The great Gatsby mang nhiều tính ẩn dụ giống kiểu bài hát Hotel California ấy. kiểu hình ảnh Gatsby đại diện cho tầng lớp dân nghèo, ít học, muốn vươn lên giàu sang như giấc mơ Mỹ thì cần cơ duyên (đc thừa kế), thủ đoạn (buôn lậu rượu). em Daisy là kiểu giấc mơ khắc khoải ngoài tầm với của Gatsby lúc trẻ, và em đó chỉ đẹp trong tưởng tượng của thằng Gatsby thôi chứ hiện thực em nó cũng chả ra gì. Daisy thì tầng lớp trung lưu, nó đâu quan tâm thằng Gatsby lúc nghèo khố rách áo ôm, lấy thằng chồng old money lúc éo nào cũng vênh váo, coi thường những người ở tầng lớp dưới. vợ chồng Daisy cũng đầy mâu thuẫn, sống với nhau với vẻ hào nhoáng nhưng éo có mấy tình cảm. Daisy nó cũng hiện thực, cũng ham hư vinh, yếu đuối, ích kỉ, vô trách nhiệm... Chỉ có Gatsby là thấy nó đẹp thôi, thế nên khi có tiền, Gatsby mới tìm mọi cách để cua lại em nó. Mua nhà bên đối diện hồ, tối tối nhìn sang ánh đèn le lói của nhà em, tổ chức party để thu hút em nó ghé qua vào 1 ngày nào đó trong vô vọng, vui mừng như 1 đứa trẻ khi đc em nó hẹn gặp, rồi sẵn sàng u mê lao vào cuộc tình vụng trộm.
về mặt lý trí thì bọn m khi đã có tất cả tiền bạc, danh vọng liệu có quan tâm đến cái con mái già bỏ m theo trai cách đấy 10 năm không? hay bọn m sẽ lao vào 1 cuộc vui xác thịt với n con mái trẻ đẹp khác. Gatsby great là ở chỗ đó. dù bàn tay gã có thể nhơ nhuốc vì buôn lậu rượu, chai sạn cảm xúc sau nhiều năm lang bạt thì trong tâm hồn gã vẫn có 1 sự mềm mại dành cho tình yêu của gã là Daisy. tình yêu đó là thuần túy. khi em Daisy gây tai nạn bỏ chạy về với thằng chồng thì Gatsby chấp nhận gánh thay tội thay người yêu, cuối cùng bị bòm. mấy thằng ở đây làm đc điều đó cho người m yêu (mà đéo yêu m)
Gatsby dù kiếm đc tiền, giàu có nhưng vẫn bị giới thượng lưu old money coi thường, xung quanh toàn những thằng đến với nó vì tiền. sau khi chết kẻ duy nhất nhớ tới chính là thằng kể chuyện. còn vợ chồng con Daisy lại quay lại sống lá mặt, lá trái với nhau trong giới thượng lưu đầy giả tạo.
kiểu 1 cuốn truyện nhưng phác họa đc cả 1 bức tranh về xã hội Mỹ thời đó, dù 100 năm sau đọc vẫn k chán. giống kiểu hồi nhỏ t đọc truyện Mark Twain, tưởng tượng đc cả bức tranh về xã hội con người ở vùng Mississippi vào thời điểm đó dù éo biết mẹ gì về nước Mỹ.
Nam Cao thì miêu tả hiện thực (nghèo đói, khổ sở, bi kịch). ông đứng ngoài cuộc, phân tích nội tâm nhân vật một cách bàng quang, k phán xét. nhưng tầm vóc Nam Cao không vĩ đại được, vì ông chỉ kể về hiện thực. nó hay, nó cảm xúc vì hiện thực nó đã như vậy rồi. như lão Hạc, chẳng ai quan tâm lão vì việc nghèo đến mức bán 1 con chó, rồi day dứt đến mức ăn bả chó, Nam Cao chỉ nhận ra góc bi kịch của câu chuyện và kể lại. truyện của Nam Cao như 1 bức tranh truyền thần về hiện thực, nó giống thực hơn cả thực nhưng nó éo vượt khỏi tầm hiện thực để thành tư tưởng đc.
t thích Vũ Trọng Phụng hơn. câu chuyện của Phụng kể có thể không chi tiết, không sâu sắc như Nam Cao. nó như 1 bức tranh phác thảo đơn giản hơn, nhưng để nhiều dư địa cho người đọc tưởng tượng. Phụng có thể nói quá, mỉa mai thời cuộc 1 chút, nhưng về cơ bản thì Phụng chỉ kể lại câu chuyện chứ không giải thích cho người đọc tại sao. mỗi người sẽ có 1 cách hiểu khác nhau về nhân vật, về câu chuyện. Bối cảnh câu chuyện của Phụng rộng lớn hơn của Nam Cao nhiều, Phụng k kể câu chuyện về bị kịch của 1 cá nhân, 1 tầng lớp mà Phụng kể về bi kịch của 1 xã hội, 1 thời kì.
Phụng chết vì nghèo khi còn quá trẻ, chứ nếu Phụng sống lâu hơn chút thì tầm vóc Phụng sẽ lớn hơn Nam Cao rất nhiều. những Xuân tóc đỏ, Phán mọc sừng hay Tuyết tân thời đến bây giờ sau 100 năm trong xã hội vẫn còn nhiều lắm. hạnh phúc của 1 tang gia đến bây giờ đi đám ma nhiều khi t thấy vẫn có đám giống...
văn việt nam thì t thích đọc tùy bút của Nguyễn Tuân, kiểu thoải mái, phóng khoáng. còn thơ thì bật ra trong đầu bài đầu tiên có lẽ là Tây Tiến của Quang Dũng, đọc cảm giác tráng sĩ một đi không trở lại của Kinh Kha đi ám sát Tần Thủy Hoàng.
Murakami thì kiểu cũng na ná như Nam Cao nhưng thiên nhiều hơn về bi kịch nội tâm. các nhân vật của Murakami thì đều có khiếm khuyết về mặt tinh thần, luôn khắc khoải trong việc đi tìm bản ngã. chắc cũng do xã hội Nhật Bản có suy nghĩ khá khác biệt so với phần còn lại của thế giới (có thể coi là lệch lạc theo chuẩn mực số đông). đọc truyện của Murakami khá là mệt nếu nhập tâm, có những quyển đọc rất mệt mỏi, đọc được 1/2 sau phải để đấy 1 năm sau t mới đọc tiếp. kiểu Murakami nó hơi u tối, hơi bi kịch và bế tắc, thế nên truyện của lão sẽ éo thể đạt đc Nobel đâu vì như Nam Cao, lão không vươn lên được tầm tư tưởng. đối với văn Murakami hay văn học Nhật Bản nói chung, nếu bọn m có vấn đề về tinh thần (như trầm cảm) thì t khuyên k nên đọc nhiều.
tự nhiên thấy có topic về văn học ở xàm nên cmt hơi dài, mấy tg ml thông cảm