Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

KHUYẾN HỌC
Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam !
Bạn đang cầm trên tay cuốn “Khuyến học”, một tác phẩm mà tất cả các bạn trẻ đều cần để tạo dựng ý thức tinh thần công dân, phát xuất là công dân quốc gia và tột cùng là công dân toàn cầu. Với ý thức cao độ về trách nhiệm công dân ấy bạn sẽ thấu hiểu và quán triệt những bài học lớn từ những cuốn sách khác trong Tủ sách đổi đời mà Tôi tâm huyết, cẩn trọng chọn lựa để trao tận tay tặng bạn. Đó là bài học về khát vọng và dũng khí từ “Nghĩ giàu, làm giàu”, “Không bao giờ là thất bại. Tất cả là thử thách” và những kinh nghiệm quý báu về sự kết nối và ảnh hưởng đến người khác trong “Quốc gia khởi nghiệp” và “Đắc Nhân Tâm” giúp hoàn thiện bản thân, tạo nguồn cảm hứng cho bạn trên lộ trình Sáng Tạo – Khởi nghiệp – Kiến Quốc.
Trong chúng ta, ai cũng biết Nhật Bản là cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới chỉ trong một thời gian ngắn từ hoang tàn của chiến tranh, dẫn đầu thế giới ở rất nhiều lĩnh vực, sở hữu sức mạnh kinh tế và sức mạnh khoa học kỹ thuật vượt trội, những thương hiệu đi khắp toàn cầu không hề thua kém phương Tây: Toyota, Sony, Honda, Panasonic…hàng hóa của Nhật hiện diện trong nhiều gia đình ở mọi nơi trên thế giới, biên giới của nước Nhật đã không còn giới hạn trong phạm vi biên giới vùng lãnh thổ.
Đối mặt thảm họa bị tàn phá kinh hoàng bởi thiên tai khép động đất và sóng thần năm 2011, thế giới lại được nhìn thấy tầm vóc của bản lĩnh dân tộc Nhật qua tinh thần tự cường, bình tĩnh đối diện với thiên tai, việc trật tự xếp hàng rất kỷ luật, nhường nhìn đùm bọc lẫn nhau…cùng vượt qua nghịch cảnh. Hành động này, nước Nhật đã được sự nể trọng, đánh giá rất cao của cộng đồng thế gới về tinh thần dân tộc, sự trưởng thành trong tính cách của một dân tộc vĩ đại.
Đã có nhiều sách và nhiều nhà nghiên cứu nêu lên những lý giải làm nên thành công của dân tộc Nhật, nhưng từ đâu và ai đặt nền tảng vững chắc cốt lõi cho tất cả các thành công đó?
Khuyến học

Tư tưởng đúng dẫn đến hành động đúng
Chính Fukuzawa Yukichi với tác phẩm Khuyến học là nền tảng trung tâm khai sinh ra nước Nhật hiện đại trong bối cảnh toàn bộ các nước châu Á trong khu vực u tối không có hướng phát triển, chìm đắm vào những tư tưởng phong kiến Nho giáo cổ hủ, lỗi thời. Cá nhân ông đã đặt nền móng tư tưởng cho sự trưởng thành của dân Nhật, nền tảng cho các thành tựu kinh tế của người Nhật. Hệ tư tưởng của ông được trình bày một cách hệ thống và dễ hiểu qua sách Khuyến học mà các bạn đang cầm trên tay. Khuyến học viết cho người Nhật vào những năm 1870, sau một thời gian ông đi sang các nước phương Tây quan sát thành tựu về văn hóa, kinh tế và xã hội. Cuốn sách chứa đựng giá trị cốt lõi: tinh thần độc lập cá nhân, chí tự cường dân tộc, kết dân tộc thành một mối làm nền tảng cho nước Nhật hùng mạnh.
Phương Tây khi đó đang muốn biến toàn bộ châu Á thành thuộc địa, Fukuzawa Yukichi nhận thức rõ nguy cơ Nhật Bản sẽ trở thành một nước thuộc địa bởi nguyên nhân “đáng buồn là nước ta chỉ có người Nhật mà không có Quốc dân Nhật”, nên ông đã khởi xướng tinh thần – Độc lập quốc gia thông qua độc lập cá nhân – độc lập cá nhân về tư duy, về trách nhiệm của mỗi người dân đối với vận mệnh của dân tộc. Bởi lẽ đối với ông, người dân không có chí khí tự cường, đua tranh, không có tinh thần dẫn dắt thì lòng yêu nước cũng hàm hồ, nông cạn, vô trách nhiệm.
Chính cái Tinh thần quốc dân, khát vọng dân tộc hùng mạnh được Fukuzawa Yukichi nêu lên trong tác phẩm Khuyến học cùng với đức tin về dân tộc Nhật Bản là con cháu của Nữ Thần Mặt Trời đã tạo nên một thế hệ dân tộc đầy chí khí để vượt qua mọi nghịch cảnh, thử thách bên trong lẫn bên ngoài, làm nên sự thần kỳ của nước Nhật như chúng ta đã thấy. Nổi bật trong đó là “Tinh thần thoát Á nhập Âu” cộng với “Tinh thần đua tranh với phương Tây và vượt mặt phương Tây”.
Tinh thần Thoát Á Nhật Âu
Trong Khuyến học, ông dám dũng cảm đưa ra những quan điểm mang tính chất khai sáng về tư tưởng cho người dân Nhật. Ông đã thoát ra khỏi tâm lý bầy đàn, phá bỏ và thoát ra khỏi sự ảnh hưởng những lề luật cổ hủ của Nho giáo hàng nghìn năm tại nước Nhật khi ông viết “Trời không tạo ra người đứng trên người”, “đừng tin những lời nói bậy của Chu Tử” và “không phải tất cả mọi điều trong Luận Ngữ đều đúng”, bỏ đi những rào cản về thiết chế hạ tầng kìm hãm sự tiến bộ xã hội, kinh tế và tri thức cho người dân Nhật để học tập và du nhập có chọn lọc các thành tựu trong mọi lĩnh vực của các nước phương Tây thời bấy giờ.
Ông chủ trương mạnh mẽ học tập, tiếp thu học hỏi áp dụng có chọn lọc những thành tựu quản lý xã hội, quản lý kinh tế, khoa học kỹ thuật, giáo dục…của các nước phương Tây. Trong quá trình học hỏi, người Nhật bổ sung sáng tạo 02 hệ tư duy: tư duy logic, hệ thống và tư duy thực dụng ứng dụng trong kinh tế và chính trị. Nước Nhật thời bấy giờ tư duy lại về động cơ học tập, giúp học thay đổi não trạng từ đi học để làm quan, vinh thân phì gia bằng động cơ học vì lợi ích của quốc gia dân tộc, học vì sự hùng mạnh của quốc gia, đặt lợi ích quốc gia lên trên hết. Sẵn sàng phá bỏ những điều đã từng làm nên thành công trong quá khứ nhưng hiện tại là những rào cản, không còn phù hợp với thời cuộc để tiếp tục học tập những cái mới hơn của thế giới.
Chính từ nền tảng này, Nhật Bản đã thiết kế xây dựng lại toàn bộ thiết chế cơ sở từ thượng tầng cấp quản lý nhà nước đến hạ tầng kiến trúc vật chất, tạo đà cho sự phát triển của Nhật Bản đến tận ngày hôm nay.
Tinh thần đua tranh với phương Tây và vượt mặt phương Tây
Không chỉ học tập chọn lọc mọi thành tựu của phương Tây, trong Khuyến học, Fukuzawa Yukichi nêu lên tinh thần dám đua tranh với các nước phương Tây về kinh tế, khoa học kỹ thuật, hun đúc cho người dân Nhật một tinh thần Doanh Thương, một ngạo khí đua tranh vượt mặt chính những cường quốc phương Tây đã tạo nên một loạt tập đoàn hùng mạnh quy mô trên toàn cầu.
Chính tinh thần dám lấy các nước phương Tây làm đối trọng, làm mục tiêu đua tranh để vượt lên là động lực để thúc đẩy kinh tế, khoa học kỹ thuật Nhật Bản phát triển thành một cường quốc.
Lập chí vĩ đại và Cội nguồn dân tộc Việt
Một quốc gia phát triển đi lên phải có 05 yếu tố: vị trí địa lý (bao gồm tài nguyên), diện tích, quy mô dân số, thiết kế hạ tầng và dân khí. Nước Việt ta có những điều kiện lý tưởng ở 03 yếu tố đầu tiên.
Trong truyền thuyết của người Việt, Rồng là biểu tượng của sức mạnh, là chúa tể của các loài. Trong văn hóa phương Đông, Rồng là biểu tượng uy quyền tối thượng. Và trong văn hóa nghệ thuật dân gian, Rồng là biểu tượng của những anh hùng mang hoài bão cứu nước giúp dân. Trong văn hóa phương Tây, Rồng là một sinh vật to lớn và đầy sức mạnh, biểu tượng luôn song hành với tinh thần khám phá, chính phục đầy uy lực.
Dân tộc Việt chúng ta là Con của Rồng Tiên, đừng quên chúng ta có nguồn cội là Rồng Tiên. Vậy mà trong 4000 năm qua, dân tộc ta đã hy sinh và đổ biết bao xương máu nhưng trong tiềm thức của dân tộc chỉ dừng lại ở trạng thái “dựng nước và giữ nước”. Đây là thời khắc thứ ba, thời khắc chúng ta hãy cùng nhau lập Chí Tự Cường – Chí Đua Tranh – Chí Dẫn DắtChí Vĩ Đại. Dân tộc ta phải Vĩ Đại và nhất định sẽ Vĩ Đại, dân tộc ta phải xứng đáng là Con của Rồng Tiên, đúng phẩm chất Con của Rồng Tiên. Đúng với phẩm chất vĩ đại của dân tộc Việt.
Mỗi cá nhân người Việt chúng ta phải cùng nhau xác định và trang bị trong tâm thế và não trạng của mình một cách mạnh mẽ Tinh thần Chiến Binh, Tinh thần Kiến Quốc – Lập Nghiệp Tinh thần Sáng Tạo, tâm thế tự cường, đua tranh, và vượt lên dẫn dắt như biểu tượng đầy uy quyền của Rồng.
Khi cùng nhau, không gì là không thể!
ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ – NHÀ SÁNG LẬP, CHỦ TỊCH TẬP ĐOÀN TRUNG NGUYÊN
 
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo "gây bão" khi phân tích lý do "Vì sao người Việt mãi nghèo?"
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo?

Theo "người đàn ông quyền lực" của FPT, một trong 4 điểm yếu cố hữu cản trợ sự phát triển, khiến người Việt mãi nghèo là "sự lười biếng, dễ hài lòng".

Ông Đỗ Cao Bảo sinh ngày 18/06/1957, là cử nhân Toán điều khiển - Học viện kỹ thuật quân sự. Đầu năm 2016, theo trang tin của FPT, tập đoàn này đã bổ nhiệm Chủ tịch FPT IS ở thời điểm đó - tức ông Đỗ Cao Bảo - vào vị trí Phó Tổng giám đốc phụ trách kinh doanh chung của FPT.
Ông Cao Bảo phụ trách các khách hàng chiến lược, các dự án, đề án chiến lược, cấp bộ, nhà nước, phụ trách hoạt động đối ngoại chung và công tác truyền thông của tập đoàn FPT. Ông cũng là Uỷ viên hội đồng quản trị của tập đoàn.
Mới đây, "người đàn ông quyền lực" của FPT gây bão cộng đồng mạng khi viết bài phân tích về nguyên nhân người Việt mãi nghèo, thu hút hàng nghìn lượt bấm yêu thích, bình luận và chia sẻ.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 1.
Theo ông Cao Bảo, sự lười biếng, dễ hài lòng, tư duy nhỏ, áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác và nền tảng triết học yếu, không chuẩn là những điểm yếu cố hữu cản trợ sự phát triển, khiến người Việt mãi nghèo.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 2.
Khi phân tích nguyên nhân "Lười biếng, dễ hài lòng", ông Đỗ Cao Bảo cho rằng, người Việt rất hứng thú "sum vầy bên con cháu" và "60 tuổi đã lên lão".
Trong khi đó, tại Singapore, tất cả công việc giản đơn như kéo xe đẩy, dọn vệ sinh, lau chùi nhà WC đều do những ông, bà cụ cỡ 65-75 tuổi làm. Đi taxi thì hầu hết lái xe đều do các cụ ông tóc bạc tuổi từ 65-75 lái.
Trong thành phố tất cả những người nhặt rác, dọn vệ sinh đều do các cụ bà tuổi từ 65-75 làm. Còn người Việt, nữ 55 tuổi, nam 60 tuổi đã về hưu và về hưu là không làm việc.
Phó Tổng giám đốc FPT phân tích, trong xu thế tuổi thọ con người ngày càng tăng, hầu hết các nước đều nâng tuổi về hưu (Mỹ 67 tuổi, Nhật 68 tuổi, Pháp 62 tuổi) thì Việt Nam vẫn giữ nữ 55, nam 60 từ cách đây 62 năm khi mà tuổi thọ thấp hơn hiện nay 10 tuổi.
"Thanh niên không chịu lập nghiệp, nằm chờ người khác tạo công ăn việc làm cho mình, giờ làm việc thì bớt xén, người còn sức lao động, chưa già đã muốn nghỉ "an nhàn tuổi già", "xum vầy bên con cháu" thì mãi mãi nghèo cũng là chuyện không thể khác" - Ủy viên hội đồng quản trị FPT đánh giá.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 3.
Ông Cao Bảo cho rằng, sự lười biếng của người Việt còn thể hiện ở điểm: Rất ít người nghĩ mình tự lập nghiệp, tự tạo ra công ăn việc làm cho chính mình và cho xã hội. Những người có việc làm ở công sở thì hoặc sáng đến muộn giờ, hoặc đến đúng giờ chỉ để điểm danh rồi đi ăn sáng, giữa giờ làm việc thì lại chốn ra quán cafe giải khát ngồi tán gẫu.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 4.
"Không chịu vận động làm cho người thiếu sức dẻo dai, ảnh hưởng đến năng xuất lao động. Đi xe máy khi không cần thiết sẽ làm tăng ùn tắc giao thông, tăng ô nhiễm môi trường, tăng tai nạm giao thông, lãng phí tiền xăng" - ông Đỗ Cao Bảo phân tích.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 5.
Theo Phó Tổng giám đốc FPT, thói quen lười đi bộ, không chịu vận động làm cho người Việt thiếu sức dẻo dai, ảnh hưởng đến năng suất lao động. Đi xe máy khi không cần thiết sẽ làm tăng ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, tai nạn giao thông, lãng phí tiền xăng.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 6.
Khi phân tích nguyên nhân thứ 2 - "Tư duy nhỏ, quanh quẩn xó nhà", ông Cao bảo cho rằng, nếu không có tư duy lớn, người Việt sẽ chỉ làm những việc bé, không có những công ty lớn thì không thể cạnh tranh quốc tế, không thể làm được những việc lớn.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 7.
Ông cũng cho rằng, các doanh nhân Việt không dám nghĩ lớn, không dám đương đầu, cạnh tranh sòng phẳng với các hãng nước ngoài, dù là trên sân nhà.
Vì thế, thật đáng buồn khi các thương hiệu Việt bị các hãng nước ngoài nuốt chửng, mất luôn tên tuổi. Trong đó có thể kể đến kem đánh răng Dạ Lan bị Colgate Palmolive nuốt, kem đánh răng PS về tay Unilever, bia Huế về tay Carlsberg Đan Mạch, Tribeco về tay Uni-President, Phở 24 và Highland Coffe về tay Jollibee Ford...
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 8.
Ông cho rằng, các doanh nghiệp Việt có điểm yếu kém là chỉ quanh quẩn trong đất nước, thậm chí thành phố, tỉnh của mình, không có khát vọng vươn ra biển lớn, toàn cầu hoá.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 9.
Khi phân tích bản tính xấu của người Việt trong nguyên nhân thứ 3, ông Bảo nhìn nhận, hệ quả của việc áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác, không chấp nhận người khác chính kiến cùa mình là vô cùng lớn.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 10.
Ở ý cuối cùng "Nền tảng triết học yếu lại không chuẩn", ông Cao Bảo cho rằng, không chỉ chia người kinh doanh thành 3 loại, bao gồm cả "con buôn", mà điều tệ hại là có người còn kết luận hiện Việt Nam chưa có doanh nhân.
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 11.
Phó Tổng giám đốc FPT cho rằng, người Việt chưa có đánh giá đúng về thương mại và doanh nhân. Bên cạnh đó, ông cũng đưa ra nhận xét: "Chân thành, tin cậy, đáng yêu, có trách nhiệm với xã hội là bốn đức tính đáng quí nhất của một doanh nhân.
Thiếu bốn đức tính đó thì không thể là một doanh nhân lớn, không thể thành công trong thương mại. Nếu có thành công thì chỉ là thành công nhỏ, tạm bợ mà thôi".
Phó Tổng giám đốc FPT Đỗ Cao Bảo gây bão khi phân tích lý do Vì sao người Việt mãi nghèo? - Ảnh 12.
Trong khi người Việt có 2 thái cực đầy mâu thuẫn về tiền bạc, các xã hội phát triển, văn minh họ đánh giá đúng giá trị đồng tiền, không tuyệt đối hoá, không coi khinh đồng tiền mà coi đồng tiền là phương tiện trao đổi hàng hoá.
Đồng tiền là thước đo giá trị lao động giúp họ có cuộc sống tốt hơn, đào tạo nâng cao trình độ, chăm sóc sức khoẻ tốt hơn, báo hiếu cha mẹ, giải trí, du lịch và làm công tác xã hội.
theo Cafef/TTVN
 
 
Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui
Tâm sự của một cô gái 28 tuổi như kể cuộc đời của hàng triệu người trên khắp hành tinh. Họ kéo một vấn đề trên vai miệt mài suốt những năm tháng tươi đẹp: “Sự kiệt quệ của tuổi trẻ”.
Rhiân, 28
Tôi không nhớ lần cuối mình thực sự nghỉ ngơi là khi nào. Thật đấy, tôi không biết nghỉ ngơi ra sao nữa. Mỗi khi tôi cố gắng đọc sách hay xem tivi, trong đầu lại ngập ngụa những công việc phải làm sao đó. Tôi không thể ngừng nghĩ về điều ấy và cảm thấy tội lỗi. Sao tôi lại thư giãn chứ? Đáng nhẽ ra tôi phải đi dọn nhà, đi tập gym hay mua quà sinh nhật cho mẹ của bạn trai chứ?
Não của tôi chưa bao giờ ngừng hoạt động. Lúc nào tâm trí cũng réo gọi, nhắc tôi phải làm cái này cái kia - nhưng tôi kệ. Cứ thế, tôi trải qua tình trạng căng thẳng và trầm cảm; áp lực dồn dập khiến tôi mất ngủ.
Tôi nghĩ rằng mình là một trong số rất nhiều người trẻ cùng thế hệ đang trải qua những ngày tháng “kiệt sức của tuổi trẻ”. Chẳng có tài liệu nào ghi chép hay số liệu nào để bạn tham khảo về nó đâu nhưng tại nước Anh, 74% người trẻ luôn cảm thấy căng thẳng và không thể đối mặt. Nghiên cứu đó cũng chỉ ra rằng 49% người trẻ tuổi từ 18-24 từng gặp vấn đề căng thẳng nói rằng việc so sánh bản thân với người khác là một nguyên nhân chính cho vấn đề tâm lý của họ, cao hơn hẳn ở các nhóm tuổi khác. Sự kiệt quệ tinh thần này thực sự hiện hữu và nó khiến người trẻ luôn mệt mỏi cả về thể chất và cảm xúc.
Những đề cập đầu tiên về việc người trẻ ngày càng rơi vào tình trạng kiệt sức xuất hiện trên tờ Buzzfeed bởi cây bút Anne Helen Petersen. Trong bài viết của mình, cô chỉ ra rằng ranh giới giữa công việc và cuộc sống cá nhân ngày càng mờ mịt; nhiều người không còn cảm thấy sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống nữa. Chúng ta gần như sống “toàn thời gian” trên mạng và lúc nào cũng phải túc trực ở đó; có thể email công việc sẽ tới, tin nhắn từ ai đó hay tình yêu cuộc đời xuất hiện. Bài báo đó ngay lập tức đã gây được tiếng vang với nhiều lượt bình luận.
Anne Helen tin rằng một trong những dấu hiệu rõ nhất khi bạn trải qua tình trạng kiệt sức là việc bạn không thể làm những việc vặt, kể cả đi tới ngân hàng hay trả lại một món đồ không ưng ý khi mua trên mạng.
“Mấy thứ này đâu có gì khó làm”, Anna chia sẻ. “Cũng không phải tôi lười biếng gì cả nhưng khi gặp phải mấy việc tầm thường đó, những thứ yếu trong danh sách ưu tiên khi nó không giúp công việc hay cuộc sống của tôi trở nên dễ dàng hơn, tôi sẽ né tránh. Càng cố giải quyết tình trạng đó thì tôi càng thấy bản thân mệt mỏi và kiệt sức. Đây không phải vấn đề mang tính tạm thời mà là một “triệu chứng” của cả thế hệ”.
Điều Anne nói, tôi thực sự thấu hiểu.
“Dù sự nghiệp của tôi vẫn đang lên, đời sống cá nhân của tôi như một đống hỗn độn”.
Tôi dành nhiều ưu tiên cho công việc và vì vậy, áp lực phải nỗ lực hơn luôn đè nặng trên vai. Để bạn dễ hình dung, tôi luôn trả lời email vào mọi lúc, lết về nhà vào lúc tối khuya mà vẫn phải mang laptop. Công việc diễn ra suôn sẻ như ý tôi nhưng cuộc sống của bản thân thật tệ hại. Danh sách việc cần làm của tôi cứ kéo dài mãi mãi, tôi còn liệt kê danh sách việc cần làm cho mỗi phòng trong nhà và đặt lịch dọn dẹp cho từng phòng một.
Danh sách cuộc hẹn cần gặp cũng dài đằng đẵng và cả danh sách mua sắm tôi biết là mình sẽ không bao giờ mua được nửa chỗ đó, ví dụ như nguyên liệu để nấu ăn trưa nhằm tiết kiệm tiền ăn trong tuần. Tôi thường gửi mail nhắc nhở bản thân một tối trước khi bắt đầu làm việc. Vì thế, khi mở máy tính ra, nó luôn hiện ra trên đầu mail.
Đó là cách để tôi kiểm soát mớ bòng bong cuộc đời mình. Tuy nhiên, khi không thể hoàn thành được những công việc đã đề ra cho bản thân, tôi thường thấy choáng ngợp. Chẳng còn cách nào khác, tôi cố lờ đi việc mọi thứ đang không ổn và lại càng trì trệ hơn. Một vòng tròn luẩn quẩn thực sự.
Việc lên danh sách dường như chưa đủ khi tôi còn chia cuộc đời mình thành nhiều “ngăn”: Công việc, các mối quan hệ, những người bạn và gia đình. Tôi muốn dành thời gian cho mỗi người ngang nhau nhưng điều đó là không thể vì tôi không có nhiều thời gian. Dần dà, tôi thấy áp lực, tội lỗi và luôn luôn mệt mỏi.
Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui - Ảnh 1.
Cuộc đời tôi cứ ngập vùi trong những điều đó và không thấy được một lối thoát.
Tôi thường nhận nhiều phần việc hơn về mình nhưng đều làm đúng hạn. Đổi lại cho sự chăm chỉ đó là cuộc sống bị ảnh hưởng; tôi thường phải hủy các cuộc hẹn vào phút trót và khiến bạn bè tức giận, thất vọng.
Cuộc đời tôi cứ ngập vùi trong những điều đó và không thấy được một lối thoát. Đây chính là triệu chứng chính những người trẻ kiệt quệ gặp phải, theo nhà tâm lý trị liệu người Anh Beverley Hills. Dù vấn đề này chưa được nghiên cứu y khoa cụ thể, Hills nói rằng cô đã thấy ở nhiều bệnh nhân mình gặp.
“Bạn có thể thấy căng thẳng, mất ngủ, luôn nghi ngờ bản thân, hoài nghi. Bạn thấy mình trống rỗng và luôn nghĩ “Làm sao tôi có thể thành công khi chẳng có đủ thời gian và năng lượng?”. Vài bệnh nhân sẽ kiệt quệ về cảm xúc, luôn cảm thấy thất vọng, giận dữ hay gặp phải nỗi đau về thể chất, luôn thấy khó chịu và uể oải”.
Cô tin rằng sự kiệt sức có thể bắt nguồn từ “áp lực quá lớn từ phụ huynh, từ sự nghiệp và toàn xã hội”. Mọi thứ được tô vẽ, trầm trọng hóa hơn bởi mạng xã hội khi chúng ta luôn gặp phải áp lực phải sống một cuộc đời hoàn hảo. Tư tưởng đó khiến người trẻ sợ thất bại và cũng sợ luôn cả thành công: “Nếu đạt được thành công rồi, làm sao tôi có thể giữ được thành công đó? Thà không có gì còn hơn”.
Với những trường hợp cực đoan, Beverley cho biết nhiều người còn có suy nghĩ muốn tự tử. Chính vì vậy, những người đang gặp phải tình trạng kiệt quệ cần tìm kiếm hỗ trợ y tế khẩn cấp.
Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui - Ảnh 2.
Đối với bản thân, một trong những điều khó khăn nhất của tình trạng kiệt sức là việc tôi không cảm thấy mình “được phép” mệt mỏi. Tôi không nghĩ mình đã làm đủ để được nghỉ ngơi. Tôi luôn so sánh bản thân với mẹ - một bà mẹ đơn thân làm tới haiba công việc để nuôi dưỡng tôi và anh chị em tại Wales. Tôi luôn nghĩ rằng “Làm sao mẹ có thể làm hàng tá công việc, nấu ăn cho chúng tôi, dọn dẹp giặt giũ quần áo sạch sẽ và không bao giờ phàn nàn?”. Tôi thấy thật tệ hại nếu cứ than vãn.
Nhưng rõ ràng, mọi thứ đã thay đổi với thế hệ chúng tôi. Trên khắp hành tinh, thế hệ trẻ đang “truyền tay” nhau chủ nghĩa hết mình vì công việc, rằng “bình thường” không bao giờ là đủ; chúng ta luôn muốn vươn tới đỉnh cao. Mỗi người luôn cố phô bày cuộc sống trên mạng xã hội để cả thế giới trầm trồ. Mẹ tôi chẳng cần chứng minh với ai những điều bà đang làm để chúng tôi có được cuộc sống hạnh phúc, có đồ chơi hay máy tính. Bà cảm thông với vấn đề của tôi và không ngừng lo lắng nhưng đôi khi, nói chuyện với mẹ khiến tôi thấy tệ hơn bởi vì tôi không ngừng so sánh bản thân với mẹ.
Cuộc sống trở nên mệt nhoài khi lúc nào cũng phải tỏ ra luôn luôn năng động và khỏe mạnh, cực kỳ thời thượng và hiểu biết mọi điều.
Một hình mẫu thành công trong sự nghiệp mới đã thay đổi thế hệ chúng tôi rất nhiều. Thời của mẹ tôi, kiếm được một công việc với mức lương ổn là được nhưng hiện tại, chúng tôi cần có một công việc lương tốt nhưng lại phải thú vị, đúng với đam mê bản thân. Nó cũng giống như việc khỏe mạnh vậy. Mẹ tôi thì cho rằng ăn đủ ba bữa cân bằng, mặc quần áo sạch sẽ là đủ nhưng sống ở thời đại này, bạn cần đi tập gym vào lúc 5h sáng, đi chạy sau giờ làm, ăn rau cải xoăn thật nhiều và chăm sóc da mọi lúc mới đủ. Cuộc sống trở nên mệt nhoài khi lúc nào cũng phải tỏ ra luôn luôn năng động và khỏe mạnh, cực kỳ thời thượng và hiểu biết mọi điều.
Năm ngoái, tôi thấy thật tệ và cảm tưởng như mình đã ngã quỵ. Suốt vài tháng ròng, tôi gần như kiệt sức với danh sách việc cần làm dài dằng dặc còn tôi thì không thể đối mặt. Tôi không có động lực ra khỏi giường hay làm những việc đơn giản nhất. Áp lực liên tục, tôi không còn cảm thấy là chính mình. Tôi hay cáu kỉnh với bạn trai; trong tôi chẳng còn chút cảm xúc nào khi mọi thứ còn lại chỉ để cố gắng lết qua ngày. Anh ấy lo lắng khi tôi không còn là chính mình. Tệ hơn, cơ thể tôi cũng có dấu hiệu suy nhược: Da tôi lên đầy mụn và tôi mắc cả chứng rosacea (chứng bệnh khiến da mặt sưng đỏ, có mụn nhỏ chứa mủ).
Tôi liên tục toát mồ hôi vì lúc nào cũng lo lắng, nghĩ về ngày mai sẽ ra sao. Cuối cùng, tôi đã phải đi gặp bác sĩ và kể với ông về tình trạng của mình. Bác sĩ nói rằng triệu chứng lo lắng và cơn trầm cảm trở nên trầm trọng hơn vì kiệt sức. Tôi cần nghỉ ngơi một thời gian để ổn định tinh thần. Chẩn đoán của ông không khiến tôi quá ngạc nhiên nhưng cái suy nghĩ cuối cùng mình cũng được phép nghỉ ngơi khiến tôi nhẹ nhõm.
Tôi dành thời gian vài tuần để nghỉ ngơi, không làm gì cả. Danh sách việc cần làm vẫn réo trong đầu và tôi nghĩ mình có thể tận dụng thời gian nghỉ ngơi này để tranh thủ làm. Nhưng tôi đã quá mệt và chỉ ngủ thôi. Cuối cùng, thời gian nghỉ ngơi ấy đã có tác dụng. Tuy nhiên, sự kiệt quệ đó vẫn lởn vởn đến vài năm sau. Tôi phải gặp bác sĩ tâm lý - và giờ một nỗi căng thẳng mới lại ập tới khi tôi phải tìm ai đó với mức phí phải chăng thôi.
Tôi cũng đọc nhiều sách hướng dẫn làm sao để giảm căng thẳng. Gần đây, tôi luôn muốn cãi nhau với bạn trai nhưng một phần trong tôi nói rằng mình không thực sự muốn vậy. Vì thế, tôi phải tìm cách để truyền tải cảm xúc của bản thân, như viết lách chẳng hạn.
Dành thời gian với bạn bè và tâm sự với mọi người là cách tôi đã làm vì tôi biết rằng, có nhiều người cũng cảm thấy như vậy. Năm ngoái, tôi đã dành nhiều thời gian ở nhà để cố gắng hoàn thành mọi việc; đi chơi hay uống bia với bạn bè từng là điều khiến tôi thấy tiếc thời gian. Tuy nhiên, việc ở bên cạnh mọi người thực sự giúp tôi rất nhiều vì khi ấy, tôi biết mình không cô đơn và không phải vướng bận quá nhiều.
Nhiều người có thể cho rằng đây là vấn đề mà người trẻ thổi phồng lên. Tuy nhiên, thế giới đang thay đổi và thế hệ chúng tôi cũng cần thích ứng. Tôi hiểu nỗi vất vả của bố mẹ và ông bà, nhưng cuộc sống của chúng tôi cũng không dễ dàng gì, theo một cách khác mà thôi. Nếu những thế hệ trước biết được điều tôi phải trải qua bây giờ, họ sẽ không coi chúng tôi là những đứa lười biếng hay quan trọng hóa vấn đề. Chúng tôi chỉ đang cố gắng làm tốt nhất có thể và bạn biết đấy, đôi khi mọi thứ trông có vẻ dễ dàng nhưng thực sự khó khăn hơn rất nhiều.
Chúng ta là một thế hệ mệt mỏi, kiệt quệ và hiếm khi có niềm vui - Ảnh 3.
Theo BBC
 
Người khôn ngoan, phải nhớ: "Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ", lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện lại là một thứ bệnh
Người khôn ngoan, phải nhớ: "Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ", lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện là lại là một thứ bệnh
Có người nói rằng, "cái gọi là trưởng thành để chỉ những giác ngộ sâu sắc nhất về bản thân chứ không phải biến mình trở thành tù nhân của những khuôn khổ", trưởng thành cũng chính là khi bạn đứng giữa đám đông mà vẫn giữ được bản sắc riêng của mình, khi đương đầu với thế sự mà vẫn giữ được con tim son sắc.
Thực sự trưởng thành, cũng chính là khi bạn trở thành một người chẳng dễ chung sống với người khác, khi đó bạn sẽ tự biết được mình cần gì và mình đang ở đâu.
Người khôn ngoan, phải nhớ: Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ, lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện lại là một thứ bệnh - Ảnh 1.
Đừng dễ tính quá
Cổ nhân dạy "Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ", lương thiện không phải là điều xấu, thế nhưng quá lương thiện là lại là một thứ bệnh.
Làm một người quá dễ tính, người khác nói gì bạn đều không có ý kiến gì, cuối cùng những lời bạn nói sẽ chẳng nhận được sự tôn trọng, chỉ một lần khó tính bạn sẽ lại bị bêu xấu. Bạn giúp người khác khi gặp khó khăn, người ta sẽ ghi nhớ ơn bạn, nhưng bạn cứ giúp mãi thì họ sẽ trở nên ỷ lại, một khi bạn không giúp nữa thì từ ân nhân há chẳng hóa thù địch sao.
Làm người đừng dễ tính quá, hãy làm một người không dễ chung sống với người khác, cho dù quan hệ có tốt đến đâu, hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời những yêu cầu trợ giúp của người khác, đừng ôm những việc nằm ngoài tầm với của mình.
Đối với những việc khiến bạn vi phạm nguyên tắc của bản thân, bạn cần dám nói chữ "không". Những người thực sự suy nghĩ cho bạn, thực sự quan tâm bạn thì chắc chẵn sẽ suy nghĩ đến chuyện bạn cảm thấy thế nào trước lời đề nghị vô lý đó.
Đừng quá biết điều, hiểu chuyện
Quan hệ giữa người với người đều có những giới hạn, mỗi người đều có nguyên tắc và nghĩa vụ của chính bản thân, chẳng ai có thể gánh vác giúp được.
Trong gia đình, mỗi người đều có một vị trí riêng;
Trong công việc, mỗi người sẽ có nhiệm vụ riêng;
Trong xã hội, mỗi người đều có trách nhiệm riêng.
Trưởng thành là khi bạn làm tốt công việc của bản thân, thể hiện tốt vai trò của mình, chứ đâu phải là vượt quá chức phận, đảm nhận thay nghĩa vụ của người khác.
"Làm nhiều thì sẽ sai nhiều", quá hiểu chuyện thì thường sẽ muốn "một vai gánh vác" tất cả mọi việc, có thể những việc giống nhau cũng sẽ làm không tốt. Trong gia đình, nếu như không phân chia rõ ràng vị trí của bố và mẹ, hai người ai cũng muốn gánh vác tất cả, thế nhưng có thể dẫn đến tình trạng "bỏ ra rất nhiều nhưng chẳng thu được kết quả gì". Trong công việc, nếu như bạn quen làm việc nhiều, đến một ngày bạn làm ít hơn như vậy thì sẽ bị người khác oán trách.
"Những đứa bé biết khóc thì sẽ có sữa mẹ ăn", có khó gần lại chính là một sự hài hòa, một điều thú vị của cuộc sống. Bất kể có vấn đề gì bạn hãy thật sự thẳng thắn, dù đúng dù sai thì như vậy bạn sẽ tìm được cách giải quyết tốt nhất. Giữa vợ chồng có gì khúc mắc hãy cứ tâm sự với nhau, có gì tủi thân thì hãy mở lòng đối thoại, cứ ôm suy nghĩ trong đầu sao người ta biết bạn đang nghĩ gì.
Người khôn ngoan, phải nhớ: Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ, lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện lại là một thứ bệnh - Ảnh 2.
Không cần quá hòa đồng
Có lúc không phải là bạn không hòa đồng, mà đơn giản chỉ là bạn chưa tìm thấy những người thực sự phù hợp với mình.
Làm người không nên quá hòa đồng, bởi vì muốn hòa nhập với mọi người mà phải gò ép bản thân thì chẳng khác gì "gọt chân cho vừa giầy", nhất định sẽ chẳng dài lâu. Nếu cứ quá gò ép, ngày tháng rộng dài bạn sẽ tự nhiên quên đi con người thật của chính bản thân mình, chẳng còn chính kiến, chẳng có nguyên tắc, trở thành một "người vô hình" trong đám đông đó.
Làm người không nên quá hòa đồng, so với làm vừa lòng người khác chi bằng hãy làm tốt chính bản thân mình. Bạn bè cũng chỉ là bạn bè mà thôi, đời này ai cũng phải tự mình sống, thực lực bản thân sẽ quyết định chất lượng cuộc sống của bạn.
Hãy làm một người không dễ gần, không cần quá hòa đồng, hãy có lý tưởng và quan điểm của chính bạn. Đối mặt với chuyện đại sự có thể nói lên quan điểm, biết được mình muốn gì mà không cần chuyện gì cũng phải đi hỏi ý kiến bạn bè, năng lực suy đoán sẽ chẳng thể bị mất đi.
Không cần quá hòa đồng, hãy biết cách tự đứng lên, tích lũy năng lực của bản thân trong cô độc, khẳng định cái "chất" của bản thân. Cuộc sống này rất ngắn, hà cớ gì bạn phải làm tổn thương bản thân để đón nhận người khác. Đường đời lại rất dài, sẽ chẳng có ai có thể đi cùng bạn đến cuối con đường, con đường dài nhất ấy vẫn cần bạn tự mình bước tiếp.
Người khôn ngoan, phải nhớ: Con ngựa tốt sẽ bị người khác cưỡi, người tốt sẽ bị người khác phụ, lương thiện không phải là điều xấu, nhưng quá lương thiện lại là một thứ bệnh - Ảnh 3.
 
Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình!
06/03/2018 10:31 AM | SỐNG
Điểm cao. Tiền của. Ngoại hình. Đó là những giá trị mà người ta hay dùng để so sánh người này với người kia, và để so sánh bản thân mình với người khác.
Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình!

Tôi vừa đọc một bài báo là tâm sự cảm động của một giáo sư về quá trình phát triển của con trai cô. Thay vì gửi thằng bé đến trường học, cô và gia đình giáo dục thằng bé tại nhà đến năm nó 8 tuổi.
Thằng bé sống những năm đầu đời trong môi trường học tập tràn ngập tình yêu thương, cực kỳ sáng tạo và hoàn toàn không cạnh tranh. Nó thích vẽ lắm và cũng rất giỏi môn nghệ thuật này nữa. Nó vẽ chỉ đơn giản vì đam mê mà thôi.
Một lần, giáo sư đưa thằng bé đến lớp học vẽ tại một nhà thờ gần nhà, cô giáo đã nhận xét về tranh vẽ của nó: "Tranh của em là sáng tạo nhất lớp đấy". Trên đường, nó cứ suy nghĩ mãi về câu nói ấy, nó hỏi mẹ: "Vì sao cô giáo lại nhận xét con như thế, con đã từng nghĩ người ta vẽ chỉ vì muốn sáng tạo mà thôi". Và từ lần ấy, thằng bé không ngừng so sánh tranh vẽ của mình với người khác.
Tôi cảm nhận một sự rúng động mạnh mẽ khi đọc bài báo này. Nó khiến tôi nhớ lại những giằng xé trong suy nghĩ mà tôi đã vướng phải trong một thời gian dài. Tôi đã từng không ngừng so sánh bản thân mình với người khác. Đã nhiều lần tôi tự hỏi, vì sao những suy nghĩ tiêu cực ấy không buông tha tôi. Và bài báo này đã cho tôi một phần đáp án: trong suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi luôn bị đem ra so sánh với mọi người xung quanh.
So sánh nơi trường học đã là một nhẽ, bị bố mẹ đem mình ra so sánh với người khác mới thật đáng buồn. Tôi có một chị bạn có hai đứa con trai. Một đứa chăm chỉ, học hành, luôn đạt điểm cao trong lớp. Một đứa ngỗ nghịch, chỉ thích chơi nhưng vẽ rất đẹp.
Chị rất buồn phiền vì thằng bé "vẽ đẹp". Tiếc thay, chị càng nhận xét như thế, nó càng bướng, càng nghịch và chỉ thích làm những gì nó muốn. "Con không phải là anh", nó luôn nói như thế.
Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình! - Ảnh 1.
Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường luôn bị so sánh với người khác làm sao nó có thể không bị ảnh hưởng được chứ. Môi trường đó sẽ reo rắc vào tâm hồn nó một ý niệm rằng, giá trị của bản thân phải được đem ra cân đo đong đếm với thang đo là một người bạn, một người anh, người chị, người em của nó.
Tôi tin rằng, nạn nhân của sự so sánh sẽ luôn trong tư thế so sánh mình với người khác, để kiếm tìm sự thừa nhận về giá trị của bản thân. Khi ta tập trung quá nhiều vào việc so sánh bản thân với người xung quanh, ta sẽ hoặc là trở nên mất niềm tin vào bản thân, hoặc là luôn ghen tị với thành công của người khác.
Dường như bản thân tôi đã trải qua cả hai thái cực ấy. Có dạo, tôi rất thiếu niềm tin vào bản thân, tôi đã từng tin rằng tôi "không đủ giỏi" để làm bất cứ một việc gì cả. Giờ đây, tôi đã bớt so sánh bản thân với người khác, đã hạn chế được tâm lý ghen tị với những người xung quanh.
Tôi đã xây dựng được niềm tin vào bản thân mình. Đó là một quá trình dài và "khó nhọc". Tôi dần học được rằng, để ngừng so sánh bản thân với người khác, ta cần:
Tìm ra giá trị của bản thân
Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình! - Ảnh 2.
Khi còn là học sinh, ta thường bị cô giáo so sánh với bạn bè cùng lớp về điểm số, về khả năng tư duy một môn học nào đó. Khi trưởng thành, người ta lại hay so sánh nhau về mức thu nhập, về vợ chồng, về vẻ bề ngoài. Điểm cao. Tiền của. Ngoại hình. Đó là những giá trị mà người ta hay dùng để so sánh người này với người kia, và để so sánh bản thân mình với người khác.
Nhưng càng đọc nhiều, đi nhiều, và gặp gỡ nhiều người đặc biệt trong cuộc sống, tôi hiểu rằng đây không nhất thiết là quy chuẩn giá trị chung cho tất cả mọi người. Những giá trị đó không sai, chỉ là chưa đủ mà thôi. Giá trị của một người có thể là những thứ "khó đong đếm" hơn như: lòng tốt, sự ham học hỏi, sự ham đọc, kiến thức, tinh thần cầu thị, sự lạc quan...

Có thể đó là những giá trị mà người ta không quan tâm hoặc không nhìn thấy trong một xã hội, nhưng tôi tin rằng đó là những giá trị đáng trân trọng. Hãy hiểu rằng, mỗi người có một giá trị khác nhau, và hãy trân trọng những giá trị riêng của bản thân mình.
Tập trung vào mục tiêu của bản thân

Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình! - Ảnh 3.
Đâu là yếu tố dẫn đến thành công của một người?
Theo Angela Duckworth, nhà tâm lý học, giáo sư tại ĐH Pennsylvania, đó không phải IQ, không phải là trí thông minh cảm xúc, ngoại hình đẹp, cũng không phải là sức khoẻ thể chất, thành công chỉ cần một yếu tố thôi: Grit. Grit, đó là sự đam mê, sự kiên trì bền bỉ theo đuổi mục tiêu trong một thời gian dài. Grit, đó là không ngại gian khó, luôn làm việc chăm chỉ để biến ước mơ thành hiện thực.
Theo cô, phần lớn người ta không thành công vì người ta không đi được đến cùng mục đích mà mình đề ra. Nhiều lúc tôi cũng "ghen tị" với nhiều người bạn của tôi. Bằng tuổi tôi, nhưng có bạn đã có công ty riêng rất thành công, có bạn đã viết sách, có bạn "tiền tài, danh vọng" đã đề huề cả.
Những lúc thấy mình "ghen tị" không hợp lý như thế, tôi tự đặt câu hỏi "Nếu được lựa chọn, tôi có thể từ bỏ tất cả những gì tôi đang làm để được như họ không". Và câu trả lời là "không". Dần dần tôi nhận ra, mỗi người một mục tiêu, một hướng đi khác nhau. Thay vì thường xuyên so sánh mình với người khác, ta hãy để thời gian và năng lượng tập trung vào mục tiêu của mình.
Hãy là chính mình

Trước khi năm học bắt đầu, tôi đã hỏi giáo sư "làm sao để trở thành một người trợ giảng tốt?". Thầy đã nói với tôi rằng, "em hãy là chính mình, nếu em là một người thân thiện, nhẹ nhàng, tự tin, chăm chỉ, hãy thể hiện điều đó. Em không cần phải cố gắng giống một ai cả". Tôi đã từng mong muốn mình là một người khác, có những giá trị, sở trường khác.
Nhưng tại sao cơ chứ?
Tôi dần hiểu rằng, ai cũng có một giá trị riêng, thay vì so sánh mình với người khác, hãy sống đúng với những giá trị mà mình tin tưởng. Khi ai đó khuyên tôi "hãy là chính mình", họ đang khuyên tôi tập trung toàn bộ năng lượng vào phát triển bản thân mình. Và khi ấy, sẽ chẳng còn thời gian để "nhìn ngó" người khác và so sánh mình với họ nữa.
Không ai có cuộc sống hoàn hảo cả
Căn bệnh so sánh bản thân với người khác: Điểm cao, tiền của, ngoại hình của người ta cũng không bằng niềm tin vào chính mình! - Ảnh 4.
Càng đọc nhiều, học nhiều và đi nhiều, tôi càng nhận ra rằng, không ai trên thế gian này có cuộc sống hoàn hảo. Dù những người ta gặp có giàu có hơn ta, thành đạt hơn ta, giỏi giang hơn ta, họ cũng có những rắc rối riêng trong cuộc sống.
Ngày trước, tôi cứ nghĩ rằng những người bạn đến từ quốc gia giàu có hẳn phải có một cuộc sống sung sướng lắm. Nhưng tôi đã nhầm, đằng sau mỗi người tôi gặp đều có những câu chuyện, những nỗi niềm và khó khăn, chỉ là ta có muốn lắng nghe không thôi.
Từ đó, mỗi khi tôi thấy mình bắt đầu so sánh sự không hoàn hảo trong cuộc sống của tôi với cuộc sống của người khác, tôi sẽ tự nhủ rằng "ai cũng có vấn đề của riêng họ, những khó khăn, vất vả của mình chỉ là một phần trong cuộc sống, vì thế hãy tập trung giải quyết vấn đề của mình, thay vì so sánh mình với người khác". Khi nghĩ được như thế, tôi cảm thấy tâm mình bình thản hơn rất nhiều!
Và nếu bạn thấy mình mãi loay hoay so sánh bản thân với người khác, hãy tin rằng bạn có những giá trị tốt đẹp riêng. Hãy trân trọng và yêu thương chính bản thân mình, rồi bạn sẽ thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn rất nhiều!
*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả
Trương Thanh Mai
Theo Trí Thức Trẻ
 
#Ngừngảotưởng: Nếu bạn còn trẻ, hãy làm việc vì tiền, thay vì nói tôi đang theo đuổi đam mê một cách sáo rỗng
Làm việc vì đam mê hay không cũng luôn cần gắn liền với thực tế, và cái thực tế đó là "tiền" theo một nghĩa tích cực. Bởi nó làm thúc đẩy người trẻ phát triển nhanh hơn việc dùng 2 chữ "đam mê" một cách vô tội vạ, mà nhiều bạn trẻ ngày nay thường dùng
#Ngừngảotưởng: Nếu bạn còn trẻ, hãy làm việc vì tiền, thay vì nói tôi đang theo đuổi đam mê một cách sáo rỗng

Trong vài năm trở lại đây, giới trẻ Việt Nam nói chung, đặc biệt là những người trẻ khởi nghiệp nói riêng luôn đón nhận rất tích cực thông điệp: "Hãy làm việc vì đam mê".
Trong đó, thông điệp này truyền đi mang theo nhiều ý nghĩa cổ vũ, động viên người trẻ dám đi, dám nghĩ, dám làm. Nhưng tích cực nhất phải kể đến ý nghĩa: hãy làm những gì mình thích, những gì giỏi nhất, là thế mạnh của bản thân, để từ đó con đường sự nghiệp trong tương lai sẽ thành công hơn.
Thế nhưng, chúng ta không phải những người theo chủ nghĩa lãng mạn. Nếu cứ nhắc tới đam mê mà quên mất vai trò của kinh tế thì thật khó để một cá nhân có thể tồn tại trong xã hội cạnh tranh khốc liệt này. Vậy tiền và đam mê, có thể đi song hành?

NẾU BẠN CÒN TRẺ, HÃY LÀM VIỆC VÌ TIỀN, ĐỪNG LÀM VÌ ĐAM MÊ
Trong một buổi hội thảo dành cho các bạn trẻ, một vị CEO đã nhấn mạnh rằng: "Khi bạn còn trẻ, hãy làm việc bằng tất cả sự đam mê của mình. Nếu bạn được trả mức lương 5 đồng, hãy làm việc như thể bạn đang được trả 10 đồng, và đó là bí quyết của sự thành công".
Cả khán phòng vỡ oà và tràn pháo tay dậy sóng vang lên. Giữa lúc ấy, có một bạn trẻ rụt rè đứng lên hỏi lại rằng: "Vì sao thành công lại đồng nghĩa với việc mình sẽ làm gấp đôi số tiền mình được nhận ạ?".
Vâng, và cả khán phòng hôm ấy đã không biết được rằng, câu nói của CEO kia là đúng, nhưng chỉ một nửa. Theo đuổi đam mê bằng cách nỗ lực gấp nhiều lần so với những gì bạn được trả chỉ mang lại thành công cho các nhà tư bản, các ông chủ ngay trước mắt, và may mắn lắm (nếu đúng cách) sẽ mang lại thành công cho bạn sau này.
Nói một cách dí dỏm, theo thuyết âm mưu, đây là cách nhà tư bản tiêm vào đầu giới trẻ 2 chữ ĐAM MÊ một cách lệch lạc nào đó để thu được khoản hời khổng lồ từ nhiệt huyết tuổi trẻ với chi phí càng thấp càng tốt.
Hãy để ý một điều, trong số những người ở khán phòng hôm ấy, họ sẽ chia thành nhiều nhóm.
Có nhóm cho rằng: "Khi làm như vậy, tôi sẽ học được nhiều thứ, tôi đánh đổi để đạt được vị trí trong mơ sau này".
Lại có số khác cho rằng: "Sếp sẽ thấy sự nỗ lực của tôi và tưởng thưởng cho tôi xứng đáng".
Nhóm khác lại mơ về một giấc mơ: "Hãy theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn", như cách mà Steven Jobs đã làm.
Xin thưa:
Một là: học là việc cả đời, không phải chuyện bạn chỉ làm khi còn trẻ, bạn vẫn sẽ chấp nhận có mức lương giá rẻ cả đời, ngay cả khi bạn bắt đầu có gia đình, có con và nhiều thứ khác để lo toan?

Hai là: bạn đã nghe qua câu chuyện Triết-lý-về-viên-kẹo chưa nhỉ? Nếu bạn cho ai đó một viên kẹo một lần - đó là sự biết ơn, hai lần - đó là sự cảm mến, ba lần - đó là nghĩa vụ mà bạn phải làm. Khi bạn được nâng lương 10 đồng, đồng nghĩa với việc ông chủ sẽ mong đợi bạn làm việc cho ông ta tương đương với mức lương 15 đồng – 20 đồng, đời vốn thế!
Ba là, đừng tin vào câu nói gối đầu giường về sự đam mê và câu chuyện của Steve một cách mù quáng nếu bạn không thực sự hiểu. Steve Jobs không bắt đầu Apple bởi tình yêu công nghệ. Thật đấy!

Nếu bạn gặp một Steve Jobs trẻ tuổi vào những năm trước khi thành lập Apple Computer, bạn sẽ không thể tìm ra một điểm chung nào giữa ông với một người đam mê kiến tạo một công ty công nghệ.
Jobs đã theo học tại trường Reed College, không như những người mơ mộng hão huyền về công nghệ ở thời đại của mình, Jobs không phải là một sinh viên đặc biệt thích kinh doanh hay điện tử. Thay vì thế ông học lịch sử phương Tây, khiêu vũ, và một chút về thuyết thần bí phương Đông.
Trong những tháng trước khi khởi động một công ty có tầm nhìn chiến lược, Steve Jobs chỉ là một chàng trai trẻ đầy mâu thuẫn, tìm kiếm sự khai sáng trong tâm hồn và học điện tử chỉ khi nó hứa hẹn đem lại lợi nhuận nhanh chóng.
Vào khoảng cuối năm 1975, Jobs tình cờ gặp được thay đổi lớn trong cuộc đời mình. Jobs và Wozniak lên kế hoạch làm bảng mạch với giá 25 đô và bán ra với giá 50 đô, để bán cho những người yêu thích công nghệ tại địa phương. Jobs muốn bán tổng cộng 100 bảng mạch, mà sau khi trừ chi phí, họ sẽ còn khoảng 1000 đô lợi nhuận. Việc bán bản mạch hoàn toàn chỉ là một nguồn đầu tư ít rủi ro trong thời gian rảnh rỗi của họ.
Tuy vậy, từ đây câu chuyện nhanh chóng chuyển thành huyền thoại. Steve xuất hiện với đôi chân trần ở Byte Shop, cửa hàng máy tính Mountain View tiên phong của Paul Terrell, đề nghị Terrell bán các bảng mạch này. Terrell không muốn bán bảng mạch đơn giản, nhưng ông hứa sẽ mua những chiếc máy tính được lắp ráp hoàn chỉnh. Ông sẽ trả giá 500 đô mỗi chiếc, và muốn lấy trước 50 chiếc ngay khi chúng làm xong. Jobs chớp lấy cơ hội kiếm được một món tiền thậm chí còn lớn hơn và bắt đầu huy động vốn ban đầu. Chính trong dịp may bất ngờ này mà Apple Computer ra đời.
Nếu một Steve Jobs trẻ tuổi nghe theo lời khuyên của chính ông và quyết định theo đuổi công việc mà ông yêu thích, chắc hẳn ngày nay chúng ta sẽ biết đến ông như một giáo viên nổi tiếng ở trung tâm thiền Los Altos. Công ty máy tính Apple rõ ràng không được sinh ra trong niềm đam mê, mà thực ra là kết quả của một cơ hội may mắn - và như bạn thấy đấy, nó vì TIỀN!

Ngày nay, có nhiều bạn trẻ mới ra trường, họ chấp nhận một mức lương với giá rẻ so với năng lực và ban cho nó vào một cái lý do hay ho là "TÔI LÀM VÌ ĐAM MÊ"
Tôi không muốn đề cập đến 10% các bạn sinh viên "giàu từ trứng" không phải lo lắng cơm áo gạo tiền. Hãy bỏ cái chữ "ĐAM MÊ" ngu ngốc mà bạn vẫn hay dùng và bắt đầu xắn tay áo lên để làm việc vì TIỀN đi! Vì sao ư?
Sẽ chẳng có một ông chủ nào nể trọng một nhân viên mà đến bản thân họ cũng rẻ rúng chính giá trị của mình đâu, điều đó cũng đồng nghĩa bạn chẳng tự tin chút nào.
Hoặc có thể có, nhưng họ không xem bạn nằm trong top dẫn đầu, mà bạn thuộc nhóm "nhân viên dễ bị bóc lột".
Tiếp nữa, bạn có gia đình hiện tại và gia đình tương lai sau này phải lo hay không? Nếu có thì bớt mộng tưởng về bức tranh màu hồng của 2 chữ ĐAM MÊ ở thời điểm hiện tại đi.
Cuối cùng, khi bạn làm việc vì TIỀN một cách tích cực (nhớ nhé, "Tiền" tôi muốn đề cập mang nghĩa tích cực) thì nó sẽ làm bạn phát triển nhanh hơn rất nhiều so với ĐAM MÊ. Vì TIỀN đong đếm được rõ ràng kết quả của bạn, nó thôi thúc bạn tìm ra những cách tốt nhất để cải tiến, đưa bạn đến những cuộc chơi lớn hơn để kiếm được nhiều tiền hơn và tin tôi đi, bạn sẽ học được cả tá kỹ năng trong thời gian cực ngắn.
Làm việc vì đam mê không sai, nhưng khi còn trẻ, nó còn phải đi kèm với việc bạn được trả xứng đáng với đam mê của mình nữa!
Vì vậy, hãy làm việc bằng ĐAM MÊ một cách thông minh hơn, đó là, làm việc vì TIỀN một cách đầy ĐAM MÊ!
 
Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí!
17/07/2018 09:05 AM | SỐNG
Phải nhắc đi nhắc lại câu này: Không có bất kì một thứ gì trên đời có thể dễ dàng có được. Không có gì miễn phí, ngay cả khi nó được ghi là miễn phí.
Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí!

(1)
Người A làm việc trong một công ty dịch vụ, đảm nhiệm trách nhiệm tuyên truyền văn hoá công ty.
Cái mà người ta gọi là "tuyên truyền văn hoá công ty", thực chất chỉ là định kỳ chỉnh sửa, biên tập ra một tờ giấy, sau khi đã thu thập đầy đủ ý kiến nhân viên, ghi nhận những phản hồi từ khách hàng, đồng thời làm một bản báo cáo về tình hình phát triển của công ty trong từng giai đoạn.
Những tờ văn bản này thường được xếp gọn ghẽ trong ngăn kéo. Bởi chẳng có mấy người bận tâm đến việc đọc nó, nên yêu cầu dành cho những tờ văn bản này cũng không cao. Nếu mỗi quý phải làm một bản, người làm chỉ cần dành khoảng 2 tuần là có thể hoàn thành xong xuôi rồi.
Công ty dịch vụ mở cửa quanh năm, người A là người "tuyên truyền văn hoá" duy nhất của công ty, nhưng anh lại được nghỉ lễ hưởng lương theo quy định của pháp luật, đồng nghiệp cảm thấy ghen tị với anh.
Công việc thì đơn giản, chế độ đãi ngộ lại không thấp, người này đúng số hưởng, đến công ty thường xuyên không phải làm gì, có thể dành thời gian để lướt web, xem phim.
Cách đây một năm, giám đốc quyết định dừng việc làm những tờ văn bản tốn kém, mở một hòm thư điện tử để tiếp nhận các tệp báo cáo của nhân viên. Quyết định này gây bất lợi lớn cho người A. Ngày xưa khi làm văn bản, nếu xuất hiện một số sai sót về mặt chính tả, người ta thường dễ dàng bỏ qua. Với hình thức tệp văn bản, những lỗi sai này sẽ được gạch chân đỏ lòm, dễ dàng bị phát hiện bởi bất kì một ai.
Hơn nữa, người A trước đây làm qua loa cũng dễ dàng qua mắt được ban lãnh đạo. Nhưng giờ thời thế đã thay đổi, anh không nắm chắc hoạt động của công ty, anh liên tục mắc phải sai sót. Ban lãnh đạo không còn đủ kiên nhẫn với anh, giao phần việc của anh cho người khác làm.
Người mới này, chỉ trong 1 tháng đã làm cho bộ máy công ty hoạt động ổn định. Anh ta gửi đều đặn các tệp báo cáo hàng tuần, các bảng biểu, hình minh hoạ đều được làm rất chuyên nghiệp, tỉ mỉ, đẹp mắt, bao quát được hiệu quả kinh doanh của công ty, đồng thời đề xuất những hướng đi tiếp theo của công ty trong thời gian tới.
Trong lúc đó, người A bị điều chuyển đến một đơn vị khác. Làm được nửa tháng, chịu không nổi áp lực, anh ta quyết định xin nghỉ việc.
Nếu muốn mình không thể bị thay thế, xin đừng chọn một công việc dễ dàng, cũng xin đừng làm việc một cách quá thoải mái, đơn giản.
Sự thoải mái trong công việc sẽ từ từ bào mòn chí tiến thủ của bạn. Không những thế, chúng còn bịt mắt chúng ta, ngăn chúng ta nhìn thấy sự vận động biến chuyển của thế giới xung quanh.
Để không bị xã hội đào thải, phải luôn rèn luyện bản thân mỗi ngày, phải luôn duy trì được ngọn lửa ham học, đồng thời phải để mình bị hụt hẫng, bị đau một chút, bởi chỉ có nỗi đau mới có thể giúp chúng ta trở thành những người mạnh mẽ, đứng vững vàng ở trên mặt đất.
Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí! - Ảnh 1.
(2)
Người B làm việc cho công ty X. Người này tâm lý vững vàng, có thể chịu được áp lực lớn. Ngay cả khi bầu trời có sập xuống, người này vẫn có thể tỉnh bơ, mặt không biến sắc.

Công việc anh đảm nhận là phát triển sản phẩm. Đây là một công việc rất quan trọng. Nếu phần việc này bị trì hoãn, sẽ kéo theo sự chậm trễ của toàn bộ dây truyền sản xuất, dẫn đến những thiệt hại không thể lường trước.
Mỗi khi người B làm không đúng tiến độ, những người ở bộ phận phía sau đều phàn nàn, khiển trách. Những lúc này người B đều ung dung đáp: Chậm một chút thì có sao đâu. Sau đó anh ta tiếp tục nghỉ ngơi, uống trà, ăn hoa quả, nói chuyện phiếm với những người đồng nghiệp.
Đến giờ tan làm, người B luôn là người về sớm nhất. Những việc còn dang dở, người B đều để lại, chờ đến hôm sau tiếp tục giải quyết. Hết giờ làm, đồng nghiệp nhắn tin anh ta không trả lời, gọi điện thì nghe được thư thoại: "Không bàn chuyện công việc trong giờ nghỉ."
Người B cho rằng, miễn là phần việc mình làm không gây rắc rối lớn, anh ta sẽ không gặp vấn đề gì. Nếu dây truyền sản xuất bị chững lại, sản lượng đầu ra ít hơn, những người đảm nhiệm phần việc ấy sẽ phải chịu trách nhiệm, không liên quan gì đến anh.
Sau đó một thời gian, cấp trên không cho người B làm việc với những khách hàng quan trọng nữa, chỉ cho anh làm việc với những khách hàng nhỏ lẻ. Lượng công việc anh đảm nhiệm dần ít đi, cuộc sống ngày càng dễ thở hơn, anh cảm thấy hạnh phúc.
Chỉ có điều, anh không bao giờ góp mặt trong danh sách những người được khen thưởng và tăng lương. Anh cảm thấy không hài lòng, đem điều này phản ánh với ban lãnh đạo: Tại sao mọi người đều được tăng lương, còn tôi thì không?
Câu trả lời của ban lãnh đạo như vỗ vào mặt anh: Tôi thấy mọi người đều cố gắng vì sự phát triển của công ty cả, trừ anh.
Khoảng cách về trình độ, mức lương giữa người với người, không phải tự nhiên mà xuất hiện. Nếu chúng ta cứ tuỳ tiện sống, nếu may mắn chúng ta cũng chỉ có thể đủ sống. Nếu muốn cuộc đời khấm khá hơn, bạn không thể buông lơi những mục tiêu của bạn để tận hưởng sự thoải mái.
Ông trời sẽ nhận lấy năng lực của bạn rồi bán cho bạn một cuộc đời tương xứng. Nếu bạn đang vui vẻ tận hưởng một cuộc sống "trên cơ" so với năng lực của bạn, điều này sẽ chỉ làm cho con đường tương lai của bạn trở nên gập ghềnh, khó đi hơn mà thôi.
Không có sự thoải mái, an nhàn nào là miễn phí. Sớm hay muộn,bạn cũng sẽ phải trả giá cho nó thôi.

Khoảng cách trình độ, mức lương của người với người không phải tự nhiên mà có, nên nhớ: Thức ăn trên bẫy chuột cũng không hề miễn phí! - Ảnh 2.
(3)
Tất cả những món quà mà số phận trao tặng đều được gắn một mác giá.
Phải nhắc đi nhắc lại câu này: Không có bất kì một thứ gì trên đời có thể dễ dàng có được. Không có gì miễn phí, ngay cả khi nó được ghi là miễn phí. Muốn uống nước, phải đào được một kênh dẫn. Muốn ăn ngon, giá rẻ thì cũng phải chịu khó lăn vào bếp. Bạn bỏ bao nhiêu công sức, bạn nhận lại được bấy nhiêu điều tốt đẹp. Ngay cả khi bạn nhận được vận may mà bạn cho rằng "từ trên trời rơi xuống", đó cũng là thành quả của quá trình tích cóp nỗ lực.
Thành công là gì? Thành công là điều bạn mong muốn có được sau khi đã bỏ được một lượng nỗ lực xứng đáng.
Thất bại là gì? Thất bại là điều bạn nhận về khi bỏ không đủ nỗ lực cho những mục tiêu quá tầm.
Bạn muốn cái gì, bạn phải chấp nhận trả một cái giá tương xứng. Bạn muốn kiếm tiền bạn phải chấp nhận bỏ mồ hôi, công sức, thậm chí xương máu của bạn. Bạn muốn trưởng thành, bạn phải chấp nhận để giông tố, sóng gió cuộc đời cuốn lấy bạn, thậm chí quật ngã bạn.
Chúng ta thường thất bại bởi chúng ta sử dụng năng lực của chúng ta cố gắng làm những điều vượt quá khả năng, một phần bởi những sự thoải mái chúng ta đang có bây giờ đang làm chúng ta không thực tế, bị ảo tưởng về sức mạnh của bản thân.
Khó khăn không đáng sợ, đáng sợ chính là sự thoải mái. Bởi khi gặp khó khăn, chúng ta theo bản năng sẽ tìm mọi cách để vượt qua áp lực, chủ động đương đầu, giải quyết khó khan đó. Nhưng khi đụng độ với sự thoải mái, ta thiếu đi sự cảnh giác, dần dần trở nên chây ì trước những biến động của xã hội.
Tưởng tượng thoải mái như một con dao. Nếu bạn đang đón nhận nó, hãy xem mình đang cầm đằng chuôi hay đằng lưỡi, và mình đã đủ tư cách để đón nhận con dao đó chưa. Hãy thận trọng khi đưa ra quyết định, bởi sự thoải mái có thể từ từ gặm nhấm tương lai của bạn. Đến khi bạn mất tương lai, hối hận thì cũng đã quá muộn.
Đình Trọng
Theo Trí Thức Trẻ
 
"Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn": Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp
16/07/2018 11:05 AM | SỐNG
Nếu bạn không thích công việc hiện tại và sếp của bạn, vậy bạn có thể nghỉ việc, còn nếu bạn không có cách nào nghỉ việc vậy thì bạn nên làm việc chăm chỉ, đừng có chiếu lệ, đừng làm bừa, công việc không phải làm vì người khác, mà vì bản thân bạn.
Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp

Ảnh minh họa: Lisk Feng
Hai ngày trước tôi đã tham dự một bữa tiệc tối, khi nói về cách quản lý công ty, một giám đốc công ty Internet đã kể một câu chuyện.
Ông nói: "Tháng trước tôi đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn, là sa thải một nhân viên, lý do tại sao tôi cảm thấy rằng đưa ra quyết định này khó khăn bởi vì điều kiện kinh tế của nhân viên này không tốt lắm, sa thải anh ta có nghĩa là thu nhập của gia đình anh ta sẽ bị gián đoạn một thời gian.
Tuy nhiên, tôi bắt buộc phải sa thải anh ta, những người làm việc qua loa cần phải thanh lý, nếu không cả đội không cách nào gánh được.
Về vấn đề này, hiện tại, với tư cách là một doanh nhân, tôi thể hiện sự nhận thức và giải thích đầy đủ của mình. Tôi thà cấp dưới không có ai, cũng không cần loại người chỉ làm qua loa đại khái như thế, có câu "thà ít mà tốt" chính là đạo lý này."

Trong thời đại này, nhiều lúc, không phải những người cùng độ tuổi vứt bỏ bạn, mà chính bạn đã từ bỏ cơ hội trưởng thành.
1. Những người làm việc qua loa, cuối cùng sẽ bị "thanh lý"

Tại bàn ăn, giám đốc của một công ty bất động sản nói về tình hình thị trường hiện nay, cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm, xu hướng của các doanh nghiệp đều như vậy, xáo trộn là điều không thể tránh khỏi.
Công ty làm ăn qua loa sẽ phá sản, các nhân viên làm việc qua loa sẽ bị xử lý, và sau này sẽ càng ngày càng khó khăn để trộn lẫn.
Không ít độc giả đã rất ngạc nhiên khi biết rằng tôi 9x, hôm qua, một số độc giả còn gửi tin nhắn cho tôi: "Tôi thực sự không ngờ rằng bạn lại là dân 9x, quá ưu tú".
Tôi không cho rằng tôi ưu tú đến mức nào, đây là sự thật, điều duy nhất làm tôi tự hào là tôi làm mọi việc với thái độ rất nghiêm túc.
Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp - Ảnh 1.
Lúc trước khi tôi còn làm thuê cho người khác, mấy năm liền tôi không đi làm trễ, không về sớm, không nghỉ phép, không bao giờ trốn làm thêm giờ, và đôi khi tôi còn chủ động làm thêm giờ.
Tôi nghiêm túc xử lý công việc, nếu có thể làm 90 điểm, tôi sẽ không hài lòng khi đạt 70 điểm, đây là điểm mà tôi cảm thấy kiêu ngạo nhất.
Có lẽ chính vì điều này, tốc độ phát triển của tôi sẽ nhanh hơn, và mỗi năm sẽ có những bước đột phá khác nhau.
Tôi cảm thấy may mắn khi sớm nhận ra đạo lý này: "Miễn cưỡng làm việc, thực ra không phải lừa bịp ai khác, mà là lừa chính bản thân bạn, chẳng khác nào bạn đang tự sát".
Tôi thường nói chuyện với nhân viên của mình rằng bản chất của công việc và đi học ở trường không giống nhau.

Bạn thường làm việc qua loa và đối phó, vậy chắc chắn năng lực của bạn sẽ không đi đến đâu, cũng giống như lên lớp mà bạn không tập trung nghe giảng, về nhà không ôn và làm bài, cuối cùng thành tích học tập cũng sẽ không ra gì.
Ai có những hành động nhỏ trong phòng thi, ai lo lắng do dự, giao viên coi thi liếc qua sẽ thấy ngay, chỉ là giáo viên có muốn bắt bạn hay không mà thôi. Trong môi trường nghề nghiệp cũng vậy, làm việc chăm chỉ và làm qua quýt đều không giống nhau, vốn không thể dung hòa được, chỉ là công ty không muốn "xử lý" bạn mà thôi.
"Đừng làm việc qua loa đối phó nữa, cẩn thận đừng để cuối cùng bản thân trở thành một mớ hỗn độn".
Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp - Ảnh 2.
2. Chăm chỉ làm việc, là con đường phát triển đáng tin cậy nhất
Có hai vấn đề rất thực tế:
- Bạn có thể làm qua loa đại khái đến lúc nào?
- Bản chất con người bạn vốn có sự qua loa nào không?
20 năm trước, bạn làm việc trong một nhà máy, bước vào một công ty lớn thực sự bạn có thể làm qua loa cả đời, cho đến khi nghỉ hưu.
Nhưng thời đại không giống nhau, bây giờ bạn vào một công ty, đừng nói là làm việc qua loa, cho dù không làm qua loa cũng có khả năng sẽ bị những người ưu tú hơn, nỗ lực hơn thay thế bạn.
Đây cũng là một lý do tại sao người đi làm thời nay cảm thấy mệt mỏi, áp lực lớn và không an toàn, tốc độ phát triển của thời đại càng nhanh, và những người ở thời đại đó chỉ có thể không bị loại nếu họ cố gắng theo kịp tốc độ và nhịp điệu.
Trong hoàn cảnh như vậy, nếu bạn không làm tốt công việc, bạn nghĩ mớ hỗn độn đó sẽ duy trì được trong bao lâu?
Áp lực tồn tại của doanh nghiệp hiện tại lớn hơn nhiều so với nhân viên, công ty không nuôi người nhàn hạ, nếu gà không đẻ trứng được chắc chắn sẽ bị giết.
Xin lỗi, công ty chúng tôi buộc phải sa thải bạn: Bài học dành cho những kẻ tự kiêu tự đại, làm việc qua loa, đối phó với sếp - Ảnh 3.
Do đó, nếu bạn không sinh ta trong một gia đình giàu có, thì bạn không có tư cách để qua loa.
Những người có tiền nhưng làm qua loa, đó gọi là tính tự do, theo đuổi những năm tháng an nhiên, không có tiền mà làm qua loa, chỉ có thể được gọi là mớ hỗn độn và đợi cho đến chết.
Thế giới luôn tồn tại những tiêu chuẩn khác nhau, đừng phàn nàn, phàn nàn tới chết cũng không thể thay đổi bất cứ điều gì, những gì bạn có thể làm là làm việc chăm chỉ, đây là con đường phát triển đáng tin cậy nhất và nhanh nhất.

Nếu bạn không thích công việc hiện tại và sếp của bạn, vậy bạn có thể nghỉ việc, còn nếu bạn không có cách nào nghỉ việc vậy thì bạn nên làm việc chăm chỉ, đừng có chiếu lệ, đừng làm bừa, công việc không phải làm vì người khác, mà vì bản thân bạn.
Một nhân viên ưu tú, trong công việc không nên chỉ nhận tiền lương, mà nên thu hoạch những thứ khác, chẳng hạn như nhân phẩm, kinh nghiệm, năng lực quản lý...
Mặc dù cuộc sống không thể quay lại quá khứ, nhưng bạn có thể quyết định tương lai, làm việc chăm chỉ, không làm qua loa, bạn không đủ khả năng làm bừa đâu!
Thảo Hiền
Theo Trí Thức Trẻ
 
Tại sao người giàu lại hay "keo kiệt"? Đừng chê trách nếu bạn còn dùng tư duy nghèo nàn này để đánh giá người khác
Tại sao người giàu lại hay keo kiệt? Đừng chê trách nếu bạn còn dùng tư duy nghèo nàn này để đánh giá người khác

Tư duy nghèo nàn chỉ có thể là "tư duy chết", là nhân tố nguy hiểm kéo dài khoảng cách giữa giàu - nghèo.
Khi bạn tiêu đồng tiền do mình khó khăn làm ra, dù có dư dả đến mấy, người ta vẫn sẽ cảm thấy tiếc. Hoặc thậm chí càng dư dả, người ta lại càng tiếc vì càng kiếm được nhiều tiền, họ lại càng hiểu làm ra đồng tiền khó ra sao, phải tiêu thế nào cho đúng. Thứ họ tiếc không chỉ đơn giản là tiền bạc hay tài sản tích lũy mà đó là cơ sở để tạo ra tài phú, là nguồn tài chính để làm ăn. Đó cũng là lý do biến khoảng cách giữa giàu với nghèo trở thành khoảng cách về tinh thần, về tư duy, chứ không chỉ mang tính vật chất.
Trong mắt đại đa số chúng ta, người giàu thường đi liền với "keo kiệt". Họ có thể vẫn mặc cả từng mớ rau khi đi chợ, vẫn mua hàng giảm giá trên mạng, vẫn tính toán chi li từng đồng. Thực ra, chính hành động đó thể hiện rằng, họ là những người hiểu rõ nhất về tiền bạc cũng như tầm quan trọng của việc tích lũy tài chính.
Nhờ có nguồn tài chính nhiều hơn, họ mới có cơ hội để đầu tư và phát triển nhanh hơn. Chính vì thế, họ càng phân chia rạch ròi đâu là những khoản chi tiêu không cần thiết rồi loại bỏ hoàn toàn.
Trong mắt nhiều người, đó có thể là tằn tiện, keo kiệt nhưng thực tế cho thấy, đây là sự khác biệt về khái niệm tiền bạc và quan niệm tiêu dùng của riêng họ chủ yếu nằm trong 3 lý do sau đây:
1. Trước khi thành công giàu có, họ cũng đã nếm đủ mọi gian khổ chông gai nên hiểu rằng kiếm tiền không phải dễ
Không phải ai sinh ra cũng đã có gia tài bạc triệu trong tay. Đại đa số những người thành công, giàu có đều tự vươn lên từ trong gian khó và khổ nhọc mà rất ít người biết được. Đặc biệt là trong thời điểm gây dựng sự nghiệp ban đầu, vì gom góp tài chính duy trì vốn kinh doanh, vốn lưu động, nhiều chủ doanh nghiệp đã phải vay nợ, thế chấp tài sản khắp nơi. Khi một người phải đi vay, họ sẽ nếm trải sự cay đắng của cái nghèo.
Cho dù sau này giàu có hơn bao nhiêu thì họ cũng không quên những tháng ngày đổ mồ hôi, rơi nước mắt mới kiếm ra số tiền đó. Từ đó, họ lại càng quý trọng nhiều hơn.
Tại sao người giàu lại hay keo kiệt? Đừng chê trách nếu bạn còn dùng tư duy nghèo nàn để đánh giá người khác - Ảnh 1.
2. Những người giàu có kế hoạch quản lý tài chính chặt chẽ và hợp lý, biết cách chi tiêu và biết những khoản tiền nào là không nên tiêu

Không có của cải nào tồn tại mãi mãi, tiêu hoài không hết nên để duy trì sự giàu có lâu dài, những người thành công phải hiểu được nguyên tắc "tiền đẻ ra tiền". Tiền bạc sẽ là nguồn tài nguyên phục vụ mục đích đầu tư, sinh ra những giá trị cao hơn để tích lũy. Do đó, lúc cần thì họ sẵn sàng chi ra hàng trăm triệu đồng mà không chần chừ, nhưng lúc không cần, dù phải bỏ ra chỉ một đồng họ cũng thấy tiếc.
Cách một người quản lý tài sản của mình từ việc thu nhập nhiều hay ít cho đến việc chi tiêu những khoản nào với số lượng ra sao, đều sẽ phản ánh khả năng thành công sau này của họ.
3. Người càng giàu có lại càng hiểu về "khiêm tốn" và "giấu tài"
Núi cao có núi cao hơn, người giỏi lại có người giỏi hơn. Trên đời này cũng không có người nào mãi mãi giàu nhất thế giới. Hôm nay còn thịnh vượng nhưng ngày mai đã phá sản là chuyện quá mức bình thường. Cộng thêm rất nhiều nguy hiểm có thể xảy ra khi bị kẻ xấu để ý tới tài sản của mình, những người giàu có thường luôn tỏ ra khiêm tốn, không thích khoe khoang hay thể hiện. Trước mặt mọi người, họ chỉ cư xử bình thường như bao người khác, từ cách ăn mặc chi tiêu thường ngày cho đến thái độ đối nhân xử thế với xã hội xung quanh.
Tại sao người giàu lại hay keo kiệt? Đừng chê trách nếu bạn còn dùng tư duy nghèo nàn để đánh giá người khác - Ảnh 2.
Nhìn vào cuộc sống hàng ngày, chúng ta nghĩ thế nào là "keo kiệt"? Thế nào là "hào phóng"? Những hành động tiêu tiền như nước, "đắp" lên người hàng đống đồ hiệu, bao ăn bao uống, rong chơi với bạn bè suốt ngày... chỉ là hành động khoe khoang của một kẻ thiển cận. Còn hào phóng thực sự là khi chúng ta dám tiêu tiền vào những thời điểm, những mục tiêu và những người cần thiết. Đó chính là lý do mà người ta có thể quyên góp cho trẻ em cơ nhỡ hàng trăm triệu đồng nhưng sẽ không đem tặng vài triệu đồng cho hàng xóm xài chơi.
Kiếm tiền không dễ, lại càng không dễ để kiếm được nhiều tiền. Dù chúng ta là ai, giàu hay nghèo, thì đồng tiền làm ra đều là sự tích lũy của mồ hôi công sức suốt một thời gian dài. Thông thường, mọi người chỉ nhìn thấy kết quả chứ không thể biết được quá trình họ đã trải qua những khó khăn gì. Càng là thứ miễn phí có được, chúng ta tiêu xài càng thoải mái; còn những thứ vất vả kiếm ra, chúng ta sẽ hiểu được sự quý trọng, càng cẩn thận hơn khi chi tiêu cho bất cứ việc gì.
Thay vì nói người giàu "keo kiệt", thực tế là, họ chỉ đủ thông minh để phân biệt rõ đâu là những khoản chi phù hợp, còn đâu là sự lãng phí bất hợp lý.
Dương Mộc
Theo Trí thức trẻ
 
Hiệu ứng hào quang và chiến lược soái hạm
Bạn đã hiểu về hiệu ứng hào quang? Có thể bạn chưa để ý, mỗi tố chất tốt đẹp của bản thân hay doanh nghiệp cũng có thể “tỏa hào quang” soi rọi tất cả những tố chất chưa được đẹp khác. Đó là lý do vì sao ta luôn thấy những người đẹp trai, đẹp gái đáng tin, vui vẻ và nói chuyện thuyết phục hơn (dù trong thâm tâm ta vẫn tự nhắn nhủ rằng mình phải tỉnh táo). Đó là lý do vì sao ta luôn tin tưởng rằng một vị giáo sư toán luôn giỏi về quản lý giáo dục và chính trị, dù hai việc này chưa chắc liên quan đến nhau.
Tất cả những hiện tượng khó hiểu này được các nhà khoa học tâm lý gọi theo một cái tên rất hình tượng: hiệu ứng hào quang.
hiệu ứng hào quang và ứng dụng kinh doanh

Ứng dụng hiệu ứng hào quang trong kinh doanh
Hiệu ứng hào quang
Theo hiệu ứng hào quang (Halo effect), người ta thường bị quan điểm, thái độ chung về một sự vật (sự việc, con người) làm ảnh hưởng đến việc đánh giá một tính chất nào đó của sự vật đó. Như đã nói ở trên, ta thường có xu hướng cho rằng một giáo sư toán học sẽ giỏi việc quản lý trường học hay làm chính trị, dù rằng trên thực tế, ông giáo sư chỉ giỏi toán mà thôi. Việc giỏi toán của ông giáo sư đã “tỏa hào quang” và khiến ta cho rằng ông cũng giỏi những vấn đề khác.
Ý tưởng này nghe có vẻ phi logic, nhưng thực sự đó là cách mà chính bạn vẫn suy nghĩ mỗi ngày!
Một số nhà tâm lý học cũng đã tiến hành thí nghiệm để kiểm tra liệu có hiệu ứng hào quang thật hay không. Và dưới đây là kết quả:
hiệu ứng hào quang ứng dụng

Ví dụ về hiệu ứng hào quang
Ai tốt tính hơn ai?
Năm 1972, nhóm ba nhà khoa học gồm Dion, Berscheid và Walster đã tiến hành một nghiên cứu về hiệu ứng này. Họ cho 60 sinh viên Đại học Minnesota xem 3 bức ảnh của một người rất đẹp, một người bình thường và một người có nhan sắc hơi hạn chế. Sau đó, các sinh viên được yêu cầu đánh giá tính cách, mức độ hạnh phúc cũng như vị thế xã hội của từng người.
Kết quả là 60 sinh viên cho rằng, người càng đẹp thì càng có nhiều tính cách tốt, mức độ hạnh phúc cũng như vị thế xã hội cao hơn. Rõ ràng điều này là phi logic, khi mà sắc đẹp khó có thể ảnh hưởng đến tính cách! Thằng gù nhà thờ Đức Bà hẳn phải buồn lắm khi xem nghiên cứu này!
Ứng dụng trong kinh doanh của hiệu ứng hào quang
Chiến lược soái hạm – sử dụng sản phẩm/ tính năng đại diện để “nâng tầm” toàn bộ dòng sản phẩm: Do con người thường bị ảnh hưởng bởi ấn tượng tổng quan khi đánh giá mọi thứ (cụ thể là sản phẩm), nên ta có thể đưa sản phẩm tốt nhất của công ty lên làm “gương mặt đại diện.”
Ví dụ, các trường học thường tổ chức các lớp chọn, lớp chất lượng cao hay lớp tài năng; thường tổ chức các đội tuyển thi học sinh-sinh viên giỏi. Việc một trường học đạt được danh hiệu tốt (giải cao trong kỳ thi học sinh giỏi chẳng hạn) sẽ tạo ấn tượng tốt chung cho toàn trường, từ đó mọi người đều cho rằng chất lượng dạy học của trường này cao hơn hẳn (dù rằng chuyện dạy đi thi học sinh giỏi và chuyện dạy học sinh đại trà là hoàn toàn khác nhau).
Thậm chí, một số trường thay vì tập trung vào dạy học có thể tập trung vào các hoạt động ngoại khóa (thể thao, văn nghệ,…) để tạo hiệu ứng tương tự. Trong marketing, ta thường gọi các sản phẩm đi đầu này là soái hạm (flagship). Ví dụ, chuỗi quán ăn – quán cà phê trung và cao cấp đều có một quán được mở ở vị trí đắc địa nhất nhì thành phố để làm soái hạm, nâng tầm các quán khác sau này. Quán soái hạm có thể không lời, thậm chí lỗ, nhưng nhờ đó mà các quán khác cùng chuỗi có thể mở ở những nơi có địa điểm không tốt bằng mà vẫn bán được ở mức giá cao.
Chiến lược hiệu ứng hào quang và chiến lược soái hạm này có thể áp dụng với nhiều sản phẩm khác.
Ví dụ, một quán cà phê có thể tập trung phát triển một vài món thật ngon trong thực đơn. Các món này làm “gương mặt đại diện” và nâng tầm toàn bộ thực đơn cũng như thương hiệu quán. Như vậy, một ly cà phê sữa ngon cũng có thể làm soái hạm để cả quán “tỏa hào quang!”
Tham gia một số giải thưởng hoặc chứng nhận để tỏa hào quang cho cả công ty
Tuyệt chiêu ma mãnh này thường được nhiều công ty sản xuất sử dụng. Họ thường đăng ký chứng nhận ISO 9001 (hệ thống quản lý chất lượng) cho một quy trình trong công ty (như bạn cũng biết, một công ty có biết bao nhiêu quy trình!).
Tuy nhiên, chính chứng nhận này lại khiến khách hàng và đối tác nghĩ rằng công ty rất tốt(!). Thậm chí một số người còn nhầm tưởng chứng nhận ISO 9001 là dành cho chất lượng sản phẩm! Một số công ty nông sản cũng thường chơi chiêu tương tự với VietGAP, GlobalGAP. Họ đăng ký cho một loại sản phẩm (ví dụ như dưa gang chẳng hạn) mà thôi, nhưng khách hàng vẫn tin tưởng công ty có GAP hơn hẳn khi mua sản phẩm… dâu tây.
Dĩ nhiên, có một số công ty cố tình giấu sự thật này để lừa đảo người dùng, nhưng dù cho bạn có nói rõ cho khách, thì hiệu ứng hào quang từ mặt hàng có GAP vẫn đảm bảo cho bạn một vị trí cao hơn trong mắt họ.
Giờ thì bạn đã hiểu thế nào về hiệu ứng hào quang và chiến lược soái hạm rồi chứ. Chúc bạn thành công trong kinh doanh của mình.
 

Có thể bạn quan tâm

Top