Chúng mày còn đủ bố mẹ không.?

Để Gió Mang Đi

Đẹp trai mà lại có tài
Hôm nay là ngày bố tao mất, vậy cũng đã tròn 2 năm rồi.!
Nhớ lại ngày xưa hay đi chơi khuya, bố tao hay ngồi đợi tao, chỉ nói 1 câu thôi:
Út.! Con về rồi đấy à (Mặc dù tao là con cả), bố tao hay nói dù đi đâu làm gì thì bố mẹ cũng sợ các con bị làm sao, không yên tâm nên phải đợi các con về mới đi ngủ được
Giờ tao ngồi đây 1 mình…
Ai còn bme thì hãy trân trọng nhé, cuộc sống vô thường lắm, thằng nào đi làm xa lâu không về thì cũng nên về thăm bme, tin tao đi, bme không cần chúng mày phải ông này bà kia đâu, chỉ cần thấy các con mình về là vui lắm rồi.!!
 
Mày nói làm tao lại nhớ bố tao.

Ông ấy ra đi năm ngoái.

Đến giờ tao vẫn luyến tiếc.
Con nhớ bố quá bố ơi. Haizzzz.
 
Bố tao mất lúc tao 13 tháng, anh tao gần 2 tuổi. Ông bị ung thư mất lúc 32t. Mẹ tao lúc ý 30t. Và bà quyết định ở vậy nuôi 2 anh em tao. Giờ bà cũng gần 60t rồi. Tao thấy vừa thương vừa phục mẹ tao. 30t 1 mình gồng gánh nuôi 2 anh em tao
 
Tao cũng thương ông già tao,nhảy lên máy bay trực thăng rồi mà nghĩ sao lại nhảy xuống về nhà,đi cải tạo ba bốn năm được ưu tiên đi HO lại không đi,trúng số vé đặc biệt cũng không để xài mà chia cho anh em hết,về già sống với con trai mà không có cháu nội vì tao hai vợ,không con nào chịu ở nhà tao.Mỗi lần thấy ổng ho rồi lấy chai xịt hỗ trợ chống nghẹt tĩnh mạch tao muốn khóc mà không khóc được,sợ ổng bi quan mà suy sụp.Tao mất việc từ khi dịch xảy ra không dám cho ổng và hai con vợ biết.Đồ để chạy xe phải gởi ở nhà bạn thân,ra chạy thì ghé nó thay đồ chạy.Tao chán đời lắm rồi mà thấy ổng cũng không còn sống bao lâu nữa nên cố được gì thì cố thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top