Live Chính thức đã có phim dở nhất trong 4 phim tết. Mùi phở như con cặc cái đéo gì cũng chuẩn vị bắc kỳ. Một bộ phim nịnh bợ

supercat

Hạt giống tầm thần
"Mùi phở" sẽ là phim nịnh bợ thua te tua vì những lý do rất dễ thấy

Nói thiệt! Xưa nay chưa ai nói mùi phở thơm hay mùi phở dễ chiu. Chạy ngang quán phở nghe mùi phở hăng hăng rất khó chịu. Vì con bò có mùi hôi hôi, dù bỏ thuốc Bắc vô nước lèo cho bớt mùi hôi của bò, nhưng quán phở vẫn có mùi hăng hắc của mỡ bò.

Thứ 1 là bê nguyên xi e kip của "Bắc Bling" trong nhạc phim. Nghe nhạc phim là đã khó chịu, cái thứ nhạc í a í e tè le hột me, mới vô hát vầy khi ca ngợi một ông bán phở:

"Cả đời sấp ngửa đứng ngồi..."

Ai viết một câu rất vô nghĩa, vô duyên, không hiểu hết văn hoá.

Trong dân gian có chuyện sấp ngửa. Gieo quẻ âm dương là cách bói toán dùng hai đồng hoặc nhiều đồng tiền xưa lắc trong mu rùa. Đồng tiền tròn, giữa có lỗ rộng có thể xâu tiền thành dây.

Mặt trên có khắc chữ Hán gọi là mặt ngửa tức mặt “âm”. Một mặt phẳng còn lợi làm sấp là mặt”dương”. Ngửa là âm, tức tư thế nằm khi làm tình của người đờn bà. Sấp là dương là tư thế nằm trên khi động phòng của đàn ông.

"Cả đời sấp ngửa đứng ngồi..." ca ngợi ông bán phở nên hiểu kiểu gì? Ông này đa hệ, làm đàn ông hay đàn bà đều được hả?

Cả đời sấp ngửa đứng ngồi là ông này làm đ tứ phương hả?

Cả đời sấp ngửa đứng ngồi nếu ca ngợi cá nhân Xuân Hinh thì đúng vì ông này nam nữ bất phân ở ngoài đời khi giả gái cũng rất bản năng. Nhưng ca ngợi ông bán phở trên phim thì không đúng ngữ cảnh.

"Mùi phở" là phim có hai nhân vật chánh là Xuân Hinh và Thu Trang, Xuân Hinh eo éo giọng Bắc và Thu Trang ong óng giọng Nam, mà hai cái miệng của hai diễn viên này nổi tiếng là không có sạch khi diễn hài.

Cái sai lầm chí tử của người sản xuất là nghĩ rằng phở là món rất phổ biến thuộc về "đại diện" cho ẩm thực dân tộc Việt Nam, đó là sự sai lầm trầm trọng.

Ông Kim Jin Geun nói:

"20 năm trước, không ai biết kim chi là gì. Tuy nhiên, đến hiện tại, kim chi đã trở thành một biểu tượng toàn cầu cho văn hóa của Hàn Quốc.

Điều đó chứng minh Hàn Quốc không chỉ mạnh về mặt kinh tế mà còn mạnh về việc lan tỏa văn hóa qua từng khung hình nghệ thuật. Đặc biệt hơn nữa, giới trẻ Hàn Quốc vô cùng tự hào về "nguồn" của mình.

Khi tôi đặt chân đến Việt Nam, tôi nhận ra một tiềm năng tương tự. Việt Nam không chỉ có nền văn hóa - ẩm thực đa dạng mà còn có bề dày lịch sử cùng niềm tự hào dân tộc to lớn.

Tôi đặc biệt tin rằng, tất cả quý vị đều có khả năng lan tỏa văn hóa Việt qua những thước phim của Mùi phở. Đó cũng chính là lý do vì sao tôi và Lotte Entertainment lựa chọn đồng hành cùng Mùi phở".

Người sản xuất "Mùi phở" quên rằng Việt Nam chia hai miền Nam và Bắc rất sâu đậm về ẩm thực. Phở không bao giờ là món phổ biến hay đại diện cho ẩm thực "dân tộc" của Miền Nam Việt Nam.

Trong ẩm thực Miền Nam và Sài Gòn xét số lượng quán xá và người ăn thì hủ tíu là món vua, sau là cơm tấm sườn bì chả, bánh mì thịt, bún bò, tiếp là cháo lòng, nữa là bún riêu cùng bánh canh, bún thịt nướng, còn phở thứ 6 thứ 7.

Nhắc ẩm thực Sài Gòn thì phở kiểu Nam luôn luôn át phở Bắc. Nếu so với hủ tíu gõ thôi thì phở cũng lép vế rồi.

Vì sao người Miền Nam không ca ngợi phở trên trời như người Bắc? Vì Miền Nam có quá nhiều món ngon hơn phở nhiều lần.

Như đã nói, phở đứng thứ 6 thứ 7, thua hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, bánh canh, cháo lòng, bún thịt nướng và bún bò Huế.

Vậy tại sao cứ tâng phở lên trời, giống như phở là món thanh cao ngon nhứt, làm phở um sùm vậy? Làm Tây cứ nghĩ dân Việt Nam chỉ có phở nhét vô miệng vậy?

Vì người ta cho rằng phở có bà con với "anh cả" đang cai trị VN đang nắm hết thảy mọi thứ. Chẳng thơm cũng thể hoa nhài mà!

Có những món nổi tiếng chưa chắc thực tế, thí dụ như sushi. Ai cũng nói sushi là người Nhựt lấy làm đại diện cho họ. nhưng thực tế không phải người Nhựt nào cũng ăn sushi, họ không ăn nó hàng ngày như nhiều người nghĩ.

Phở không thể đại diện cho Việt Nam, càng không thể đại diện cho Miền Nam vì chắc gì dân Miền Nam hay Sài Gòn đã thích và ăn nó hết đâu?

Cho luôn Miền Bắc, chắc gì quán phở nhiều hơn quán bánh cuốn? Chắc gì dân Miền Bắc ăn phở hết?

Như đã nói, phở có thời nhờ "anh cả" dùng chánh trị tuyên truyền lăng xê món mà ảnh nghĩ là món "gia truyền" hương hoả đặc sắc nhà riêng của ảnh.

Và có kẽ nịnh bợ, nịnh bất chấp sĩ diện, như ông Kim Jin Geun làm "Mùi phở" và quì lạy sống khán giả Hà Nội cầu khẩn hãy bỏ tiền coi phim của ông. Sai lầm rồi cha nội!

Dân Hà Nội, dân Miền Bắc chưa bao giờ quyết định phim sẽ thắng trong mùa tết, họ không có bỏ tiền ra, họ thích coi chùa như kiểu MV Bắc Bling thì đông vì free, còn bỏ tiền thì khỏi.

Sai lầm nữa là lạy sống người của ông Kim Jin Geun, đã nịnh rồi mà còn kém hiểu văn hoá Việt Nam. Người Việt chỉ lạy Trời Đất, lạy tổ tiên, lạy Vua, lạy cha mẹ khi thượng thọ. Còn ngoài ra quì lạy người sống là trù nó chết.

Kim Jin Geun quì lạy giữa rạp phim nhìn không ra gì.

"Mùi phở" sẽ thua, muốn nịnh bợ thì ông phải làm phim "Mùi mắm tôm".

Bốc phở lên tới mức thiên hạ thấy thừa câu chữ. Nhìn kỳ cục.

Như kiểu trồng vài cây hoa sữa còn tạm ổn, trồng đầy nhóc hoa sữa thì cả phố bỏ chạy vì nhiều quá nhiều cái "thơm" sẽ thành cái "không thơm".

Thực tế Sài Gòn mới là thủ đô món phở.

Tạp chí du lịch nổi tiếng của Anh Time Out ngày 29/5/2024 công bố 20 thành phố có ẩm thực ngon nhứt thế giới. Trong đó, Sài Gòn là đại diện của Việt Nam được nhắc đến trong danh sách và xếp thứ 4. Trong bảng sắp hạng của Time Out, Sài Gòn ở vị trí số 4 với món nhứt định phải ăn là phở.

Theo Time Out, món nên ăn khi đến Sài Gòn là phở. Sài Gòn còn có nhiều món ăn khác được giới thiệu như bánh mì thịt, cơm tấm, các loại bánh ở các quán ăn hay trong các khu chợ, hết thảy đều ngon và vừa túi tiền.

Michelin vừa rồi giới thiệu tới 8 quán phở ở Sài Gòn. Điều này là không công bằng khi ẩm thực Sài Gòn còn hàng hà món ngon khác rất nổi tiếng.

Nhưng báo chí viết rằng: ”TP.HCM không phải quê hương của phở nhưng có tới 8 quán phở được Michelin Guide chọn” thì chưa chắc chính xác. Phở chưa chắc có quê hương ở Miền Bắc.

Phở Sài Gòn đã lấn át phở Hà Nội, Phở Nam lấn át phở Bắc, đó là sự thực.

Nhưg phở không làm lại hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, cháo lòng, bánh canh, bún bó Huế. Và phở cũng thua bún riêu Sài Gòn.

Xài truyền thông ca ngợi phở, đẩy phở lên trời, nhưng đi khắp Sài Gòn và Miền Nam mà coi, người ta vẫn chuộng ăn hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, bún bò, bánh canh, bún riêu, cháo lòng hơn phở.

Nhiều người sẽ nói lại nói "vùng miền" khi bàn ẩm thực.

Nhưng chuyện đẩy phở lên nóc nhà đã có yếu tố vùng miền trong đó từ lâu rồi, thậm chí có yếu tố chánh trị trong đó, nói ra cũng chẳng có gì phải ngại, cứ sự thực mà nói.

- Nguyễn Gia Việt -

MAkKex.jpeg
 
Phở là quốc hồn quốc túy của dân tộc.
Phở được bán ở Hàn Quốc, có cô lãi 700tr VNĐ/tháng nhờ bán phở.
Mùi phở không phải mùi phở, mà là phim về ông Mùi bán phở.
Thằng viết bài chưa xem phim, cũng không xem giới thiệu, chém gió vớ vẩn, nhục nhã ấu trĩ, và thằng tha về cũng không kém phần thiếu hiểu biết.
 
Phở là quốc hồn quốc túy của dân tộc.
Phở được bán ở Hàn Quốc, có cô lãi 700tr VNĐ/tháng nhờ bán phở.
Mùi phở không phải mùi phở, mà là phim về ông Mùi bán phở.
Thằng viết bài chưa xem phim, cũng không xem giới thiệu, chém gió vớ vẩn, nhục nhã ấu trĩ, và thằng tha về cũng không kém phần thiếu hiểu biết.
Bao nhiêu tên đéo đặt lại đặt là Mùi , rồi mang gắn với phở :)) -
ý đồ nghệ thuật thật chuẩn vị nhưng đéo thâm thuý sâu cay chút nào .
Bởi nếu nói về ông Mùi bán phở thì dkm đặt tên là Phở Mùi để phân biệt mà phở mùi thì là phở dê hay phở bò =))
Thôi dkm năm nay năm con ngọ - mùi thì để sang năm đi :vozvn (1):
 
Phim dở chỗ nào đéo nói, toàn hằn học phở nam, phở bắc, đòi công bằng cho hủ tíu, cơm tấm. =))
Đúng thói nhỏ nhen, hằn học của mấy thằng "phóng khoáng". Thằng làm phim nó bỏ tiền, nó thích ăn cái đéo gì thì nó làm phim cái đó, nó dân bắc thì nó làm phở bắc. Thích phở nam, hủ tíu, cơm tấm thì bỏ tiền ra mà làm phim, có vậy cũng cay cú :-j
 
Phở gốc là Pot au Feu là thứ đồ hầm thập cẩm bét bảng của mấy thằng lính Pháp. Mấy ông An Nam đói ăn bê thêm cái sợi phở từ bún cải biên vào cho chắc dạ, thêm thịt chất lượng thấp từ con bò vàng gầy rộc vào thế là thành Cuốc Hồn Cuốc Túy - Phở. Nên tâng bốc chỉ được thế thôi chứ phở sao trội hơn cơm tấm, bún bò, miến ngan... được.
Xem cái phim củ Lồn kia thì thấy Xuân Hinh vẫn thua Xuân Hạ.
 
Phở gốc là Pot au Feu là thứ đồ hầm thập cẩm bét bảng của mấy thằng lính Pháp. Mấy ông An Nam đói ăn bê thêm cái sợi phở từ bún cải biên vào cho chắc dạ, thêm thịt chất lượng thấp từ con bò vàng gầy rộc vào thế là thành Cuốc Hồn Cuốc Túy - Phở. Nên tâng bốc chỉ được thế thôi chứ phở sao trội hơn cơm tấm, bún bò, miến ngan... được.
Xem cái phim củ lồn kia thì thấy Xuân Hinh vẫn thua Xuân Hạ.
cọng phở bắc mới đúng là cọng hủ tíu người hoa
 
"Mùi phở" sẽ là phim nịnh bợ thua te tua vì những lý do rất dễ thấy

Nói thiệt! Xưa nay chưa ai nói mùi phở thơm hay mùi phở dễ chiu. Chạy ngang quán phở nghe mùi phở hăng hăng rất khó chịu. Vì con bò có mùi hôi hôi, dù bỏ thuốc Bắc vô nước lèo cho bớt mùi hôi của bò, nhưng quán phở vẫn có mùi hăng hắc của mỡ bò.

Thứ 1 là bê nguyên xi e kip của "Bắc Bling" trong nhạc phim. Nghe nhạc phim là đã khó chịu, cái thứ nhạc í a í e tè le hột me, mới vô hát vầy khi ca ngợi một ông bán phở:

"Cả đời sấp ngửa đứng ngồi..."

Ai viết một câu rất vô nghĩa, vô duyên, không hiểu hết văn hoá.

Trong dân gian có chuyện sấp ngửa. Gieo quẻ âm dương là cách bói toán dùng hai đồng hoặc nhiều đồng tiền xưa lắc trong mu rùa. Đồng tiền tròn, giữa có lỗ rộng có thể xâu tiền thành dây.

Mặt trên có khắc chữ Hán gọi là mặt ngửa tức mặt “âm”. Một mặt phẳng còn lợi làm sấp là mặt”dương”. Ngửa là âm, tức tư thế nằm khi làm tình của người đờn bà. Sấp là dương là tư thế nằm trên khi động phòng của đàn ông.

"Cả đời sấp ngửa đứng ngồi..." ca ngợi ông bán phở nên hiểu kiểu gì? Ông này đa hệ, làm đàn ông hay đàn bà đều được hả?

Cả đời sấp ngửa đứng ngồi là ông này làm đ tứ phương hả?

Cả đời sấp ngửa đứng ngồi nếu ca ngợi cá nhân Xuân Hinh thì đúng vì ông này nam nữ bất phân ở ngoài đời khi giả gái cũng rất bản năng. Nhưng ca ngợi ông bán phở trên phim thì không đúng ngữ cảnh.

"Mùi phở" là phim có hai nhân vật chánh là Xuân Hinh và Thu Trang, Xuân Hinh eo éo giọng Bắc và Thu Trang ong óng giọng Nam, mà hai cái miệng của hai diễn viên này nổi tiếng là không có sạch khi diễn hài.

Cái sai lầm chí tử của người sản xuất là nghĩ rằng phở là món rất phổ biến thuộc về "đại diện" cho ẩm thực dân tộc Việt Nam, đó là sự sai lầm trầm trọng.

Ông Kim Jin Geun nói:

"20 năm trước, không ai biết kim chi là gì. Tuy nhiên, đến hiện tại, kim chi đã trở thành một biểu tượng toàn cầu cho văn hóa của Hàn Quốc.

Điều đó chứng minh Hàn Quốc không chỉ mạnh về mặt kinh tế mà còn mạnh về việc lan tỏa văn hóa qua từng khung hình nghệ thuật. Đặc biệt hơn nữa, giới trẻ Hàn Quốc vô cùng tự hào về "nguồn" của mình.

Khi tôi đặt chân đến Việt Nam, tôi nhận ra một tiềm năng tương tự. Việt Nam không chỉ có nền văn hóa - ẩm thực đa dạng mà còn có bề dày lịch sử cùng niềm tự hào dân tộc to lớn.

Tôi đặc biệt tin rằng, tất cả quý vị đều có khả năng lan tỏa văn hóa Việt qua những thước phim của Mùi phở. Đó cũng chính là lý do vì sao tôi và Lotte Entertainment lựa chọn đồng hành cùng Mùi phở".

Người sản xuất "Mùi phở" quên rằng Việt Nam chia hai miền Nam và Bắc rất sâu đậm về ẩm thực. Phở không bao giờ là món phổ biến hay đại diện cho ẩm thực "dân tộc" của Miền Nam Việt Nam.

Trong ẩm thực Miền Nam và Sài Gòn xét số lượng quán xá và người ăn thì hủ tíu là món vua, sau là cơm tấm sườn bì chả, bánh mì thịt, bún bò, tiếp là cháo lòng, nữa là bún riêu cùng bánh canh, bún thịt nướng, còn phở thứ 6 thứ 7.

Nhắc ẩm thực Sài Gòn thì phở kiểu Nam luôn luôn át phở Bắc. Nếu so với hủ tíu gõ thôi thì phở cũng lép vế rồi.

Vì sao người Miền Nam không ca ngợi phở trên trời như người Bắc? Vì Miền Nam có quá nhiều món ngon hơn phở nhiều lần.

Như đã nói, phở đứng thứ 6 thứ 7, thua hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, bánh canh, cháo lòng, bún thịt nướng và bún bò Huế.

Vậy tại sao cứ tâng phở lên trời, giống như phở là món thanh cao ngon nhứt, làm phở um sùm vậy? Làm Tây cứ nghĩ dân Việt Nam chỉ có phở nhét vô miệng vậy?

Vì người ta cho rằng phở có bà con với "anh cả" đang cai trị VN đang nắm hết thảy mọi thứ. Chẳng thơm cũng thể hoa nhài mà!

Có những món nổi tiếng chưa chắc thực tế, thí dụ như sushi. Ai cũng nói sushi là người Nhựt lấy làm đại diện cho họ. nhưng thực tế không phải người Nhựt nào cũng ăn sushi, họ không ăn nó hàng ngày như nhiều người nghĩ.

Phở không thể đại diện cho Việt Nam, càng không thể đại diện cho Miền Nam vì chắc gì dân Miền Nam hay Sài Gòn đã thích và ăn nó hết đâu?

Cho luôn Miền Bắc, chắc gì quán phở nhiều hơn quán bánh cuốn? Chắc gì dân Miền Bắc ăn phở hết?

Như đã nói, phở có thời nhờ "anh cả" dùng chánh trị tuyên truyền lăng xê món mà ảnh nghĩ là món "gia truyền" hương hoả đặc sắc nhà riêng của ảnh.

Và có kẽ nịnh bợ, nịnh bất chấp sĩ diện, như ông Kim Jin Geun làm "Mùi phở" và quì lạy sống khán giả Hà Nội cầu khẩn hãy bỏ tiền coi phim của ông. Sai lầm rồi cha nội!

Dân Hà Nội, dân Miền Bắc chưa bao giờ quyết định phim sẽ thắng trong mùa tết, họ không có bỏ tiền ra, họ thích coi chùa như kiểu MV Bắc Bling thì đông vì free, còn bỏ tiền thì khỏi.

Sai lầm nữa là lạy sống người của ông Kim Jin Geun, đã nịnh rồi mà còn kém hiểu văn hoá Việt Nam. Người Việt chỉ lạy Trời Đất, lạy tổ tiên, lạy Vua, lạy cha mẹ khi thượng thọ. Còn ngoài ra quì lạy người sống là trù nó chết.

Kim Jin Geun quì lạy giữa rạp phim nhìn không ra gì.

"Mùi phở" sẽ thua, muốn nịnh bợ thì ông phải làm phim "Mùi mắm tôm".

Bốc phở lên tới mức thiên hạ thấy thừa câu chữ. Nhìn kỳ cục.

Như kiểu trồng vài cây hoa sữa còn tạm ổn, trồng đầy nhóc hoa sữa thì cả phố bỏ chạy vì nhiều quá nhiều cái "thơm" sẽ thành cái "không thơm".

Thực tế Sài Gòn mới là thủ đô món phở.

Tạp chí du lịch nổi tiếng của Anh Time Out ngày 29/5/2024 công bố 20 thành phố có ẩm thực ngon nhứt thế giới. Trong đó, Sài Gòn là đại diện của Việt Nam được nhắc đến trong danh sách và xếp thứ 4. Trong bảng sắp hạng của Time Out, Sài Gòn ở vị trí số 4 với món nhứt định phải ăn là phở.

Theo Time Out, món nên ăn khi đến Sài Gòn là phở. Sài Gòn còn có nhiều món ăn khác được giới thiệu như bánh mì thịt, cơm tấm, các loại bánh ở các quán ăn hay trong các khu chợ, hết thảy đều ngon và vừa túi tiền.

Michelin vừa rồi giới thiệu tới 8 quán phở ở Sài Gòn. Điều này là không công bằng khi ẩm thực Sài Gòn còn hàng hà món ngon khác rất nổi tiếng.

Nhưng báo chí viết rằng: ”TP.HCM không phải quê hương của phở nhưng có tới 8 quán phở được Michelin Guide chọn” thì chưa chắc chính xác. Phở chưa chắc có quê hương ở Miền Bắc.

Phở Sài Gòn đã lấn át phở Hà Nội, Phở Nam lấn át phở Bắc, đó là sự thực.

Nhưg phở không làm lại hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, cháo lòng, bánh canh, bún bó Huế. Và phở cũng thua bún riêu Sài Gòn.

Xài truyền thông ca ngợi phở, đẩy phở lên trời, nhưng đi khắp Sài Gòn và Miền Nam mà coi, người ta vẫn chuộng ăn hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, bún bò, bánh canh, bún riêu, cháo lòng hơn phở.

Nhiều người sẽ nói lại nói "vùng miền" khi bàn ẩm thực.

Nhưng chuyện đẩy phở lên nóc nhà đã có yếu tố vùng miền trong đó từ lâu rồi, thậm chí có yếu tố chánh trị trong đó, nói ra cũng chẳng có gì phải ngại, cứ sự thực mà nói.

- Nguyễn Gia Việt -

MAkKex.jpeg
Hay mà @phikong77

@Phong Thấp @jacky xuat
 
Thằng @sauna quỳ lạy ngu Lồn vì nó nghĩ phở là món ăn duy nhất, tưởng VN là nền ẩm thực giống như cái nền ẩm thực cùi bắp HQ chỉ có mỗi cái kimchi .
 
Thằng @sauna quỳ lạy ngu lồn vì nó nghĩ phở là món ăn duy nhất, tưởng VN là nền ẩm thực giống như cái nền ẩm thực cùi bắp HQ chỉ có mỗi cái kimchi .

Người viết bài này là nhà phê bình phim sao? Đây không phải là phê bình mà chỉ là công kích, chê bai. Bài viết có trình độ quá thấp.
 
Phim dở chỗ nào đéo nói, toàn hằn học phở nam, phở bắc, đòi công bằng cho hủ tíu, cơm tấm. =))
Đúng thói nhỏ nhen, hằn học của mấy thằng "phóng khoáng". Thằng làm phim nó bỏ tiền, nó thích ăn cái đéo gì thì nó làm phim cái đó, nó dân bắc thì nó làm phở bắc. Thích phở nam, hủ tíu, cơm tấm thì bỏ tiền ra mà làm phim, có vậy cũng cay cú :-j
Rác.
 
"Mùi phở" sẽ là phim nịnh bợ thua te tua vì những lý do rất dễ thấy

Nói thiệt! Xưa nay chưa ai nói mùi phở thơm hay mùi phở dễ chiu. Chạy ngang quán phở nghe mùi phở hăng hăng rất khó chịu. Vì con bò có mùi hôi hôi, dù bỏ thuốc Bắc vô nước lèo cho bớt mùi hôi của bò, nhưng quán phở vẫn có mùi hăng hắc của mỡ bò.

Thứ 1 là bê nguyên xi e kip của "Bắc Bling" trong nhạc phim. Nghe nhạc phim là đã khó chịu, cái thứ nhạc í a í e tè le hột me, mới vô hát vầy khi ca ngợi một ông bán phở:

"Cả đời sấp ngửa đứng ngồi..."

Ai viết một câu rất vô nghĩa, vô duyên, không hiểu hết văn hoá.

Trong dân gian có chuyện sấp ngửa. Gieo quẻ âm dương là cách bói toán dùng hai đồng hoặc nhiều đồng tiền xưa lắc trong mu rùa. Đồng tiền tròn, giữa có lỗ rộng có thể xâu tiền thành dây.

Mặt trên có khắc chữ Hán gọi là mặt ngửa tức mặt “âm”. Một mặt phẳng còn lợi làm sấp là mặt”dương”. Ngửa là âm, tức tư thế nằm khi làm tình của người đờn bà. Sấp là dương là tư thế nằm trên khi động phòng của đàn ông.

"Cả đời sấp ngửa đứng ngồi..." ca ngợi ông bán phở nên hiểu kiểu gì? Ông này đa hệ, làm đàn ông hay đàn bà đều được hả?

Cả đời sấp ngửa đứng ngồi là ông này làm đ tứ phương hả?

Cả đời sấp ngửa đứng ngồi nếu ca ngợi cá nhân Xuân Hinh thì đúng vì ông này nam nữ bất phân ở ngoài đời khi giả gái cũng rất bản năng. Nhưng ca ngợi ông bán phở trên phim thì không đúng ngữ cảnh.

"Mùi phở" là phim có hai nhân vật chánh là Xuân Hinh và Thu Trang, Xuân Hinh eo éo giọng Bắc và Thu Trang ong óng giọng Nam, mà hai cái miệng của hai diễn viên này nổi tiếng là không có sạch khi diễn hài.

Cái sai lầm chí tử của người sản xuất là nghĩ rằng phở là món rất phổ biến thuộc về "đại diện" cho ẩm thực dân tộc Việt Nam, đó là sự sai lầm trầm trọng.

Ông Kim Jin Geun nói:

"20 năm trước, không ai biết kim chi là gì. Tuy nhiên, đến hiện tại, kim chi đã trở thành một biểu tượng toàn cầu cho văn hóa của Hàn Quốc.

Điều đó chứng minh Hàn Quốc không chỉ mạnh về mặt kinh tế mà còn mạnh về việc lan tỏa văn hóa qua từng khung hình nghệ thuật. Đặc biệt hơn nữa, giới trẻ Hàn Quốc vô cùng tự hào về "nguồn" của mình.

Khi tôi đặt chân đến Việt Nam, tôi nhận ra một tiềm năng tương tự. Việt Nam không chỉ có nền văn hóa - ẩm thực đa dạng mà còn có bề dày lịch sử cùng niềm tự hào dân tộc to lớn.

Tôi đặc biệt tin rằng, tất cả quý vị đều có khả năng lan tỏa văn hóa Việt qua những thước phim của Mùi phở. Đó cũng chính là lý do vì sao tôi và Lotte Entertainment lựa chọn đồng hành cùng Mùi phở".

Người sản xuất "Mùi phở" quên rằng Việt Nam chia hai miền Nam và Bắc rất sâu đậm về ẩm thực. Phở không bao giờ là món phổ biến hay đại diện cho ẩm thực "dân tộc" của Miền Nam Việt Nam.

Trong ẩm thực Miền Nam và Sài Gòn xét số lượng quán xá và người ăn thì hủ tíu là món vua, sau là cơm tấm sườn bì chả, bánh mì thịt, bún bò, tiếp là cháo lòng, nữa là bún riêu cùng bánh canh, bún thịt nướng, còn phở thứ 6 thứ 7.

Nhắc ẩm thực Sài Gòn thì phở kiểu Nam luôn luôn át phở Bắc. Nếu so với hủ tíu gõ thôi thì phở cũng lép vế rồi.

Vì sao người Miền Nam không ca ngợi phở trên trời như người Bắc? Vì Miền Nam có quá nhiều món ngon hơn phở nhiều lần.

Như đã nói, phở đứng thứ 6 thứ 7, thua hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, bánh canh, cháo lòng, bún thịt nướng và bún bò Huế.

Vậy tại sao cứ tâng phở lên trời, giống như phở là món thanh cao ngon nhứt, làm phở um sùm vậy? Làm Tây cứ nghĩ dân Việt Nam chỉ có phở nhét vô miệng vậy?

Vì người ta cho rằng phở có bà con với "anh cả" đang cai trị VN đang nắm hết thảy mọi thứ. Chẳng thơm cũng thể hoa nhài mà!

Có những món nổi tiếng chưa chắc thực tế, thí dụ như sushi. Ai cũng nói sushi là người Nhựt lấy làm đại diện cho họ. nhưng thực tế không phải người Nhựt nào cũng ăn sushi, họ không ăn nó hàng ngày như nhiều người nghĩ.

Phở không thể đại diện cho Việt Nam, càng không thể đại diện cho Miền Nam vì chắc gì dân Miền Nam hay Sài Gòn đã thích và ăn nó hết đâu?

Cho luôn Miền Bắc, chắc gì quán phở nhiều hơn quán bánh cuốn? Chắc gì dân Miền Bắc ăn phở hết?

Như đã nói, phở có thời nhờ "anh cả" dùng chánh trị tuyên truyền lăng xê món mà ảnh nghĩ là món "gia truyền" hương hoả đặc sắc nhà riêng của ảnh.

Và có kẽ nịnh bợ, nịnh bất chấp sĩ diện, như ông Kim Jin Geun làm "Mùi phở" và quì lạy sống khán giả Hà Nội cầu khẩn hãy bỏ tiền coi phim của ông. Sai lầm rồi cha nội!

Dân Hà Nội, dân Miền Bắc chưa bao giờ quyết định phim sẽ thắng trong mùa tết, họ không có bỏ tiền ra, họ thích coi chùa như kiểu MV Bắc Bling thì đông vì free, còn bỏ tiền thì khỏi.

Sai lầm nữa là lạy sống người của ông Kim Jin Geun, đã nịnh rồi mà còn kém hiểu văn hoá Việt Nam. Người Việt chỉ lạy Trời Đất, lạy tổ tiên, lạy Vua, lạy cha mẹ khi thượng thọ. Còn ngoài ra quì lạy người sống là trù nó chết.

Kim Jin Geun quì lạy giữa rạp phim nhìn không ra gì.

"Mùi phở" sẽ thua, muốn nịnh bợ thì ông phải làm phim "Mùi mắm tôm".

Bốc phở lên tới mức thiên hạ thấy thừa câu chữ. Nhìn kỳ cục.

Như kiểu trồng vài cây hoa sữa còn tạm ổn, trồng đầy nhóc hoa sữa thì cả phố bỏ chạy vì nhiều quá nhiều cái "thơm" sẽ thành cái "không thơm".

Thực tế Sài Gòn mới là thủ đô món phở.

Tạp chí du lịch nổi tiếng của Anh Time Out ngày 29/5/2024 công bố 20 thành phố có ẩm thực ngon nhứt thế giới. Trong đó, Sài Gòn là đại diện của Việt Nam được nhắc đến trong danh sách và xếp thứ 4. Trong bảng sắp hạng của Time Out, Sài Gòn ở vị trí số 4 với món nhứt định phải ăn là phở.

Theo Time Out, món nên ăn khi đến Sài Gòn là phở. Sài Gòn còn có nhiều món ăn khác được giới thiệu như bánh mì thịt, cơm tấm, các loại bánh ở các quán ăn hay trong các khu chợ, hết thảy đều ngon và vừa túi tiền.

Michelin vừa rồi giới thiệu tới 8 quán phở ở Sài Gòn. Điều này là không công bằng khi ẩm thực Sài Gòn còn hàng hà món ngon khác rất nổi tiếng.

Nhưng báo chí viết rằng: ”TP.HCM không phải quê hương của phở nhưng có tới 8 quán phở được Michelin Guide chọn” thì chưa chắc chính xác. Phở chưa chắc có quê hương ở Miền Bắc.

Phở Sài Gòn đã lấn át phở Hà Nội, Phở Nam lấn át phở Bắc, đó là sự thực.

Nhưg phở không làm lại hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, cháo lòng, bánh canh, bún bó Huế. Và phở cũng thua bún riêu Sài Gòn.

Xài truyền thông ca ngợi phở, đẩy phở lên trời, nhưng đi khắp Sài Gòn và Miền Nam mà coi, người ta vẫn chuộng ăn hủ tíu, cơm tấm, bánh mì thịt, bún bò, bánh canh, bún riêu, cháo lòng hơn phở.

Nhiều người sẽ nói lại nói "vùng miền" khi bàn ẩm thực.

Nhưng chuyện đẩy phở lên nóc nhà đã có yếu tố vùng miền trong đó từ lâu rồi, thậm chí có yếu tố chánh trị trong đó, nói ra cũng chẳng có gì phải ngại, cứ sự thực mà nói.

- Nguyễn Gia Việt -

MAkKex.jpeg
 
Phở là quốc hồn quốc túy của dân tộc.
Phở được bán ở Hàn Quốc, có cô lãi 700tr VNĐ/tháng nhờ bán phở.
Mùi phở không phải mùi phở, mà là phim về ông Mùi bán phở.
Thằng viết bài chưa xem phim, cũng không xem giới thiệu, chém gió vớ vẩn, nhục nhã ấu trĩ, và thằng tha về cũng không kém phần thiếu hiểu biết.
@Cầm Cặc Đại Náo ThiênCung
 
Phim dở chỗ nào đéo nói, toàn hằn học phở nam, phở bắc, đòi công bằng cho hủ tíu, cơm tấm. =))
Đúng thói nhỏ nhen, hằn học của mấy thằng "phóng khoáng". Thằng làm phim nó bỏ tiền, nó thích ăn cái đéo gì thì nó làm phim cái đó, nó dân bắc thì nó làm phở bắc. Thích phở nam, hủ tíu, cơm tấm thì bỏ tiền ra mà làm phim, có vậy cũng cay cú :-j
Phim như cc đéo ai thèm xem thì ko phải dở
Còn mày muốn biết nó dở sao cứ lên YTB bấm vài trích đoạn thằng hề Xuân Hinh nó lảm nhảm là hiểu

Tao đéo bênh ai hết, ngay cả cái phim củ Lồn Lật Mặt 8 trước tao cũng lên 1 bài xúc phạm trí tuệ người xem rồi
 
Tóm tắt các ý chính:
  1. Chê cách xây dựng hình ảnh phở
    • Tác giả cho rằng mùi phở thực tế không “thơm” như cách người ta ca ngợi.
    • Phản đối việc nâng phở lên thành biểu tượng dân tộc duy nhất.
  2. Chê nhạc phim và ca từ
    • Cho rằng câu hát “Cả đời sấp ngửa đứng ngồi…” vô nghĩa, sai ngữ cảnh khi ca ngợi một ông bán phở.
    • Nhận định ê-kíp làm nhạc lặp lại phong cách cũ, gây khó chịu.
  3. Phản đối việc coi phở là đại diện ẩm thực Việt
    • Lập luận rằng ở miền Nam, nhiều món phổ biến hơn phở như: hủ tiếu, cơm tấm, bánh mì, bún bò, bánh canh…
    • Cho rằng phở không phải món “đứng đầu” trong thói quen ăn uống của người miền Nam.
  4. Cho rằng có yếu tố tuyên truyền và chính trị
    • Tác giả nghi ngờ việc phở được đẩy mạnh như biểu tượng quốc gia có liên quan đến yếu tố vùng miền và truyền thông.
  5. Phản ứng về hành động của nhà sản xuất
    • Chê việc quỳ lạy khán giả là không phù hợp văn hóa.
    • Cho rằng khán giả miền Bắc không quyết định doanh thu phim Tết.
  6. Đưa ví dụ quốc tế
    • So sánh với kim chi Hàn Quốc và sushi Nhật để nói rằng không phải món nổi tiếng nào cũng phản ánh thói quen ăn hàng ngày.
  7. Kết luận
    • Phở có thể nổi tiếng toàn cầu, nhưng không nên được xem là đại diện duy nhất của ẩm thực Việt.
    • Việc tâng bốc quá đà có thể phản tác dụng và khiến phim thất bại.
Làm phim Mùi Bò là hốt hồ tệ rồi.

 
Sửa lần cuối:
Tóm tắt các ý chính:
  1. Chê cách xây dựng hình ảnh phở
    • Tác giả cho rằng mùi phở thực tế không “thơm” như cách người ta ca ngợi.
    • Phản đối việc nâng phở lên thành biểu tượng dân tộc duy nhất.
  2. Chê nhạc phim và ca từ
    • Cho rằng câu hát “Cả đời sấp ngửa đứng ngồi…” vô nghĩa, sai ngữ cảnh khi ca ngợi một ông bán phở.
    • Nhận định ê-kíp làm nhạc lặp lại phong cách cũ, gây khó chịu.
  3. Phản đối việc coi phở là đại diện ẩm thực Việt
    • Lập luận rằng ở miền Nam, nhiều món phổ biến hơn phở như: hủ tiếu, cơm tấm, bánh mì, bún bò, bánh canh…
    • Cho rằng phở không phải món “đứng đầu” trong thói quen ăn uống của người miền Nam.
  4. Cho rằng có yếu tố tuyên truyền và chính trị
    • Tác giả nghi ngờ việc phở được đẩy mạnh như biểu tượng quốc gia có liên quan đến yếu tố vùng miền và truyền thông.
  5. Phản ứng về hành động của nhà sản xuất
    • Chê việc quỳ lạy khán giả là không phù hợp văn hóa.
    • Cho rằng khán giả miền Bắc không quyết định doanh thu phim Tết.
  6. Đưa ví dụ quốc tế
    • So sánh với kim chi Hàn Quốc và sushi Nhật để nói rằng không phải món nổi tiếng nào cũng phản ánh thói quen ăn hàng ngày.
  7. Kết luận
    • Phở có thể nổi tiếng toàn cầu, nhưng không nên được xem là đại diện duy nhất của ẩm thực Việt.
    • Việc tâng bốc quá đà có thể phản tác dụng và khiến phim thất bại.
phim nào mà location bó kỳ chắc thì failed đúng rồi, làm phim thì éo làm, cứ thích bưng bô rồi chuẩn vị :vozvn (13):
 

Có thể bạn quan tâm

Top