Cảnh báo lừa đảo‼️ Nam cao nổi là do làm cách mạng hay viết văn hay , thấy truyện ngắn chí phèo khá ;à overrated

con dậu tao đọc thấy hết tiền phát nó nghĩ ngay đến chuyện bán con, nếu là góc nhìn khách quan thì oke, nhưng nếu là thủ pháp đưa vấn đề ra để kích động người đọc thì tao thấy như lồn, thiếu đéo gì cách mà chọn cách thất đức thế.
bố đọc đoạn nghèo xong bán con luôn à, bố có đọc đoạn bán mẹ nó cả sữa ko còn có cl chả bán
 
T thích Nam Cao vì chủ đề chính của ông là cuộc sống đời thường người VN đặc biệt là cái thời đói khổ. Ông cũng miêu tả rất chân thực chứ ko phải tốt khoe xấu che nhưng kiểu Parky. Nhưng t ghét Văn học VN vì nó dài dòng, lòng vong, cầu kỳ, nhất là cái bọn làm thơ, rồi câu đối.
 
Nam Cao thì cũng hay đấy, như mà viết văn kiểu người Loser, vạch ra vấn đề bị chà đạp cơm gạo mà đéo bao giờ nghĩ đc cai gì hay ho khác hay là tìm ra được 1 giải pháp nào đấy
Văn học VN nhiều tác phẩm, nhiều nhà văn nhưng anh Cao là người của các cụ, viết hợp ý các cụ cần nên được bufff nên sau này bảo hay. Thế thôi
Mày nhầm. Những truyện ngắn viết trước năm 45 không hề viết đón ý nhé. Ngay cả Chí Phèo, Lão Hạc được đưa vào sách giáo khoa, xưa đi học theo định hướng của giáo viên phân tích cảm giác nó đả phá nọ kia ghê gớm lắm, lớn lên đọc lại tao chỉ thấy đơn giản là kể lại một câu chuyện thế thôi.

À nhắc đến Nam Cao lại nhớ một kỷ niệm. Một tối mùa đông năm 2004, cơm nước xong ngồi buồn dựa chăn vớ tuyển tập Nam Cao ra đọc, mở ra thế nào đúng truyện "Từ ngày mẹ chết". Mẹ tao lúc ấy bị K, phát hiện năm 2001. Nói thật lúc đấy vẫn vô lo vô nghĩ lắm chưa hình dung được mất mát nó như thế nào. Nhưng đang đọc bất giác tao nhìn mẹ nằm thiêm thiếp, con em gái nó rúc bên nách mà tự dưng tâm trạng phập phồng, dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Năm sau thì mẹ mất. Sau này cứ đọc đến truyện đấy phải gấp lại bỏ qua...
 
Tao thì văn lớp 10 được 1,7 lớp 11, 12 thì toàn 3,5 đéo biết gì để comment thớt này 🤣, lạy chúa đéo hiểu sao không thẩm nổi cái gọi là văn học Việt Nam được dạy dỗ, trong khi tao đọc đủ thứ sách trên đời, à Việt Nam tao thích nhất dế mèn phiêu lưu ký hahaha
 
con dậu tao đọc thấy hết tiền phát nó nghĩ ngay đến chuyện bán con, nếu là góc nhìn khách quan thì oke, nhưng nếu là thủ pháp đưa vấn đề ra để kích động người đọc thì tao thấy như lồn, thiếu đéo gì cách mà chọn cách thất đức thế.
Thời xưa bán con sang nhà tá điền địa chủ hầu hạ gọi là đi ở đợ thiếu gì mà mày cứ như bịa ra.
 
con dậu tao đọc thấy hết tiền phát nó nghĩ ngay đến chuyện bán con, nếu là góc nhìn khách quan thì oke, nhưng nếu là thủ pháp đưa vấn đề ra để kích động người đọc thì tao thấy như lồn, thiếu đéo gì cách mà chọn cách thất đức thế.
Cho con đi ở.
Mà thời xưa đó là chuyện bình thường
Thứ nhất cứu chồng về lao động chính
Thứ hai nhà đỡ miệng ăn
Thứ ba đứa trẻ qua nhá giàu còn có cơm ăn ở nhà là chết đói
Và cuối cùng nhà bà dậu có mấy đứa con lận
Mày gặp hoàn cảnh vậy mày cũng làm thế thôi
 
Câu nói ấn tượng nhất của A Chí " ai cho tôi lương thiện"
Câu nói nhảm cặc mà đéo hiểu sao nhiều thằng nhớ thế
Mày cứ sống lương thiện, lâu dần người ta tự đánh giá mày lương thiện
Còn dkm suốt ngày rượu chè đéo làm ăn tử tế mà cứ ép người ta công nhận mày lương thiện là thế Lồn nào, khác đéo gì đám lồn lgbt bắt người ta tôn trọng chúng nó
 
Tôi thấy văn ông ấy hay
Các nhà văn cận đại chỉ mỗi ông ấy là tôi đọc đi đọc lại
Vừa đọc vừa ngẫm nghĩ nhâm nhi chất văn của ông ấy
Chắc chỉ do hợp khẩu vị
 
Thằng chí nó bị con kiến nó bắt đi tù chứ có phải do nó đâu
Nó hiền lành mà bị bà ba dâm đãng quấy rối tình dục nó
Lương thiện của nó đã bị lột mất rồi, giờ có gây dựng lại cũng không thể như cũ được
Ước mơ ngày trẻ của nó là chăm chỉ làm ăn có một gia đình hạnh phúc mà 40 tuổi nó mới quay đầu thì làm gì còn kịp
Ai trả lại cuộc sống đã mất cho nó
Nói gọn là mất lương thiện, nói rộng ra là quyền làm người của nó đã bị lấy mất
Thằng kiến tham quan ô lại lợi dụng quyền lực chính là kẻ phải chịu trách nhiệm cho bi kịch này
 
Sửa lần cuối:
Mày nhầm. Những truyện ngắn viết trước năm 45 không hề viết đón ý nhé. Ngay cả Chí Phèo, Lão Hạc được đưa vào sách giáo khoa, xưa đi học theo định hướng của giáo viên phân tích cảm giác nó đả phá nọ kia ghê gớm lắm, lớn lên đọc lại tao chỉ thấy đơn giản là kể lại một câu chuyện thế thôi.

À nhắc đến Nam Cao lại nhớ một kỷ niệm. Một tối mùa đông năm 2004, cơm nước xong ngồi buồn dựa chăn vớ tuyển tập Nam Cao ra đọc, mở ra thế nào đúng truyện "Từ ngày mẹ chết". Mẹ tao lúc ấy bị K, phát hiện năm 2001. Nói thật lúc đấy vẫn vô lo vô nghĩ lắm chưa hình dung được mất mát nó như thế nào. Nhưng đang đọc bất giác tao nhìn mẹ nằm thiêm thiếp, con em gái nó rúc bên nách mà tự dưng tâm trạng phập phồng, dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Năm sau thì mẹ mất. Sau này cứ đọc đến truyện đấy phải gấp lại bỏ qua...
respect m, tao cũng nhớ câu truyện này. Đọc thấy buồn ghê gớm
 
Mày nhầm. Những truyện ngắn viết trước năm 45 không hề viết đón ý nhé. Ngay cả Chí Phèo, Lão Hạc được đưa vào sách giáo khoa, xưa đi học theo định hướng của giáo viên phân tích cảm giác nó đả phá nọ kia ghê gớm lắm, lớn lên đọc lại tao chỉ thấy đơn giản là kể lại một câu chuyện thế thôi.

À nhắc đến Nam Cao lại nhớ một kỷ niệm. Một tối mùa đông năm 2004, cơm nước xong ngồi buồn dựa chăn vớ tuyển tập Nam Cao ra đọc, mở ra thế nào đúng truyện "Từ ngày mẹ chết". Mẹ tao lúc ấy bị K, phát hiện năm 2001. Nói thật lúc đấy vẫn vô lo vô nghĩ lắm chưa hình dung được mất mát nó như thế nào. Nhưng đang đọc bất giác tao nhìn mẹ nằm thiêm thiếp, con em gái nó rúc bên nách mà tự dưng tâm trạng phập phồng, dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Năm sau thì mẹ mất. Sau này cứ đọc đến truyện đấy phải gấp lại bỏ qua...
Nam Cao ko đón ý nhưng mà truyện của Nam Kao là mô tả đời sống con người bị xa hội chà đạp là chính. Nam Kao lại là liệt sĩ, văn của ổng lại hay, hoàn cảnh con người trong truyện bị xa hoi cũ chèn ép, mai mà có tao., những con khỉ plus đã phỏng dái…..nên thế là nổi nhất,
Nam Cao thì hay đấy tao đồng ý , nhưng mà có 2 ý chính thế này: 1. Là ko phải hay nhất VN, đọc cũng OK nhưng ko khẳnh định nhất được 2. Là văn VN vươn ra tầm the giới, được thế giới công nhận & dịch lại thì có 1 vài người, trong đó éo có Nam Cao
 
Nam cao fan toàn bake
Thì mô tả cuộc sống của bake nên bake hiểu và đồng cảm mà
Chứ tôi biết mẹ gì về mùa nước nổi, rừng ngập mặn, vườn chim, cảnh đi khai hoang phía nam mà hiểu
Hay văn học nước ngoài, bầu trời xám xịt, mùa đông tuyết trắng
Cụ Nam Lùn tả đống rơm, vầng trăng bắc kỳ, cảnh đi vay gạo thì tụi tui nhớ và biết
 
Người ta định giết Mực đã lâu rồi. Mực là con già hơn trong hai con chó của nhà. Nhưng cũng là con nhiều nết xấu. Nó tục ăn: đó là thường. Nó nhiều vắt: cái ấy đủ khổ cho nó. Nó cắn càn ấy là cái khổ của bọn ăn mày. Nhưng nó lại sủa như một con gà gáy: cái này thì không thể nào tha thứ được. Thoạt tiên người ta định ngày chết cho nó vào dịp Thanh Minh. May cho nó hôm ấy bà chủ nhà bị ốm.
Rồi thì là Tết tháng năm. Bỗng nhiên đứa con út của bà ươn mình: bà phải kiêng để lấy sữa lành cho con bú. Sau cùng người ta nhất định thịt nó vào rằm tháng bảy ai ốm mặc. Nhưng lần nầy Mực vẫn còn thoát nạn là vì nhờ có Du. Người con cả xa xôi ấy vừa viết thư báo chẳng bao lâu sẽ về. Bà mẹ mừng như tìm được một vật quý bị rơi và bà nhất định lùi ngày xử con Mực lại.
Bây giờ thì Du về rồi. Chiều hôm qua con người phóng đãng ấy đã khệ nệ xách cái vali rất nặng bước vào sân, miệng mỉm cười và mặt đỏ. Cái nhà tranh, mấy cây cau hình như vừa đúng thẳng hơn lên để chào chàng. Rồi đến lũ em ầm ỹ đẩy mành chạy òa ra, và bà mẹ mừng quá cười và khóc. Nhưng kẻ lên tiếng trước nhất là con Mực. Con chó già nua ấy rít lên cái thứ tiếng gà gáy của nó và chạy lại Du. Bà mẹ thét lên và lũ em chửi những câu thô tục. Du bỡ ngỡ nhìn mọi người.
- Hình như mẹ không được khoẻ, ồ các em đã lớn cả rồi: Thanh, Tú, đứa nào đây? À, Thảo con chuột nhắt, trông Thảo xinh quá nhỉ? À! Con Mực, vẫn con chó ngày ấy đấy à?... Trông nó già đi tệ!... Con chó đã nhận ra người chủ cũ. Nó đứng lặng vẫy đuôi, đầu cúi xuống, hai mắt nhèm ương ướt nhìn đất như tủi phận. Du thương hại: đó là người bạn lặng lẽ thui thủi bên chàng những năm xưa khi đêm vắng, chàng ngồi nhìn trăng mà oơ mộng. Chàng muốn cúi xuống vuốt ve. Nhưng nó bẩn ghê gớm quá, lông rụng từng mảng, thịt trắng lộ ra có nơi sần mụn nữa. Dáng điệu thì già nua, có vẻ buồn và len lén như phòng bị một cách yếu ớt. Không còn những cái vẫy đuôi mạnh dạn những cái nhìn rất bạn bè và những cái hít chân vồ vập như khi một con chó đã vui và không ngờ vực. Du thấy lòng nằng nặng. Chàng đưa chân chạm khẽ vào con chó để tỏ tình thương. Con chó vẫy đuôi mạnh hơn nhưng len lén lánh ra: dáng điệu một kẻ sợ hãi cố cười với người nó sợ. Và tức khắc nó vặn vẹo mình và rít lên một tiếng ngắn và to; đứa em tưởng anh đá hụt trả thù cho anh bằng một cái đá mạnh vào sườn con vật. Nó lấm lét lảng dần cũng không dám chạy một cách thẳng thắn để đi trốn nữa. Du trách em:
- Sao Tú ác thế?
- Cần gì, đến mai giết thịt cho anh ăn đấy.
Du thấy cái vui đoàn tụ giảm hẳn đi một nửa. Hình ảnh con chó ghẻ với cái buồn mơ hồ cứ lảng vảng trong óc chàng mãi mãi. Sáng hôm sau lúc ăn cơm chàng thoáng thấy nó đi qua, đầu cúi mắt nhìn nghiêng như những người giả trá. Chàng muốn gọi nó vào kẹp nó vào giữa hai bàn chân và vừa ăn vừa vẩy cho nó miếng cơm chung một bát. Nhưng mà không thể được: dịu dàng quá là yếu tâm hồn, và ai hiểu được rằng mình lại có thể yêu thương một con chó bẩn ghê gớm như thế được?
Bữa ăn xong, con Hoa cầm bát cơm ra: một tay nó xách cái thúng như để rồi xếp bát. Thấy được ăn, tất cả thú tính của con Mực hoàn toàn nổi dậy. Nó nhảy tới vẫy đuôi hếch mõm nhìn và đợi. Cơm vừa đổ xuống nó vội vàng chúi mõm ăn ngay. Miếng chưa qua cổ thì cái thúng đã chụp quanh trên mình. Nó rít lên, vùng mạnh; nhưng Hoa đã tì cả người lên cái thúng rồi, và con Mực bị thu gọn ở trong vừa vặn đến nỗi không còn giẫy và kêu được. Lũ trẻ con réo ầm lên. Người ta lấy sẵn dao thớt và dây để trói. Phần mở thúng đã đành phải về Du: ông chủ đi vắng, cả nhà chỉ có chàng là đàn ông, mà không lẽ đi mượn hàng xóm trói giùm một con chó đã úp gọn gàng chỉ việc hơi hé cạp thúng lên, hễ chó thò đầu ra thì một đứa em đặt gậy lên cổ nó để chân chàng dận xuống. Nhưng tay chàng thấy run run. Và khi con chó vừa thò đầu ra thì nó quẫy luôn một cái mạnh, vùng ra được. Con Hoa tủm tỉm cười. Lũ em ngơ ngác nhìn theo con chó vừa ẳng ẳng vừa chạy ở ngoài vườn. Còn Du thì mặt đỏ như gấc chín. Chàng thấy mình yếu tay hơn cả con Hoa. Có lẽ nào chàng lại dịu lòng hơn cả một người con gái. Và tự nhiên chàng giận con Mực. Người ta còn lo con Mực sợ hãi mà đi mất. Quả nhiên suốt ngày hôm ấy nó không về. Nó vẩn vơ vườn hàng xóm, lẩn lút như một con chó trước khi hóa dại.
Người ta tưởng đã mất toi. Nhưng tối hôm ấy nó lần vào gầm giường rồi Du lại nghe thấy cái thứ tiếng gà gáy của nó rít lên ở phía ngõ.
Sáng hôm sau nó vẫn bỏ cơm. Trưa cũng thế. Và cứ thấy bóng người lại cúp đuôi chạy mất. Du thương hại sai người đem cơm đổ ra vườn. Một lúc sau Mực lại gần. Nó trông trước trông sau, đưa mõm rê trên những hạt cơm rồi vô cớ giật mình chạy thẳng. Có lẽ cái kỷ niệm khủng khiếp vừa lóe ra và đập mạnh vào thần kinh nó như luồng điện. Du thấy bồn chồn và vẩn vơ: thương, hối hận hay là thẹn.
Sau cùng thì chàng bực mình: chàng nhận ra rằng một con chó đã làm mất sự bình tĩnh của tâm hồn chàng. Và đột nhiên chàng muốn giết con Mực lắm. Chàng muốn có đủ can đảm để giết người. Phải dám giết mà không run tay khi cần phải giết. Còn làm được trò gì nữa nếu chỉ giết một con chó mà tim cũng đập?
Sự do dự đã hết rồi. Khi có một ý định thì ý định ấy chóng thành mạnh mẽ. Du thấy lòng cứng cỏi. Ðã có lúc chàng tưởng đến cái thú dí con dao vào súc thịt giẫy lên đành đạch để máu ấm phọt vào tay. Và chiều hôm ấy khi thấy con chó ở vườn thì chàng gần như mừng rỡ. Con vật khốn nạn đói và sợ đã mệt lử đi rồi. Nó hiện ngủ bên bờ giậu. Du cầm cái gậy to rón rén lại gần. Nhưng giơ gậy lên chàng bỗng thấy tim run một cái. Chàng tưởng như ngạt thở và ngừng lại một giây để nhìn con chó. Giấc ngủ của nó có lẽ đầy ác mộng vì thỉnh thoảng khắp mình nó lại giật lên. Du thấy lòng quả quyết tiêu tán hết. Nhưng con chó bỗng giật mình. Du hoảng hốt thẳng cánh vụt mạnh trên mình nó, bụng nó thót hẳn vào rồi lại phình ra như một khối cao su. Nó rống lên gượng dậy loạng choạng mấy vòng rồi chui bừa qua giậu trong khi Du vụt cuống cuồng theo xuống đất... Ðêm đã khuya. Du lại nghe tiếng Mực rống lên. Chàng thấy toát mồ hôi và nhất định không giết con chó nữa.
Nhưng trời gần sáng chàng còn đương mơ mộng, thì đã nghe tiếng Hoa gọi cuống cuồng lên. Con vật khốn nạn không biết mỏi mệt thế nào mà ngủ quên đi ngay ở giữa sân để đến nỗi bị Hoa úp được. Lần này thì người ta cẩn thận hơn. Hai ba người nắm vào hai đầu gậy tre ngáng sẵn bên cạnh thúng rồi Hoa mới hơi hé miệng thúng lên. Thấy sáng con Mực nhô ra ngoài cái mõm ướt phì phì. Hoa nhích lên tí nữa nhưng một cái gối đã tì sẵn trên thúng. Mực lách cả cái đầu ra. Cái gậy đè mạnh xuống. Con vật khốn nạn không còn kịp kêu.
- Ðè chặt, thật chặt, đừng buông nó ra nó cắn đấy!
Du kêu lên như thế nhưng tiếng chàng đã hơi run run. Con chó phì một cái nữa: hơi thở mới thoát ra một nửa bị tắc. Cái gậy đè sát đất, mắt nó trợn lên. Lòng đen ươn ướt cứ đờ dần rồi ngược lên lần một nửa vào mí trên. Lòng trắng đã hơi đục. Lúc Hoa trói xong cả chân trước, chân sau và buộc mõm rồi thì con chó đã mềm ra không còn cựa quậy nữa.
Du nghẹn ngào nén khóc.

truyện ngắn của nam cao cái chết của con mực

@atlas05 @Luadaoanlon
Đọc như truyện bọn viết blog. Hay tàu nhanh, tretho...
 
Bút pháp thì có thể Nam Cao hơn, nhất là miêu tả nhân vật, nhưng tư duy thì VTP hơn nhiều. Nguyễn Tuân từng nói nếu cố thì tôi có thể tạo ra đc 1 Chí Phèo, nhưng éo thể tạo ra đc 1 Xuân Tóc Đỏ.
Văn học Việt Nam thế kỷ 20 ko ai bút pháp hơn nam cao được
Tao đọc đủ gần như toàn bộ truyện ngắn của ổng
Một nhà văn có tài năng
Đặc biệt là khi viết về những người đói khổ khốn cùng bi đát ông ấy viết với một giọng rất khách quan dửng dưng và lạnh lùng như một người qua đường không liên quan viết ấy
Gần như ông ấy không thể hiện cảm xúc của bản thân vào đó
Chỉ có cảm xúc của nhân vật
Đọc rất là hay và ám ảnh
 
Đang ăn đọc thớt này sặc mẹ nó lên mũi. Có khi nào sau này tao già, sẽ đột tử vì lướt X :after_boom:
 
Bọn m cao siêu quá chứ tác phẩm duy nhất dạng truyênn dài của việt nam mà t đọc hết là "dế mèn phiêu lưu ký". Tác giả t chả nhớ tên nhưng những năm đầu 2k có quyển đấy đọc lúc đi wc cũng khá ok
Cao siêu đéo gì. Đọc ba cái này là tiểu thuyết thôi
Như đọc truyện thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top