Chút tình gởi gió. Gió theo con bậu qua đò.

Bầu dìa ngắt đọt nhãn lồng
Chim quyên kêu tiếng vợ chồng thiết tha
Qua dìa ngắt đọt khổ qua
Khổ qua ra trái, đắng lòng khổ qua
Bậu dìa làm vợ người ta
Qua dìa tưới rẫy khổ qua đắng lòng
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng"
Ai xui qua dại, qua trồng khổ qua
 
Trầu xanh một mớ ba đồng
Thương nhau chẳng đặng, đành lòng xa nhau
Bây giờ cả gió mưa mau
Trầu xanh một lá nát nhàu niềm riêng
Bậu về xõa tóc làm duyên
Lá trầu xanh rụng xuống miền tương tư
 
Hoa trên giấy không sương hoa vẫn nở
Thương ai rồi dù trắc trở vẫn thương
Yêu em quá nên anh đành nuông chiều
Cố giả vờ và mong em hiểu thấu


Hoa trên giấy không sương hoa vẫn nở
Tình không thành dang dở chút niềm thương
Hoa cứ nở chỉ là hương đéo có
Tình không thành đành gởi gió lời yêu.
 
Gió đưa con Bậu qua đò
Để Qua hổng kịp dặn dò đôi câu
Dẫu tình cách trở bể dâu
Cũng đừng ghé nón nghiêng đầu, Bậu nghen
 
Sửa lần cuối:
Qua dìa lỡ chuyến đò ngang
Thôi đành dang dở dở dang một đời
Đứng bên bến lở chơi vơi
Gọi đò, Ơi ới... Bớ đò, đò ơi...
 
Trầu xanh một mớ ba đồng
Thương nhau chẳng đặng, đành lòng xa nhau
Bây giờ cả gió mưa mau
Trầu xanh một lá nát nhàu niềm riêng
Bậu về xõa tóc làm duyên
Lá trầu xanh rụng xuống miền tương tư
Tóc mai sợi ngắn sợi dài
Chữ thương chửa đặng, thương hoài ngàn năm>:D<
 
Cái địt mẹ lại nhờ chatgpt làm thơ đăng xàm, địt mẹ chứ làm phản động hết con mẹ ý tưởng rồi thì kêu anh @Dimitri đầu đất óc cứt tư vấn cho
 
Giới trẻ ranh giờ nhìn đâu cũng thấy AI. Tụi mày ko biết thời bác với bố mày còn đi học có môn gọi là Ngữ văn đấy.
 
Sửa lần cuối:
Cái địt mẹ lại nhờ chatgpt làm thơ đăng xàm, địt mẹ chứ làm phản động hết con mẹ ý tưởng rồi thì kêu anh @Dimitri đầu đất óc cứt tư vấn cho
Chỉ vì tao từ chối hai lần mật thư tỏ tình cùa mày mà mày cứ theo cắn đýt tao ko bỏ như thế này hả.

Tỉnh mộng đi, con cu tao có lòng tự trọng của nó, không đút đýt mấy thằng gay lọ dẩm Lồn, simp lỏ, bám theo van xin tình yêu như mày đâu. Bỏ cuộc đi.
 
Ngã ba sông nở vàng bông hoàng hậu
Vội theo chồng chi sớm bậu mình ơi?
Bỏ mình qua dang dở với cuộc chơi
Bậu khoác áo về làm dâu xứ lạ

Bậu đi rồi, ngã ba sông buồn quá
Qua thả xuồng theo nước lững lờ trôi
Nghe, ví dầu tình bậu muốn thôi
Câu hát cũ ai ru buồn đứt ruột

Bậu theo chồng bỏ bến sông quen thuộc
Còn mình qua thơ thẫn ngã ba sông
À ơi, bậu đã theo chồng
Qua đem chôn chặt chút lòng đa đoan...
 
Mười năm, hoa vẫn còn hương
Trăng còn vướng một giọt sương cuối ngày
Mười năm, cứ tưởng không dài
Mắt người liếc lại tiếc hoài mười năm
Say.
 
Người hái tặng ta chùm hoa thạch thảo
Nhưng không theo ta đi đến cuối con đường
Chỉ là một chút thoáng hương vương
Không đủ viết thành bài thơ hoa thạch thảo
 
Đêm nay đạp gió ra Đông Hải
Mượn kiếm Thái A chém giao long
Rút gân cột mối giềng xiêu vẹo
Sửa lại sơn hà trót ngả nghiêng
 
Ngày đã hết, trăng vàng rơi đáy cốc
Uống đi em, cho cạn hết chén vàng
Đời ngắn lắm, chưa kịp say mấy độ
Tỉnh làm gì, rồi tiếc giấc Trang Chu

Ta nâng chén, dìu em vào cung Quảng
Nghe nhân gian tấu nhạc khúc nghê thường
Trong một thoáng ngỡ Tương Vương nước Sở
Dạo chơi đầm Vân Mộng một đêm say

Nào, lại rót, kệ tang điền thương hải
Chén nhân gian, uống cạn, cợt nhân gian
Say lại tỉnh, bóng câu qua cửa sổ
Nhớ quái gì mộ hào kiệt Kim Lăng

Em không phải ả Hằng nơi cung Quảng
Ta chẳng là vua nước Sở hào hoa
Chỉ đôi kẻ mây trôi cùng bèo dạt
Gặp vô tình trong chén rượu tha hương

Nên cứ rót, rượu cay ta cứ uống
Kệ cha đời chếnh choáng với ngả nghiêng
Uống đi em say hết cả muộn phiền
Ta mặc kệ ngoài kia thiên hạ tỉnh.
 
Ngã ba sông nở vàng bông hoàng hậu
Vội theo chồng chi sớm bậu mình ơi?
Bỏ mình qua dang dở với cuộc chơi
Bậu khoác áo về làm dâu xứ lạ

Bậu đi rồi, ngã ba sông buồn quá
Qua thả xuồng theo nước lững lờ trôi
Nghe, ví dầu tình bậu muốn thôi
Câu hát cũ ai ru buồn đứt ruột

Bậu theo chồng bỏ bến sông quen thuộc
Còn mình qua thơ thẫn ngã ba sông
À ơi, bậu đã theo chồng
Qua đem chôn chặt chút lòng đa đoan...
Đò xưa lặng lẽ bên bờ
Vẫn neo bên cũ vẫn chờ bóng ai
Nắng hồng một buổi sớm mai
Bóng xưa, cảnh cũ còn ai gọi đò.
 
Mày văn thơ lai láng. Tao nhớ ngày xưa mày có đọc một câu thơ cổ. Cái gì mà nhân sinh bạc bẽo ấy nhỉ. Cho tao xin lại câu thơ ấy.
 
Top