:
 
Phim Việt và văn học Việt mất bản sắc là nước Việt mất bản sắc. Mất bản sắc, không phát triển và phổ biến bản sắc ra Thế giới là nguy to, là đánh mất mình.
Việt Nam có cái nền ẩm thực đồ sộ kéo lại cả văn hóa bản sắc dân tộc chứ không thì mờ nhạt vl. :vozvn (19):
 
Phim Hàn Quốc giờ là số 1 châu Á rồi, nhờ Hàn Quốc truyền bá văn hóa mà nét đẹp Châu Á mới được thế giới công nhận. Gái teen Tây mê trai châu Á lắm. :sure:
Hy vọng từ đây đến cuối năm 2025, Việt Nam ta sẽ có tác phẩm đoạt giải Pulitzer, giải nobel văn học, giải oscar, giản sư tư vàng, giải canes.

Trước đây ta kinh tế cấm đoán, nhưng khi cho mở cửa tự do kinh tế ta đi lên.

Giờ ta cho văn học, điện ảnh tự do, nước ta sẽ phát triển mảng này.

Nước Việt Nam ta phải có hình ảnh riêng và được thế giới nhìn nhận.
 
Phim haythì đéo cần mấy cảnh 18+ câu khách, đéo cần dv hot girl. Bh toàn ngược lại, nhạt nhẽo đéo có tư tưởng vay mượn chắp vá, đưa mấy hot girl hot boy gái xinh trai đẹp vào câu viu thôi, mà cũng chỉ câu đc mấy người rảnh rỗi nông nổi.
 
Phim haythì đéo cần mấy cảnh 18+ câu khách, đéo cần dv hot girl. Bh toàn ngược lại, nhạt nhẽo đéo có tư tưởng vay mượn chắp vá, đưa mấy hot girl hot boy gái xinh trai đẹp vào câu viu thôi, mà cũng chỉ câu đc mấy người rảnh rỗi nông nổi.
Âm nhạc nước ta không được tự do.

MV của sơn tùng bị cấm đoán, nhưng được phát hành quốc tế cũng tạm được.

Ca nhạc Việt Nam được tự do trên youtube đã và đang phát triển thu hút quốc tế rất tốt.

Trước đây, âm nhạc của ta bị kiểm duyệt, theo chế độ bầu show, gà nhà không phát triển nổi.

Giờ showbiz của ta phát triển như vũ bão.

Nước ngoài, thái lan, hàn quốc, mỹ, nga cũng muốn sang ta phát triển showbizm
 

Có thể bạn quan tâm

Top