nghề lol j cũng phải có tâm và có tổ nghề nhá bml
Phò chúng tôi có lẽ là ngành bị thiệt hại nặng nề nhất vì dịch bệnh.
Ví như giáo viên, dạy online tại nhà, vẫn có lương, vẫn được thấy các em học sinh thân thương, thậm chí thấy các bậc phụ huynh đáng kính lướt qua màn hình – dù chỉ là vô tình đang kéo khoá quần khi bước ra từ nhà vệ sinh, hoặc cặm cụi bôi thuốc vào mấy vệt hắc lào quanh bẹn. Có rất nhiều công cụ hỗ trợ việc dạy học trực tuyến, nhưng tôi search Google cả ngày, chưa tìm được phần mềm nào giúp khách và phò giao hợp online được với nhau cả!
Hay các quán ăn, dẫu phải đóng cửa, họ vẫn có thể ship đồ cho khách đến tận nhà, chỉ cần đảm bảo giữ khoảng cách trên 2 mét. Còn phò chúng tôi, ship đến tận nhà cũng được, nhưng bắt buộc giữ khoảng cách trên 2 mét khiến việc giao dịch rất khó thực hiện. Tôi đã từn gặp một vài khách hàng có công cụ giao dịch dài 20 phân, nhưng dài trên 2 mét thì quả thật là tôi chưa thấy.
Hoặc như nông dân vẫn được giải cứu trái cây, nông sản, nhưng phò chúng tôi chả ai giải cứu cả, bởi việc giải cứu phò khá phức tạp: Nông sản có thể vứt vỉa hè, nay không hết thì phủ bạt để đó mai bán tiếp, cả tuần chẳng sao. Còn phò thì phải lo nơi ăn chốn ỉa, tắm rửa ngủ nghỉ, lo mua cồn xịt tay (và xịt một số bộ phận khác có cọ xát với khách). Trái cây khách đến giải cứu có thể bổ ra ăn giữa đường, gặp người quen mời vào làm miếng, nhưng phò đá giữa đường, gặp người quen, không mời thì ngại, mời vào làm “nhấp” lại thành ra biến thái. Trái cây giải cứu mang vào viện hỏi thăm, người ốm ăn xong hồi sức, vài ngày sau được về nhà. Phò giải cứu mang vào viện hỏi thăm, người ốm đá xong kiệt sức, vài ngày sau cũng về nhà, nhưng là nhà tang lễ.