honda67
Địt xong chạy
Vậy tại sao phải dạy trẻ em không nói dối, không ích kỷ? Đúng, trẻ con không có ý thức làm ác ngay từ đầu, nhưng căn tính vẫn có xu hướng giành giật, nói dối, ích kỷ mà không cần ai dạy. Rồi khi lớn lên nếu giáo dục là đủ, thì những người học cao, chức to, hiểu nhiều, có cảm nhận về đạo đức đã không làm điều ác có tính toán.
Vấn đề nằm ở thiếu kiến thức, môi trường xã hội hay ở ý chí và ham muốn của con người? Tới đây lại muốn đóng vai nạn nhân chứ gì.
Vậy “nhân chi sơ, tánh bổn thiện”, rồi kết luận rằng con người xấu đi là do xã hội. Nghe rất hợp lý, nhưng nếu vậy thì chỉ cần sửa hệ thống là đủ, cần gì đến khái niệm tội lỗi hay cứu rỗi?
Tiêu chuẩn để gọi một hành vi là ‘tốt’ hay ‘xấu’ cuối cùng dựa trên cái gì?
Nếu dựa vào xã hội, thì khi xã hội thay đổi, đạo đức có đổi theo không? Một hành vi từng bị coi là tội ác, nếu được số đông chấp nhận, thì nó có trở thành đúng không? Và nếu một xã hội tập thể ủng hộ điều sai, ai có quyền đứng ra nói rằng cả xã hội đó sai?
Nếu dựa vào luật pháp, thì lịch sử cho thấy luật có thể hợp thức hóa những điều ngày nay ta gọi là vô nhân đạo. Luật có thể trừng phạt tội ác, nhưng luật không tạo ra đạo đức, mà chỉ phản ánh quan điểm đạo đức của kẻ đang cầm quyền.
Nếu dựa vào cảm xúc hay lương tâm cá nhân, thì đạo đức trở thành chuyện riêng tư: cái tôi thấy đúng thì đúng, cái người khác thấy đúng thì cũng đúng. Nhưng như vậy, còn cơ sở nào để lên án kẻ làm điều tàn nhẫn nếu hắn thực sự không thấy mình sai?
Vấn đề nằm ở thiếu kiến thức, môi trường xã hội hay ở ý chí và ham muốn của con người? Tới đây lại muốn đóng vai nạn nhân chứ gì.
Vậy “nhân chi sơ, tánh bổn thiện”, rồi kết luận rằng con người xấu đi là do xã hội. Nghe rất hợp lý, nhưng nếu vậy thì chỉ cần sửa hệ thống là đủ, cần gì đến khái niệm tội lỗi hay cứu rỗi?
Tiêu chuẩn để gọi một hành vi là ‘tốt’ hay ‘xấu’ cuối cùng dựa trên cái gì?
Nếu dựa vào xã hội, thì khi xã hội thay đổi, đạo đức có đổi theo không? Một hành vi từng bị coi là tội ác, nếu được số đông chấp nhận, thì nó có trở thành đúng không? Và nếu một xã hội tập thể ủng hộ điều sai, ai có quyền đứng ra nói rằng cả xã hội đó sai?
Nếu dựa vào luật pháp, thì lịch sử cho thấy luật có thể hợp thức hóa những điều ngày nay ta gọi là vô nhân đạo. Luật có thể trừng phạt tội ác, nhưng luật không tạo ra đạo đức, mà chỉ phản ánh quan điểm đạo đức của kẻ đang cầm quyền.
Nếu dựa vào cảm xúc hay lương tâm cá nhân, thì đạo đức trở thành chuyện riêng tư: cái tôi thấy đúng thì đúng, cái người khác thấy đúng thì cũng đúng. Nhưng như vậy, còn cơ sở nào để lên án kẻ làm điều tàn nhẫn nếu hắn thực sự không thấy mình sai?