Chiến tranh VN

Tại Sao Việt Nam Đang Xoay Hướng Về Phía Trung Quốc
Carnegie Endowment for International Peace
Hà Nội và Bắc Kinh từ lâu đã coi nhau như những người anh em xa cách chứ không phải đồng chí chiến đấu. Điều đó có thể đang thay đổi khi cả hai bên đang xích lại gần nhau hơn để phòng ngừa rủi ro trước sự bất định và hành vi thất thường của Mỹ.
Tác giả: Nguyễn Khắc Giang
Ngày đăng: 24 tháng 4 năm 2026
Dù có rất nhiều lý do đáng lẽ phải gắn kết Hà Nội và Bắc Kinh lại với nhau – đồng thuận ý thức hệ, lo ngại về chế độ, phụ thuộc xuất khẩu, và sức nặng của địa lý – họ vẫn chưa từng xây dựng được một liên minh thực sự. Thực tế thì ngược lại. Hai nhà nước ******** này từ lâu đã giữ khoảng cách với nhau, khiến Washington coi Việt Nam là một trong những “quốc gia xoay chiều” quan trọng của Đông Nam Á. Quan điểm này đặc biệt rõ nét dưới thời chính quyền Biden.
Tuy nhiên, gần đây dường như thay vì xoay về phía Hoa Kỳ, Việt Nam đang chuyển hướng ngược lại. Sẽ là sai lầm nếu coi sự thay đổi này là tình cảm mới mẻ của Hà Nội dành cho Bắc Kinh. Điều đã thay đổi là mong muốn chung của cả hai bên nhằm phòng ngừa rủi ro trước một thế giới đang trôi nổi không định hướng. Trong môi trường này, chủ nghĩa thực dụng ngự trị. Dưới triều lãnh đạo mới, Hà Nội hiện ra rất sẵn sàng đón nhận cơ hội nâng cấp quan hệ, giống như Bắc Kinh đang nhiệt tình chào đón. Việt Nam thực sự cần một chính sách bảo hiểm trước một thế giới ngày càng hoài nghi về các cam kết của Mỹ. Còn Trung Quốc thì có mọi lý do để “khóa chặt” một đối tác Đông Nam Á quan trọng trong khu vực mà chính quyền Trump đã làm rung chuyển bằng thuế quan thất thường và việc vắng mặt tại các hội nghị thượng đỉnh.
Trong chuyến thăm nhà nước gần đây của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm tới Bắc Kinh, việc nâng cấp quan hệ song phương đã được thể hiện rõ nét trong tuyên bố chung: “Cộng đồng chia sẻ tương lai có ý nghĩa chiến lược ở mức độ cao hơn trong kỷ nguyên mới”. Dù lời lẽ dài dòng, tuyên bố này phản ánh một mối quan hệ đang chuyển dịch, sẽ dựa nhiều hơn vào kinh doanh và thương mại thay vì đồng thuận chính trị.
Trước đây không phải vậy. Dưới thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Việt Nam từng dựa rất nhiều vào ý thức hệ, kỷ luật đảng và tình anh em xã hội chủ nghĩa. Nhưng sự đồng thuận về ý thức hệ chưa bao giờ đủ để xóa nhòa ký ức về cuộc chiến biên giới năm 1979, những tranh chấp trên biển, hay bản năng mặc định của Việt Nam là giữ khoảng cách với người láng giềng khổng lồ. Điều đã thay đổi dưới thời Tô Lâm là hình thức của lời đề nghị, và hình thức của người nhận lời đề nghị đó. Sau sự nghiệp lãnh đạo Bộ Công an, Tô Lâm là một người cảnh sát bí mật trở thành nhà thực dụng – người đã tập trung quyền lực đảng và nhà nước vào một lãnh đạo duy nhất, một thành tựu hiếm có trong nền chính trị đồng thuận của Việt Nam.
Một nhà thực dụng có vốn chính trị khổng lồ chính là điều mà Bắc Kinh mong muốn, vì Bắc Kinh thích làm việc qua một điểm quyết định duy nhất. Hơn nữa, Tô Lâm đã thực hiện các cải cách triệt để nhằm tái cấu trúc nền kinh tế “ngôi sao” Đông Nam Á dưới khẩu hiệu “kỷ nguyên mới của sự trỗi dậy dân tộc”. Ông có thể nói tiếng Việt, nhưng ông nói cùng thứ ngôn ngữ phát triển kinh tế mà Bắc Kinh hiểu rất rõ.
Khi Tô Lâm đến Bắc Kinh đúng một năm sau chuyến thăm Hà Nội lần cuối của Tập Cận Bình, Bắc Kinh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng lời chào mời. Tập Cận Bình đã thuyết phục Tô Lâm bằng cơ sở hạ tầng, chuỗi cung ứng và một chỗ ngồi kín đáo tại bàn đa phương của Bắc Kinh.
Gói kinh tế mà Trung Quốc đề nghị phù hợp với những gì Bắc Kinh thường làm ở nhiều thị trường đang phát triển: “Chúng tôi có thể giúp các bạn xây dựng nhanh và rẻ, và nhân tiện, chúng tôi rất giỏi về đường sắt”. Đề nghị xây dựng và tài trợ ba tuyến đường sắt tiêu chuẩn khổ rộng xuyên biên giới nối vành đai phía Bắc Việt Nam với Vân Nam và Quảng Tây – bắt đầu từ tuyến Lao Cai – Hà Nội – Hải Phòng trị giá 7,2 tỷ USD – không phải là điều bất ngờ. Đường sắt cao tốc cũng được thêm vào lĩnh vực công nghệ, một động thái không quá kín đáo nhằm giành một phần trong dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam trị giá 67 tỷ USD của Việt Nam, dự kiến khởi công cuối năm nay. Tô Lâm, như để nhấn mạnh sự chuyển hướng, đã hai lần đi tàu cao tốc Trung Quốc trong chuyến thăm và công khai khen ngợi nó.
Xung quanh các tuyến đường sắt là một kiến trúc hội tụ kinh tế rộng lớn hơn. Hai bên đã ký 32 văn kiện hợp tác trong chuyến thăm, trong khi tuyên bố chung vạch ra kế hoạch về chuỗi cung ứng, hải quan, khoa học công nghệ, hợp tác cấp địa phương và phát triển xuyên biên giới. Tuyên bố cũng nhấn mạnh kết nối giao thông và logistics – phù hợp với xu hướng chung của mối quan hệ: rời xa những khẩu hiệu lớn lao suông mà hướng tới cơ chế vận hành, sản xuất và khả năng chống chịu. Đối với Hà Nội, điều này là hợp lý. Trung Quốc đã là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, và nếu quan hệ này muốn bền vững về chính trị, nó phải mang lại nhiều hơn là một thâm hụt thương mại ngày càng lớn.
Bắc Kinh luôn ca ngợi chủ nghĩa đa phương nhưng thực tế lại rất thích các nước tham gia vào các câu lạc bộ chỉ dành cho thành viên của mình, chứ không phải của siêu cường kia. Về mặt này, các tín hiệu của Tô Lâm rất đáng chú ý. Tuyên bố chung đã nói ấm áp về Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và cho biết Hà Nội sẵn sàng duy trì trao đổi về khả năng trở thành đối tác của SCO. Nó cũng tái khẳng định ủng hộ hợp tác trong bốn sáng kiến toàn cầu của Trung Quốc. Với một quốc gia từ lâu vẫn thích giữ sự mơ hồ chiến lược và dùng từ thận trọng, đây là điều đáng chú ý. Hà Nội có thể chưa gia nhập khối Trung Quốc, nhưng ít nhất về ngôn từ, họ đang cởi mở hơn với các lựa chọn thay thế của Trung Quốc khi thế giới ngày càng khó lường.
Tất cả những điều này không có nghĩa là Việt Nam từ bỏ quyền tự chủ chiến lược. Ngược lại hoàn toàn: nó cho thấy Hà Nội đang phòng ngừa mạnh mẽ hơn trong một thế giới hỗn loạn hơn. Một quốc gia nhỏ sống cạnh một cường quốc không cần phải yêu quý cường quốc đó để thắt chặt quan hệ. Họ chỉ cần kết luận rằng môi trường bên ngoài đang trở nên xấu đi và những lực lượng cân bằng cũ ít đáng tin cậy hơn.
Có ba bài học rút ra. Thứ nhất, Trung Quốc ngày càng khéo léo trong việc tùy chỉnh gói đề nghị để làm hài lòng các bên liên quan khác nhau. Với người Việt: ý thức hệ cho những người theo ý thức hệ, cơ sở hạ tầng cho những người thực dụng, và phối hợp an ninh cho cả hai. Thứ hai, ngữ pháp của chiến lược phòng ngừa của Việt Nam đang thay đổi. Nó giờ được thể hiện ít qua khoảng cách hơn mà nhiều qua sự đón nhận có chọn lọc: ngôn từ ấm áp hơn, liên kết thể chế dày đặc hơn, nhưng vẫn nỗ lực giữ khoảng trống để xoay sở. Thứ ba, trong một khu vực bị bất định làm rung chuyển, ảnh hưởng thuộc về không phải cường quốc nào khéo nói lý thuyết đạo đức, mà là cường quốc có thể tài trợ đường sắt, ổn định chuỗi cung ứng và hứa hẹn đảm bảo chính trị mà không đòi hỏi lòng trung thành chính trị. Với Hà Nội, Bắc Kinh đã đưa ra một đề nghị mà họ không thể từ chối.
Về tác giả
Nguyễn Khắc Giang
Fellow thỉnh giảng, Viện ISEAS–Yusof Ishak
Nguyễn Khắc Giang là Fellow thỉnh giảng thuộc Chương trình Nghiên cứu Việt Nam tại Viện ISEAS – Yusof Ishak ở Singapore. Trước đó ông từng là Trưởng đơn vị Nghiên cứu Chính trị tại Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) ở Hà Nội.
Carnegie không có lập trường tổ chức về các vấn đề chính sách công; quan điểm trong bài là của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của Carnegie, nhân viên hoặc ban quản trị.
VN năm 2025 xk-nk lớn hơn 20 tỷ đô nhé mày
 
Tại Sao Việt Nam Đang Xoay Hướng Về Phía Trung Quốc
Carnegie Endowment for International Peace
Hà Nội và Bắc Kinh từ lâu đã coi nhau như những người anh em xa cách chứ không phải đồng chí chiến đấu. Điều đó có thể đang thay đổi khi cả hai bên đang xích lại gần nhau hơn để phòng ngừa rủi ro trước sự bất định và hành vi thất thường của Mỹ.
Tác giả: Nguyễn Khắc Giang
Ngày đăng: 24 tháng 4 năm 2026
Dù có rất nhiều lý do đáng lẽ phải gắn kết Hà Nội và Bắc Kinh lại với nhau – đồng thuận ý thức hệ, lo ngại về chế độ, phụ thuộc xuất khẩu, và sức nặng của địa lý – họ vẫn chưa từng xây dựng được một liên minh thực sự. Thực tế thì ngược lại. Hai nhà nước ******** này từ lâu đã giữ khoảng cách với nhau, khiến Washington coi Việt Nam là một trong những “quốc gia xoay chiều” quan trọng của Đông Nam Á. Quan điểm này đặc biệt rõ nét dưới thời chính quyền Biden.
Tuy nhiên, gần đây dường như thay vì xoay về phía Hoa Kỳ, Việt Nam đang chuyển hướng ngược lại. Sẽ là sai lầm nếu coi sự thay đổi này là tình cảm mới mẻ của Hà Nội dành cho Bắc Kinh. Điều đã thay đổi là mong muốn chung của cả hai bên nhằm phòng ngừa rủi ro trước một thế giới đang trôi nổi không định hướng. Trong môi trường này, chủ nghĩa thực dụng ngự trị. Dưới triều lãnh đạo mới, Hà Nội hiện ra rất sẵn sàng đón nhận cơ hội nâng cấp quan hệ, giống như Bắc Kinh đang nhiệt tình chào đón. Việt Nam thực sự cần một chính sách bảo hiểm trước một thế giới ngày càng hoài nghi về các cam kết của Mỹ. Còn Trung Quốc thì có mọi lý do để “khóa chặt” một đối tác Đông Nam Á quan trọng trong khu vực mà chính quyền Trump đã làm rung chuyển bằng thuế quan thất thường và việc vắng mặt tại các hội nghị thượng đỉnh.
Trong chuyến thăm nhà nước gần đây của Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm tới Bắc Kinh, việc nâng cấp quan hệ song phương đã được thể hiện rõ nét trong tuyên bố chung: “Cộng đồng chia sẻ tương lai có ý nghĩa chiến lược ở mức độ cao hơn trong kỷ nguyên mới”. Dù lời lẽ dài dòng, tuyên bố này phản ánh một mối quan hệ đang chuyển dịch, sẽ dựa nhiều hơn vào kinh doanh và thương mại thay vì đồng thuận chính trị.
Trước đây không phải vậy. Dưới thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Việt Nam từng dựa rất nhiều vào ý thức hệ, kỷ luật đảng và tình anh em xã hội chủ nghĩa. Nhưng sự đồng thuận về ý thức hệ chưa bao giờ đủ để xóa nhòa ký ức về cuộc chiến biên giới năm 1979, những tranh chấp trên biển, hay bản năng mặc định của Việt Nam là giữ khoảng cách với người láng giềng khổng lồ. Điều đã thay đổi dưới thời Tô Lâm là hình thức của lời đề nghị, và hình thức của người nhận lời đề nghị đó. Sau sự nghiệp lãnh đạo Bộ Công an, Tô Lâm là một người cảnh sát bí mật trở thành nhà thực dụng – người đã tập trung quyền lực đảng và nhà nước vào một lãnh đạo duy nhất, một thành tựu hiếm có trong nền chính trị đồng thuận của Việt Nam.
Một nhà thực dụng có vốn chính trị khổng lồ chính là điều mà Bắc Kinh mong muốn, vì Bắc Kinh thích làm việc qua một điểm quyết định duy nhất. Hơn nữa, Tô Lâm đã thực hiện các cải cách triệt để nhằm tái cấu trúc nền kinh tế “ngôi sao” Đông Nam Á dưới khẩu hiệu “kỷ nguyên mới của sự trỗi dậy dân tộc”. Ông có thể nói tiếng Việt, nhưng ông nói cùng thứ ngôn ngữ phát triển kinh tế mà Bắc Kinh hiểu rất rõ.
Khi Tô Lâm đến Bắc Kinh đúng một năm sau chuyến thăm Hà Nội lần cuối của Tập Cận Bình, Bắc Kinh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng lời chào mời. Tập Cận Bình đã thuyết phục Tô Lâm bằng cơ sở hạ tầng, chuỗi cung ứng và một chỗ ngồi kín đáo tại bàn đa phương của Bắc Kinh.
Gói kinh tế mà Trung Quốc đề nghị phù hợp với những gì Bắc Kinh thường làm ở nhiều thị trường đang phát triển: “Chúng tôi có thể giúp các bạn xây dựng nhanh và rẻ, và nhân tiện, chúng tôi rất giỏi về đường sắt”. Đề nghị xây dựng và tài trợ ba tuyến đường sắt tiêu chuẩn khổ rộng xuyên biên giới nối vành đai phía Bắc Việt Nam với Vân Nam và Quảng Tây – bắt đầu từ tuyến Lao Cai – Hà Nội – Hải Phòng trị giá 7,2 tỷ USD – không phải là điều bất ngờ. Đường sắt cao tốc cũng được thêm vào lĩnh vực công nghệ, một động thái không quá kín đáo nhằm giành một phần trong dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam trị giá 67 tỷ USD của Việt Nam, dự kiến khởi công cuối năm nay. Tô Lâm, như để nhấn mạnh sự chuyển hướng, đã hai lần đi tàu cao tốc Trung Quốc trong chuyến thăm và công khai khen ngợi nó.
Xung quanh các tuyến đường sắt là một kiến trúc hội tụ kinh tế rộng lớn hơn. Hai bên đã ký 32 văn kiện hợp tác trong chuyến thăm, trong khi tuyên bố chung vạch ra kế hoạch về chuỗi cung ứng, hải quan, khoa học công nghệ, hợp tác cấp địa phương và phát triển xuyên biên giới. Tuyên bố cũng nhấn mạnh kết nối giao thông và logistics – phù hợp với xu hướng chung của mối quan hệ: rời xa những khẩu hiệu lớn lao suông mà hướng tới cơ chế vận hành, sản xuất và khả năng chống chịu. Đối với Hà Nội, điều này là hợp lý. Trung Quốc đã là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, và nếu quan hệ này muốn bền vững về chính trị, nó phải mang lại nhiều hơn là một thâm hụt thương mại ngày càng lớn.
Bắc Kinh luôn ca ngợi chủ nghĩa đa phương nhưng thực tế lại rất thích các nước tham gia vào các câu lạc bộ chỉ dành cho thành viên của mình, chứ không phải của siêu cường kia. Về mặt này, các tín hiệu của Tô Lâm rất đáng chú ý. Tuyên bố chung đã nói ấm áp về Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO) và cho biết Hà Nội sẵn sàng duy trì trao đổi về khả năng trở thành đối tác của SCO. Nó cũng tái khẳng định ủng hộ hợp tác trong bốn sáng kiến toàn cầu của Trung Quốc. Với một quốc gia từ lâu vẫn thích giữ sự mơ hồ chiến lược và dùng từ thận trọng, đây là điều đáng chú ý. Hà Nội có thể chưa gia nhập khối Trung Quốc, nhưng ít nhất về ngôn từ, họ đang cởi mở hơn với các lựa chọn thay thế của Trung Quốc khi thế giới ngày càng khó lường.
Tất cả những điều này không có nghĩa là Việt Nam từ bỏ quyền tự chủ chiến lược. Ngược lại hoàn toàn: nó cho thấy Hà Nội đang phòng ngừa mạnh mẽ hơn trong một thế giới hỗn loạn hơn. Một quốc gia nhỏ sống cạnh một cường quốc không cần phải yêu quý cường quốc đó để thắt chặt quan hệ. Họ chỉ cần kết luận rằng môi trường bên ngoài đang trở nên xấu đi và những lực lượng cân bằng cũ ít đáng tin cậy hơn.
Có ba bài học rút ra. Thứ nhất, Trung Quốc ngày càng khéo léo trong việc tùy chỉnh gói đề nghị để làm hài lòng các bên liên quan khác nhau. Với người Việt: ý thức hệ cho những người theo ý thức hệ, cơ sở hạ tầng cho những người thực dụng, và phối hợp an ninh cho cả hai. Thứ hai, ngữ pháp của chiến lược phòng ngừa của Việt Nam đang thay đổi. Nó giờ được thể hiện ít qua khoảng cách hơn mà nhiều qua sự đón nhận có chọn lọc: ngôn từ ấm áp hơn, liên kết thể chế dày đặc hơn, nhưng vẫn nỗ lực giữ khoảng trống để xoay sở. Thứ ba, trong một khu vực bị bất định làm rung chuyển, ảnh hưởng thuộc về không phải cường quốc nào khéo nói lý thuyết đạo đức, mà là cường quốc có thể tài trợ đường sắt, ổn định chuỗi cung ứng và hứa hẹn đảm bảo chính trị mà không đòi hỏi lòng trung thành chính trị. Với Hà Nội, Bắc Kinh đã đưa ra một đề nghị mà họ không thể từ chối.
Về tác giả
Nguyễn Khắc Giang
Fellow thỉnh giảng, Viện ISEAS–Yusof Ishak
Nguyễn Khắc Giang là Fellow thỉnh giảng thuộc Chương trình Nghiên cứu Việt Nam tại Viện ISEAS – Yusof Ishak ở Singapore. Trước đó ông từng là Trưởng đơn vị Nghiên cứu Chính trị tại Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) ở Hà Nội.
Carnegie không có lập trường tổ chức về các vấn đề chính sách công; quan điểm trong bài là của tác giả và không nhất thiết phản ánh quan điểm của Carnegie, nhân viên hoặc ban quản trị.
Ông này viết bài định hướng mê hoặc dân chúng, thế giới và TQ để khẳng định VN trung lập và xoa dịu TQ thôi.
 
Dàn chỉ huy trẻ, được đào tạo bài bản, xem như là hy vọng mới của VNCH chết sạch trận Hạ Lào. Đứt gãy chuỗi mệnh lệnh chỉ huy. Tướng trận còn có mấy mống. Còn lại toàn tướng salon, tướng nhảy đầm, tương buôn lậu, tướng đảo chánh.

Ngồi nói chuyện với mấy ông tham gia trận Hạ Lào, đcm, mấy lão chửi thì thôi rồi. Trận đó xem như gãy mẹ xương sống quân đội VNCH luôn. Đám tình báo ăn hại báo đời.
vkl, ở đâu ra mà nguyên dàn? mỗi Thọ lữ trưởng dù 3, cùng dàn sĩ quan ra hàng. Thiệt hại nói chung cũng đéo bao nhiêu, chủ yếu là trang thiết bị, mà lúc đó Mỹ cho xả láng. Cái chính là tinh thần, và thất bại trong hàng ngũ chỉ huy. Kế hoạch thì Mẽo lập, thực thi thì để Lãm lol, có chị là Cs thực hiện, phối hợp như ccc. Quan trọng hơn là để BV lên tinh thần sau mấy năm chạy chối chết.
 
Thôi tới đây thì hiểu trình độ rồi.
Miễn tiếp.
Hẹ hẹ mày nghĩ VN lệ thuộc vào TQ là sai hoàn toàn nhé. VN đang nương theo Mỹ mà dần dần thoạt khỏi chuỗi cung ứng của TQ để tự sản xuất nguyên vật liệu trong nước đấy. Bây giờ TQ không còn là công xưởng thế giới nữa rồi. Mày sẽ thấy viễn cảnh đó càng rõ trong 10-20 năm tới nữa thôi khi VN xây dựng được chuỗi cung ứng sâu hơn. Mục tiêu phát triển kinh tế của VN không phải như mấy ông lãnh đạo nói công khai đâu mà có mục đích khác đấy mấy ổng giấu thôi không cho dân biết
 
Tao nghĩ đéo ai đủ kiên nhẫn đọc hết để hiểu mày muốn nói gì. Và cả mày nữa, mày có thể tự tóm tắt lại nó mà không cần dùng đến copy-paste hoặc không dùng đến AI không?
Nếu không thì tao làm giúp mày:
"Chính quyền được sinh ra trên nòng súng"! Điều đó đúng tuyệt đối trong mọi chế độ ******** .
Lại một thằng đọc không hiểu, mày tưởng ai đọc cũng không hiểu giống như mày à? mày tưởng ai cũng không đủ kiên nhẫn giống mày à?
 
Trong chiến tranh VN, có một số quyết định đéo hiểu kiểu gì của VNCH
Năm 72, họ đưa sư đoàn 3 tân lập lên trấn đóng tại các căn cứ hiểm yếu của vùng I....rồi chuyện gì đến cũng đến 🤣
Năm 75, mới bị Cs úp sọt mất Ban Mê Thuộc, thì ông Thiệu lại cho rút quân, triệt thoái bỏ luôn cao nguyên trung phần, trong khi các đơn vị ở vùng II, còn nguyên đai nguyên kiện🤣
Chắc mày là dân miền Nam, tao thấy mày đang bực mình và cay cú trách cứ cha ông. Mày thử lựa cái thớt khác rồi đặt giả định VNCH còn tồn tại rồi xem phản ứng của các xàm viên như nào. Tao làm rồi, dựa vào câu trả lời của bọn mày có thể đoán được nếu bọn mày ở thời đó bọn mày cũng sẽ mắc sai lầm y như cha ông. Mày ngồi đây, xem được nhiều thông tin, được đọc lại lịch sử nó sẽ khác với cha ông thời đó. tao nói luôn là thậm chí những thằng cực hữu trong xàm này nếu quay lại sẽ tiếp tục phạm lỗi lầm y chang. Tất cả các câu trả lời đều là cầu hòa, không cần bắc tiến, hoặc giành được miền Bắc cũng đéo sao, sẽ hòa bình vì Trung sợ mẽo,... Tầm này các xàm viên quay về thời đó lại chả bỏ phiếu vội cho đám chính trị gia salon.

Lâu mới thấy pos chân nhân lên bài khai dân trí, đã đọc được một lèo phần một.
 
Chiến tranh Việt Nam là cách gọi của người Mỹ.
Đéo cần đọc cũng biết nội dung bài viết này theo góc nhìn từ 1 thành phần bất mãn, hoặc 1 đứa trẻ sinh ra ở bên thua cuộc rồi
=)))))
Đéo có sự khách quan =>>> Khá là rác.
 
Chắc mày là dân miền Nam, tao thấy mày đang bực mình và cay cú trách cứ cha ông. Mày thử lựa cái thớt khác rồi đặt giả định VNCH còn tồn tại rồi xem phản ứng của các xàm viên như nào. Tao làm rồi, dựa vào câu trả lời của bọn mày có thể đoán được nếu bọn mày ở thời đó bọn mày cũng sẽ mắc sai lầm y như cha ông. Mày ngồi đây, xem được nhiều thông tin, được đọc lại lịch sử nó sẽ khác với cha ông thời đó. tao nói luôn là thậm chí những thằng cực hữu trong xàm này nếu quay lại sẽ tiếp tục phạm lỗi lầm y chang. Tất cả các câu trả lời đều là cầu hòa, không cần bắc tiến, hoặc giành được miền Bắc cũng đéo sao, sẽ hòa bình vì Trung sợ mẽo,... Tầm này các xàm viên quay về thời đó lại chả bỏ phiếu vội cho đám chính trị gia salon.

Lâu mới thấy pos chân nhân lên bài khai dân trí, đã đọc được một lèo phần một.
Nhắc lại để sau này ko mắc sai lầm như vậy nữa🤣
Ở đây ko khóc thương cho VNCH, mà là tiếc nuối cái tương lai mà VNCH dự kiến mang tới
 
Sửa lần cuối:
Nhắc lại để sau này ko mắc sai lầm như vậy nữa🤣
Ở đây ko khóc thương cho VNCH, mà là tiếc nuối cái tương lai mà VNCH dự kiến mang tới
Sai là sai cả đời!
Mỹ đã sai khi chọn Diệm, cụ Diệm lại thêm sai khi cai trị bằng 1 nhóm nhỏ di cư, trấn áp đa số dân Nam bản địa. Mày chống + hay ko chưa cần biết, nhưng mày ở đâu đến, cướp nguồn lợi, ăn trên ngồi trốc với dân bản xứ Nam, là ba má tao chống đã. 10 ông Nam hết 5 ông vô Rừng!!
Cho mầy 100 thằng tướng tài đi nữa đỡ cũng không nổi!
Mà tướng sáng nước cản tý thì lần lượt ngỏm bất đắc kỳ, không bằng cách này thì bằng cách khác như Trí, Hiếu, Thanh, Ân. Nhân dân để lại cho miền nam toàn tướng xịt như Lãm, Phú..
 
Chắc mày là dân miền Nam, tao thấy mày đang bực mình và cay cú trách cứ cha ông. Mày thử lựa cái thớt khác rồi đặt giả định VNCH còn tồn tại rồi xem phản ứng của các xàm viên như nào. Tao làm rồi, dựa vào câu trả lời của bọn mày có thể đoán được nếu bọn mày ở thời đó bọn mày cũng sẽ mắc sai lầm y như cha ông. Mày ngồi đây, xem được nhiều thông tin, được đọc lại lịch sử nó sẽ khác với cha ông thời đó. tao nói luôn là thậm chí những thằng cực hữu trong xàm này nếu quay lại sẽ tiếp tục phạm lỗi lầm y chang. Tất cả các câu trả lời đều là cầu hòa, không cần bắc tiến, hoặc giành được miền Bắc cũng đéo sao, sẽ hòa bình vì Trung sợ mẽo,... Tầm này các xàm viên quay về thời đó lại chả bỏ phiếu vội cho đám chính trị gia salon.

Lâu mới thấy pos chân nhân lên bài khai dân trí, đã đọc được một lèo phần một.
Ko hẳn, Ông Lý Quang Diệu từng nói một câu tao thấy đúng, cs chỉ thành công nơi có dân trí thấp. Rõ ràng là vậy. Singapore đám cs cũng mon men đấy, nhưng bị ông Diệu đập cho sml, một phần dân Sin nhìn thấy được bản chất của cs.
 
Chiến tranh Việt Nam là cách gọi của người Mỹ.
Đéo cần đọc cũng biết nội dung bài viết này theo góc nhìn từ 1 thành phần bất mãn, hoặc 1 đứa trẻ sinh ra ở bên thua cuộc rồi
=)))))
Đéo có sự khách quan =>>> Khá là rác.
Những thớt như này kiểu gì cũng có bò đỏ vào sủa bậy... vui thật
 
Chắc mày là dân miền Nam, tao thấy mày đang bực mình và cay cú trách cứ cha ông. Mày thử lựa cái thớt khác rồi đặt giả định VNCH còn tồn tại rồi xem phản ứng của các xàm viên như nào. Tao làm rồi, dựa vào câu trả lời của bọn mày có thể đoán được nếu bọn mày ở thời đó bọn mày cũng sẽ mắc sai lầm y như cha ông. Mày ngồi đây, xem được nhiều thông tin, được đọc lại lịch sử nó sẽ khác với cha ông thời đó. tao nói luôn là thậm chí những thằng cực hữu trong xàm này nếu quay lại sẽ tiếp tục phạm lỗi lầm y chang. Tất cả các câu trả lời đều là cầu hòa, không cần bắc tiến, hoặc giành được miền Bắc cũng đéo sao, sẽ hòa bình vì Trung sợ mẽo,... Tầm này các xàm viên quay về thời đó lại chả bỏ phiếu vội cho đám chính trị gia salon.

Lâu mới thấy pos chân nhân lên bài khai dân trí, đã đọc được một lèo phần một.
Cái gốc rễ cho bi kịch lịch sử VN từ năm 45 cho đến hết năm 89 khoảng 47 năm gần nửa thế kỷ là VN là một nước lạc hậu ngu muội kém văn minh nên mới có cái nhìn về chính trị quốc tế sai lệch hoàn toàn thành ra ngoại giao yếu kém dẫn đến bị các nước lớn lợi dụng ở cả 2 phía từ cộng xản đến quốc gia làm bãi chiến trường cho chiến tranh ý thức hệ tạo ra cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn và bị ý thức hệ kẹp chặt sau này dẫn đến hàng trăm năm sa đọa mông muội yếu kém
 
Nhiều thằng sai lầm khi cứ mãi phân tích VNCH, tao nói nhiều ở chỗ này rồi. VNCH cũng không phải là chính phủ hợp pháp, nó chả khác gì 1 nước CS version 2 giống như VNDCCH.
Tụi mày muốn bàn thì phải bàn giữa VNDCCH và Chính quyền Quốc gia VN của Bảo Đại.
Bản chất chính quyền VNDCCH không được quốc tế công nhận khi sau war 2 không bầu cử công bằng, 1 quốc hội chỉ có 1 đảng duy nhất, đuổi hết các đảng phái khác đi, tỷ lệ ứng cử lúc nào cũng > 90% thì lấy ai mà tin.
Sau đó tạo thế đã rồi, gạo sống lỡ nấu thành cơm nên ép quốc tế và các tiếng nói đối lập trong nước là ai đánh họ tức là xâm lược VN.
 
Nhiều thằng sai lầm khi cứ mãi phân tích VNCH, tao nói nhiều ở chỗ này rồi. VNCH cũng không phải là chính phủ hợp pháp, nó chả khác gì 1 nước CS version 2 giống như VNDCCH.
Tụi mày muốn bàn thì phải bàn giữa VNDCCH và Chính quyền Quốc gia VN của Bảo Đại.
Bản chất chính quyền VNDCCH không được quốc tế công nhận khi sau war 2 không bầu cử công bằng, 1 quốc hội chỉ có 1 đảng duy nhất, đuổi hết các đảng phái khác đi, tỷ lệ ứng cử lúc nào cũng > 90% thì lấy ai mà tin.
Sau đó tạo thế đã rồi, gạo sống lỡ nấu thành cơm nên ép quốc tế và các tiếng nói đối lập trong nước là ai đánh họ tức là xâm lược VN.
Hẹ hẹ chính vì VNCH và VNDCCH mày thấy giống nhau đó nên ý chí dân tộc muốn thống nhất thời đó là có thật và rất mạnh. Mục tiêu cuối cùng của những người cộng xản bên kia như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp,... cũng như Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và Ngô Đình Cẩn muốn tên nước là VNCH hay tên hiện đại ngày nay là Cộng Hòa VN. Bí mật chung cực của lãnh đạo VN hiện nay đấy mày không tin cũng không sao tao không muốn tranh luận hay thuyết phục mày chuyện này hãy để thời gian trả lời cho 50-60 năm tới.
 
6/ Một số luận điểm khác

Luận điểm: VNCH đàn áp nhân dân miền nam, còn tuyên truyền lê máy chém khắp miền nam nên VNDCCH phải tiến hành chiến tranh.


Một trong những ngụy biện tiêu biểu của tuyên giáo cộng-sản là ngụy biện đánh tráo khái niệm, xuất phát từ tư duy địch-ta, địch làm gì cũng sai, ta làm gì cũng đúng, địch bắn giết ai thì vu cho địch bắn giết nhân dân, đồng bào, ta bắn giết ai thì nói là ta trừng trị bọn phản động phản cách mạng, bọn ăn bơ thừa sữa cặn.
Đây cũng vậy, chính quyền VNCH ra luật 10/59, tức là luật tố cộng diệt cộng, tác động chủ yếu của luật là nhằm vào lực lượng cộng-sản chứ không phải nhằm vào người dân, ngụy biện đánh tráo khái niệm cộng-sản bằng người dân, nhân dân.

Hơn nữa, theo đúng hiệp định Geneve 1954, điều 15, khoản a, thì trong phạm vi thời gian 300 ngày là toàn bộ quân lực, tức binh lính và cán bộ, sỹ quan, thiết bị, hậu cần của các anh VNDCCH, tức lực lượng cộng-sản phải rút về phía bắc vỹ tuyến 17 rồi, cớ sao giờ lại lòi ra vẫn còn ở lãnh thổ người ta để cho người ta “tố cộng, diệt cộng”?
Phía cộng-sản không thể đem cái luận điểm ngây ngô là do bên kia tố cộng diệt cộng nên tiến hành chiến tranh, vì nếu các anh làm đúng như hiệp định Geneve thì chả có binh lính cán bộ cộng-sản nào ở phía nam vĩ tuyến 17, thì họ tố với diệt vào đâu?

Việc họ ghét cộng-sản, không ưa các anh cộng-sản thì họ đuổi đi là quyền của họ, và hơn nữa hoạt động đó đúng theo nội dung hiệp định Geneve (là mời các anh cút hết ra phía bắc vĩ tuyến 17) thì các anh còn thắc mắc nỗi gì.

Luận điểm: Có ai mang bom mang đạn bắn vào nước Mỹ không mà Mỹ mang bom đạn bắn vào VN.

Các anh tuyên giáo DLV quả là có đầu óc khôi hài, các anh tự bịa ra cái luật là anh không bắn Mỹ thì Mỹ nó không được bắn anh, tức là chỉ khi nào anh mang bom mang đạn bắn vào Mỹ thì lúc đó Mỹ nó mới có quyền bắn anh.

Giờ các anh cứ tưởng tượng thế này, các anh vào nhà người ta đánh người ta đồng thời các anh cấm họ hàng, bạn bè của người ta được quyền giúp đỡ nạn nhân đánh lại anh. Các anh lý luận là anh chưa đánh nhóm họ hàng bạn bè kia thì họ không được đánh các anh. Các anh có thấy cái lý luận có trẻ con không? Thực tế có diễn ra như vậy không? Không đâu nhé, các anh xông vào nhà người ta đánh đập hành hung là họ hàng bạn bè nó ra nó đập cho anh bầm dập rồi chứ nó tuân theo luật ở mồm các anh à?

Mỹ cũng vậy, tuy anh chưa mang bom mang đạn bắn vào lãnh thổ của nó, nhưng anh tiến hành chiến tranh đánh bạn bè đồng minh của nó thì nó ngại gì mà không tung chưởng vào mồm anh. Ngay cả luật quốc tế cũng công nhận quyền tự vệ tập thể của các quốc gia.

Luận điểm: Mỹ mang quân vào, mang bom đạn vào bắn phá là xâm lược.

Mỹ có mang quân vào lãnh thổ VNCH, có bang bom đạn ra bắn phá ở lãnh thổ VNDCCH, nhưng các hoạt động chiến tranh đó diễn ra sau khi phía VNDCCH gây chiến trước với đồng minh của Mỹ, nếu phe cộng-sản tố Mỹ mang quân vào xâm lược thì phải tự hỏi nguyên nhân của nó chính là việc phe cộng-sản gây chiến tranh, thậm chí cả khủng bố ở miền nam VN. Trước thời điểm cộng-sản gây chiến thì không có binh lính Mỹ nào ở Vn cả.

Ngược lại, phía bên kia thì quân đội Trung cộng, quân đội bắc triều tiên cũng có mặt ở lãnh thổ miền bắc, số lượng quân trung cộng lên đến vài chục vạn, thậm chí quân trung cộng còn tấn công bắn giết ở lãnh thổ VNCH thì không gọi là xâm lược, thậm chí các anh cộng-sản ca ngợi là sự giúp đỡ to lớn, quý báu, chí tình chí nghĩa.

Kết luận: Cuộc chiến tranh xảy ra hoàn toàn là lỗi cố ý của phía cộng-sản, nhưng như thường lệ, các anh cộng-sản luôn luôn tuyên truyền mình là nạn nhân, bị đàn áp nọ kia chứ các anh vô tội, do giặc Mỹ xâm lược (trước) nên các anh mới bắt buộc phải chống Mỹ cứu nước (sau).

Nhưng thực tế chứng minh các anh cộng-sản ngụy biện đánh tráo nguyên nhân – kết quả, hành vi gây chiến của các anh xảy ra trước (1959-1960) và Mỹ can thiệp bằng bạo lực, quân sự sau (1964-1965).

Luận điểm: VNCH là thuộc địa kiểu mới?

Các anh cộng-sản bịa ra khái niệm thuộc địa kiểu mới và gán ngay cho VNCH, người ta viện trợ, đầu tư kinh tế, hỗ trợ khoa học kỹ thuật để giúp đỡ đồng minh thì các anh vu là thuộc địa kiểu mới.

Thời điểm sau chiến tranh thế giới 2 thì Mỹ nó viện trợ tái thiết khắp nơi, mà trong số đó được hưởng lợi nhất là Tây Âu, Nhật bản, Hàn Quốc…., nhờ có sự chi viện và giúp đỡ của Mỹ mà các nước này dần dần hồi phục và phát triển sau chiến tranh, cho đến nay họ đã bước chân vào cấp độ các nước phát triển trên thế giới. Ấy vậy mà khi Mỹ giúp đỡ VNCH thì lại vu cho là thuộc địa kiểu mới?

Thử hỏi các anh cộng-sản VNDCCH có được các đại ca Liên Xô Trung cộng giúp đỡ không, VNDCCH nhận viện trợ “to lớn, thiết thực, chí tình chí nghĩa” thì có gọi là thuộc địa kiểu mới của các đại ca cộng-sản không?

Luận điểm: Chính quyền VNCH là chính quyền tay sai?

Chính quyền VNCH có treo ảnh bọn lãnh đạo ngoại bang (tổng thống Mỹ, tổng thống Pháp) lên trụ sở hoặc nơi làm việc của cơ quan quyền lực nhà nước không?

Chính quyền VNCH có xin chỉ thị và vâng lệnh Mỹ tiến hành cải cách ruộng đất cướp giết cả trăm nghìn nạn nhân là thường dân vô tội không?

Thủ tướng VNCH có ký công hàm công nhận lãnh thổ VN (cụ thể là quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa) là lãnh thổ của Mỹ hay Pháp không?

Chính quyền VNCH có mang cờ của ngoại bang Mỹ, Pháp về rồi lấy nó làm cờ của VN, còn gọi nó là cờ tổ quốc không?

Chỉ cần trả lời 4 câu hỏi trên là rõ chính quyền nào là chính quyền tay sai, nô lệ.





(hết phần 1)
Với tao sau năm 63 khi Ngô Đình Diệm-Nhu-Cẩn chết là VNCH đã không còn là VNCH nữa rồi mà chỉ là một cái xác vô hồn được điều khiển theo ý Mỹ thôi chứ ngay cả người trong cuộc thời đó như Nguyễn Văn Thiệu hay Nguyễn Cao Kỳ cũng thừa nhận việc này khi quyền hạn kiểm soát quân đội của mấy ổng thực chất là theo ý Mỹ điều động phân phối chứ có được độc lập như thời Ngô Đình Diệm đâu dù có cố vấn Mỹ kiềm kẹp nhưng quyền quyết định chiến trường cuối cùng vẫn do người Việt quyết định chứ không phải người Mỹ. Mỹ cho mấy ổng đệ nhị cộng hòa quyền tự chủ quản lý kinh tế-giáo dục-y tế-xã hội thôi chứ ngân sách năng lượng hoàn toàn lệ thuộc vào Mỹ thì bị Mỹ thao túng lôi vào cuộc chiến chống Cộng thôi khi miền Bắc leo thang và Mỹ quyết định nhảy vào. Ban đầu Kennedy chỉ muốn can thiệp nhiều hơn bằng cố vấn quân sự thôi chứ không muốn đưa quân vào nhưng cái chết của Kennedy khiến nước Mỹ nhảy vào theo. Năm 1963 là bước ngoặt cho mọi chuyện đã rồi không thể vãn hồi được.
 
  • Vodka
Reactions: pos
Phần 1: Khởi đầu cuộc chiến

Tuyên giáo đảng cộng-sản vẫn hay tuyên truyền đây là cuộc chiến mà phía vndcch chống lại Mỹ xâm lược, gọi là “kháng chiến chống Mỹ cứu nước”. Tiêu biểu là hình ảnh cô giáo dạy lịch sử trên lớp mà còn khẳng định với học sinh đây là cuộc chiến chống Mỹ xâm lược, không cho học sinh không được gọi bằng bất cứ cái tên nào khác.
Phần này ta sẽ xem xét đến các yếu tố để đánh giá về bản chất cuộc chiến.

1/ Luật pháp quốc tế

Trước hết, người viết sẽ nhắc lại về nguyên tắc trong luật pháp quốc tế một cách rõ ràng nhất, khi nào thì một quốc gia được tiến hành chiến tranh một cách hợp pháp, có ba trường hợp như sau:

Trường hợp 1: Có trong tay nghị quyết của hội đồng bảo an về sử dụng vũ lực (điều 42 hiến chương). Trường hợp này giống như kiểu anh có trong tay lệnh truy nã của tòa án, anh thoải mái bắt giữ đối tượng thậm chí khống chế vô hiệu hóa nếu đối tượng chống lại mà không sợ bị tội.
Ví dụ trường hợp Iraq bị nghị quyết của hội đồng bảo an là một lô các nước vào đấm cho không trượt phát nào

Trường hợp 2: Anh bị đối phương tiến hành chiến tranh vào lãnh thổ anh trước thì anh có quyền phát động chiến tranh tự vệ (điều 51 hiến chương), giống như kiểu người ta đánh anh thì anh có quyền đánh trả để tự vệ.
Ví dụ Ukraine phát động chiến tranh chống lại Nga là tự vệ hợp pháp, do Nga đã tiến hành chiến tranh xâm lược trước vào lãnh thổ Ukraine

Trường hợp 3: Bạn bè, đồng minh của anh bị đối phương tiến hành chiến tranh, tấn công vào lãnh thổ thì anh được quyền giúp đỡ bạn bè đồng minh của anh tự vệ, phát động chiến tranh chống lại đối phương (điều 51 hiến chương).
Ví dụ tiêu biểu là khối quân sự NATO họ có điều luật phòng thủ tập thể, nếu 1 nước bị đối phương tấn công là cả khối sẽ lao vào phát động chiến tranh tự vệ chống lại đối phương. Mỹ đã áp dụng điều khoản này để yêu cầu các nước đồng minh chung tay đập Apghanistan sau khi bị khủng bố tấn công “trước”.

Trường hợp 2 và 3 theo điều 51 hiến chương LHQ xác định rằng bên nào phát động chiến tranh trước là bên đó sai trước cái đã, bên phát động chiến tranh sau thì hợp pháp vì họ xuất hiện quyền tự vệ.

Trong chiến tranh VN, thì không có nghị quyết nào của HĐBA LHQ, vậy nếu suy sét thì chỉ có cách theo điều 51 hiến chương, tức là trường hợp 2 hoặc 3 kể trên.

2/ VNDCCH phát động chiến tranh.

Tình hình VN từ sau 1954
Từ sau chiến tranh đông dương lần 1 kết thúc bằng hiệp định Geneve 1954 về kết thúc chiến tranh và lập lại hòa bình ở VN, đất nước VN chia làm hai miền và cơ bản đạt được trạng thái hòa bình theo hiệp định. Hai miền đã thành lập hai quốc gia theo hai phe khác nhau, miền bắc là VNDCCH theo phe cộng-sản do Liên Xô đứng đầu, miền nam là VNCH theo phe tư bản do Mỹ đứng đầu.

Tại sao đang trong trạng thái hòa bình mà lại có chiến tranh, bên nào phát động chiến tranh trước?
Phe cộng-sản VNDCCH đã chuẩn bị đường lối, học thuyết và các hoạt động chiến tranh từ khi hiệp định Geneve còn chưa ráo mực, việc ký hiệp định chỉ là một giai đoạn nghỉ để chuẩn bị cho cuộc chiến tranh lớn hơn, khốc liệt hơn.

Năm 1956, Lê Duẩn soạn thảo đề cương cách mạng miền nam, nội dung cốt lõi là sẽ sử dụng bạo lực cách mạng tại miền nam VN.

Năm 1959, đảng cộng-sản thông qua nghị quyết 15, khẳng định sử dụng bạo lực cách mạng, đấu tranh vũ trang ở miền nam VN, trích dẫn:
Nghị quyết 15 khẳng định: nhiệm vụ cơ bản của cách mạng miền Nam là giải phóng miền Nam; nhiệm vụ trước mắt là đánh đổ tập đoàn thống trị Ngô Đình Diệm, tay sai của đế quốc Mỹ; phương pháp cách mạng và phương thức đấu tranh là dùng bạo lực cách mạng, từ đấu tranh chính trị tiến lên kết hợp đấu tranh chính trị và đấu tranh vũ trang; dự kiến xu hướng phát triển từ đồng khởi của nhân dân tiến lên cuộc đấu tranh vũ trang trường kỳ.
https://luutruvn.com/nghi-quyet-15-voi-cach-mang-mien-nam-nam-1959/

Cũng trong năm 1959 thì phía VNDCCH đã tổ chức ngay việc đưa cán bộ, binh lính, vũ khí từ bắc vào nam, trích dẫn:
Đoàn công tác quân sự đặc biệt (Đoàn 559) được thành lập với nhiệm vụ mở đường giao thông quân sự vào miền Nam dọc theo dãy Trường Sơn2. Vì vậy, mà con đường được mang tên đường Hồ Chí Minh - đường Trường Sơn (đường 559). Đồng chí Võ Bẩm được giao nhiệm vụ tổ chức và phụ trách Đoàn 559, mở đường vận chuyển vũ khí và những hàng hoá cần thiết, đưa đón cán bộ, bộ đội hành quân vào chiến trường miền Nam.
https://tapchilichsudang.vn/duong-h...-son-trong-khang-chien-chong-my-cuu-nuoc.html

Năm 1960 thì diễn ra các trận đánh đầu tiên tấn công VNCH, trích dẫn
Ngày 17/1/1960, tại Bến Tre cuộc “đồng khởi” nổ ra ở 3 xã điểm (Định Thủy, Bình Khánh và Phước Hiệp) rồi lan nhanh ra toàn huyện, hàng vạn quần chúng nhân dân xuống đường vũ trang, quét sạch các tổ chức kìm kẹp của địch, chỉ trong tuần lễ đầu “nhân dân 47 xã đã đồng loạt nổi dậy đập tan bộ máy kìm kẹp của địch, giải phóng 150 ấp, bức rút 47 đồn bốt, giết 300 tên”(6).
Các thôn được giải phóng đã tổ chức Đại hội nông dân, tịch thu ruộng đất chia cho dân cày, thanh niên tham gia lực lượng vũ trang cách mạng. Ngày 26/1/1960, tại Tua Hai, ta nổ súng tấn công địch, diệt 500 tên địch, bắt 500 tên, thu hồi hàng nghìn súng… Chiến thắng này cổ vũ mạnh mẽ nhân dân Nam Bộ vùng dậy giành chính quyền.

https://lyluanchinhtrivatruyenthong...-gin-luc-luong-sang-the-tien-cong-p26974.html
Mày quên Bắc Việt và Nam Việt từng đi đêm với nhau bỏ qua LX-Mỹ và TQ để hiệp thương thống nhất trong hòa bình rồi đấy sao mà tổng thống lừng danh nước Pháp Charles De Gaulle và đại sứ Ba Lan Maneli làm trung gian và có cuộc gặp bí mật giữa Ngô Đình Nhu và Phạm Hùng-Nguyễn Văn Linh nhưng cuối cùng Mỹ can thiệp lật đổ Ngô Đình Diệm mới dẫn đến kế hoạch này bị thất bại và mọi chuyện sau đó là lịch sử không thể vãn hồi được
 
Nhiều thằng sai lầm khi cứ mãi phân tích VNCH, tao nói nhiều ở chỗ này rồi. VNCH cũng không phải là chính phủ hợp pháp, nó chả khác gì 1 nước CS version 2 giống như VNDCCH.
Tụi mày muốn bàn thì phải bàn giữa VNDCCH và Chính quyền Quốc gia VN của Bảo Đại.
Bản chất chính quyền VNDCCH không được quốc tế công nhận khi sau war 2 không bầu cử công bằng, 1 quốc hội chỉ có 1 đảng duy nhất, đuổi hết các đảng phái khác đi, tỷ lệ ứng cử lúc nào cũng > 90% thì lấy ai mà tin.
Sau đó tạo thế đã rồi, gạo sống lỡ nấu thành cơm nên ép quốc tế và các tiếng nói đối lập trong nước là ai đánh họ tức là xâm lược VN.
Cả 2 đều ko đc quốc tế thừa nhận, ok fine
Câu hỏi là vậy thì tại sao VNCH phải tuân thủ luật quốc tế, trong khi bọn CS lại ỉa mẹ lên mấy thứ đó🤣
Rõ ràng ngta ko thể tiêu diệt CS nếu 1 tay bị trói bởi cái gọi là công pháp quốc tế hay pháp luật gì gì đó🤣
Bởi kẻ thù của họ, lũ CS, ko phải là con người, chúng là lũ thú vật đội lốt 🤣
 
Ông già tml này lính bộ binh sư đoàn 1 huh 🤣
Ông già t sửa động cơ phản lực của máy bay trong sân bay. Làm ở các sân bay Đà Nẵng Quảng Ngãi Huế, ở từ 72-75. 19-4-1975 ông già t nghỉ phép về nhà, lúc lên Cần Thơ chuẩn bị bay ra ngoải thì hay tin ở ngoải thất thủ nên máy bay k ra nữa.
 

Có thể bạn quan tâm

Top