Thôi kệ những người thấy khó khăn một tý đã nản, thấy khủng hoảng một tý đã kêu ca, thấy chướng ngại đã mất tinh thần, thấy áp lực đã chửi bới chế độ.
Tôi chỉ tập trung vào 1 nhóm người làm được những điều này:
Thị trường thăng hoa, kinh tế tốt, thì vẫn kiếm được tiền.
Nhưng cho dù thị trường khó khăn, khủng hoảng, trì trệ, suy thoái, thì vẫn kiếm được tiền.
Ở bất kỳ quốc gia nào, ở bất kỳ cộng đồng nào, thì người nghèo luôn chiếm số đông. Nhưng sẽ có một số người tích luỹ được tài sản vượt trội trong số đó.
Những người vượt trội đó, không phải là họ thông minh tài giỏi, xuất chúng, hay "cậy quan hệ", "cậy trình độ" gì cả.
Họ không phải tư bản đỏ, hay tư bản thân hữu, hùng hổ chiến đấu hổ báo để chiến thắng.
Họ trụ hạng được và vượt qua mọi khó khăn, vượt qua mọi vất vả, và vượt qua mọi thách thức. Họ tồn tại được, qua nắng mưa, qua bão giông, qua khủng hoảng. Tồn tại được khi tất cả các anh hùng hiếu chiếu đã hy sinh cả, là thắng. Người trụ lại trên chiến trường sau cuộc chiến, là thắng.
Và tôi nói thế này:
Đúng là đất nước đang khó khăn.
Nhưng không phải là chết hết, cũng không phải là sắp chết hết.
Vẫn có nhiều bọn đang kiếm được, kiếm được ngay cả trong thời khắc khó khăn nhất.
Nên người muốn kiếm, phải học hỏi. Còn cứ đứng cưỡi ngựa xem hoa, chửi bới, chê bai, thì không thành công được đâu.