Live Buồn quá: bác Hưng thừa nhận kinh tế khó khăn, yêu cầu mọi ban, ngành phải tiết kiệm

Khi khó khăn, giới trẻ lại đổ lỗi cho chế độ, đổ lỗi cho thể chế, đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỗ nào cũng chửi bới, lãnh đạo nào cũng chê bai,......đó là điều không thực tế.
Nếu không kiếm được tiền, chỉ có thể tự trách chính mình.
Thế giới khó khăn, thị trường khó khăn, nền kinh tế khó khăn, thì phải nỗ lực gấp đôi, phải nỗ lực gấp 3, để tìm và phát hiện ra được hướng đi, phát hiện được "cửa sáng".
Cánh cửa đó luôn tồn tại.
Thị trường có khó khăn đến đâu chăng nữa, bao nhiêu thằng đổ vỡ chăng nữa, thì vẫn phải tìm cửa để kiếm được, để sống khoẻ. Cho dù không kiếm được nhiều bằng những năm tháng tăng trưởng, thì vẫn đạt mức độ "cầm cự" để tồn tại được.
Người chiến thắng không phải là người tranh thủ lúc "thời thế tăng trưởng, thuận lợi" để kiếm một đống tiền, rồi lại tiêu pha hết 1 đống tiền, rồi lên mạng khoe tiền.
Mà người chiến thắng cuối cùng, sẽ phải là người trụ lại được cuối cùng, và tồn tại được, đi qua những năm tháng khó khăn nhất, vất vả nhất, gian truân nhất, và bế tắc nhất. Người trụ lại được đến hiệp đấu cuối cùng, sẽ là người chiến thắng.
Còn các ông bà ăn xổi, chỉ thích những ngành dễ, ngành hot để hớt váng, kiểu gì cũng tán gia bại sản sau vài đại vận.


8e0e23b4aeb4bf159238be336310a671.gif
 
Thôi kệ những người thấy khó khăn một tý đã nản, thấy khủng hoảng một tý đã kêu ca, thấy chướng ngại đã mất tinh thần, thấy áp lực đã chửi bới chế độ.
Tôi chỉ tập trung vào 1 nhóm người làm được những điều này:
Thị trường thăng hoa, kinh tế tốt, thì vẫn kiếm được tiền.
Nhưng cho dù thị trường khó khăn, khủng hoảng, trì trệ, suy thoái, thì vẫn kiếm được tiền.
Ở bất kỳ quốc gia nào, ở bất kỳ cộng đồng nào, thì người nghèo luôn chiếm số đông. Nhưng sẽ có một số người tích luỹ được tài sản vượt trội trong số đó.
Những người vượt trội đó, không phải là họ thông minh tài giỏi, xuất chúng, hay "cậy quan hệ", "cậy trình độ" gì cả.
Họ không phải tư bản đỏ, hay tư bản thân hữu, hùng hổ chiến đấu hổ báo để chiến thắng.
Họ trụ hạng được và vượt qua mọi khó khăn, vượt qua mọi vất vả, và vượt qua mọi thách thức. Họ tồn tại được, qua nắng mưa, qua bão giông, qua khủng hoảng. Tồn tại được khi tất cả các anh hùng hiếu chiếu đã hy sinh cả, là thắng. Người trụ lại trên chiến trường sau cuộc chiến, là thắng.
Và tôi nói thế này:
Đúng là đất nước đang khó khăn.
Nhưng không phải là chết hết, cũng không phải là sắp chết hết.
Vẫn có nhiều bọn đang kiếm được, kiếm được ngay cả trong thời khắc khó khăn nhất.
Nên người muốn kiếm, phải học hỏi. Còn cứ đứng cưỡi ngựa xem hoa, chửi bới, chê bai, thì không thành công được đâu.
Hôm này em hơi khó ngủ, tiếp đi anh.
 
Khi khó khăn, giới trẻ lại đổ lỗi cho chế độ, đổ lỗi cho thể chế, đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỗ nào cũng chửi bới, lãnh đạo nào cũng chê bai,......đó là điều không thực tế.
Nếu không kiếm được tiền, chỉ có thể tự trách chính mình.
Thế giới khó khăn, thị trường khó khăn, nền kinh tế khó khăn, thì phải nỗ lực gấp đôi, phải nỗ lực gấp 3, để tìm và phát hiện ra được hướng đi, phát hiện được "cửa sáng".
Cánh cửa đó luôn tồn tại.
Thị trường có khó khăn đến đâu chăng nữa, bao nhiêu thằng đổ vỡ chăng nữa, thì vẫn phải tìm cửa để kiếm được, để sống khoẻ. Cho dù không kiếm được nhiều bằng những năm tháng tăng trưởng, thì vẫn đạt mức độ "cầm cự" để tồn tại được.
Người chiến thắng không phải là người tranh thủ lúc "thời thế tăng trưởng, thuận lợi" để kiếm một đống tiền, rồi lại tiêu pha hết 1 đống tiền, rồi lên mạng khoe tiền.
Mà người chiến thắng cuối cùng, sẽ phải là người trụ lại được cuối cùng, và tồn tại được, đi qua những năm tháng khó khăn nhất, vất vả nhất, gian truân nhất, và bế tắc nhất. Người trụ lại được đến hiệp đấu cuối cùng, sẽ là người chiến thắng.
Còn các ông bà ăn xổi, chỉ thích những ngành dễ, ngành hot để hớt váng, kiểu gì cũng tán gia bại sản sau vài đại vận.
Ngày xửa ngày xưa, tại một thủy cung nọ, bỗng nhiên hệ thống bơm nước bị hỏng, điện cúp, và nước trong các bể bắt đầu cạn dần. Đám cá trẻ bắt đầu thoi thóp, vây cá khô héo, tụi nó bảo nhau: "Chết rồi, thể chế vận hành cái thủy cung này có vấn đề, ông chủ không chịu bảo trì máy bơm rồi!"

Đúng lúc đó, có một con Cá Trê Béo – vốn sống trong cái lu riêng có máy lọc oxy chạy bằng pin dự phòng – thò đầu ra, dõng dạc thuyết giảng:

"Các em thật không thực tế! Khó khăn là lúc các em lại đi đổ lỗi cho cái máy bơm? Đổ lỗi cho ông chủ? Thật là yếu đuối! Nếu các em không thở được, hãy tự trách cái mang của mình trước đi!"

Đám cá chép, cá ròng ròng ngước nhìn lên, thều thào: "Nhưng thưa đại ca, nước cạn tới đáy rồi, tụi em nỗ lực sao đây?"

Cá Trê Béo quẫy đuôi làm nước trong lu bắn tung tóe:"Thế giới khó khăn thì phải nỗ lực gấp đôi! Nước cạn thì phải học cách hít thở oxy trong không khí. Phải nỗ lực gấp ba để tìm ra 'cửa sáng'. Cửa đó luôn tồn tại, chỉ là do các em lười không chịu nhảy ra khỏi bể để đi tìm cái hồ khác thôi!"

Một con cá lòng tong nghe bùi tai, quyết định "nỗ lực gấp ba". Nó dùng hết sức bình sinh, quẫy mạnh một phát, nhảy ra khỏi bể kính. Nó rơi bịch xuống sàn gạch khô khốc. Nó cố gắng "trụ lại đến hiệp đấu cuối cùng" như lời đàn anh dạy. Nó quẫy điên cuồng, vảy bong tróc, máu chảy đầm đìa nhưng vẫn tự nhủ: "Mình chưa thắng là do mình chưa đủ bền bỉ, không được đổ lỗi cho sàn nhà cứng!"

Trong khi đó, Cá Trê Béo vẫn ngồi trong cái lu đầy nước, tiếp tục livestream:"Đấy, nhìn con cá lòng tong kia đi! Nó đang trải qua những năm tháng gian truân nhất. Kẻ trụ lại cuối cùng mới là kẻ chiến thắng. Còn mấy đứa nằm im chờ sửa máy bơm là đồ ăn xổi, kiểu gì cũng tán gia bại sản!"

Kết quả là, hệ thống điện được sửa xong sau 2 tiếng. Những con cá nằm im trong vũng nước sát đáy bể thì sống sót. Còn "chiến binh" lòng tong nỗ lực gấp ba kia thì đã trở thành một miếng khô cá lóc nằm trên sàn gạch từ lâu.

Cá Trê Béo thấy vậy, tặc lưỡi: "Tiếc cho một nhân tài, chắc là do nó nỗ lực... chưa đủ gấp bốn." Nói rồi, Trê Béo lại nhấm nháp chút mồi ngon do ông chủ thả vào lu, lòng thầm đắc ý vì mình đã truyền được một bài học "đầy động lực.
 
Dạo gần đây tao im thin thít. Nhưng vụ nông nghiệp này thì tao đồng ý.
Chỉ khác là tao đang tiến đến quy trình sx phân bón và thương mại, cái này tao ko nói rõ đc. Nhưng trước mắt là tao thấy view sáng cho con đường tao đi.
Nói chung là sắp tiêu mẹ nó rồi, giờ chỉ có bấu víu vào nông nghiệp thôi.
Thằng nào có anh em trai đang chuẩn bị thi đại học thì tao nói thẳng, dẹp mịa nó đi. Ra chỉ có thất nghiệp thôi, vì cả nền KT đang bước vào giai đoạn thanh lọc dữ dội. Cấp junior, middle ra đường hết . Kiến thức đại học thì lạc hậu, đéo dùng đc con mẹ gì. Chẳng thà đi học chuyên sâu 1 cái nghề tạo ra của cải thật. Đừng tốn 4 năm đi học mấy thứ củ lờ. Nếu thích bằng đại học thì chương trình online cả đống, cả tây và ta. chọn cái nào rẻ và hợp lý mà học.
Các tập đoàn đang thò tay vào mọi ngóc ngách KT, đéo còn cơ hội startup con mẹ gì đâu.
Đồng ý
 

Có thể bạn quan tâm

Top