Có Video ☘️"Con người cần ít nhất một ước mơ, một lý do để kiên cường.Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối.”☘️



🌸"Đừng sống như một con thuyền cứ mãi lênh đênh trên biển mà chẳng biết đâu là bến..."


“Con người cần ít nhất một ước mơ, một lý do để kiên cường.

Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối.”

Vẫn đi làm mỗi ngày.

Có những người nhìn bề ngoài vẫn đang sống rất bình thường.

Vẫn cười khi gặp người quen.

Vẫn trả lời “tôi ổn” như một thói quen.

Nhưng chỉ chính họ mới biết, bên trong mình đã mỏi đến thế nào.

Không phải vì cuộc sống quá khắc nghiệt,

mà vì lòng chẳng còn điều gì để hướng về.

Sống như một con thuyền lênh đênh giữa biển, vẫn trôi, nhưng chẳng biết đâu là bến.

Con người thật ra không cần quá nhiều để tồn tại.

Chỉ cần một điều gì đó để hy vọng.

Một lý do để sáng mai còn muốn thức dậy.

Một nơi để nghĩ tới khi cuộc đời quá mệt.

Có người sống nhờ một giấc mơ.

Có người cố gắng vì cha mẹ.

Có người chỉ mong sau này có một mái nhà nhỏ và vài ngày yên ổn.

Ước mơ đôi khi không cần lớn lao.

Chỉ cần đủ để giữ trái tim không nguội lạnh.

Bởi điều đáng sợ nhất không phải là thất bại,

mà là đánh mất phương hướng.

Không biết mình đang cố gắng vì điều gì.

Không biết đoạn đường này sẽ dẫn mình về đầu.

Khi ấy, con người rất dễ sống theo quán tính.

Ngày nối ngày

Sống cho hết hôm nay,

rồi lại tiếp tục một ngày khác lặp lại một cách vô nghĩa.

Ta bắt đầu tìm kiếm cảm giác tồn tại từ bên ngoài.

Từ lời công nhận.

Từ một người ở cạnh.

Từ những thứ khiển mình bận rộn.

Nhưng càng cố lấp đầy, lòng càng trống.

Bởi có những khoảng trống, không ai lấp giúp được ngoài chính mình.

Chốn dừng chân trong tim không phải lúc nào cũng là một ai đó.

Đôi khi, đó là cảm giác được là chính mình

Là một nơi khiến ta thấy an toàn.

Là điều giúp ta nhớ rằng:

mình vẫn xứng đáng với yêu thương và bình yên.

Có người mất rất nhiều năm mới hiểu,

thứ giữ con người đi tiếp không phải tiền bạc hay hào quang,

mà là cảm giác cuộc đời mình vẫn còn ý nghĩa.

Một người có thể chịu cực rất giỏi, nếu họ biết vì ai mà cố gắng.

Một người có thể đi qua giông bão,

nếu trong lòng còn một nơi để quay về.

Vì thế, nếu hôm nay bạn thấy mình chênh vênh,

đừng vội ép bản thân phải mạnh mẽ ngay tức thì.

Hãy thử ngồi xuống thật chậm.

Lắng nghe lòng mình.

Hỏi xem đã bao lâu rồi,

bạn sống mà quên mất điều mình thật sự muốn.

Có thể câu trả lời chỉ rất nhỏ thôi.

Một cuộc sống bình yên.

Một công việc khiến lòng nhẹ nhõm.

Một phiên bản tốt hơn của chính mình ngày hôm qua.

Hay đơn giản là... được sống những ngày không còn sự mệt mỏi.

Nhưng chỉ cần còn điều để hướng về,

con người sẽ lại được tiếp sức để vươn lên.

Rồi bạn sẽ hiểu, đời người không cần lúc nào cũng rực rỡ.

Chỉ cần trong tim còn giữ được một ngọn đèn,

thì dù đi qua đêm tối thế nào, ta cũng sẽ tìm được đường về với chính mình.🌸
 
Con người cần ít nhất một ước mơ, một lý do để kiên cường
 
Ai cũng biết điều này, nhưng làm sao để có được ước mơ hay lý do đó?
Ước mơ không phải lúc nào cũng xuất hiện như một tia sét.

Nó thường đến rất âm thầm.

Đôi khi, nó không bắt đầu từ điều mình yêu thích, mà bắt đầu từ điều mình không muốn tiếp tục chịu đựng nữa.

Có người tìm được lý do sống vì họ biết mình muốn gì.

Nhưng cũng có rất nhiều người tìm được nó bằng cách hiểu rằng:

mình không muốn sống như hiện tại nữa.

Không phải ai cũng có một giấc mơ lớn.

Nhiều người chỉ bắt đầu bằng những điều rất nhỏ:

Muốn khỏe hơn một chút.

Muốn cha mẹ bớt vất vả.

Muốn kiếm đủ tiền để không còn lo lắng.

Muốn có một nơi khiến mình thấy bình yên.

Muốn trở thành phiên bản đỡ thất vọng về chính mình.

Lý do để cố gắng không nhất thiết phải cao cả.

Nó chỉ cần đủ thật với bạn.

Và nếu hôm nay vẫn chưa biết mình sống vì điều gì, cũng không sao cả.

Đừng ép mình phải tìm ra đáp án ngay.

Hãy bắt đầu bằng những câu hỏi nhỏ hơn:

Điều gì làm mình thấy dễ chịu hơn một chút?

Mình từng thích điều gì mà lâu rồi bỏ quên?

Nếu bớt sợ thất bại, mình muốn thử điều gì?

Cuộc sống như thế nào thì mình thấy đủ?

Đôi khi, ước mơ không phải thứ để đi tìm.

Nó là thứ được hình thành dần, trong lúc mình vẫn tiếp tục sống, trải nghiệm, và không bỏ mặc chính mình.

Chỉ cần còn chịu bước tiếp, rồi sẽ đến lúc bạn gặp được một lý do khiến mình muốn cố gắng hơn hôm nay.

Tôi nghĩ điểm quan trọng nhất là: đừng chờ có ước mơ rồi mới sống có ý nghĩa

đôi khi chính việc sống tiếp, thử tiếp, va chạm tiếp mới tạo ra ước mơ.
TrìnhCa🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top