hoangtuananh23
Chú bộ đội
VIỆT NAM TIẾN LÊN!!!
Thua chỉ là vấn đề của tỉ số. Trận này chúng ta đã chơi hay, thế là đủ rồi.
Chúng ta có một hiệp 1 đá chắc như đóng gạch, mới phút thứ 3, tận dụng tình huống hậu vệ đối phương vướng râu không nhìn được bóng dưới chân nên lóng ngóng, ông em Quang Hải làm một nhát ngọt như dao. Cả hiệp 1 đối phương đá trong tình trạng choáng váng và rối bời. Bình thường CĐV Việt Nam khá dị ứng với tiếng cầu kinh từ loa điện phát ra trên khán đài nhưng riêng hiệp 1 thì chúng ta thấy tiếng đó khá dễ chịu và tin rằng nhiều khả năng chú cầm micro đang khấn nhầm quyển.
Rất có thể giờ nghỉ giữa hiệp, đối phương đã bật "hack" để quyết xanh chín với mình hiệp hai. Và y như rằng, vừa vào hiệp hai được tí đã có chuyện. Rõ ràng ở tình huống Duy Mạnh để bóng chạm tay, trọng tài chính bằng chuyên môn và lương tâm đã nhận định không có penalty, thậm chí còn phạt Duy Mạnh một thẻ vàng khác cho một tình huống sau đó. Thế nhưng, những cuộc gọi từ bên trong ra cho trọng tài chính mới là vấn đề, anh ta có thể đã cố cãi một chút vì chuyên môn, nhưng rồi anh ta bẻ còi và bẻ luôn chốt chặn phòng ngự của ta.
Nhắc đến Duy Mạnh thì anh em ta hay nhớ đến "Kiếp đỏ đen", mà trọng tài đã giành phần giơ thẻ đỏ rồi thì ông em mình đương nhiên lĩnh phần đen. Tôi đồ rằng thầy Park cũng không thể lường được tình thế có thể đổi chiều nhanh đến vậy. Nhưng dù sao lúc đó vẫn là 1 - 1. Nếu cầm cự được thì ta vẫn có điểm.
Nhưng điều gì đến cũng phải đến, họ đông hơn và nguy hiểm, nên đội bạn có bàn thắng thứ 2. Như để bồi thêm nhát nữa dập tắt mọi hi vọng của ta, trọng tài lại thổi quả pen thứ 2 cho một tình huống mà thậm chí đối phương còn giẫm cả lên chân Hải Quế để mà ngã. OK, đến mức này thì còn cái quái gì để nói nữa. Của nhà các ông tất đấy.
Nhưng kể cả thế, đội ta vẫn đá quyết liệt đến cùng. Ngay cả thế thôi cũng thấy được bản lĩnh và khả năng khống chế cảm xúc của thế hệ cầu thủ này tốt thế nào. Nhìn đội tuyển mạnh dần lên sau mỗi trận như vậy cũng vui như một chiến thắng rồi đúng không các ông.
Chúng ta bước ra từ một vùng mà trên bản đồ bóng đá thế giới xếp vào diện không thèm chấp. Vậy mà cứ từng bước ta thu hẹp dần khoảng cách với đối thủ, tô đậm dần màu cờ Việt Nam trên bản đồ bóng đá thế giới thì đâu có gì khiến chúng ta phải buồn đâu.
Cảm ơn thầy Park và Đội tuyển, mọi người đã làm quá tốt rồi. Chặng đường đến World Cup phía trước còn dài, VIỆT NAM TIẾN LÊN!
Thua chỉ là vấn đề của tỉ số. Trận này chúng ta đã chơi hay, thế là đủ rồi.
Chúng ta có một hiệp 1 đá chắc như đóng gạch, mới phút thứ 3, tận dụng tình huống hậu vệ đối phương vướng râu không nhìn được bóng dưới chân nên lóng ngóng, ông em Quang Hải làm một nhát ngọt như dao. Cả hiệp 1 đối phương đá trong tình trạng choáng váng và rối bời. Bình thường CĐV Việt Nam khá dị ứng với tiếng cầu kinh từ loa điện phát ra trên khán đài nhưng riêng hiệp 1 thì chúng ta thấy tiếng đó khá dễ chịu và tin rằng nhiều khả năng chú cầm micro đang khấn nhầm quyển.
Rất có thể giờ nghỉ giữa hiệp, đối phương đã bật "hack" để quyết xanh chín với mình hiệp hai. Và y như rằng, vừa vào hiệp hai được tí đã có chuyện. Rõ ràng ở tình huống Duy Mạnh để bóng chạm tay, trọng tài chính bằng chuyên môn và lương tâm đã nhận định không có penalty, thậm chí còn phạt Duy Mạnh một thẻ vàng khác cho một tình huống sau đó. Thế nhưng, những cuộc gọi từ bên trong ra cho trọng tài chính mới là vấn đề, anh ta có thể đã cố cãi một chút vì chuyên môn, nhưng rồi anh ta bẻ còi và bẻ luôn chốt chặn phòng ngự của ta.
Nhắc đến Duy Mạnh thì anh em ta hay nhớ đến "Kiếp đỏ đen", mà trọng tài đã giành phần giơ thẻ đỏ rồi thì ông em mình đương nhiên lĩnh phần đen. Tôi đồ rằng thầy Park cũng không thể lường được tình thế có thể đổi chiều nhanh đến vậy. Nhưng dù sao lúc đó vẫn là 1 - 1. Nếu cầm cự được thì ta vẫn có điểm.
Nhưng điều gì đến cũng phải đến, họ đông hơn và nguy hiểm, nên đội bạn có bàn thắng thứ 2. Như để bồi thêm nhát nữa dập tắt mọi hi vọng của ta, trọng tài lại thổi quả pen thứ 2 cho một tình huống mà thậm chí đối phương còn giẫm cả lên chân Hải Quế để mà ngã. OK, đến mức này thì còn cái quái gì để nói nữa. Của nhà các ông tất đấy.
Nhưng kể cả thế, đội ta vẫn đá quyết liệt đến cùng. Ngay cả thế thôi cũng thấy được bản lĩnh và khả năng khống chế cảm xúc của thế hệ cầu thủ này tốt thế nào. Nhìn đội tuyển mạnh dần lên sau mỗi trận như vậy cũng vui như một chiến thắng rồi đúng không các ông.
Chúng ta bước ra từ một vùng mà trên bản đồ bóng đá thế giới xếp vào diện không thèm chấp. Vậy mà cứ từng bước ta thu hẹp dần khoảng cách với đối thủ, tô đậm dần màu cờ Việt Nam trên bản đồ bóng đá thế giới thì đâu có gì khiến chúng ta phải buồn đâu.
Cảm ơn thầy Park và Đội tuyển, mọi người đã làm quá tốt rồi. Chặng đường đến World Cup phía trước còn dài, VIỆT NAM TIẾN LÊN!