Live Buồn quá: bác Hưng thừa nhận kinh tế khó khăn, yêu cầu mọi ban, ngành phải tiết kiệm

Khi khó khăn, giới trẻ lại đổ lỗi cho chế độ, đổ lỗi cho thể chế, đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỗ nào cũng chửi bới, lãnh đạo nào cũng chê bai,......đó là điều không thực tế.
Nếu không kiếm được tiền, chỉ có thể tự trách chính mình.
Thế giới khó khăn, thị trường khó khăn, nền kinh tế khó khăn, thì phải nỗ lực gấp đôi, phải nỗ lực gấp 3, để tìm và phát hiện ra được hướng đi, phát hiện được "cửa sáng".
Cánh cửa đó luôn tồn tại.
Thị trường có khó khăn đến đâu chăng nữa, bao nhiêu thằng đổ vỡ chăng nữa, thì vẫn phải tìm cửa để kiếm được, để sống khoẻ. Cho dù không kiếm được nhiều bằng những năm tháng tăng trưởng, thì vẫn đạt mức độ "cầm cự" để tồn tại được.
Người chiến thắng không phải là người tranh thủ lúc "thời thế tăng trưởng, thuận lợi" để kiếm một đống tiền, rồi lại tiêu pha hết 1 đống tiền, rồi lên mạng khoe tiền.
Mà người chiến thắng cuối cùng, sẽ phải là người trụ lại được cuối cùng, và tồn tại được, đi qua những năm tháng khó khăn nhất, vất vả nhất, gian truân nhất, và bế tắc nhất. Người trụ lại được đến hiệp đấu cuối cùng, sẽ là người chiến thắng.
Còn các ông bà ăn xổi, chỉ thích những ngành dễ, ngành hot để hớt váng, kiểu gì cũng tán gia bại sản sau vài đại vận.


8e0e23b4aeb4bf159238be336310a671.gif
 
Thôi kệ những người thấy khó khăn một tý đã nản, thấy khủng hoảng một tý đã kêu ca, thấy chướng ngại đã mất tinh thần, thấy áp lực đã chửi bới chế độ.
Tôi chỉ tập trung vào 1 nhóm người làm được những điều này:
Thị trường thăng hoa, kinh tế tốt, thì vẫn kiếm được tiền.
Nhưng cho dù thị trường khó khăn, khủng hoảng, trì trệ, suy thoái, thì vẫn kiếm được tiền.
Ở bất kỳ quốc gia nào, ở bất kỳ cộng đồng nào, thì người nghèo luôn chiếm số đông. Nhưng sẽ có một số người tích luỹ được tài sản vượt trội trong số đó.
Những người vượt trội đó, không phải là họ thông minh tài giỏi, xuất chúng, hay "cậy quan hệ", "cậy trình độ" gì cả.
Họ không phải tư bản đỏ, hay tư bản thân hữu, hùng hổ chiến đấu hổ báo để chiến thắng.
Họ trụ hạng được và vượt qua mọi khó khăn, vượt qua mọi vất vả, và vượt qua mọi thách thức. Họ tồn tại được, qua nắng mưa, qua bão giông, qua khủng hoảng. Tồn tại được khi tất cả các anh hùng hiếu chiếu đã hy sinh cả, là thắng. Người trụ lại trên chiến trường sau cuộc chiến, là thắng.
Và tôi nói thế này:
Đúng là đất nước đang khó khăn.
Nhưng không phải là chết hết, cũng không phải là sắp chết hết.
Vẫn có nhiều bọn đang kiếm được, kiếm được ngay cả trong thời khắc khó khăn nhất.
Nên người muốn kiếm, phải học hỏi. Còn cứ đứng cưỡi ngựa xem hoa, chửi bới, chê bai, thì không thành công được đâu.
Hôm này em hơi khó ngủ, tiếp đi anh.
 
Khi khó khăn, giới trẻ lại đổ lỗi cho chế độ, đổ lỗi cho thể chế, đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỗ nào cũng chửi bới, lãnh đạo nào cũng chê bai,......đó là điều không thực tế.
Nếu không kiếm được tiền, chỉ có thể tự trách chính mình.
Thế giới khó khăn, thị trường khó khăn, nền kinh tế khó khăn, thì phải nỗ lực gấp đôi, phải nỗ lực gấp 3, để tìm và phát hiện ra được hướng đi, phát hiện được "cửa sáng".
Cánh cửa đó luôn tồn tại.
Thị trường có khó khăn đến đâu chăng nữa, bao nhiêu thằng đổ vỡ chăng nữa, thì vẫn phải tìm cửa để kiếm được, để sống khoẻ. Cho dù không kiếm được nhiều bằng những năm tháng tăng trưởng, thì vẫn đạt mức độ "cầm cự" để tồn tại được.
Người chiến thắng không phải là người tranh thủ lúc "thời thế tăng trưởng, thuận lợi" để kiếm một đống tiền, rồi lại tiêu pha hết 1 đống tiền, rồi lên mạng khoe tiền.
Mà người chiến thắng cuối cùng, sẽ phải là người trụ lại được cuối cùng, và tồn tại được, đi qua những năm tháng khó khăn nhất, vất vả nhất, gian truân nhất, và bế tắc nhất. Người trụ lại được đến hiệp đấu cuối cùng, sẽ là người chiến thắng.
Còn các ông bà ăn xổi, chỉ thích những ngành dễ, ngành hot để hớt váng, kiểu gì cũng tán gia bại sản sau vài đại vận.
Ngày xửa ngày xưa, tại một thủy cung nọ, bỗng nhiên hệ thống bơm nước bị hỏng, điện cúp, và nước trong các bể bắt đầu cạn dần. Đám cá trẻ bắt đầu thoi thóp, vây cá khô héo, tụi nó bảo nhau: "Chết rồi, thể chế vận hành cái thủy cung này có vấn đề, ông chủ không chịu bảo trì máy bơm rồi!"

Đúng lúc đó, có một con Cá Trê Béo – vốn sống trong cái lu riêng có máy lọc oxy chạy bằng pin dự phòng – thò đầu ra, dõng dạc thuyết giảng:

"Các em thật không thực tế! Khó khăn là lúc các em lại đi đổ lỗi cho cái máy bơm? Đổ lỗi cho ông chủ? Thật là yếu đuối! Nếu các em không thở được, hãy tự trách cái mang của mình trước đi!"

Đám cá chép, cá ròng ròng ngước nhìn lên, thều thào: "Nhưng thưa đại ca, nước cạn tới đáy rồi, tụi em nỗ lực sao đây?"

Cá Trê Béo quẫy đuôi làm nước trong lu bắn tung tóe:"Thế giới khó khăn thì phải nỗ lực gấp đôi! Nước cạn thì phải học cách hít thở oxy trong không khí. Phải nỗ lực gấp ba để tìm ra 'cửa sáng'. Cửa đó luôn tồn tại, chỉ là do các em lười không chịu nhảy ra khỏi bể để đi tìm cái hồ khác thôi!"

Một con cá lòng tong nghe bùi tai, quyết định "nỗ lực gấp ba". Nó dùng hết sức bình sinh, quẫy mạnh một phát, nhảy ra khỏi bể kính. Nó rơi bịch xuống sàn gạch khô khốc. Nó cố gắng "trụ lại đến hiệp đấu cuối cùng" như lời đàn anh dạy. Nó quẫy điên cuồng, vảy bong tróc, máu chảy đầm đìa nhưng vẫn tự nhủ: "Mình chưa thắng là do mình chưa đủ bền bỉ, không được đổ lỗi cho sàn nhà cứng!"

Trong khi đó, Cá Trê Béo vẫn ngồi trong cái lu đầy nước, tiếp tục livestream:"Đấy, nhìn con cá lòng tong kia đi! Nó đang trải qua những năm tháng gian truân nhất. Kẻ trụ lại cuối cùng mới là kẻ chiến thắng. Còn mấy đứa nằm im chờ sửa máy bơm là đồ ăn xổi, kiểu gì cũng tán gia bại sản!"

Kết quả là, hệ thống điện được sửa xong sau 2 tiếng. Những con cá nằm im trong vũng nước sát đáy bể thì sống sót. Còn "chiến binh" lòng tong nỗ lực gấp ba kia thì đã trở thành một miếng khô cá lóc nằm trên sàn gạch từ lâu.

Cá Trê Béo thấy vậy, tặc lưỡi: "Tiếc cho một nhân tài, chắc là do nó nỗ lực... chưa đủ gấp bốn." Nói rồi, Trê Béo lại nhấm nháp chút mồi ngon do ông chủ thả vào lu, lòng thầm đắc ý vì mình đã truyền được một bài học "đầy động lực.
 
Dạo gần đây tao im thin thít. Nhưng vụ nông nghiệp này thì tao đồng ý.
Chỉ khác là tao đang tiến đến quy trình sx phân bón và thương mại, cái này tao ko nói rõ đc. Nhưng trước mắt là tao thấy view sáng cho con đường tao đi.
Nói chung là sắp tiêu mẹ nó rồi, giờ chỉ có bấu víu vào nông nghiệp thôi.
Thằng nào có anh em trai đang chuẩn bị thi đại học thì tao nói thẳng, dẹp mịa nó đi. Ra chỉ có thất nghiệp thôi, vì cả nền KT đang bước vào giai đoạn thanh lọc dữ dội. Cấp junior, middle ra đường hết . Kiến thức đại học thì lạc hậu, đéo dùng đc con mẹ gì. Chẳng thà đi học chuyên sâu 1 cái nghề tạo ra của cải thật. Đừng tốn 4 năm đi học mấy thứ củ lờ. Nếu thích bằng đại học thì chương trình online cả đống, cả tây và ta. chọn cái nào rẻ và hợp lý mà học.
Các tập đoàn đang thò tay vào mọi ngóc ngách KT, đéo còn cơ hội startup con mẹ gì đâu.
Đồng ý
 
Ngày xửa ngày xưa, tại một thủy cung nọ, bỗng nhiên hệ thống bơm nước bị hỏng, điện cúp, và nước trong các bể bắt đầu cạn dần. Đám cá trẻ bắt đầu thoi thóp, vây cá khô héo, tụi nó bảo nhau: "Chết rồi, thể chế vận hành cái thủy cung này có vấn đề, ông chủ không chịu bảo trì máy bơm rồi!"

Đúng lúc đó, có một con Cá Trê Béo – vốn sống trong cái lu riêng có máy lọc oxy chạy bằng pin dự phòng – thò đầu ra, dõng dạc thuyết giảng:

"Các em thật không thực tế! Khó khăn là lúc các em lại đi đổ lỗi cho cái máy bơm? Đổ lỗi cho ông chủ? Thật là yếu đuối! Nếu các em không thở được, hãy tự trách cái mang của mình trước đi!"

Đám cá chép, cá ròng ròng ngước nhìn lên, thều thào: "Nhưng thưa đại ca, nước cạn tới đáy rồi, tụi em nỗ lực sao đây?"

Cá Trê Béo quẫy đuôi làm nước trong lu bắn tung tóe:"Thế giới khó khăn thì phải nỗ lực gấp đôi! Nước cạn thì phải học cách hít thở oxy trong không khí. Phải nỗ lực gấp ba để tìm ra 'cửa sáng'. Cửa đó luôn tồn tại, chỉ là do các em lười không chịu nhảy ra khỏi bể để đi tìm cái hồ khác thôi!"

Một con cá lòng tong nghe bùi tai, quyết định "nỗ lực gấp ba". Nó dùng hết sức bình sinh, quẫy mạnh một phát, nhảy ra khỏi bể kính. Nó rơi bịch xuống sàn gạch khô khốc. Nó cố gắng "trụ lại đến hiệp đấu cuối cùng" như lời đàn anh dạy. Nó quẫy điên cuồng, vảy bong tróc, máu chảy đầm đìa nhưng vẫn tự nhủ: "Mình chưa thắng là do mình chưa đủ bền bỉ, không được đổ lỗi cho sàn nhà cứng!"

Trong khi đó, Cá Trê Béo vẫn ngồi trong cái lu đầy nước, tiếp tục livestream:"Đấy, nhìn con cá lòng tong kia đi! Nó đang trải qua những năm tháng gian truân nhất. Kẻ trụ lại cuối cùng mới là kẻ chiến thắng. Còn mấy đứa nằm im chờ sửa máy bơm là đồ ăn xổi, kiểu gì cũng tán gia bại sản!"

Kết quả là, hệ thống điện được sửa xong sau 2 tiếng. Những con cá nằm im trong vũng nước sát đáy bể thì sống sót. Còn "chiến binh" lòng tong nỗ lực gấp ba kia thì đã trở thành một miếng khô cá lóc nằm trên sàn gạch từ lâu.

Cá Trê Béo thấy vậy, tặc lưỡi: "Tiếc cho một nhân tài, chắc là do nó nỗ lực... chưa đủ gấp bốn." Nói rồi, Trê Béo lại nhấm nháp chút mồi ngon do ông chủ thả vào lu, lòng thầm đắc ý vì mình đã truyền được một bài học "đầy động lực.
Thâm thuý quá Tư Nện không hiểu được đâu.
 
Ngày xửa ngày xưa, tại một thủy cung nọ, bỗng nhiên hệ thống bơm nước bị hỏng, điện cúp, và nước trong các bể bắt đầu cạn dần. Đám cá trẻ bắt đầu thoi thóp, vây cá khô héo, tụi nó bảo nhau: "Chết rồi, thể chế vận hành cái thủy cung này có vấn đề, ông chủ không chịu bảo trì máy bơm rồi!"

Đúng lúc đó, có một con Cá Trê Béo – vốn sống trong cái lu riêng có máy lọc oxy chạy bằng pin dự phòng – thò đầu ra, dõng dạc thuyết giảng:

"Các em thật không thực tế! Khó khăn là lúc các em lại đi đổ lỗi cho cái máy bơm? Đổ lỗi cho ông chủ? Thật là yếu đuối! Nếu các em không thở được, hãy tự trách cái mang của mình trước đi!"

Đám cá chép, cá ròng ròng ngước nhìn lên, thều thào: "Nhưng thưa đại ca, nước cạn tới đáy rồi, tụi em nỗ lực sao đây?"

Cá Trê Béo quẫy đuôi làm nước trong lu bắn tung tóe:"Thế giới khó khăn thì phải nỗ lực gấp đôi! Nước cạn thì phải học cách hít thở oxy trong không khí. Phải nỗ lực gấp ba để tìm ra 'cửa sáng'. Cửa đó luôn tồn tại, chỉ là do các em lười không chịu nhảy ra khỏi bể để đi tìm cái hồ khác thôi!"

Một con cá lòng tong nghe bùi tai, quyết định "nỗ lực gấp ba". Nó dùng hết sức bình sinh, quẫy mạnh một phát, nhảy ra khỏi bể kính. Nó rơi bịch xuống sàn gạch khô khốc. Nó cố gắng "trụ lại đến hiệp đấu cuối cùng" như lời đàn anh dạy. Nó quẫy điên cuồng, vảy bong tróc, máu chảy đầm đìa nhưng vẫn tự nhủ: "Mình chưa thắng là do mình chưa đủ bền bỉ, không được đổ lỗi cho sàn nhà cứng!"

Trong khi đó, Cá Trê Béo vẫn ngồi trong cái lu đầy nước, tiếp tục livestream:"Đấy, nhìn con cá lòng tong kia đi! Nó đang trải qua những năm tháng gian truân nhất. Kẻ trụ lại cuối cùng mới là kẻ chiến thắng. Còn mấy đứa nằm im chờ sửa máy bơm là đồ ăn xổi, kiểu gì cũng tán gia bại sản!"

Kết quả là, hệ thống điện được sửa xong sau 2 tiếng. Những con cá nằm im trong vũng nước sát đáy bể thì sống sót. Còn "chiến binh" lòng tong nỗ lực gấp ba kia thì đã trở thành một miếng khô cá lóc nằm trên sàn gạch từ lâu.

Cá Trê Béo thấy vậy, tặc lưỡi: "Tiếc cho một nhân tài, chắc là do nó nỗ lực... chưa đủ gấp bốn." Nói rồi, Trê Béo lại nhấm nháp chút mồi ngon do ông chủ thả vào lu, lòng thầm đắc ý vì mình đã truyền được một bài học "đầy động lực.
Xamer lão làng viết truyện có khác. Hố hố.
Mà quên cho tao hỏi, cá trê nghe nói nó rỉa thịt sống, Cá Trê Béo này có ăn bò Úc, bò New Zealand không?
 
Khi khó khăn, giới trẻ lại đổ lỗi cho chế độ, đổ lỗi cho thể chế, đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỗ nào cũng chửi bới, lãnh đạo nào cũng chê bai,......đó là điều không thực tế.
Nếu không kiếm được tiền, chỉ có thể tự trách chính mình.
Thế giới khó khăn, thị trường khó khăn, nền kinh tế khó khăn, thì phải nỗ lực gấp đôi, phải nỗ lực gấp 3, để tìm và phát hiện ra được hướng đi, phát hiện được "cửa sáng".
Cánh cửa đó luôn tồn tại.
Thị trường có khó khăn đến đâu chăng nữa, bao nhiêu thằng đổ vỡ chăng nữa, thì vẫn phải tìm cửa để kiếm được, để sống khoẻ. Cho dù không kiếm được nhiều bằng những năm tháng tăng trưởng, thì vẫn đạt mức độ "cầm cự" để tồn tại được.
Người chiến thắng không phải là người tranh thủ lúc "thời thế tăng trưởng, thuận lợi" để kiếm một đống tiền, rồi lại tiêu pha hết 1 đống tiền, rồi lên mạng khoe tiền.
Mà người chiến thắng cuối cùng, sẽ phải là người trụ lại được cuối cùng, và tồn tại được, đi qua những năm tháng khó khăn nhất, vất vả nhất, gian truân nhất, và bế tắc nhất. Người trụ lại được đến hiệp đấu cuối cùng, sẽ là người chiến thắng.
Còn các ông bà ăn xổi, chỉ thích những ngành dễ, ngành hot để hớt váng, kiểu gì cũng tán gia bại sản sau vài đại vận.
Ông anh lại chuyển qua công kích về bất mãn, dân xứ Vẹm không ngại khó, ngại khổ và nhất là tư duy không ngu như anh dẫn dăt vì ngu mà chửi chế độ. Dân xứ Vẹm phải bỏ đi làm nông nghiệp ở những nơi lạnh giá hay nóng bỏng Đâu cũng có bóng dáng ngừoi việt từ trồng hành tỏi ỏ Hàn , nhật. Hái nho hái chery ở Úc. Tất cả những điều đó sao không thể làm ở VN đất rất rộng và thổ nhưỡng khí hậu ok. Điều đó chứng tỏ người VN không hề chấp nhận số phận. Vấn đề là phải tha hương cầu thực xa gia đình xa vợ chồng con cái. Rất nhiều hệ luỵ. Điều đó chi thấy sự mõm về phát triển nông nghiệp ở xứ Vẹm không hề ngon như anh nói. Dân xứ Vẹm vô cùng vất vả ở xứ người chấp nhận bao nhục nhã đổi lại có đồng lương xứng đáng hơn. Chứ làm nông ở xứ Vẹm bán cả trăm gánh rau đéo bằng 1 thằng cò đất múa mỏ thì ai thèm làm
 
Tôi không cần dẫn chiếu gì bọn tài phiệt nữa, tôi dẫn chiếu đến những con người bình thường, vẫn kiếm được, cho chú xem. Để không phải huyễn hoặc bú fame tài phiệt làm gì. Mỗi con người đều có thể làm nên kỳ tích.
Đợt tháng 3 vừa rồi cả nước khủng hoảng thiếu gas LPG, giá tăng gấp rưỡi. mấy cái đứa trẻ trâu om sẵn nguồn cung gas từ Tết bắt đầu bung hàng. Gas rất quan trọng cho bếp ăn công nghiệp, và lò công nghiệp với một số lĩnh vực, giá tăng gấp rưỡi. Thế là chỉ trong tháng 3, hội gas đớp mấy chục tỷ, bằng cả năm đi làm.
Có những sản phẩm nó rất bé, rất nhỏ, không ai để ý, vd, cái ghim bấm neo tờ giấy, mấy đứa sáng lập thương hiệu riêng, đặt OEM ở TQ về, chỉ riêng bán cái ghim đó cho hội làng nghề làm vàng mã (Hội vàng mã họ cần cái ghim đó để bấm giữ khung cho voi giấy, ngựa giấy, tiền vàng,...) - riêng cái phân khúc bán ghim cho hội vàng mã đã kiếm hàng trăm tỷ. Và ngoài cái phân khúc đó, thì đây là văn phòng phẩm cấp cho các đơn vị, trường học, doanh nghiệp. Ai cũng cần phải có ghim, nhưng không ai thèm làm cái đó vì nó quá nhỏ. Nên cái hội bán ghim, làm ghim này doanh thu cũng vài trăm tỷ, chỉ bán sản phẩm nhỏ bé, không tên, chẳng ai thèm làm, chẳng ai để ý.....
Có 1 cái dung môi để pha mực in, sơn,..... Có hội chỉ đi nhập thùng to, phi to, về sang chiết ra lọ nhỏ, và trộn thêm hỗn hợp phụ gia, để cấp cho các nhà máy làm mực in, sơn,...thấy doanh thu cũng mấy trăm tỷ. Và công đoạn chủ yếu là sang chiết từ thùng to sang lọ nhỏ,.....
.....
Nên con đường làm giàu không cần phải đao to búa lớn. Cũng không cần theo đuôi bọn tài phiệt làm gì. Mỗi người, thông qua quá trình học hỏi, đều có thể kiếm được, đều có thể thành công.
Bài viết dài quá nhìn ko muốn mổ xẻ để tranh luận nhiều chỗ quá sai.... Nhưng cái chữ LPG nó đập vào mắt làm t lại ngứa tay.
Thứ nhất: m biết LPG mà "om" được thì kiểu gì không?
LPG bình hoặc bồn. Với giá mà gấp rưỡi, cho là lãi 10 củ/tấn thì lãi vài chục tỷ, cho là 20 tỷ đi, tức là thằng đó nó phải om 2.000 tấn.
2000 tấn là hơn 4.000m3 dung tích bồn chứa. M nghĩ thằng "trẻ trâu" nào ôm?
Thứ 2: nói về việc "om" hàng từ tết là t biết m ko hiểu gì về ngành LPG mà chỉ nghe hơi nồi chõ rồi. Với khối lượng lớn thế thì chỉ các nhà nhập khẩu, thương nhân lớn có kho chứa ở các cảng chứa được, và dạng này thì đều ký hợp đồng Term theo sản lượng đăng ký với đầu xuất khẩu nước ngoài hoặc nhà máy lọc dầu, tổng cty khí VN, ko phải thích lấy thêm là lấy được, tất cả có kế hoạch hết.
Muốn om hàng, chỉ bọn đại lý, nhà phân phối cấp 1 thường hay om hàng gas bình. Nhưng hầu hết ko om hàng tại thời điểm tết mà phải om hàng giai đoạn tháng 7, tháng 8 (thường là chu kỳ giá rẻ nhất trong năm) và để đến tết bán. Lượng om này cũng chẳng nhiều được đâu, số lượng vỏ bình có hạn và vốn đọng ở vỏ bình rất lớn.

Hàng LPG mà đòi om hàng từ tết đến tháng 3 vừa rồi thì chỉ có bọn ăn hên, ế hàng từ tết rồi may mắn gặp sự kiện tháng 3 vừa rồi thôi, tính toán đc cứt ấy mà chém gió, và có ăn hên thì khối lượng om chẳng đáng bao nhiêu, lãi vài trăm đến tiền tỷ là quá lắm, đòi chục tỷ 🤣.
Lpg nó không phải là cát, là đá mà thích tích bao nhiêu là tích nhé.
 
Bài viết dài quá nhìn ko muốn mổ xẻ để tranh luận nhiều chỗ quá sai.... Nhưng cái chữ LPG nó đập vào mắt làm t lại ngứa tay.
Thứ nhất: m biết LPG mà "om" được thì kiểu gì không?
LPG bình hoặc bồn. Với giá mà gấp rưỡi, cho là lãi 10 củ/tấn thì lãi vài chục tỷ, cho là 20 tỷ đi, tức là thằng đó nó phải om 2.000 tấn.
2000 tấn là hơn 4.000m3 dung tích bồn chứa. M nghĩ thằng "trẻ trâu" nào ôm?
Thứ 2: nói về việc "om" hàng từ tết là t biết m ko hiểu gì về ngành LPG mà chỉ nghe hơi nồi chõ rồi. Với khối lượng lớn thế thì chỉ các nhà nhập khẩu, thương nhân lớn có kho chứa ở các cảng chứa được, và dạng này thì đều ký hợp đồng Term theo sản lượng đăng ký với đầu xuất khẩu nước ngoài hoặc nhà máy lọc dầu, tổng cty khí VN, ko phải thích lấy thêm là lấy được, tất cả có kế hoạch hết.
Muốn om hàng, chỉ bọn đại lý, nhà phân phối cấp 1 thường hay om hàng gas bình. Nhưng hầu hết ko om hàng tại thời điểm tết mà phải om hàng giai đoạn tháng 7, tháng 8 (thường là chu kỳ giá rẻ nhất trong năm) và để đến tết bán. Lượng om này cũng chẳng nhiều được đâu, số lượng vỏ bình có hạn và vốn đọng ở vỏ bình rất lớn.

Hàng LPG mà đòi om hàng từ tết đến tháng 3 vừa rồi thì chỉ có bọn ăn hên, ế hàng từ tết rồi may mắn gặp sự kiện tháng 3 vừa rồi thôi, tính toán đc cứt ấy mà chém gió, và có ăn hên thì khối lượng om chẳng đáng bao nhiêu, lãi vài trăm đến tiền tỷ là quá lắm, đòi chục tỷ 🤣.
Lpg nó không phải là cát, là đá mà thích tích bao nhiêu là tích nhé.
Trên xam này bao nhiêu thằng, bao nhiêu bình luận đã chỉnh cái mùa xuân này rồi, hết xuân này qua xuân kia mấy năm nay rồi, mà dường như đây là căn bệnh nan y của mùa xuân này rồi. Thôi mày cứ cho nó tươi đẹp đi. Hẹ hẹ.
 
Đại gia gì mày ơi, ăn gì cũng ỉa ra i chang nhau thôi. Chỉ có cái tao nghe giàu ăn bò Úc, bò New Zealand tao ngứa dái. Mấy thứ đó còn thua bò xứ này nói chi so với hàng cao cấp. Hẹ hẹ.
Tao cũng đang thắc mắc, bò úc bán đầy siêu thị cho mọi tầng lớp, có cặc gì đặc biệt
Bò wagyu A5 may ra tụi giàu để ý, hoặc tệ hơn thì là bò Mẽo, chứ giàu nào ăn bò úc
 
Tao cũng đang thắc mắc, bò úc bán đầy siêu thị cho mọi tầng lớp, có cặc gì đặc biệt
Bò wagyu A5 may ra tụi giàu để ý, hoặc tệ hơn thì là bò Mẽo, chứ giàu nào ăn bò úc
Bây giờ a í k nói chuyện bò úc nữa mà lái qua chuyện lờ pê gờ + chỉ trích dân vẹm chỉ biết chửi chế độ, k biết "nhanh nhạy" làm nông nghiệp/công nghiệp theo kiểu "con buôn" như a ấy nói
 
sếp @muaxuantuoidep làm sale bên mảng thịt bò à
hải sản cao cấp thuần nhập có calisa chuyên cung cấp cho đám hoàng gia, rạn biển, đảo hải sản.... hiện nay cũng chỉ đủ ăn qua ngày mà nghe sếp nói đồ cao cấp kiếm trăm tỉ dễ thế không biết hay là sếp đang nói doanh thu
 
Học đại học mấy ngành kĩ thuật trừ IT ra được không mày, kiểu như tự động hoá, điện điện tử, cơ khí, điẹn tử viễn thông
Tự động hóa OK, cơ khí thì ok, còn điện tử, viễn thông thì nên check lại

Tao có mua cổ phần 1 cty iOT, tự động hóa ... làm đéo hết việc,

Chúng mày cứ cân nhắc cái gì giúp doanh nghiệp tiết kiệm chi phí, tăng doanh thu mà tập trung học và tạo sp.
 
Thôi kệ những người thấy khó khăn một tý đã nản, thấy khủng hoảng một tý đã kêu ca, thấy chướng ngại đã mất tinh thần, thấy áp lực đã chửi bới chế độ.
Tôi chỉ tập trung vào 1 nhóm người làm được những điều này:
Thị trường thăng hoa, kinh tế tốt, thì vẫn kiếm được tiền.
Nhưng cho dù thị trường khó khăn, khủng hoảng, trì trệ, suy thoái, thì vẫn kiếm được tiền.
Ở bất kỳ quốc gia nào, ở bất kỳ cộng đồng nào, thì người nghèo luôn chiếm số đông. Nhưng sẽ có một số người tích luỹ được tài sản vượt trội trong số đó.
Những người vượt trội đó, không phải là họ thông minh tài giỏi, xuất chúng, hay "cậy quan hệ", "cậy trình độ" gì cả.
Họ không phải tư bản đỏ, hay tư bản thân hữu, hùng hổ chiến đấu hổ báo để chiến thắng.
Họ trụ hạng được và vượt qua mọi khó khăn, vượt qua mọi vất vả, và vượt qua mọi thách thức. Họ tồn tại được, qua nắng mưa, qua bão giông, qua khủng hoảng. Tồn tại được khi tất cả các anh hùng hiếu chiếu đã hy sinh cả, là thắng. Người trụ lại trên chiến trường sau cuộc chiến, là thắng.
Và tôi nói thế này:
Đúng là đất nước đang khó khăn.
Nhưng không phải là chết hết, cũng không phải là sắp chết hết.
Vẫn có nhiều bọn đang kiếm được, kiếm được ngay cả trong thời khắc khó khăn nhất.
Nên người muốn kiếm, phải học hỏi. Còn cứ đứng cưỡi ngựa xem hoa, chửi bới, chê bai, thì không thành công được đâu.
Tao thấy mầy lải nhải dài, dai, dở lắm. Thôi vất acc đi. 🤣😂🤣
 
Tao thấy mầy lải nhải dài, dai, dở lắm. Thôi vất acc đi. 🤣😂🤣
Để nó ở lại đm mày nó xóa acc xàm này làm đéo gì có cái để nói 🤣, má đọc xong đống comment của nó tao muốn khóc thét lên vì quá ghê hahahah, mọi thứ đơn giản vậy thì nước này phải nằm top đầu thế giới cmnr
 
Để nó ở lại đm mày nó xóa acc xàm này làm đéo gì có cái để nói 🤣, má đọc xong đống comment của nó tao muốn khóc thét lên vì quá ghê hahahah, mọi thứ đơn giản vậy thì nước này phải nằm top đầu thế giới cmnr
Nó là một nhân cách khác trong nhiều nhân cách của giáo sư Peter Hoài đấy.
 
Khó thì có khó
Nhưng nếu so với những kì trước thì lần này ko phải là khó nhất
Xã hội tuy phá sản tuy kêu nhưng vẫn có tiền chi tiêu, ăn nhậu , mua sắm
Chẳng qua lần này ai cũng thấy là cứ đi làm culi với đợi kiều hối thì đéo có cửa nào bật lên cả, cả thế giới khó tiền đéo đâu mà cho vẹm vay mãi
Thời x thì bú oda, thời nghẹo thì fdi bán tài sản công, giờ thì tay trắng, ăn bữa nay lo bữa mai , nhưng vẫn cứ phải sống thôi
Kêu cái dell j
 
sếp @muaxuantuoidep làm sale bên mảng thịt bò à
hải sản cao cấp thuần nhập có calisa chuyên cung cấp cho đám hoàng gia, rạn biển, đảo hải sản.... hiện nay cũng chỉ đủ ăn qua ngày mà nghe sếp nói đồ cao cấp kiếm trăm tỉ dễ thế không biết hay là sếp đang nói doanh thu
Tao có thằng đệ chuyên đánh hàng khủng từ nước ngoài về như cua dừa của bọn đảo Ấn độ dương, mấy món Hải sản khủng mà dạo này cũng ngáp ngáp nhờ tao giải cứu liên tục mà mấy tml bạn tao đợt này đói rã họng, bảo bỏ ra vài chục củ nhậu 1 bữa chúng nó cũng vẫn chơi mà uống rượu say chúng nó than như mất sổ gạo. Mấy quán sang trọng khu trung tâm SG dạo này cũng nát suốt ngày nhắn tin anh ghé ủng hộ tui em. Má chạy Grab kiếm ăn từng bữa lâu lâu có kèo khách thấy mình dễ thương rủ đi ăn ké chứ tiền kẹc đâu mà vào mấy chỗ đó! Chạy cả ngày đéo đủ tiền để bo tml bảo vệ gác cửa nữa!
 
Xam mà không có Mùa Xuân Tươi Đẹp - chuyên gia kinh thế mảng phân lô bán nền và Nghĩa6969 3 môn 3 điểm - founder hãng keo con chó thì buồn lắm mày ạ!
Hôm tao hỏi khầy Nghĩa khi nào tái lập cấp huyện khầy đéo trả lời đc
 
Xam mà không có Mùa Xuân Tươi Đẹp - chuyên gia kinh thế mảng phân lô bán nền và Nghĩa6969 3 môn 3 điểm - founder hãng keo con chó thì buồn lắm mày ạ!
Giờ diễn đàn của chúng ta còn có anh bạn người Hàn Quốc viết bài và comment bằng tiếng Việt.
 
Không cần quan hệ, không cần trình độ. Tất cả chỉ cần quyết tâm học hỏi, và quyết tâm chịu đựng, để đạt tới thành công.
Quan hệ ở xã hội kim tiền này chỉ là nhất thời. Giờ quan hệ 10 năm vẫn bán đứng nhau như bình thường, tất cả đều hợp tác dựa trên lợi ích. Có lợi ích, 1 ngày kiến tạo xong quan hệ. Không có lợi ích, 10 năm quan hệ vẫn đổ đi như bát nước lã.
Trình độ cũng không quan trọng lắm. Vì không có bao giờ là quá muộn để khởi đầu. Không biết gì thì vừa học vừa làm vài năm rồi cũng biết. Còn chỉ dựa vào bằng cấp thì bằng cử nhân, hay thạc sĩ, hay kỹ sư đều là giấy lộn khi thực chiến.
Nên xuất phát điểm nghèo hèn và vô học không quan trọng. Cuộc đời đóng 1 cánh cửa, sẽ mở ra 1 cánh cửa khác. Chỉ cần có tinh thần học tập, lúc nào cũng có thể khởi đầu.
Vấn đề là có chịu đựng, có tinh thần đến đâu.
Anh mùa xuân dạo này chuyển sang văn đa cấp vãi nhái nhỉ. 😅😅😅
 

Có thể bạn quan tâm

Top