Liên xô sụp đổ

  • Tạo bởi Tạo bởi pos
  • Start date Start date
Tao nhớ ông @pos đã có phản biện về cái này ở thớt bầu cử xứ lừa, chính quyền ngu dân làm hèn người Việt chứ không phải tộc tính.
Tập tính (hay tính cách, lối sống, thói quen cộng đồng) của con người, dân tộc. Môi trường địa lý - xã hội hình thành nên tập tính ban đầu, và sau đó văn hóa - lịch sử - thể chế sẽ rèn giũa nó.
Vì vậy, để tạo ra "nô tính" cho 1 nhóm người, một tộc người nó cần 2 bước:

- bước đầu ngu dân, đời trước ngu dạy đời sau ngu theo mình, cứ thế bước 2 nó trở thành "tính".
- hoặc thô tục hơn, bắt chúng nó quỳ, đời này quỳ quen nó mất phản kháng, thì đời sau nó trở thành "tính".
Nên thằng trên đỉnh luôn duy trì lực lượng tuyên truyền để đảm bảo dân nó ngu, xã hội xứ lừa vẫn còn may mắn vì internet còn rộng mở, những cá thể "thức tỉnh" sẽ biết tự hỏi, biết phản biện, nên đời nó có thể không dám đứng dậy nhưng nó sẽ "cố gắng" để đời con nó không phải quỳ. Một nhánh của hình thức "cố gắng" này là đẻ vừa sức nuôi để dồn đủ lực cho con nó đứng trên vai mình mà nhìn.
Phía ngược lại là ngu, nghèo lại còn đẻ lắm.

Ngu dân dễ trị, bù lại xã hội trì trệ kém phát triển. Để chống lại sự trì trệ ấy cần nền giáo dục khai phóng, luyện tập thói quen tự hỏi & phản biện để đẩy mạnh cạnh tranh, có cạnh tranh sẽ có phát triển & hoàn thiện.
Để nói sâu về vấn đề này nó quá phức tạp, hoặc phức tạp đối với tao để nói. Chỉ cần khi bị phê phán mà dừng lại, suy xét bản thân trước "cãi", hoặc khi đọc "10 điều bi ai của dân tộc" mà xót xa, thì tự thân đã thoát ra khỏi "nô tính".
 
Tập tính (hay tính cách, lối sống, thói quen cộng đồng) của con người, dân tộc. Môi trường địa lý - xã hội hình thành nên tập tính ban đầu, và sau đó văn hóa - lịch sử - thể chế sẽ rèn giũa nó.
Vì vậy, để tạo ra "nô tính" cho 1 nhóm người, một tộc người nó cần 2 bước:

- bước đầu ngu dân, đời trước ngu dạy đời sau ngu theo mình, cứ thế bước 2 nó trở thành "tính".
- hoặc thô tục hơn, bắt chúng nó quỳ, đời này quỳ quen nó mất phản kháng, thì đời sau nó trở thành "tính".
Nên thằng trên đỉnh luôn duy trì lực lượng tuyên truyền để đảm bảo dân nó ngu, xã hội xứ lừa vẫn còn may mắn vì internet còn rộng mở, những cá thể "thức tỉnh" sẽ biết tự hỏi, biết phản biện, nên đời nó có thể không dám đứng dậy nhưng nó sẽ "cố gắng" để đời con nó không phải quỳ. Một nhánh của hình thức "cố gắng" này là đẻ vừa sức nuôi để dồn đủ lực cho con nó đứng trên vai mình mà nhìn.
Phía ngược lại là ngu, nghèo lại còn đẻ lắm.

Ngu dân dễ trị, bù lại xã hội trì trệ kém phát triển. Để chống lại sự trì trệ ấy cần nền giáo dục khai phóng, luyện tập thói quen tự hỏi & phản biện để đẩy mạnh cạnh tranh, có cạnh tranh sẽ có phát triển & hoàn thiện.
Để nói sâu về vấn đề này nó quá phức tạp, hoặc phức tạp đối với tao để nói. Chỉ cần khi bị phê phán mà dừng lại, suy xét bản thân trước "cãi", hoặc khi đọc "10 điều bi ai của dân tộc" mà xót xa, thì tự thân đã thoát ra khỏi "nô tính".
Tao nghĩ đến một lúc nào đấy, lũ "ngu" - dân đen vị trí thấp, vốn không nghĩ được dài, bọn nó gặp áp bức, bị dồn vào đường cùng. Nó sẽ khôn lên, dễ có hành động cực đoan.
Nhắm vào mấy đứa cai trị khó quá thì nhắm vào người thân. Cảnh cực đoan ấy chưa biết tàn nhẫn như thế nào đâu.
 
Tao nghĩ đến một lúc nào đấy, lũ "ngu" - dân đen vị trí thấp, vốn không nghĩ được dài, bọn nó gặp áp bức và thức tỉnh nhiều hơn, dễ có hành động cực đoan
Nhắm vào mấy đứa cai trị khó quá thì người thân dễ gặp không an toàn
Cái đang diễn ra với genZ đấy, khi bọn nó biết mất cả tương lai, thì nó phản kháng, theo kiểu của nó.
Nếu tình hình kinh tế - xã hội tiếp tục đi xuống, lúc này không chỉ là mất tương lai, mà mất cả quyền sống thì nó sẽ có phong trào trả thù xã hội.
 
Tập tính (hay tính cách, lối sống, thói quen cộng đồng) của con người, dân tộc. Môi trường địa lý - xã hội hình thành nên tập tính ban đầu, và sau đó văn hóa - lịch sử - thể chế sẽ rèn giũa nó.
Vì vậy, để tạo ra "nô tính" cho 1 nhóm người, một tộc người nó cần 2 bước:

- bước đầu ngu dân, đời trước ngu dạy đời sau ngu theo mình, cứ thế bước 2 nó trở thành "tính".
- hoặc thô tục hơn, bắt chúng nó quỳ, đời này quỳ quen nó mất phản kháng, thì đời sau nó trở thành "tính".
Nên thằng trên đỉnh luôn duy trì lực lượng tuyên truyền để đảm bảo dân nó ngu, xã hội xứ lừa vẫn còn may mắn vì internet còn rộng mở, những cá thể "thức tỉnh" sẽ biết tự hỏi, biết phản biện, nên đời nó có thể không dám đứng dậy nhưng nó sẽ "cố gắng" để đời con nó không phải quỳ. Một nhánh của hình thức "cố gắng" này là đẻ vừa sức nuôi để dồn đủ lực cho con nó đứng trên vai mình mà nhìn.
Phía ngược lại là ngu, nghèo lại còn đẻ lắm.

Ngu dân dễ trị, bù lại xã hội trì trệ kém phát triển. Để chống lại sự trì trệ ấy cần nền giáo dục khai phóng, luyện tập thói quen tự hỏi & phản biện để đẩy mạnh cạnh tranh, có cạnh tranh sẽ có phát triển & hoàn thiện.
Để nói sâu về vấn đề này nó quá phức tạp, hoặc phức tạp đối với tao để nói. Chỉ cần khi bị phê phán mà dừng lại, suy xét bản thân trước "cãi", hoặc khi đọc "10 điều bi ai của dân tộc" mà xót xa, thì tự thân đã thoát ra khỏi "nô tính".
đúng rồi, tộc tính (là bản chất), khác với tập tính (là lối sống, thói quen)
tộc tính, bản chất không phải ngu, dốt.
nhưng tập tính thì đang bị đè nén lâu năm (thời gian) dẫn đến dân trí còn thấp, nên cũng cần thời gian để thay đổi tập tính.
 
Cái đang diễn ra với genZ đấy, khi bọn nó biết mất cả tương lai, thì nó phản kháng, theo kiểu của nó.
Nếu tình hình kinh tế - xã hội tiếp tục đi xuống, lúc này không chỉ là mất tương lai, mà mất cả quyền sống thì nó sẽ có phong trào trả thù xã hội.

Hướng dẫn chế tạo nhiệt áp 101
Hướng dẫn chế tạo Tokarev / Makarov 102
 
Cái đang diễn ra với genZ đấy, khi bọn nó biết mất cả tương lai, thì nó phản kháng, theo kiểu của nó.
Nếu tình hình kinh tế - xã hội tiếp tục đi xuống, lúc này không chỉ là mất tương lai, mà mất cả quyền sống thì nó sẽ có phong trào trả thù xã hội.
T thấy nhiều thằng cứ kêu GenZ phản kháng. Vớ vẩn hết. Vụ này là nội bộ xới lên nhằm mục đích hạ bệ nhau chứ éo có GenZ nào ở đây cả.
Nếu tụi GenZ thức tỉnh thật thì nó phải phản kháng vụ thi lại mới đúng.
 
mấy thằng đi tù nó dị lắm có thằng tù viết nhật ký từ năm 1932-1933 mà đến năm 1942 mới bị bắt, mày có thấy tài không?

Thằng đó vốn đời nó dị, đéo giống ai:

- Chết một ngày nhưng giỗ 1 ngày, suốt 3 chục năm sau đó lại đổi ngày khác hehe

- Đẻ một ngày nhưng sinh nhật một ngày, ai nói ra nói vào thì bị đấu tố là láo, xúc phạm

- Con đẻ ra một lũ nhưng vẫn nhận là Người không con

- Đi xuất khẩu lao động kiếm cắn nhưng phải gắn mác Cứu nước mới chịu.

- Mở miệng ra là dạy yêu nước thương nòi, nhưng lại ra lệnh giết vài chục ngàn người vô tội, giết xong đền tội bằng cách lau nước mắt hehe là xong.

- Trong mấy chục năm tại vị, quốc dân nghèo nhất, đói nhất, chiến tranh liên miên giết nhau nhiều nhất, nhưng vẫn được coi là bậc Quốc phụ thương dân như con, phải học tập tấm gương đạo đức.

.....
 
T thấy nhiều thằng cứ kêu GenZ phản kháng. Vớ vẩn hết. Vụ này là nội bộ xới lên nhằm mục đích hạ bệ nhau chứ éo có GenZ nào ở đây cả.
Nếu tụi GenZ thức tỉnh thật thì nó phải phản kháng vụ thi lại mới đúng.

Muốn bọn mini tỉnh thức, đầu tiên phải giải thiêng cho chúng nó các hình tượng Bác Hù, Bác JAV đã.
Trách nhiệm đó thuộc về chúng mày, các bậc phụ huynh có nhiệm vụ đem lại sự thật cho con em mình.
Bọn trên 30 thì hết mẹ thuốc chữa rồi, chỉ còn cách nhét vào bồn cầu giật nước thôi.
 
Muốn bọn mini tỉnh thức, đầu tiên phải giải thiêng cho chúng nó các hình tượng Bác Hù, Bác JAV đã.
Trách nhiệm đó thuộc về chúng mày, các bậc phụ huynh có nhiệm vụ đem lại sự thật cho con em mình.
Bọn trên 30 thì hết mẹ thuốc chữa rồi, chỉ còn cách nhét vào bồn cầu giật nước thôi.

Xong chúng nó đến lớp giải thiêng cho các bạn và sẽ bị lôi lên trước cờ đấu tố đến chết
 
Muốn bọn mini tỉnh thức, đầu tiên phải giải thiêng cho chúng nó các hình tượng Bác Hù, Bác JAV đã.
Trách nhiệm đó thuộc về chúng mày, các bậc phụ huynh có nhiệm vụ đem lại sự thật cho con em mình.
Bọn trên 30 thì hết mẹ thuốc chữa rồi, chỉ còn cách nhét vào bồn cầu giật nước thôi.
Xong chúng nó đến lớp giải thiêng cho các bạn và sẽ bị lôi lên trước cờ đấu tố đến chết
Bước đầu tiên phải đào tạo đứa khôn để thoát ly. 1 đứa đi được giữ liên lạc với 5 đứa sắp đi, vòng tròn này mở rộng mãi cũng là cách chống tuyên truyền.
Chu Ngọc Quang Vinh là ví dụ cực tốt cho bọn nó khôn ra, để âm thầm thay đổi. Chứ đấu tranh trực tiếp không qua nối +sản.
 
Tôi muốn xin lỗi, thay mặt người Ba Lan, vì chúng tôi chưa lan tỏa tư tưởng của Feliks Koneczny đủ rộng để giúp thế giới tránh được hàng thập kỷ đau khổ.

Chúng tôi đã có ông. Ông làm việc ở Wilno, trong các thư viện, trong sự cô độc điển hình của những người nhìn thấy nhiều hơn những gì thời đại của họ muốn nhìn thấy. Trước khi tên tuổi Toynbee trở thành, ở phương Tây, đồng nghĩa với nghiên cứu so sánh các nền văn minh, Koneczny đã dành nhiều năm phát triển phiên bản riêng của mình, chính xác hơn, về cùng một trực giác ấy. Toynbee mô tả các nền văn minh như những cơ thể sống được sinh ra và chết đi. Koneczny mô tả chúng như những hệ thống pháp luật – mỗi nền văn minh là một cách sắp xếp khác nhau mối quan hệ giữa cái thiện, cái chân, cái mỹ – một câu trả lời khác nhau cho câu hỏi liệu đạo đức có áp dụng giống nhau trong đời sống cá nhân và công cộng hay không.

Đây là khoa học ứng dụng, không phải triết học phòng khách. Koneczny chứng minh rằng Nga không phải là “châu Âu lạc hậu”, mà là một hệ thống văn minh hoàn toàn khác – sự pha trộn giữa Byzantine (sự hợp nhất giữa quyền lực thế tục và thiêng liêng, lý lẽ quốc gia vượt trên pháp luật) và trật tự Turanian của thảo nguyên (quyền lực tuyệt đối, không có pháp luật ràng buộc nhà cai trị, lòng trung thành với thủ lĩnh thay vì công dân). Ông chứng minh rằng sự pha trộn này không thể được cải cách bề mặt theo hướng phương Tây, vì nó không phải là sự thiếu hụt phát triển. Đó là một kiến trúc khác biệt.

Và ông đã chứng minh điều đó trước khi thế giới bị buộc phải học nó theo cách đau đớn. Theo Koneczny, chủ nghĩa Bolshevik không phải là tai nạn của ý thức hệ – đó là sản phẩm logic của phương pháp chính trị Turanian, được trang bị công nghệ và từ vựng phương Tây. Không phải lỗi lầm của lịch sử. Đó là một quy luật văn minh, hoạt động đúng như ông dự đoán.

Cùng logic ấy, ông lập luận, cũng áp dụng cho Đức. Ông truy vết chủ nghĩa quốc gia Đức trở về từ Hiệp sĩ Teutonic – một dòng tu quân sự tôn giáo hợp nhất thập tự và thanh gươm, biến chinh phục thành nghĩa vụ thiêng liêng, và đặt lương tâm dưới sứ mệnh của nhà nước. Sự hợp nhất ấy, được kế thừa qua chủ nghĩa etatism Phổ và sự sùng bái Hegel về nhà nước như thực tại đạo đức cao nhất, mang cấu trúc Byzantine ngay cả khi nó nói tiếng Đức: sự sáp nhập tương tự giữa quyền lực thiêng liêng và chính trị, sự toàn diện của nhà nước trên cá nhân, sự giản lược đạo đức xuống bất cứ thứ gì phục vụ tập thể. Ông biết kiến trúc này dẫn đến đâu từ rất lâu trước năm 1933.

Rồi im lặng. Ở Ba Lan ********, sách của ông biến mất khỏi thư viện, tên ông biến mất khỏi sách giáo khoa, vì không chế độ nào xây dựng trên logic Turanian-Byzantine có thể cho phép ai đó gọi logic ấy bằng tên của nó. Cũng chẳng khá hơn ở phương Tây – hàng thập kỷ không có bản dịch đầy đủ, không có chỗ trong kinh điển, trong khi Toynbee, với toàn bộ bộ máy Oxford hậu thuẫn, trở thành kinh điển cho một lý thuyết yếu hơn và ít dự báo hơn.

Cái giá của sự im lặng ấy không phải là học thuật. Đó là chính trị và con người. Yalta được ký bởi những người không có từ vựng cho những gì họ đang đàm phán – họ coi Stalin như một tay chơi cứng trong cùng trò chơi, chứ không phải đại diện của một nền văn minh khác, nơi hiệp ước chỉ là chiến thuật, không phải nghĩa vụ. Trong nửa thế kỷ, nghiên cứu Xô viết phân tích Liên Xô qua ý thức hệ, kinh tế, tâm lý lãnh đạo – mọi thứ ngoại trừ ngữ pháp văn minh mà Koneczny đã mô tả. Và sau 1991, lỗi phân loại tương tự lặp lại: phương Tây giả định Nga sẽ “chuyển tiếp sang dân chủ”, vì họ không có công cụ để thấy rằng sự sụp đổ của một ý thức hệ không thay đổi kiến trúc bên dưới nó.

Nếu chúng tôi đã dịch ông, xuất bản ông, dạy ông ở trường học, biến ông thành những gì ông đáng lẽ phải là – nền tảng của một khoa học châu Âu về các nền văn minh – có lẽ thế giới đã có một ngôn ngữ để nhận ra mô hình mỗi khi nó trở lại. Có lẽ ít người hơn phải học nó trên chính da thịt của mình.

Vậy nên tôi xin lỗi, thay mặt những người biết ông – những người có thể đã xuất bản ông mà không làm. Một món nợ như thế không trả bằng tượng đài, chỉ bằng bản dịch, chương trình học, viện nghiên cứu. Một nền văn minh nên truyền lại những gì nó đã hiểu.
 
Tôi muốn xin lỗi, thay mặt người Ba Lan, vì chúng tôi chưa lan tỏa tư tưởng của Feliks Koneczny đủ rộng để giúp thế giới tránh được hàng thập kỷ đau khổ.

Chúng tôi đã có ông. Ông làm việc ở Wilno, trong các thư viện, trong sự cô độc điển hình của những người nhìn thấy nhiều hơn những gì thời đại của họ muốn nhìn thấy. Trước khi tên tuổi Toynbee trở thành, ở phương Tây, đồng nghĩa với nghiên cứu so sánh các nền văn minh, Koneczny đã dành nhiều năm phát triển phiên bản riêng của mình, chính xác hơn, về cùng một trực giác ấy. Toynbee mô tả các nền văn minh như những cơ thể sống được sinh ra và chết đi. Koneczny mô tả chúng như những hệ thống pháp luật – mỗi nền văn minh là một cách sắp xếp khác nhau mối quan hệ giữa cái thiện, cái chân, cái mỹ – một câu trả lời khác nhau cho câu hỏi liệu đạo đức có áp dụng giống nhau trong đời sống cá nhân và công cộng hay không.

Đây là khoa học ứng dụng, không phải triết học phòng khách. Koneczny chứng minh rằng Nga không phải là “châu Âu lạc hậu”, mà là một hệ thống văn minh hoàn toàn khác – sự pha trộn giữa Byzantine (sự hợp nhất giữa quyền lực thế tục và thiêng liêng, lý lẽ quốc gia vượt trên pháp luật) và trật tự Turanian của thảo nguyên (quyền lực tuyệt đối, không có pháp luật ràng buộc nhà cai trị, lòng trung thành với thủ lĩnh thay vì công dân). Ông chứng minh rằng sự pha trộn này không thể được cải cách bề mặt theo hướng phương Tây, vì nó không phải là sự thiếu hụt phát triển. Đó là một kiến trúc khác biệt.

Và ông đã chứng minh điều đó trước khi thế giới bị buộc phải học nó theo cách đau đớn. Theo Koneczny, chủ nghĩa Bolshevik không phải là tai nạn của ý thức hệ – đó là sản phẩm logic của phương pháp chính trị Turanian, được trang bị công nghệ và từ vựng phương Tây. Không phải lỗi lầm của lịch sử. Đó là một quy luật văn minh, hoạt động đúng như ông dự đoán.

Cùng logic ấy, ông lập luận, cũng áp dụng cho Đức. Ông truy vết chủ nghĩa quốc gia Đức trở về từ Hiệp sĩ Teutonic – một dòng tu quân sự tôn giáo hợp nhất thập tự và thanh gươm, biến chinh phục thành nghĩa vụ thiêng liêng, và đặt lương tâm dưới sứ mệnh của nhà nước. Sự hợp nhất ấy, được kế thừa qua chủ nghĩa etatism Phổ và sự sùng bái Hegel về nhà nước như thực tại đạo đức cao nhất, mang cấu trúc Byzantine ngay cả khi nó nói tiếng Đức: sự sáp nhập tương tự giữa quyền lực thiêng liêng và chính trị, sự toàn diện của nhà nước trên cá nhân, sự giản lược đạo đức xuống bất cứ thứ gì phục vụ tập thể. Ông biết kiến trúc này dẫn đến đâu từ rất lâu trước năm 1933.

Rồi im lặng. Ở Ba Lan ********, sách của ông biến mất khỏi thư viện, tên ông biến mất khỏi sách giáo khoa, vì không chế độ nào xây dựng trên logic Turanian-Byzantine có thể cho phép ai đó gọi logic ấy bằng tên của nó. Cũng chẳng khá hơn ở phương Tây – hàng thập kỷ không có bản dịch đầy đủ, không có chỗ trong kinh điển, trong khi Toynbee, với toàn bộ bộ máy Oxford hậu thuẫn, trở thành kinh điển cho một lý thuyết yếu hơn và ít dự báo hơn.

Cái giá của sự im lặng ấy không phải là học thuật. Đó là chính trị và con người. Yalta được ký bởi những người không có từ vựng cho những gì họ đang đàm phán – họ coi Stalin như một tay chơi cứng trong cùng trò chơi, chứ không phải đại diện của một nền văn minh khác, nơi hiệp ước chỉ là chiến thuật, không phải nghĩa vụ. Trong nửa thế kỷ, nghiên cứu Xô viết phân tích Liên Xô qua ý thức hệ, kinh tế, tâm lý lãnh đạo – mọi thứ ngoại trừ ngữ pháp văn minh mà Koneczny đã mô tả. Và sau 1991, lỗi phân loại tương tự lặp lại: phương Tây giả định Nga sẽ “chuyển tiếp sang dân chủ”, vì họ không có công cụ để thấy rằng sự sụp đổ của một ý thức hệ không thay đổi kiến trúc bên dưới nó.

Nếu chúng tôi đã dịch ông, xuất bản ông, dạy ông ở trường học, biến ông thành những gì ông đáng lẽ phải là – nền tảng của một khoa học châu Âu về các nền văn minh – có lẽ thế giới đã có một ngôn ngữ để nhận ra mô hình mỗi khi nó trở lại. Có lẽ ít người hơn phải học nó trên chính da thịt của mình.

Vậy nên tôi xin lỗi, thay mặt những người biết ông – những người có thể đã xuất bản ông mà không làm. Một món nợ như thế không trả bằng tượng đài, chỉ bằng bản dịch, chương trình học, viện nghiên cứu. Một nền văn minh nên truyền lại những gì nó đã hiểu.

Bọn ba lan này có số má đấy, ko có kị binh ba lan thì cả châu âu chổng mông vái thánh ala rồi h ba lan top ở châu âu về cả kinh tế lẫn quân sự, nó ko bị thổ tả hóa rồi pro mỹ dc mỹ rót vốn ầm ầm, chưa kể hận nga thấu xương
 
3/ Hậu quả

Căn cứ vào hành vi phạm tội không thể chối cãi của đảng cộng-sản Liên Xô, đảo chính chống lại nhà nước và tổng thống Liên Xô, Yeltsin đã đi nước cờ rất quyết liệt.

Với tư cách tổng thống Nga, ngày 23/08/1991, Yeltsin đã ký sắc lệnh đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản Liên Xô trên lãnh thổ Nga, được mô tả như sau, trích dẫn:
Khi Gorbachev đứng trên bục phát biểu với nỗ lực yếu ớt nhằm bảo vệ những thành viên trong nội các Liên Xô và Đảng Cộng-sản mà ông cho là vô can. Yeltsin tiến sát bục phát biểu, ngắt lời Gorbachev và giúi vào tay Gorbachev một tập tài liệu, ép buộc ông phải tự miệng đọc to biên bản cuộc họp của Hội đồng Bộ trưởng Liên Xô diễn ra vào ngày 19/8.
Dù Gorbachev bối rối chống chế rằng mình chưa hề xem qua tài liệu này, Yeltsin vẫn lạnh lùng chỉ tay vào văn bản, buộc Gorbachev phải đọc những dòng chữ phơi bày sự thật cay đắng rằng gần như toàn bộ dàn bộ trưởng do chính tay ông cất nhắc đều đã đồng loạt phản bội, ủng hộ phe đảo chính. Hành động này không chỉ phá nát niềm tin của Gorbachev vào bộ máy trung ương mà còn phơi bày sự bất lực và mù quáng trong công tác nhân sự của ông trước hàng triệu khán giả truyền hình, biến vị lãnh đạo tối cao thành một người đàn ông đáng thương bị dồn vào chân tường.
Cú giáng quyết định mang tính biểu tượng nhất diễn ra ngay sau đó, khi Gorbachev đang cố gắng vớt vát hy vọng bằng đề xuất thanh lọc Đảng Cộng-sản Liên Xô. Gạt phăng nỗ lực tuyệt vọng của ông, Yeltsin thản nhiên dõng dạc tuyên bố ký sắc lệnh đình chỉ toàn bộ hoạt động của Đảng Cộng-sản trên toàn lãnh thổ Nga. Trong một nỗ lực can ngăn yếu ớt, Gorbachev đã giơ tay khẩn cầu trên micro: "Boris Nikolayevich, chúng ta chưa hề thảo luận về việc này...". Tuy nhiên, Yeltsin hoàn toàn phớt lờ, thản nhiên hạ bút ký bản sắc lệnh lịch sử ngay trước mặt người từng là cấp trên tối cao của mình.






(phút 45:57) Trong hội trường, Yeltsin tuyên bố và ký sắc lệnh đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản, đây chính là bản án tử hình dành cho đảng.


Ngày 25/8/1991: Tài sản của đảng bị quốc hữu hóa và chuyển cho nhà nước Nga quản lý.

Ngày 6/11/1991: Yeltsin ký sắc lệnh cấm mọi hoạt động của đảng cộng-sản và các cơ cấu đảng trên lãnh thổ Nga, đồng thời giải thể các tổ chức của đảng tại đây.

Ngày 24/8/1991, Mikhail Gorbachev từ chức Tổng Bí thư đảng cộng-sản Liên Xô và kêu gọi giải tán các cơ quan lãnh đạo trung ương của đảng, đồng thời ông ra sắc lệnh giải thể hoặc đình chỉ hoạt động của nhiều cơ cấu trung ương của đảng, trong đó có Ban Chấp hành Trung ương

Ngày 29/8/1991, Xô Viết tối cao đình chỉ hoạt động của đảng cộng-sản trên toàn Liên Xô.

Ngày 8/12/1991: Thỏa thuận Belavezha Accords được ký kết giữa ba nước Nga, Ukraine, Belarussia chấm dứt sự tồn tại của Liên Bang. Đây cũng chính là 3 trong 4 nước ký hiệp định thành lập liên bang Xô Viết năm 1922 (Nga, Ukraine, Belarussia, bắc Kavkaz)

Ngày 25/12/1991, Gorbachev từ chức Tổng thống Liên Xô.

RIP Liên Xô

..
 

Có thể bạn quan tâm

Top