Mỹ cấm vận Cuba

pos

Địt mẹ đau lòng
Cấm vận là gì?

Cấm vận là biện pháp mà một quốc gia hạn chế hoặc cắt đứt quan hệ kinh tế – thương mại – tài chính với một quốc gia khác.

Hiểu đơn giản là thằng này nghỉ chơi với thằng kia, không có quan hệ làm ăn buôn bán qua lại gì hết.
Vậy bất kỳ quốc gia nào cũng có quyền cấm vận nước khác, đó là quyền cơ bản, tôi chơi hay không chơi với ai thì hoàn toàn do tôi quyết định chứ không cần đợi ai cho phép và cũng không ai có quyền ngăn cản.

Về nguyên tắc pháp lý, ví dụ như trường hợp Mỹ cấm vận Cuba, thì cần phải hiểu rõ ràng như sau:

Mỹ không cấm Cuba chơi với Mỹ, vì Mỹ không có quyền cấm hay cho phép Cuba chơi với ai kể cả Mỹ.

Mỹ lại có quyền cấm chính Mỹ chơi với Cuba vì không ai có quyền cấm đoán hay bắt buộc Mỹ phải chơi với Cuba cả, đây là quyền cơ bản của Mỹ. Đương nhiên bất kỳ nước nào cũng có quyền này.

Hợp lý và hợp tình?
Ta xem xét sự kiện Mỹ cấm vận Cuba có hợp tình hợp lý không?

Như đã trình bày ở trên, việc một quốc gia cấm vận, hay nghỉ chơi với một quốc gia khác bao giờ cũng phù hợp luật pháp quốc tế vì đó là quyền cơ bản của từng quốc gia, không có một tổ chức hay luật pháp nào có thẩm quyền bắt quốc gia này phải làm ăn buôn bán, chơi thân thiết với một quốc gia khác. Vậy việc Mỹ cấm vận đương nhiên hợp lý.

Sau cuộc cách mạng lật đổ chính quyền Cuba cũ, Fidel Castro đã tiến hành cướp rất nhiều các tài sản, nhà máy xí nghiệp… của doanh nghiệp và công dân Mỹ, sau đó còn gia nhập khối cộng-sản, cho Lô Xiên đặt tên lửa hạt nhân tại Cuba rất sát với Mỹ, gây ra lo ngại và nguy cơ an ninh căng thẳng, trực tiếp đứng vào hàng ngũ kẻ thù của Mỹ. Vậy thì đương nhiên là chính quyền Mỹ không thể nào tiếp tục quan hệ làm ăn buôn bán bình thường với Cuba được nữa, việc cấm vận là hợp tình, có logic.

Việc Mỹ cấm vận Cuba có nguồn cơn, có nguyên nhân, hợp tình hợp lý.
 
Lệnh cấm vận thứ cấp

Lệnh cấm vận thứ cấp là đòn cấp độ cao hơn cấm vận thông thường, tức là lệnh cấm này không chỉ giới hạn ở một quốc gia mà nó còn mở rộng ra bên ngoài quốc gia bị cấm vận, có thể mở rộng trên toàn thế giới.

Tuyên giáo xứ Lừa, DLV thường tuyên truyền là Mỹ cấm các nước làm ăn, chơi với Cuba.

Về phương diện pháp lý Mỹ không có quyền cấm các nước khác chơi hay làm ăn với Cuba, về phương diện thực tế thì Mỹ cũng chả cấm ai chơi hay làm ăn với Cuba. Mỹ đã sử dụng kỹ thuật pháp lý sử dụng quyền cơ bản của chính mình, mở rộng ra phạm vi toàn cầu, tức là Mỹ tự cấm chính nó chơi với toàn bộ thế giới.

Điều này vẫn hợp lý vì chả có cái điều luật nào bắt Mỹ phải chơi hay làm ăn buôn bán với toàn bộ thế giới này cả, nó có quyền tự cô lập chính mình không chơi với ai cả.

Tức là, hiểu nôm na, cấm vận thứ cấp, Mỹ nó sẽ tự cấm nó không chơi, làm ăn với ai có quan hệ làm ăn với Cuba.

Trong trường hợp có lệnh cấm vận thứ cấp, ví dụ như trường hợp Cuba, được ban hành, thì doanh nghiệp và công dân Mỹ sẽ thông báo với đối tác nước ngoài của họ đại loại như sau:

- Thưa quý đối tác, như quý vị đã biết, chính quyền Mỹ vừa ban hành lệnh cấm chúng tôi (tức doanh nghiệp Mỹ) có làm ăn buôn bán với tất cả các pháp nhân có quan hệ kinh tế với Cuba. Xin quý đối tác xác nhận cho chúng tôi biết quý đối tác có đang và sẽ có quan hệ thương mại với Cuba không? Chúng tôi không gây áp lực gì để buộc quý đối tác không được làm ăn với Cuba, mà đây là lệnh cấm, mong quý đối tác hết sức thông cảm cho tình huống của chúng tôi.

Trong trường hợp đối tác của họ xác nhận có và duy trì quan hệ với Cuba thì họ sẽ trả lời:

- Thưa quý đối tác, để tuân thủ đúng luật pháp của Mỹ thì chúng tôi xin phép sẽ dừng hợp tác với quý đối tác, chúng tôi không muốn bị phạt và vào bóc lịch trong nhà tù.

Trong trường hợp đối tác của họ xác nhận không có quan hệ gì với Cuba cả, họ sẽ trả lời như sau:

- Thưa quý đối tác, chúng tôi rất vui mừng khi được tiếp tục hợp tác với quý vị mà không phải vi phạm luật pháp Mỹ. Thư xác nhận của quý vị sẽ được chúng tôi trình tới chính quyền Mỹ như là một bằng chứng để chúng tôi có thể tiếp tục được phép giao dịch thương mại với quý vị. Cảm ơn quý vị rất nhiều.

Kết quả là sau đó, phần lớn các đối tác lựa chọn làm ăn với Mỹ và từ bỏ làm ăn với Cuba (nếu có), đây là kết quả của việc lựa chọn tự nguyện dựa trên lợi ích kinh tế của chính bản thân họ chứ không có ai bắt ép cả.

Chính bản thân xứ Lừa cũng vậy, các ông thích làm ăn với Mỹ bỏ mẹ, một năm suất siêu sang Mỹ cỡ trăm tỷ USD, đếm tiền mỏi cả tay, ngoài ra năm nào nó cũng viện trợ cho cả mớ. Còn làm ăn với Cuba thì có cái gì? Làm gì có cái gì mà làm ăn, có cóc khô, gớm năm nào nó không vác rá sang ăn xin gạo là còn may.

Việc lựa chọn làm ăn với Mỹ cũng là một quyết định dễ hiểu về mặt kinh tế, chả ai trách anh cả, nhưng chọn làm ăn với Mỹ thì cứ đúng sự thật đấy mà nói, đằng này đéo cơ ạ, cứ phải tô vẽ mình là người tốt còn Mỹ nó là con quỷ. Mình (tức cộng-sản xứ Lừa), lúc nào cũng muốn làm ăn với người anh em cộng-sản Cuba, lúc nào cũng muốn giúp đỡ Cuba, rồi thì hai anh em còn thề non hẹn biển cùng nhau canh giữ hòa bình thế giới, chỉ vì thằng Mỹ nó độc ác nó bạo tàn, nó dí súng vào tai mình, nó kề dao vào cổ mình, nó cấm mình làm ăn với Cuba. Mình lúc nào cũng là người tốt, tất cả tại thằng Mỹ hết, thằng Mỹ phải có trách nhiệm.
 
Đổ tội cho Mỹ

Một điều rất thường thấy là các anh độc tài cộng-sản rất hay đổ tội cho Mỹ, Cuba cũng không ngoại lệ, đến tận giờ vẫn đổ tại Mỹ nên dân Cuba mới đói khổ.

Cuba lờ tịt đi cái chuyện áp dụng nền kinh tế kế hoạch, bao cấp, XHCN, không cho nhân dân làm ăn, không cho dân sở hữu tư bản và tư liệu sản xuất, vì không có động lực lao động nên cả nước có làm ăn con mẹ gì đâu, lấy gì ra mà đổ vào mồm chả đói. Hay là những cái này thì cũng là Mỹ nó dí súng vào đầu nó bắt áp dụng nốt?

Đến cả cái quyền kiếm sống cơ bản là đánh bắt cá thì nhà nước còn kiểm soát nghiêm ngặt, ngư dân không có quyền tự do ra khơi đánh cá thì bảo sao chả đói thối mồm. Trần đời một đảo quốc ở giữa biển cả mênh mông, cả 4 phía đều là biển mà dân không có nổi con cá bỏ vào mồm.

Luật điều chỉnh hoạt động đánh bắt cá ở Cuba, được thông qua vào tháng 7 năm ngoái, đã được công bố vào thứ Sáu tuần này trên Công báo Chính thức số 11 , cùng với một sắc lệnh và bảy nghị quyết bổ sung, và sẽ có hiệu lực vào tháng 5 tới.
Trong vòng 180 ngày, những người muốn thực hiện hoạt động này trên sông, hồ chứa hoặc vùng biển phải xin giấy phép chính thức, trừ những người đánh bắt cá từ bờ và không sử dụng “phương tiện nổi”.

https://oncubanews.com/en/cuba/econ...thorization-as-of-may/?utm_source=chatgpt.com

Nữ nhà sáng tạo nội dung người Cuba, Yaneisy Canta, đã gây ra một cuộc tranh luận gay gắt trên mạng xã hội sau khi đăng tải một video lên án những hạn chế mà chính quyền áp đặt đối với hoạt động đánh bắt cá ở Cuba.
Ở Cuba, đánh bắt cá là bất hợp pháp; để làm vậy, bạn phải có giấy phép đặc biệt , ông giải thích trong khi chuẩn bị hai món ăn trong bếp. Món đầu tiên là món cá hầm (cá băm), và từ đó, ông làm thêm vài miếng chả cá chiên giòn .

https://en.cibercuba.com/noticias/2...na-desata-debate-redes?utm_source=chatgpt.com

Hay chuẩn bị bảo là Mỹ nó bắt chính quyền Cuba không cho dân tự do ra khơi đánh cá? Cho đến lúc đứt hơi, nền kinh tế bị rút ống thở thì chắc cộng-sản Cuba vẫn không chịu thừa nhận mô hình kinh tế và quản lý kinh tế ngu mới dẫn đến hậu quả hôm nay.

Ta làm rõ qua ví dụ từ xứ Lừa.

Bên kia bờ đại dương, một xứ sở quái đản, vẫn được Cuba coi như người anh em thân thiết của mình, cũng đã từng trải qua giai đoạn như vậy, cũng bị cấm vận và giờ ban tuyên giáo, DLV, bò đỏ vẫn cứ tuyên truyền tại Mỹ nên xứ Lừa mới đói khổ.

Đại hội đảng cộng-sản xứ Lừa năm 1986 thay đổi tư duy kinh tế và thay luôn cả ban lãnh đạo đảng. Năm 1988 thì nghị quyết 10 ban hành, cho nông dân được tự chủ sản xuất, tự do bán sản phẩm theo nguyên tắc thị trường thuận mua vừa bán. Kết quả chỉ đúng 1 năm, sang năm 1989 thì xứ Lừa chuyển mình từ một xứ sở thiếu gạo phải ăn cả bo bo đã không những đủ lương thực đáp ứng nhu cầu trong nước mà còn có thể xuất khẩu gạo ra nước ngoài. Trích dẫn:
Dấu ấn trong hành trình vươn mình của hạt gạo phải kể đến cột mốc lịch sử ngày 23-8-1989. Trong ký ức của nhiều nhà nông và công nhân bốc xếp ở cảng Sài Gòn, thời điểm đó, khi nhận lệnh bốc gạo xuống tàu để xuất khẩu, họ còn nghĩ mình nghe nhầm.

Sự kiện trên có liên quan gì đến Mỹ cấm vận không? Chả liên quan gì cả, vì khi đó Mỹ vẫn cấm vận xứ lừa, cho đến tận năm 1994 (tức 6 năm sau) thì Mỹ mới dỡ bỏ cấm vận.

Đảng được dịp tuyên truyền nhờ sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của đảng đã “cởi trói” cho nông nghiệp nước nhà, trích dẫn:
Từ thắng lợi của Khoán 100, đồng chí Võ Chí Công được Bộ Chính trị tin cậy giao cho việc soạn thảo để ra Nghị quyết số 10-NQ/TW (tháng 4-1988), thường gọi tắt là Khoán 10. Nông nghiệp Xứ Lừa sau khi có Khoán 10 được “cởi trói” chính thức, tạo động lực để ngành nông nghiệp phát triển. Nhờ cơ chế khoán này mà nông dân được giải phóng sức lao động, yên tâm đầu tư thâm canh trên mảnh ruộng của mình. Từ đó, năng suất lúa tăng vọt, chỉ thời gian ngắn, nông nghiệp Xứ Lừa "cất cánh". Xứ Lừa từ chỗ phải nhập khẩu lương thực trở thành nước xuất khẩu lương thực.
https://laodong.vn/thoi-su/chi-thi-100-coi-troi-cho-nong-nghiep-838651.ldo

Đéo hiểu bọn mất dạy, vô đạo đức, ngu học, đần độn nào trước đó đã “trói” nền nông nghiệp xứ Lừa để đảng phải ra tay “cởi trói”? Mà sau khi “cởi trói” xong tại sao đảng không bắn chết cụ chúng nó đi nhỉ?

Đến tận bây giờ, có những lần người viết thảo luận câu chuyện này thì vẫn có những phản hồi từ bò đỏ, cả bò non lẫn bò trung niên, bò cao tuổi vẫn khẳng định như đinh đóng cột là xứ Lừa đói khổ thời đó là do cấm vận (wtf), giọng lưỡi vẫn y hệt như người anh em Cuba.
 
Bản chất hai nền kinh tế

Chiến tranh lạnh là chiến tranh về kinh tế giữa hai khối XHCN do Lô Xiên làm trùm và khối TBCH do Mỹ làm trùm, hai khối này gằm ghè gầm gừ chỉ trực lao vào xé xác nhau ra thôi chứ không có chuyện làm ăn buôn bán hợp tác gì với nhau cả.

Tức là, nôm na chả khác gì cấm vận, một nước ở trong khối TBCN thì không làm ăn buôn bán gì với các nước khối XHCH và ngược lại.

Tại sao vậy? đương nhiên là do sự thù địch, kình địch của cả hai bên, nhưng có một khía cạnh khác là bản chất nền kinh tế.

Ta xem xét vấn đề dựa trên giả thuyết là không có sự kình địch đối đầu giữa hai khối TBCN và XHCN, không có thù hằn cấm vận gì hết, các nước được tự do làm ăn buôn bán với nhau.

Nước TBCN: dân được tự do làm ăn, tự do mở doanh nghiệp kinh doanh, doanh nghiệp nhà nước không được hoặc rất hạn chế ở trong nền kinh tế, làm các công việc phục vụ lợi ích cộng đồng mà tư nhân không làm hoặc làm nhưng giá quá cao.

Nước XHCN: dân không được tự do làm ăn, không được mở công ty, doanh nghiệp, doanh nghiệp nhà nước là then chốt, độc quyền trong nền kinh tế.

Giờ xin hỏi một doanh nghiệp từ một nước TBCN thì đầu tư vào nước XHCN kiểu gì, ở nước XHCN thì dân (tư nhân) nó còn không có quyền làm kinh tế tự nhiên ông tư nhân ở tận đẩu đâu đòi vào nước nó mở doanh nghiệp? Kể cả hôm nay nó có cho ông mở thì cũng không biết nó cướp (quốc hữu hóa) của ông lúc nào. Chưa cần tư bản mà chính xứ Lừa cũng là nạn nhân của trò này khi đầu tư vào nước Venezuela XHCN anh em, đầu tư cả chục ngàn tỷ đồng mà không được giọt dầu nào phải bỏ của chạy lấy người, gớm anh em trên bến dưới thuyền với nhau mà gặm nhau tới tận xương luôn.


Ngược lại một doanh nghiệp XHCN (doanh nghiệp nhà nước) đầu tư vào một nước TBCH thì đầu tư kiểu gì? Nếu một doanh nghiệp nhà nước XHCN của nước ngoài nó đầu tư thì với nguồn vốn khổng lồ của chính phủ nước ngoài bơm cho nó thì nó dễ dàng đè bẹp hết các doanh nghiệp tư nhân nội địa, vi phạm quy luật cạnh tranh lành mạnh bình đẳng trong kinh tế thị trường cũng không ổn.

Vậy về bản chất của hai nền kinh tế, tự bản thân nó đã không thể chơi với nhau, hợp tác hay đầu tư với nhau được rồi.

Ta đến một ví dụ cụ thể là hai nước Triều tiên và Hàn quốc, hai anh này là hai tiền đồn của hai khối đánh nhau tóe lửa, tính đến năm 1990 thì vai trò hai anh này đều như nhau, anh Hàn quốc thì không làm ăn gì với cả khối XHCN, ngược lại anh Triều Tiên không làm ăn gì với khối TBCN. Kết quả những năm 1990 thế nào? Nền kinh tế hàn quốc khởi sắc, GDP gấp khoảng hai chục lần của Triều tiên, bình quân đầu người gấp khoảng 10 lần. Thế nhưng Hàn quốc nó có đổ lỗi cho Liên Xô và khối XHCN vì cái tội không chịu làm ăn với nó không? Không hề nhé, mà nó cũng chả việc gì phải đổ tội.

Đến đây thì người viết trộm nghĩ kiểu gì cũng có DLV thắc mắc là khối TBCN đứng đầu là Mỹ nó cấm vận khác với khối XHCN cấm vận do quy mô và sự lan rộng kinh tế của hai khối khác nhau, do cách điều hành kinh tế khác nhau nên dẫn đến kết quả khác nhau.

Thế thì lại dẫn đến việc sai lầm trong “chọn bạn mà chơi”, đi học thì phải chọn những đứa tử tế, giỏi giang, chăm chỉ học hành, làm ăn mà kết bạn thì mới học được cái hay cái giỏi của chúng nó (Mỹ, tây âu, nhật bản). Đây đi học không lo chuyện học hành, không cố gắng, suốt ngày chỉ lêu lổng với bọn du thủ du thực, đầu trộm đuôi cướp, đầu trâu mặt ngựa, săm trổ, bốc bát họ (Liên Xô, Trung cộng, Triều tiên, Cuba) rồi chúng nó rủ vào con đường đề đóm, cờ bạc, nghiện hút, trộm cắp thì gì mà đời chả nát. Bọn nó làm trò ngu, áp dụng nền kinh tế bao cấp XHCN thì cũng học y cái ngu của chúng nó rồi cũng xuống hố như chúng nó, xong quay ra đổ tội cho Mỹ, đổ tội cho tư bản.
 
Có khả năng Mỹ dỡ bỏ cấm vận Cuba không?

Rất khó, vì Cuba vướng phải hai trở ngại.

Thứ nhất là công khai đứng về phía kẻ thù của Mỹ (phe cộng-sản, do trùm Liên Xô đứng đầu), cho Liên xô đặt tên lửa hạt nhân trên lãnh thổ, rất sát Mỹ.

Thứ hai, cướp tài sản của doanh nghiệp Mỹ dưới cái tên quốc hữu hóa.

Về trở ngại thứ nhất thì có thể thay đổi theo thời gian, khi tình hình địa chính trị trên thế giới thay đổi, Liên Xô và hệ thống XHCN đông âu sụp đổ thì các mối quan hệ bạn thù dần dần thay đổi. Chính bản thân xứ Lừa cũng được Mỹ dỡ bỏ cấm vận sau khi Liên Xô sụp đổ, nên Cuba hoàn toàn có khả năng vượt qua được trở ngại này mặc dù mồm vẫn ra rả chống Mỹ.

Cái trở ngại lớn nhất của Cuba chính là việc “cướp tài sản của doanh nghiệp Mỹ”, cho dù một chính phủ Mỹ có thay đổi cách nhìn, thiện cảm thế nào với Cuba đi chăng nữa thì cũng rất khó giải thích với nhân dân Mỹ bỏ qua việc tài sản của họ bị cướp.

Thậm chí Mỹ nhiều lần bị đại hội đồng Liên hiệp quốc kêu gọi dỡ bỏ cấm vận Cuba (theo chatgpt là 34 lần), tức là Mỹ có áp lực quốc tế về việc dỡ cấm vận.


Giờ ta sẽ thử đứng vai trò của chính quyền Mỹ, tổng thống, ngoại trưởng, thì sẽ xử lý việc này như thế nào?

- Nếu dỡ bỏ cấm vận theo ý của cộng đồng quốc tế thì được cái danh hão nhân đạo nọ kia, nhưng lại bị áp lực trong nước, dân nó chửi cho vuốt mặt không kịp “hèn với giặc ác với dân”, dm chính quyền gì ngu như con chó, nó cướp tài sản của dân Mỹ mà đéo biết bảo vệ dân còn bỏ cấm vận cho nó. Kết quả là nhẹ thì kỳ bầu cử sau nó đếch bỏ phiếu cho nữa là đi bốc cứt, nặng thì nó kiện ra tòa thì vớ vẩn đổ cả chính phủ.

- Phớt lờ nghị quyết của đại hội đồng, tiếp tục cấm vận:

Nghị quyết của đại hội đồng không có tính cưỡng chế, tính trừng phạt hay bạo lực như của hội đồng bảo an. Mỹ có quyền cơ bản không ai có thể ra lệnh Mỹ phải chơi hay làm ăn với ai cả, vì vậy nên đại hội đồng ra nghị quyết cũng chỉ dám dùng cụm từ “kêu gọi” thôi chứ không có gì to tát cả, mà “kêu gọi” thì thôi đéo cần tuân thủ. Rõ ràng việc xử lý với cộng đồng quốc tế, đại hội đồng dễ dàng hơn nhiều so với đối nội trong nước.

Có khi chính quyền Mỹ nên cử ngay một thằng ba trợn săm trổ lên làm đại sứ Mỹ tại đại hội đồng và tuyên bố thế này:

Cộng đồng quốc tế các anh giỏi lắm, các anh “kêu gọi” chúng tôi (tức Mỹ) tận mấy chục lần về việc dỡ bỏ cấm vận Cuba, thế tài sản của doanh nghiệp Mỹ bị Cuba cướp thì các anh tính sao? Đã bao giờ các anh thông qua một nghị quyết “kêu gọi” chúng nó trả lại tài sản ăn cướp hoặc bồi thường cho chúng tôi chưa?
Tôi nói các anh biết, chừng nào các anh mang cái nghị quyết kêu gọi nó trả lại tài sản ăn cướp ra đây thì tôi mới nói chuyện nghị quyết kêu gọi dỡ bỏ cấm vận.
Tôi sẽ đề xuất lên chính phủ Mỹ tạm thời cắt bỏ các khoản đóng góp tự nguyện lên LHQ, và đương nhiên sẽ có đề xuất cắt giảm viện trợ cho các nước vừa rồi bỏ phiếu thuận.

Gớm các anh cộng đồng quốc tế cũng tào lao lắm cơ, các anh có giỏi thì các anh cứ việc chọn làm ăn với Cuba đừng chọn Mỹ nữa ai cấm các anh, hoặc chí ít thì các anh bỏ tiền ra giúp Cuba bồi thường cho doanh nghiệp Mỹ đi, đây đằng nào các anh cũng muốn cơ, còn bỏ phiếu thuận cho nhân đạo.


Cơ hội của Cuba


Cơ hội lớn nhất đến với cộng-sản Cuba chính là thời kỳ tổng thống Black Obama, tức Ô đen, hay còn gọi là Ô nhọ cầm quyền, ông này đã có ý dỡ bỏ cấm vận của Cuba chỉ với điều kiện đơn giản là Cuba chấp nhận bồi thường các tài sản đã cướp của doanh nghiệp Mỹ để chính phủ Mỹ còn dễ ăn nói với nhân dân.

Thế nhưng các anh cộng-sản Cuba chơi lớn còn đòi Mỹ bồi thường ngược những 300 tỷ USD, thật không hiểu các anh nghĩ gì mà thằng ăn cướp lại đi đòi thằng nạn nhân bồi thường cho cái tội không chịu làm ăn với mình nên mình bị thiệt hại (what the fuck logic)

https://thanhnien.vn/cuba-yeu-cau-my-boi-thuong-hon-300-ti-usd-185524136.htm

Qua vụ này cũng thấy Ô nhọ tào lao thật, không hiểu mấy về bản chất thật sự của chính quyền độc tài cộng-sản.

Giờ thì hay rồi, thay vì một tổng thống Ô nhọ nhu nhược thì Cuba đang phải đối mặt với một tay to cao bồi chống cộng-sản chính hiệu, kết hợp với một tay ngoại trưởng nhà ba đời gia truyền thù cộng-sản Cuba thì nó đập cho tới bến.

Mới đầu năm 2026 mà nó đã tóm được tổng thống Venezuela mà không mất một binh một tốt nào, qua đó cắt luôn nguồn dầu cung cấp cho Cuba, khiến cho Cuba rơi vào khủng hoảng trầm trọng. Nhờ đó mà cũng lộ ra cái mặt cộng-sản Cuba là bọn vô tích sự, chả có làm ăn gì chỉ có đi ăn xin khắp nơi và tồn tại nhờ vào những thứ người ta bố thí cho, chứ nguồn cung cấp bên ngoài ngừng phát là đói thối mồm.

Có lẽ, bạn đọc đang có cơ hội chứng kiến những hơi thở cuối cùng của chế độ độc tài cộng-sản Cuba, sau khi ống thở đã được rút.
 
mấy con súc vật bò đỏ, dlv của đám tuyên láo gặp thread của tml @pos thì như gặp ác mộng vậy :vozvn (19): :vozvn (19):
8jGrXQHm2.gif
 
Nhờ cấm vận của Mỹ mà nhân dân Cuba dưới sự lãnh đạo của Đcs Cuba đã thành công tiến lên CNXH 🤣
 
  • Haha
Reactions: pos
Ngta đã sáng mắt sáng lòng rồi thì tha cho ngta đi anh mẽo. 1m em canh gác hoà bình bao lâu nay mệt mỏi quá :too_sad:
 
  • Haha
Reactions: pos
Cấm vận là gì?

Cấm vận là biện pháp mà một quốc gia hạn chế hoặc cắt đứt quan hệ kinh tế – thương mại – tài chính với một quốc gia khác.

Hiểu đơn giản là thằng này nghỉ chơi với thằng kia, không có quan hệ làm ăn buôn bán qua lại gì hết.
Vậy bất kỳ quốc gia nào cũng có quyền cấm vận nước khác, đó là quyền cơ bản, tôi chơi hay không chơi với ai thì hoàn toàn do tôi quyết định chứ không cần đợi ai cho phép và cũng không ai có quyền ngăn cản.

Về nguyên tắc pháp lý, ví dụ như trường hợp Mỹ cấm vận Cuba, thì cần phải hiểu rõ ràng như sau:

Mỹ không cấm Cuba chơi với Mỹ, vì Mỹ không có quyền cấm hay cho phép Cuba chơi với ai kể cả Mỹ.

Mỹ lại có quyền cấm chính Mỹ chơi với Cuba vì không ai có quyền cấm đoán hay bắt buộc Mỹ phải chơi với Cuba cả, đây là quyền cơ bản của Mỹ. Đương nhiên bất kỳ nước nào cũng có quyền này.

Hợp lý và hợp tình?
Ta xem xét sự kiện Mỹ cấm vận Cuba có hợp tình hợp lý không?

Như đã trình bày ở trên, việc một quốc gia cấm vận, hay nghỉ chơi với một quốc gia khác bao giờ cũng phù hợp luật pháp quốc tế vì đó là quyền cơ bản của từng quốc gia, không có một tổ chức hay luật pháp nào có thẩm quyền bắt quốc gia này phải làm ăn buôn bán, chơi thân thiết với một quốc gia khác. Vậy việc Mỹ cấm vận đương nhiên hợp lý.

Sau cuộc cách mạng lật đổ chính quyền Cuba cũ, Fidel Castro đã tiến hành cướp rất nhiều các tài sản, nhà máy xí nghiệp… của doanh nghiệp và công dân Mỹ, sau đó còn gia nhập khối cộng-sản, cho Lô Xiên đặt tên lửa hạt nhân tại Cuba rất sát với Mỹ, gây ra lo ngại và nguy cơ an ninh căng thẳng, trực tiếp đứng vào hàng ngũ kẻ thù của Mỹ. Vậy thì đương nhiên là chính quyền Mỹ không thể nào tiếp tục quan hệ làm ăn buôn bán bình thường với Cuba được nữa, việc cấm vận là hợp tình, có logic.

Việc Mỹ cấm vận Cuba có nguồn cơn, có nguyên nhân, hợp tình hợp lý.
Dạo này đạo trưởng lên bài đều tay thế
Chấm để đây ngâm cứu dần
 
Đéo hiểu bọn mất dạy, vô đạo đức, ngu học, đần độn nào trước đó đã “trói” nền nông nghiệp xứ Lừa để đảng phải ra tay “cởi trói”? Mà sau khi “cởi trói” xong tại sao đảng không bắn chết cụ chúng nó đi nhỉ?

Đến tận bây giờ, có những lần người viết thảo luận câu chuyện này thì vẫn có những phản hồi từ bò đỏ, cả bò non lẫn bò trung niên, bò cao tuổi vẫn khẳng định như đinh đóng cột là xứ Lừa đói khổ thời đó là do cấm vận (wtf), giọng lưỡi vẫn y hệt như người anh em Cuba.

Bọn này vừa ngu bẩm sinh vừa ngu có đào tạo...
Nghe bọn nó nói chuyện đúng là hết cứu, vừa buồn cười vừa muốn phang cái điếu cày vào mõm chúng nó
 
Sửa lần cuối:
Cơ hội của Cuba
Cơ hội lớn nhất đến với cộng-sản Cuba chính là thời kỳ tổng thống Black Obama, tức Ô đen, hay còn gọi là Ô nhọ cầm quyền, ông này đã có ý dỡ bỏ cấm vận của Cuba chỉ với điều kiện đơn giản là Cuba chấp nhận bồi thường các tài sản đã cướp của doanh nghiệp Mỹ để chính phủ Mỹ còn dễ ăn nói với nhân dân.
Thế nhưng các anh cộng-sản Cuba chơi lớn còn đòi Mỹ bồi thường ngược những 300 tỷ USD, thật không hiểu các anh nghĩ gì mà thằng ăn cướp lại đi đòi thằng nạn nhân bồi thường cho cái tội không chịu làm ăn với mình nên mình bị thiệt hại (what the fuck logic)
https://thanhnien.vn/cuba-yeu-cau-my-boi-thuong-hon-300-ti-usd-185524136.htm
Qua vụ này cũng thấy Ô nhọ tào lao thật, không hiểu mấy về bản chất thật sự của chính quyền độc tài cộng-sản.
Quả này thì vái cả nón, trình ăn vạ phải gọi là cụ tổ của Chí Phèo
 
Sửa lần cuối:
Thằng cuba này chống kỹ nên nó bị cấm vận chứ có phải là vì vn rồi đặt hạn nhân lol đâu cấm vận từ năm 1960 và , đặt hạn nhân từ 1962 , và từ đó cấm vận hẳn , lol qua sách báo đàn bò dạy vì vn mà ae cu ba bị cấm vận nhảm lol thật
 
Anh không chơi thì mặc kệ anh.
Nhưng anh dùng sức mạnh kinh tế, dọa ép các nước khác cũng không chơi với Cuba, thì anh là gì?
Lắc não khi m không nhận ra điều đó, ngáo đến thế là cùng.
 
Nói chung lãnh đụ vn cũng chán dặt dẹo cu3 lắm rồi mà há miệng mắc quai, cùng chế độ lý tưởng để giữ quyền lực như nhau mà buông tay cũng khó ăn nói.

Thôi, để tml Nguyễn Minh Triết cùng đám dlv sang giúp cuba đào huyệt chôn nhân dân cu3 chết vì đói kém bệnh tật do lãnh đạo cố chấp giữ ghế đến chết. Xu thế tất yếu rồi.

Còn tml chủ tịch cu3 kiểu đéo gì cũng qua vn xin tiền tiếp cho đến khi ko còn hơi thở thì thôi.

Cũng là một kiếp người, cái gì làm dân giàu nước mạnh là theo, cần đéo gì đu theo tư tưởng mác xít. Bản thân mác nin cũng là con người chứ có phải đấng toàn năng đâu.
 

Có thể bạn quan tâm

Top