Cảnh báo lừa đảo‼️ Nam cao nổi là do làm cách mạng hay viết văn hay , thấy truyện ngắn chí phèo khá ;à overrated

Ờ, tao đéo thẩm nổi mấy tác phẩm của đám khỉ rừng bake chúng mày, mà toàn dành thời gian đọc truyện nước ngoài như:
- Tàu: Tam quốc chí, tam quốc diễn nghĩa, phong thần diễn nghĩa, thủy hử, tùy đường diễn nghĩa. Thậm chí mấy truyện 3 xu tàu tao cũng đọc luôn như tru tiên, tầm tần ký.
- Ngú: Thép đã tôi thế đấy
- Anh: sherlock homes, harry potter
- Mỹ: tiếng gọi nơi hoang dã, cuộc phiêu lưu của tom sawyer, cuộc phiêu lưu cuả Huck Finn, Eragon, lord of the rings, mấy bộ của Stephen King.
- 1001 đêm, bộ truyện của anh em nhà Grimm, thậm chí Bible tao cũng đọc luôn.
Và có vô số tác phẩm khác mà tao đã đọc nhưng quên mẹ tên rồi.
Đặc điểm chung mấy tác phẩm tao đọc đều nói về nv9 đéo bao giờ chửi đổng với đời, với xã hội, thất vọng với bản thân, hoặc ghen tị với thành công người khác, mà toàn dùng nỗ lực, trí óc của mình để đạt được thành công.
Mịe, khỉ rừng bake chúng mày trừ ngạo nghễ ra thì có những tác phẩm nào sánh ngang được mấy bộ tác phẩm mà tao đã đọc không? Ý tao là dân nước ngoài biết và đọc đấy, đéo cần được giải quốc tế luôn.
Tàu thì tao đã đọc qua Tứ Đại danh tác, thậm chí mấy cái phim chuyển thể từ Nhục Bồ Đoàn, Kim Bình Mai tiểu thuyết tao cũng đã đọc. Đọc Nhục Bồ Đoàn Văn vẻ nó viết về Bán Dạ Sinh đúng là nứng bỏ mẹ, phim ảnh chuyển thể éo xi nhê gì. Tứ đại danh tác tao đọc Hồng Lâu mộng thấy Văn Chương hay nhưng mà đọc không đúng gu nên khó nuốt, tao thích nhất chắc tiểu thuyết Tây Du ký đm ngày xưa xem phim tưởng TNK oai lắm đọc thì đúng thấy con khỉ xấu vcl luôn. Riêng cái nhân vật Đường Tăng trong truyện bị thằng Đệ tử nó khịa Hoài, mấy cảnh ở Sư Đà Lĩnh, đập nhau vs Ngưu Ma Vương hay phết. Văn thơ đúng là đỉnh, Thủy Hử tao đọc xong éo biết sau thấy nó viết cuốn thật nhưng đm thấy được một vài thằng xứng đáng Anh Hùng hảo Hán kiểu như Lỗ Trí thâm tao ấn Tượng nhất, kết cũng thuộc loại đẹp nhất ở Hậu Thủy Hử khi đốn ngộ rồi tịch. Còn lại thấy gì đâu không, đê tiện nhất là mấy cái trò tụi nó uy hiếp ép người ta lên Lương Sơn, mấy thằng như kiểu Lý Quý đúng mọi rợ. Kể cả Thằng Võ Tòng ấn tượng cũng có, nhưng đm từ đoạn mà nó ăn nhờ chỗ Sài Tiến rồi quậy quang tao thấy cũng éo thích nổi
:))
 
con dậu tao đọc thấy hết tiền phát nó nghĩ ngay đến chuyện bán con, nếu là góc nhìn khách quan thì oke, nhưng nếu là thủ pháp đưa vấn đề ra để kích động người đọc thì tao thấy như lồn, thiếu đéo gì cách mà chọn cách thất đức thế.
đọc thiếu đoạn k có gì ăn, chồng bị lôi lên đánh xuống... ở nha môn à
 
Sao tao đọc the great gatsby k thấm nổi cha nội gatsby nhỉ . Vs cảm giác truyện bị thị trường hoá, overated, mày thấy hay ở điểm nào?
The great Gatsby mang nhiều tính ẩn dụ giống kiểu bài hát Hotel California ấy. kiểu hình ảnh Gatsby đại diện cho tầng lớp dân nghèo, ít học, muốn vươn lên giàu sang như giấc mơ Mỹ thì cần cơ duyên (đc thừa kế), thủ đoạn (buôn lậu rượu). em Daisy là kiểu giấc mơ khắc khoải ngoài tầm với của Gatsby lúc trẻ, và em đó chỉ đẹp trong tưởng tượng của thằng Gatsby thôi chứ hiện thực em nó cũng chả ra gì. Daisy thì tầng lớp trung lưu, nó đâu quan tâm thằng Gatsby lúc nghèo khố rách áo ôm, lấy thằng chồng old money lúc éo nào cũng vênh váo, coi thường những người ở tầng lớp dưới. vợ chồng Daisy cũng đầy mâu thuẫn, sống với nhau với vẻ hào nhoáng nhưng éo có mấy tình cảm. Daisy nó cũng hiện thực, cũng ham hư vinh, yếu đuối, ích kỉ, vô trách nhiệm... Chỉ có Gatsby là thấy nó đẹp thôi, thế nên khi có tiền, Gatsby mới tìm mọi cách để cua lại em nó. Mua nhà bên đối diện hồ, tối tối nhìn sang ánh đèn le lói của nhà em, tổ chức party để thu hút em nó ghé qua vào 1 ngày nào đó trong vô vọng, vui mừng như 1 đứa trẻ khi đc em nó hẹn gặp, rồi sẵn sàng u mê lao vào cuộc tình vụng trộm.
về mặt lý trí thì bọn m khi đã có tất cả tiền bạc, danh vọng liệu có quan tâm đến cái con mái già bỏ m theo trai cách đấy 10 năm không? hay bọn m sẽ lao vào 1 cuộc vui xác thịt với n con mái trẻ đẹp khác. Gatsby great là ở chỗ đó. dù bàn tay gã có thể nhơ nhuốc vì buôn lậu rượu, chai sạn cảm xúc sau nhiều năm lang bạt thì trong tâm hồn gã vẫn có 1 sự mềm mại dành cho tình yêu của gã là Daisy. tình yêu đó là thuần túy. khi em Daisy gây tai nạn bỏ chạy về với thằng chồng thì Gatsby chấp nhận gánh thay tội thay người yêu, cuối cùng bị bòm. mấy thằng ở đây làm đc điều đó cho người m yêu (mà đéo yêu m)
Gatsby dù kiếm đc tiền, giàu có nhưng vẫn bị giới thượng lưu old money coi thường, xung quanh toàn những thằng đến với nó vì tiền. sau khi chết kẻ duy nhất nhớ tới chính là thằng kể chuyện. còn vợ chồng con Daisy lại quay lại sống lá mặt, lá trái với nhau trong giới thượng lưu đầy giả tạo.
kiểu 1 cuốn truyện nhưng phác họa đc cả 1 bức tranh về xã hội Mỹ thời đó, dù 100 năm sau đọc vẫn k chán. giống kiểu hồi nhỏ t đọc truyện Mark Twain, tưởng tượng đc cả bức tranh về xã hội con người ở vùng Mississippi vào thời điểm đó dù éo biết mẹ gì về nước Mỹ.
Nam Cao thì miêu tả hiện thực (nghèo đói, khổ sở, bi kịch). ông đứng ngoài cuộc, phân tích nội tâm nhân vật một cách bàng quang, k phán xét. nhưng tầm vóc Nam Cao không vĩ đại được, vì ông chỉ kể về hiện thực. nó hay, nó cảm xúc vì hiện thực nó đã như vậy rồi. như lão Hạc, chẳng ai quan tâm lão vì việc nghèo đến mức bán 1 con chó, rồi day dứt đến mức ăn bả chó, Nam Cao chỉ nhận ra góc bi kịch của câu chuyện và kể lại. truyện của Nam Cao như 1 bức tranh truyền thần về hiện thực, nó giống thực hơn cả thực nhưng nó éo vượt khỏi tầm hiện thực để thành tư tưởng đc.
t thích Vũ Trọng Phụng hơn. câu chuyện của Phụng kể có thể không chi tiết, không sâu sắc như Nam Cao. nó như 1 bức tranh phác thảo đơn giản hơn, nhưng để nhiều dư địa cho người đọc tưởng tượng. Phụng có thể nói quá, mỉa mai thời cuộc 1 chút, nhưng về cơ bản thì Phụng chỉ kể lại câu chuyện chứ không giải thích cho người đọc tại sao. mỗi người sẽ có 1 cách hiểu khác nhau về nhân vật, về câu chuyện. Bối cảnh câu chuyện của Phụng rộng lớn hơn của Nam Cao nhiều, Phụng k kể câu chuyện về bị kịch của 1 cá nhân, 1 tầng lớp mà Phụng kể về bi kịch của 1 xã hội, 1 thời kì.
Phụng chết vì nghèo khi còn quá trẻ, chứ nếu Phụng sống lâu hơn chút thì tầm vóc Phụng sẽ lớn hơn Nam Cao rất nhiều. những Xuân tóc đỏ, Phán mọc sừng hay Tuyết tân thời đến bây giờ sau 100 năm trong xã hội vẫn còn nhiều lắm. hạnh phúc của 1 tang gia đến bây giờ đi đám ma nhiều khi t thấy vẫn có đám giống...
văn việt nam thì t thích đọc tùy bút của Nguyễn Tuân, kiểu thoải mái, phóng khoáng. còn thơ thì bật ra trong đầu bài đầu tiên có lẽ là Tây Tiến của Quang Dũng, đọc cảm giác tráng sĩ một đi không trở lại của Kinh Kha đi ám sát Tần Thủy Hoàng.
Murakami thì kiểu cũng na ná như Nam Cao nhưng thiên nhiều hơn về bi kịch nội tâm. các nhân vật của Murakami thì đều có khiếm khuyết về mặt tinh thần, luôn khắc khoải trong việc đi tìm bản ngã. chắc cũng do xã hội Nhật Bản có suy nghĩ khá khác biệt so với phần còn lại của thế giới (có thể coi là lệch lạc theo chuẩn mực số đông). đọc truyện của Murakami khá là mệt nếu nhập tâm, có những quyển đọc rất mệt mỏi, đọc được 1/2 sau phải để đấy 1 năm sau t mới đọc tiếp. kiểu Murakami nó hơi u tối, hơi bi kịch và bế tắc, thế nên truyện của lão sẽ éo thể đạt đc Nobel đâu vì như Nam Cao, lão không vươn lên được tầm tư tưởng. đối với văn Murakami hay văn học Nhật Bản nói chung, nếu bọn m có vấn đề về tinh thần (như trầm cảm) thì t khuyên k nên đọc nhiều.
tự nhiên thấy có topic về văn học ở xàm nên cmt hơi dài, mấy tg ml thông cảm =))
 
The great Gatsby mang nhiều tính ẩn dụ giống kiểu bài hát Hotel California ấy. kiểu hình ảnh Gatsby đại diện cho tầng lớp dân nghèo, ít học, muốn vươn lên giàu sang như giấc mơ Mỹ thì cần cơ duyên (đc thừa kế), thủ đoạn (buôn lậu rượu). em Daisy là kiểu giấc mơ khắc khoải ngoài tầm với của Gatsby lúc trẻ, và em đó chỉ đẹp trong tưởng tượng của thằng Gatsby thôi chứ hiện thực em nó cũng chả ra gì. Daisy thì tầng lớp trung lưu, nó đâu quan tâm thằng Gatsby lúc nghèo khố rách áo ôm, lấy thằng chồng old money lúc éo nào cũng vênh váo, coi thường những người ở tầng lớp dưới. vợ chồng Daisy cũng đầy mâu thuẫn, sống với nhau với vẻ hào nhoáng nhưng éo có mấy tình cảm. Daisy nó cũng hiện thực, cũng ham hư vinh, yếu đuối, ích kỉ, vô trách nhiệm... Chỉ có Gatsby là thấy nó đẹp thôi, thế nên khi có tiền, Gatsby mới tìm mọi cách để cua lại em nó. Mua nhà bên đối diện hồ, tối tối nhìn sang ánh đèn le lói của nhà em, tổ chức party để thu hút em nó ghé qua vào 1 ngày nào đó trong vô vọng, vui mừng như 1 đứa trẻ khi đc em nó hẹn gặp, rồi sẵn sàng u mê lao vào cuộc tình vụng trộm.
về mặt lý trí thì bọn m khi đã có tất cả tiền bạc, danh vọng liệu có quan tâm đến cái con mái già bỏ m theo trai cách đấy 10 năm không? hay bọn m sẽ lao vào 1 cuộc vui xác thịt với n con mái trẻ đẹp khác. Gatsby great là ở chỗ đó. dù bàn tay gã có thể nhơ nhuốc vì buôn lậu rượu, chai sạn cảm xúc sau nhiều năm lang bạt thì trong tâm hồn gã vẫn có 1 sự mềm mại dành cho tình yêu của gã là Daisy. tình yêu đó là thuần túy. khi em Daisy gây tai nạn bỏ chạy về với thằng chồng thì Gatsby chấp nhận gánh thay tội thay người yêu, cuối cùng bị bòm. mấy thằng ở đây làm đc điều đó cho người m yêu (mà đéo yêu m)
Gatsby dù kiếm đc tiền, giàu có nhưng vẫn bị giới thượng lưu old money coi thường, xung quanh toàn những thằng đến với nó vì tiền. sau khi chết kẻ duy nhất nhớ tới chính là thằng kể chuyện. còn vợ chồng con Daisy lại quay lại sống lá mặt, lá trái với nhau trong giới thượng lưu đầy giả tạo.
kiểu 1 cuốn truyện nhưng phác họa đc cả 1 bức tranh về xã hội Mỹ thời đó, dù 100 năm sau đọc vẫn k chán. giống kiểu hồi nhỏ t đọc truyện Mark Twain, tưởng tượng đc cả bức tranh về xã hội con người ở vùng Mississippi vào thời điểm đó dù éo biết mẹ gì về nước Mỹ.
Nam Cao thì miêu tả hiện thực (nghèo đói, khổ sở, bi kịch). ông đứng ngoài cuộc, phân tích nội tâm nhân vật một cách bàng quang, k phán xét. nhưng tầm vóc Nam Cao không vĩ đại được, vì ông chỉ kể về hiện thực. nó hay, nó cảm xúc vì hiện thực nó đã như vậy rồi. như lão Hạc, chẳng ai quan tâm lão vì việc nghèo đến mức bán 1 con chó, rồi day dứt đến mức ăn bả chó, Nam Cao chỉ nhận ra góc bi kịch của câu chuyện và kể lại. truyện của Nam Cao như 1 bức tranh truyền thần về hiện thực, nó giống thực hơn cả thực nhưng nó éo vượt khỏi tầm hiện thực để thành tư tưởng đc.
t thích Vũ Trọng Phụng hơn. câu chuyện của Phụng kể có thể không chi tiết, không sâu sắc như Nam Cao. nó như 1 bức tranh phác thảo đơn giản hơn, nhưng để nhiều dư địa cho người đọc tưởng tượng. Phụng có thể nói quá, mỉa mai thời cuộc 1 chút, nhưng về cơ bản thì Phụng chỉ kể lại câu chuyện chứ không giải thích cho người đọc tại sao. mỗi người sẽ có 1 cách hiểu khác nhau về nhân vật, về câu chuyện. Bối cảnh câu chuyện của Phụng rộng lớn hơn của Nam Cao nhiều, Phụng k kể câu chuyện về bị kịch của 1 cá nhân, 1 tầng lớp mà Phụng kể về bi kịch của 1 xã hội, 1 thời kì.
Phụng chết vì nghèo khi còn quá trẻ, chứ nếu Phụng sống lâu hơn chút thì tầm vóc Phụng sẽ lớn hơn Nam Cao rất nhiều. những Xuân tóc đỏ, Phán mọc sừng hay Tuyết tân thời đến bây giờ sau 100 năm trong xã hội vẫn còn nhiều lắm. hạnh phúc của 1 tang gia đến bây giờ đi đám ma nhiều khi t thấy vẫn có đám giống...
văn việt nam thì t thích đọc tùy bút của Nguyễn Tuân, kiểu thoải mái, phóng khoáng. còn thơ thì bật ra trong đầu bài đầu tiên có lẽ là Tây Tiến của Quang Dũng, đọc cảm giác tráng sĩ một đi không trở lại của Kinh Kha đi ám sát Tần Thủy Hoàng.
Murakami thì kiểu cũng na ná như Nam Cao nhưng thiên nhiều hơn về bi kịch nội tâm. các nhân vật của Murakami thì đều có khiếm khuyết về mặt tinh thần, luôn khắc khoải trong việc đi tìm bản ngã. chắc cũng do xã hội Nhật Bản có suy nghĩ khá khác biệt so với phần còn lại của thế giới (có thể coi là lệch lạc theo chuẩn mực số đông). đọc truyện của Murakami khá là mệt nếu nhập tâm, có những quyển đọc rất mệt mỏi, đọc được 1/2 sau phải để đấy 1 năm sau t mới đọc tiếp. kiểu Murakami nó hơi u tối, hơi bi kịch và bế tắc, thế nên truyện của lão sẽ éo thể đạt đc Nobel đâu vì như Nam Cao, lão không vươn lên được tầm tư tưởng. đối với văn Murakami hay văn học Nhật Bản nói chung, nếu bọn m có vấn đề về tinh thần (như trầm cảm) thì t khuyên k nên đọc nhiều.
tự nhiên thấy có topic về văn học ở xàm nên cmt hơi dài, mấy tg ml thông cảm =))
Cảm ơn mày đã thông não cho tao về thằng cha Gatsby
Tao vẫn giữ nguyên quan điểm: Đéo thích nổi thằng simp lỏ ngu độn Gatsby :vozvn (19)::vozvn (19)::vozvn (19): có tiền mà vẫn ngu lol, ôm lấy ảo mộng thời trẻ giẻ rách.
 
Xưa tao đọc Gatsby mới đầu chưa thấy gì đặc biệt, chỉ đến đoạn miêu tả Gatsby hắn dõi nhìn "ánh sáng xanh nhỏ bé, xa xôi" (đéo nhớ cụ thể nó là ngọn hải đăng hay bến tàu nữa) ở "phía bên kia" thì mới thổn thức chết lặng. Vì hồi sv tao cũng có một tình yêu đơn phương no hope kiểu thế, cho nên từng chữ nó ngấm, đồng cảm với thằng cha Gatsby kinh khủng. Mười mấy năm rồi, đọc duy nhất một lần đọng lại vẫn khắc sâu chi tiết "ánh sáng xanh" đấy :))

Còn cảm nhận hay chỗ nào? Tao nói thật mỗi người nhân sinh trải nghiệm khác nhau thì nhân sinh quan cũng bất đồng. Nghĩ coi, cùng một vật mà góc nhìn khác nhau mày thấy nó đã không giống rồi, nói gì văn chương câu chữ hoa hòe hoa sói thiên biến vạn hóa. Dám chắc mấy tay tác giả nhiều khi nghe độc giả phát biểu cảm tưởng, cảm thụ nọ kia cũng chỉ đành nở nụ cười rất chi Monalisa cho qua chuyện thôi. Để ý nhiều làm gì, thấy hạp thì triển không next cho nhanh, đọc để chill chứ nghiên cứu mổ xẻ cái mọe gì đâu mà cứ như hành xác cho mệt =))

Nhớ hè năm lớp 8 tao mê truyện chưởng, cái loại giấy in nâu nâu xỉn xỉn 500đ/cuốn cho mang về ấy. Cả hè đấy đọc cũng kha khá bộ của hàng truyện rồi, một bữa ra ngắm nghía chọn mãi đéo được bộ mới nào. Lão khọm già chủ hàng mới bảo có bộ này mới về nè, ai cũng khen hay! Tao cầm coi thử thì thấy tiêu đề Lộc Đỉnh Ký, mà một cuốn nó mỗi 200 trang là thấy không ưng rồi. Bởi ngày đấy phải bớt tiền ăn sáng đọc truyện, vẫn 500 đấy nhắm mấy cuốn 3-400 trang đọc mới đã ghiền, mới tối đa hóa lợi ích lol. Nhưng thôi đang vã cầm về coi thử. Thế đéo nào vừa đọc vừa gà gật, hận diệt môn đâu? Té núi lụm bí kíp đâu? Cao thủ thần bí đâu? Đéo thấy đâu chỉ toàn chém gió xàm xàm hết cả cuốn 1. Bụng chửi thầm lão già xàm lồng đem trả ngay và luôn. Thế mà mấy năm sau ra trường đi làm, tình cờ gặp lại nó lại đọc say sưa quên ăn quên ngủ.

Cho nên nói đúng người đúng thời điểm cũng quan trọng lắm=))


Vẫn nhớ năm lớp 5 tao được về quê chơi, buổi chiều tha thẩn chán thế là nhắm tới giá sách học của ông cậu, lôi ra được cuốn sách Ngữ văn (hồi đấy sách vẫn theo hệ 10 năm cũ thì phải). Ngồi ở thềm hè đọc mê mải xong truyện ngắn "Hai đứa trẻ" thì thấy tối tối khó nhìn, ngẩng lên hóa ra trời đã nhập nhoạng cmnr. Năm 94 ngày đấy ở quê buổi tối hiếm lắm mới có điện, cho nên trong cái khung cảnh nhá nhem ấy, trong nhà thì tối, nhìn quanh cây cối trong vườn lặng ngắt in bóng lên nền trời hãy còn mờ mờ, ngõ ngoài cổng cũng thế, bặt tiếng động. Tao bỗng cảm thấy buồn bã cứ như không khí ủ dột trong truyện nó tràn lan ra ngoài ấy, đến giờ vẫn in sâu trong ký ức. Công nhận khi còn trẻ con, sức tưởng tượng kinh thật :))
Cảm ơn góc nhìn của mày nha.
Mày cũng nói đúng, trải nghiệm khác nhau sẽ mang tới sự đồng cảm khác nhau. :D tao tôn trọng góc nhìn của mỗi người, mặc dù tao không đồng cảm nổi vs cha Gatsby hehe :still_dreaming: :still_dreaming:
 
Tao thấy đó là 1 hành trình từ không ai cả leo đến tận cùng rồi lại là ko ai cả. Tao đọc hết bảng tiếng anh & việt.
Nhưng mà sau vài năm người ta bình luận tán loạn về Gatsby thì ông tác giả lại lên phát biểu 1 câu xanh rờn là đéo ai hiểu đúng Gatsby của ổng , thế có điên ko? Mà cái câu chuyện đời sống & tình ái của ông tác giả này dẫn đến Gatsby cũng tào lao chết mẹ. Mày tìm hiểu đời tư của ổng sẽ thấy
Oke, để t gg đời tư của lão tác giả
 
Tao thấy truyện ngắn Nam Cao bình thường. Quanh quẩn cái nghèo đói, lực bất tòng tâm, sống mòn... Nó tủn mủn. Văn học tuyên truyền nó đưa vào SGK nhiều, thành ra nổi.

Kiểu của Nam Cao giống giống O'Henry, đọc nhiều thấy nó u ám.

Trong các tác giả truyện ngắn tao từng đọc, tao thích nhất là Sê-khốp (Chekhov). Cung bậc cảm xúc đa dạng, có dí dỏm, có yêu thương, có bất ngờ... Cuối cùng đọng lại là cái gì đó tươi đẹp hơn mấy tay kia.
 
Tao thấy truyện ngắn Nam Cao bình thường. Quanh quẩn cái nghèo đói, lực bất tòng tâm, sống mòn... Nó tủn mủn. Văn học tuyên truyền nó đưa vào SGK nhiều, thành ra nổi.

Kiểu của Nam Cao giống giống O'Henry, đọc nhiều thấy nó u ám.

Trong các tác giả truyện ngắn tao từng đọc, tao thích nhất là Sê-khốp (Chekhov). Cung bậc cảm xúc đa dạng, có dí dỏm, có yêu thương, có bất ngờ... Cuối cùng đọng lại là cái gì đó tươi đẹp hơn mấy tay kia.

Văn cụ Nam Cao cực kì phù hợp cho việc lên án thực dân Pháp.

Cụ Nam Cao mà sinh thời này thì đầy tư liệu cho cụ viết. Mỗi tội cụ sẽ viết trong ngục tù chứ không phải viết trong tự do
 
Cảm ơn góc nhìn của mày nha.
Mày cũng nói đúng, trải nghiệm khác nhau sẽ mang tới sự đồng cảm khác nhau. :D tao tôn trọng góc nhìn của mỗi người, mặc dù tao không đồng cảm nổi vs cha Gatsby hehe :still_dreaming: :still_dreaming:
Mày còn nhớ truyện ngắn Mùa Lạc trong SGK chứ? Có một giai thoại vui, nghe bẩu do chính con trai Nguyễn Khải kể lại thế này: Dạo đang học phổ thông có lần cô giáo cho bài về nhà làm văn phân tích Mùa Lạc, ông con tí tởn "Ôi cái đệch trúng tủ, về nhờ ông bô!". Ông già chả mấy khi được vênh mặt với con, rất trịnh trọng ngồi cả tối cặm cụi làm giúp một bài phân tích ra trò. Ấy vậy mà mấy bữa sau trả bài, nhận về chỉ là một con 2 kèm lời phê: ""Lạc đề. Không hiểu ý tác giả" :vozvn (19):

Hay mày nhớ cái bài Đồng chí cũng trong SGK, tao nhớ toàn bắt phải phân tích mấy câu kinh điển dư lày:
"Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo."

Mỗi 3 câu mà toàn phải cố chém, bôi ra 2-3 trang giấy đủ thể loại biểu tượng hình tượng này nọ. Sau có lần tao đọc trên một tờ báo văn nghệ thì t/g bảo: "Đéo, tụi bây nghĩ nhiều. Ba câu đấy tả thực thôi, trần trụi. Nghĩa là cảnh thế nào viết thế đấy" :ops:
 
Mày còn nhớ truyện ngắn Mùa Lạc trong SGK chứ? Có một giai thoại vui, nghe bẩu do chính con trai Nguyễn Khải kể lại thế này: Dạo đang học phổ thông có lần cô giáo cho bài về nhà làm văn phân tích Mùa Lạc, ông con tí tởn "Ôi cái đệch trúng tủ, về nhờ ông bô!". Ông già chả mấy khi được vênh mặt với con, rất trịnh trọng ngồi cả tối cặm cụi làm giúp một bài phân tích ra trò. Ấy vậy mà mấy bữa sau trả bài, nhận về chỉ là một con 2 kèm lời phê: ""Lạc đề. Không hiểu ý tác giả" :vozvn (19):

Hay mày nhớ cái bài Đồng chí cũng trong SGK, tao nhớ toàn bắt phải phân tích mấy câu kinh điển dư lày:
"Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo."

Mỗi 3 câu mà toàn phải cố chém, bôi ra 2-3 trang giấy đủ thể loại biểu tượng hình tượng này nọ. Sau có lần tao đọc trên một tờ báo văn nghệ thì t/g bảo: "Đéo, tụi bây nghĩ nhiều. Ba câu đấy tả thực thôi, trần trụi. Nghĩa là cảnh thế nào viết thế đấy" :ops:
Cảm thụ văn học trong chương trình phổ thông là phân tích theo ý giáo viên. Giáo viên chấm ý là chính, ko đúng ý là mất điểm. Kệ mẹ tác giả nghĩ gì.
Còn những trường hợp có ý tưởng đột phá, phản biện thì auto loại , kệ mịa m viết gì
 
Văn học Việt Nam thế kỷ 20 ko ai bút pháp hơn nam cao được
Tao đọc đủ gần như toàn bộ truyện ngắn của ổng
Một nhà văn có tài năng
Đặc biệt là khi viết về những người đói khổ khốn cùng bi đát ông ấy viết với một giọng rất khách quan dửng dưng và lạnh lùng như một người qua đường không liên quan viết ấy
Gần như ông ấy không thể hiện cảm xúc của bản thân vào đó
Chỉ có cảm xúc của nhân vật
Đọc rất là hay và ám ảnh
Sau giác ngộ k.ách cmn mệnh, viết Đôi Mắt như cặc. Đéo còn chất.
 
Tác giả này tao đã đọc 2 cuốn Rừng na uy & Phía nam biên giới phía tây mặt trời, rất thích
Còn cuốn trên kia & Biên niên ký chim vặn dây cót thấy dài vkl nên ngại.
Theo mày thì đáng bỏ thời gian đọc k
Đọc Murakami dễ bị trầm kảm lấm. Trước đọc 1Q84 với Kafka bên bờ biển, suýt nữa đéo thoát ra được luôn.
 
Tao thấy truyện ngắn Nam Cao bình thường. Quanh quẩn cái nghèo đói, lực bất tòng tâm, sống mòn... Nó tủn mủn. Văn học tuyên truyền nó đưa vào SGK nhiều, thành ra nổi.

Kiểu của Nam Cao giống giống O'Henry, đọc nhiều thấy nó u ám.

Trong các tác giả truyện ngắn tao từng đọc, tao thích nhất là Sê-khốp (Chekhov). Cung bậc cảm xúc đa dạng, có dí dỏm, có yêu thương, có bất ngờ... Cuối cùng đọng lại là cái gì đó tươi đẹp hơn mấy tay kia.
Vậy là mày cảm được cái chất của Nam Cao rồi đó. Nó khiến cho người đọc cảm thấy ngột ngạt, bức bối trước thân phận của một con người. Nhưng nếu đem nội dung so với Những người khốn khổ thì chênh lệch khá xa.

Nhưng tao thì thích Nam Cao ở chỗ cái nhìn. Hắn giống như đứng ngoài câu chuyện (đứng ngoài chứ không phải đứng trên góc nhìn tác giả/ông trời/tạo hóa/người điều khiển câu chuyện), bất lực nhìn câu chuyện phát triển, bất lực nhìn nhân vật bị cuốn trôi theo dòng số phận.

Nên sau khi giác ngộ k.ách cmn mệnh, mất trất, viết như Lồn.
 
Đọc thì cho biết, nên lão nào viết có vẻ thật lòng là t đọc. Còn lại viết bợ bợ như cụ Tú Hổ thì xưa mê giờ gặp chỉ vặc buồi ra mà quất.
 
Truyện ngày xưa trong sách giao khoa hay tao chỉ thấy: Đất rừng phương nam là hay, hồi đọc truyện đó chỉ thích đc đi vào rừng cà mau chơi
 
hồi mày đọc hồi cấp 3 tau đã đọc đi đọc lại 3 lần tuyển tập những truyện ngắn hay nhất của tất cả nhà văn đạt giải nobel văn học âu á phi
Vl. Nhiều tác phẩm tao đọc hồi học sinh chẳng hiểu gì. Phải đến lúc đi làm va vấp nhiều tao đọc mới thấy được cái hay của nó. Nên đọc sớm hay đọc nhiều đéo phản ánh đúng.
 
Vl. Nhiều tác phẩm tao đọc hồi học sinh chẳng hiểu gì. Phải đến lúc đi làm va vấp nhiều tao đọc mới thấy được cái hay của nó. Nên đọc sớm hay đọc nhiều đéo phản ánh đúng.
Do mày ngu
 
Hiện tại đọc truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư
NNT có cái chân chất miền Tây, nhưng mau đuối ý tưởng. Mạch truyện và ý trùng lặp.
Nhưng tao vẫn thích cách hành văn dân dã dễ hiểu của bả;
Xưa tao rất thắc mắc truyện Cánh Đồng Bất Tận vì nội dung nó y chang Dòng Sông Tật Nguyền của ông nhà văn nào đó ở Bắc Kỳ
 
NNT có cái chân chất miền Tây, nhưng mau đuối ý tưởng. Mạch truyện và ý trùng lặp.
Nhưng tao vẫn thích cách hành văn dân dã dễ hiểu của bả;
Xưa tao rất thắc mắc truyện Cánh Đồng Bất Tận vì nội dung nó y chang Dòng Sông Tật Nguyền của ông nhà văn nào đó ở Bắc Kỳ
Cánh đồng bất tận hay mà
Cánh đồng bất tận ra trước dòng sông tật nguyền
Có cái khúc giải thích cho cái tên của đứa nhỏ hay vl
 
Đọc Nam Cao thì cho Nake sanh sau đẻ muộn như tao có cái nhìn toàn thể về làng quê miền Bắc thời ấy. Cái truyện: "Một bữa no" là t nhớ nhất, chết vì đói không chết mà chết vì no.
Thâm nữa là tình hình chung của dân trí thức có học, nghèo nhưng sĩ diện. Phải ngồi viết chạy KPI kiếm cơn nuôi vợ con, trong khi trong đầu luôn mơ tưởng về một tác phẩm "vĩ đại" tầm thế giới. Mà vì sĩ nên viết dc đồng nào bao anh em bồi bút nhậu mẹ nó hết; để vợ con nhà đói.
Sau này đọc Nguyễn Huy Thiệp, miêu tả đời sống Tây Bắc rất hay; giọng văn khá: "phản động ngầm", biết ổng chửi nhưng không bao giờ viết rõ chửi cái gì.
Nguyễn Huy Thiệp cũng khá bất lực với đời sống của ổng viết rõ hay nhưng cuộc sống lại không như ý. Con trai lão nghiện vào trại vài lần nên mới viết cuốn tuổi 20 yêu dấu
 

Có thể bạn quan tâm

Top