Live Khổ dâm thích trì hoãn, giờ làm sao?

Chuatehuydiet

Cái lồn nhăn nheo
Tao bị cái tính này từ hồi đại học ra trường đi làm cho đến giờ, cũng khá lâu rồi. Đại loại là 1 cái deadline, bất kể là vài ngày, vài tuần hay vài tháng, tao đều sẽ trì hoãn đến 1-2 ngày/tiếng cuối mới bắt đầu làm. Chính vì cái tính trì hoãn này mà bao project của tao bị hủy, làm không đảm bảo chất lượng cao nhất, cho đến mất uy tín với đồng nghiệp và bạn bè.

Lạ hơn là job nào càng to (vài chục triệu trở lên) thì tao trì hoãn càng ác, còn job cỏ vài trăm -> vài triệu thì tao lại làm lai rai, túc tắc thì cũng xong. Mỗi khi tao bật máy lên, mở software ra bắt đầu làm, thì cảm giác khó chịu trong tao lại trỗi dậy. Ngay lúc ngón tay tao bấm xuống cái key đầu tiên thì đầu tao nảy ra câu hỏi "Địt con mẹ, tại sao mình lại phải làm cái job này, tiêu tốn thời gian, khổ sở vất vả, trong khi bọn có tiền, con ông cháu cha lại đéo cần làm gì, tiền vô như nước?".

Thế rồi tao sẽ chặc lưỡi "Kệ mẹ, còn cả tuần/tháng mà, bố mày chơi cả ngày nay cho đã" và lao ngay vào xem Youtube, anime, manga, xam và voz...như một con đĩ nghiện cặc dù biết chịch nhiều là sẽ phải tìm thằng khác đổ vỏ (case của tao là bị đuổi + thằng khác "đổ vỏ" thay).

Và vào những tiếng cuối cùng, tao mới bắt đầu hoảng lên. Andrenaline tăng cao, giây phút đó tao kiểu tràn trề sinh lực, lao vào làm như một thằng chuyên dạy self-help lâu năm nhưng làm chủ được bản thân hoàn toàn. Và tất nhiên là đéo bao giờ kịp.

Hiện tại tao rất khổ sở, tiền ăn tiền trọ tiền điện hiện tại vơi đã vơi 50% dù mới đầu tháng. Task còn một đống nhưng tao đéo muốn làm, mà không làm thì ăn cứt, mà mở máy lên thì lại xem anime, manga, lướt xàm, voz...

Chúng mày có gặp trường hợp như tao chưa, tao cần một lời khuyên.
 
Tao bị cái tính này từ hồi đại học ra trường đi làm cho đến giờ, cũng khá lâu rồi. Đại loại là 1 cái deadline, bất kể là vài ngày, vài tuần hay vài tháng, tao đều sẽ trì hoãn đến 1-2 ngày/tiếng cuối mới bắt đầu làm. Chính vì cái tính trì hoãn này mà bao project của tao bị hủy, làm không đảm bảo chất lượng cao nhất, cho đến mất uy tín với đồng nghiệp và bạn bè.

Lạ hơn là job nào càng to (vài chục triệu trở lên) thì tao trì hoãn càng ác, còn job cỏ vài trăm -> vài triệu thì tao lại làm lai rai, túc tắc thì cũng xong. Mỗi khi tao bật máy lên, mở software ra bắt đầu làm, thì cảm giác khó chịu trong tao lại trỗi dậy. Ngay lúc ngón tay tao bấm xuống cái key đầu tiên thì đầu tao nảy ra câu hỏi "Địt con mẹ, tại sao mình lại phải làm cái job này, tiêu tốn thời gian, khổ sở vất vả, trong khi bọn có tiền, con ông cháu cha lại đéo cần làm gì, tiền vô như nước?".

Thế rồi tao sẽ chặc lưỡi "Kệ mẹ, còn cả tuần/tháng mà, bố mày chơi cả ngày nay cho đã" và lao ngay vào xem Youtube, anime, manga, xam và voz...như một con đĩ nghiện cặc dù biết chịch nhiều là sẽ phải tìm thằng khác đổ vỏ (case của tao là bị đuổi + thằng khác "đổ vỏ" thay).

Và vào những tiếng cuối cùng, tao mới bắt đầu hoảng lên. Andrenaline tăng cao, giây phút đó tao kiểu tràn trề sinh lực, lao vào làm như một thằng chuyên dạy self-help lâu năm nhưng làm chủ được bản thân hoàn toàn. Và tất nhiên là đéo bao giờ kịp.

Hiện tại tao rất khổ sở, tiền ăn tiền trọ tiền điện hiện tại vơi đã vơi 50% dù mới đầu tháng. Task còn một đống nhưng tao đéo muốn làm, mà không làm thì ăn cứt, mà mở máy lên thì lại xem anime, manga, lướt xàm, voz...

Chúng mày có gặp trường hợp như tao chưa, tao cần một lời khuyên.
"Địt con mẹ, tại sao mình lại phải làm cái job này, tiêu tốn thời gian, khổ sở vất vả, trong khi bọn có tiền, con ông cháu cha lại đéo cần làm gì, tiền vô như nước?".
Để con mày sau này không phải nói câu này chứ sao nữa.
Mày xem nhiều tiktok quá rồi, nên mất tập trung. Giờ phải cai điện thoại thôi. Lúc ăn cơm đừng dùng điện thoại nữa, xóa tiktok đi. Thay đổi không gian làm việc, vác laptop ra quán cafe mà làm
 
Một time tao cũng y chang như này. Cứ có việc cần làm là toàn để mai , giờ hết rồi
 
Tao bị cái tính này từ hồi đại học ra trường đi làm cho đến giờ, cũng khá lâu rồi. Đại loại là 1 cái deadline, bất kể là vài ngày, vài tuần hay vài tháng, tao đều sẽ trì hoãn đến 1-2 ngày/tiếng cuối mới bắt đầu làm. Chính vì cái tính trì hoãn này mà bao project của tao bị hủy, làm không đảm bảo chất lượng cao nhất, cho đến mất uy tín với đồng nghiệp và bạn bè.

Lạ hơn là job nào càng to (vài chục triệu trở lên) thì tao trì hoãn càng ác, còn job cỏ vài trăm -> vài triệu thì tao lại làm lai rai, túc tắc thì cũng xong. Mỗi khi tao bật máy lên, mở software ra bắt đầu làm, thì cảm giác khó chịu trong tao lại trỗi dậy. Ngay lúc ngón tay tao bấm xuống cái key đầu tiên thì đầu tao nảy ra câu hỏi "Địt con mẹ, tại sao mình lại phải làm cái job này, tiêu tốn thời gian, khổ sở vất vả, trong khi bọn có tiền, con ông cháu cha lại đéo cần làm gì, tiền vô như nước?".

Thế rồi tao sẽ chặc lưỡi "Kệ mẹ, còn cả tuần/tháng mà, bố mày chơi cả ngày nay cho đã" và lao ngay vào xem Youtube, anime, manga, xam và voz...như một con đĩ nghiện cặc dù biết chịch nhiều là sẽ phải tìm thằng khác đổ vỏ (case của tao là bị đuổi + thằng khác "đổ vỏ" thay).

Và vào những tiếng cuối cùng, tao mới bắt đầu hoảng lên. Andrenaline tăng cao, giây phút đó tao kiểu tràn trề sinh lực, lao vào làm như một thằng chuyên dạy self-help lâu năm nhưng làm chủ được bản thân hoàn toàn. Và tất nhiên là đéo bao giờ kịp.

Hiện tại tao rất khổ sở, tiền ăn tiền trọ tiền điện hiện tại vơi đã vơi 50% dù mới đầu tháng. Task còn một đống nhưng tao đéo muốn làm, mà không làm thì ăn cứt, mà mở máy lên thì lại xem anime, manga, lướt xàm, voz...

Chúng mày có gặp trường hợp như tao chưa, tao cần một lời khuyên.
Xu hướng nằm thẳng rồi mày, nhìn bất công xã hội thì chỉ làm đủ ăn thôi, ko muốn cố gắng.
 
Trước t cũng giống m nhưng giờ thì hết r, m chỉ cần tự nhủ trong đầu là chỉ làm 10s thôi, hết 10s lại chơi tiếp. Tao đảm bảo ngồi vào bàn rồi thì m sẽ làm được ít nhất là 5p. Quan trọng nhất là lúc m nhấc mông lên thôi
 
Tao có lời khuyên cho mày
Đừng ngồi rú ở phòng trọ làm việc nữa
Xách laptop ra quán cf công viên gì đó.
Làm việc dễ đến khó, vào trớn rồi là làm cháy lắm
 
Tao bị cái tính này từ hồi đại học ra trường đi làm cho đến giờ, cũng khá lâu rồi. Đại loại là 1 cái deadline, bất kể là vài ngày, vài tuần hay vài tháng, tao đều sẽ trì hoãn đến 1-2 ngày/tiếng cuối mới bắt đầu làm. Chính vì cái tính trì hoãn này mà bao project của tao bị hủy, làm không đảm bảo chất lượng cao nhất, cho đến mất uy tín với đồng nghiệp và bạn bè.

Lạ hơn là job nào càng to (vài chục triệu trở lên) thì tao trì hoãn càng ác, còn job cỏ vài trăm -> vài triệu thì tao lại làm lai rai, túc tắc thì cũng xong. Mỗi khi tao bật máy lên, mở software ra bắt đầu làm, thì cảm giác khó chịu trong tao lại trỗi dậy. Ngay lúc ngón tay tao bấm xuống cái key đầu tiên thì đầu tao nảy ra câu hỏi "Địt con mẹ, tại sao mình lại phải làm cái job này, tiêu tốn thời gian, khổ sở vất vả, trong khi bọn có tiền, con ông cháu cha lại đéo cần làm gì, tiền vô như nước?".

Thế rồi tao sẽ chặc lưỡi "Kệ mẹ, còn cả tuần/tháng mà, bố mày chơi cả ngày nay cho đã" và lao ngay vào xem Youtube, anime, manga, xam và voz...như một con đĩ nghiện cặc dù biết chịch nhiều là sẽ phải tìm thằng khác đổ vỏ (case của tao là bị đuổi + thằng khác "đổ vỏ" thay).

Và vào những tiếng cuối cùng, tao mới bắt đầu hoảng lên. Andrenaline tăng cao, giây phút đó tao kiểu tràn trề sinh lực, lao vào làm như một thằng chuyên dạy self-help lâu năm nhưng làm chủ được bản thân hoàn toàn. Và tất nhiên là đéo bao giờ kịp.

Hiện tại tao rất khổ sở, tiền ăn tiền trọ tiền điện hiện tại vơi đã vơi 50% dù mới đầu tháng. Task còn một đống nhưng tao đéo muốn làm, mà không làm thì ăn cứt, mà mở máy lên thì lại xem anime, manga, lướt xàm, voz...

Chúng mày có gặp trường hợp như tao chưa, tao cần một lời khuyên.
vãi thanh niên,
thích khẩm dô đến độ này à ?
tao thì ngược lại với m hoàn toàn,
cái nào mà khó t ưu tiên đưa lên làm trước,
toàn vượt tiến độ
cái nào dễ thì túc tắc vừa làm vừa chơi
khái niệm của tao là những ngày cuối phải là ngày kiểm tra chứ ko phải ngày làm,
khi có kế hoạch là phải bắt đầu vào làm liền,
dù có đúng hay có sai, thì mình vẫn có raw data, từ đó lấy làm dàn ý để triển khai bài tập làm văn
 
Tao có lời khuyên cho mày
Đừng ngồi rú ở phòng trọ làm việc nữa
Xách laptop ra quán cf công viên gì đó.
Làm việc dễ đến khó, vào trớn rồi là làm cháy lắm
công nhận đấy, đổi không gian làm việc cái là khác ngay. Với ra quán cafe không lướt xàm được
 
Giờ mxh phát triển. Thông tin nhiều quá nên con nta xao nhãng. Bỏ hết mxh một thời gian là hết
tao thấy thằng này nói có lý, mày bị nghiện dopamin nên mối ngày mày ưu tiên lướt web xem tầm bậy hết mẹ nó dopamin nên chẳng làm được cc gì nữa
 
Tao nghĩ nó khó trị hoặc đéo trị đc. Đôi khi mày còn nghiện cảm giác hưng phấn khi cày lúc chót giờ nữa. Tao cũng vua trì hoãn tao hiểu cảm giác, bài luận tốt nghiệp đh 86 trang tao viết trong 3 ngày ko ngủ ( ra đc trường nhưng cũng thấp tè so với các bạn) , thi vào cấp 3 , ĐH cũng 2 tuần cuối tao mới bắt đầu cày mọi thứ từ a-z. Cảm giác nó cũng khá phê, có khi cơ thể mày nó nghiện cảm giác hối thúc còn cái giải trí thì tất nhiên là thoải mái rồi, cái cảm giác bứt rứt khi trì hoãn nó khó chịu nhưng chả đủ.

Nói chứ tao nghĩ có thể chơi cần cỏ, thuốc lá cái đéo gì nó đưa chất kích thích từ bên ngoài vào thay vì từ nội tại nó lại giúp mày đc. Hay đi khám bác sĩ tâm lý coi người ta có lời khuyên gì ko. Tao cũng đéo biết có cách gì trị ko, chứ giờ nói mấy câu discipline is freedom với mấy đứa rành xem self help rồi nó lại như nước đổ đầu vịt.
 
Tao bị cái tính này từ hồi đại học ra trường đi làm cho đến giờ, cũng khá lâu rồi. Đại loại là 1 cái deadline, bất kể là vài ngày, vài tuần hay vài tháng, tao đều sẽ trì hoãn đến 1-2 ngày/tiếng cuối mới bắt đầu làm. Chính vì cái tính trì hoãn này mà bao project của tao bị hủy, làm không đảm bảo chất lượng cao nhất, cho đến mất uy tín với đồng nghiệp và bạn bè.

Lạ hơn là job nào càng to (vài chục triệu trở lên) thì tao trì hoãn càng ác, còn job cỏ vài trăm -> vài triệu thì tao lại làm lai rai, túc tắc thì cũng xong. Mỗi khi tao bật máy lên, mở software ra bắt đầu làm, thì cảm giác khó chịu trong tao lại trỗi dậy. Ngay lúc ngón tay tao bấm xuống cái key đầu tiên thì đầu tao nảy ra câu hỏi "Địt con mẹ, tại sao mình lại phải làm cái job này, tiêu tốn thời gian, khổ sở vất vả, trong khi bọn có tiền, con ông cháu cha lại đéo cần làm gì, tiền vô như nước?".

Thế rồi tao sẽ chặc lưỡi "Kệ mẹ, còn cả tuần/tháng mà, bố mày chơi cả ngày nay cho đã" và lao ngay vào xem Youtube, anime, manga, xam và voz...như một con đĩ nghiện cặc dù biết chịch nhiều là sẽ phải tìm thằng khác đổ vỏ (case của tao là bị đuổi + thằng khác "đổ vỏ" thay).

Và vào những tiếng cuối cùng, tao mới bắt đầu hoảng lên. Andrenaline tăng cao, giây phút đó tao kiểu tràn trề sinh lực, lao vào làm như một thằng chuyên dạy self-help lâu năm nhưng làm chủ được bản thân hoàn toàn. Và tất nhiên là đéo bao giờ kịp.

Hiện tại tao rất khổ sở, tiền ăn tiền trọ tiền điện hiện tại vơi đã vơi 50% dù mới đầu tháng. Task còn một đống nhưng tao đéo muốn làm, mà không làm thì ăn cứt, mà mở máy lên thì lại xem anime, manga, lướt xàm, voz...

Chúng mày có gặp trường hợp như tao chưa, tao cần một lời khuyên.
Tao ghét nhất những thằng lề mề kiểu mày. Tao có chơi vs 1 thằng anh, đm mồm lúc nào cũng kêu bận rồi muốn công việc ít đi bla blo để dành thời gian cho ra đình. Nhưng đm lúc lol nào hẹn đi ăn đi chơi cũng tới trễ, rồi lý do công việc này nọ, đến lúc tao soát xét thì sai tùm lum hết. Tao bực tao chửi mẹ thẳng mặt và block luôn.
 

Có thể bạn quan tâm

Top