Cảnh báo lừa đảo‼️ Nam cao nổi là do làm cách mạng hay viết văn hay , thấy truyện ngắn chí phèo khá ;à overrated

Sơn Nam chứ m, chẳng qua cái quê Sơn Nam thôi
Văn học Việt Nam thế kỷ 20 ko ai bút pháp hơn nam cao được
Tao đọc đủ gần như toàn bộ truyện ngắn của ổng
Một nhà văn có tài năng
Đặc biệt là khi viết về những người đói khổ khốn cùng bi đát ông ấy viết với một giọng rất khách quan dửng dưng và lạnh lùng như một người qua đường không liên quan viết ấy
Gần như ông ấy không thể hiện cảm xúc của bản thân vào đó
Chỉ có cảm xúc của nhân vật
Đọc rất là hay và ám ảnh
 
Mày nhầm. Những truyện ngắn viết trước năm 45 không hề viết đón ý nhé. Ngay cả Chí Phèo, Lão Hạc được đưa vào sách giáo khoa, xưa đi học theo định hướng của giáo viên phân tích cảm giác nó đả phá nọ kia ghê gớm lắm, lớn lên đọc lại tao chỉ thấy đơn giản là kể lại một câu chuyện thế thôi.

À nhắc đến Nam Cao lại nhớ một kỷ niệm. Một tối mùa đông năm 2004, cơm nước xong ngồi buồn dựa chăn vớ tuyển tập Nam Cao ra đọc, mở ra thế nào đúng truyện "Từ ngày mẹ chết". Mẹ tao lúc ấy bị K, phát hiện năm 2001. Nói thật lúc đấy vẫn vô lo vô nghĩ lắm chưa hình dung được mất mát nó như thế nào. Nhưng đang đọc bất giác tao nhìn mẹ nằm thiêm thiếp, con em gái nó rúc bên nách mà tự dưng tâm trạng phập phồng, dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ. Năm sau thì mẹ mất. Sau này cứ đọc đến truyện đấy phải gấp lại bỏ qua...
Mày nói đúng rồi đấy
Đọc nam cao mô tả xong khi nghĩ lại những cảnh trong đó khá là ám ảnh
 
Truyện của sản đỏ như con cặc ấy.
Mấy thằng tác giả đéo bợ đít sản, hoặc nói xấu chế độ VNCH, phong kiến thì có cứt mà được sản đưa vào dạy học.
 
Nam cao nói về cái nghèo
Đây là điều bình thường của xã hội thời đó có gì mà châm biếm
Nói xấu của tao có 2 nghĩa, 1 là đặt điều bêu xấu xh, 2 là nói về mặt xấu của xh.
Truyện của nam cao thuộc về cái thứ 2, nhưng tao nói thẳng là truyện của nó đéo hay, nhưng nhờ nó nói mặt xấu của xh cũ nên mới được +s pr.
Chứ mày thử viết 1 truyện cực hay nói về mặt xấu xh này xem mày có ăn 331 hoặc bị trù dập hay ko. Tao cho mày 1 ví dụ cụ thể: phim Bụi đời chở lợn của tml Johnny Trí Nguyễn.
 
Nói xấu của tao có 2 nghĩa, 1 là đặt điều bêu xấu xh, 2 là nói về mặt xấu của xh.
Truyện của nam cao thuộc về cái thứ 2, nhưng tao nói thẳng là truyện của nó đéo hay, nhưng nhờ nó nói mặt xấu của xh cũ nên mới được +s pr.
Chứ mày thử viết 1 truyện cực hay nói về mặt xấu xh này xem mày có ăn 331 hoặc bị trù dập hay ko. Tao cho mày 1 ví dụ cụ thể: phim Bụi đời chở lợn của tml Johnny Trí Nguyễn.
Nam cao nói sự thật không hề nói xấu
Thời đó những người nói xấu chế độ có thể bị kiểm duyệt nhưng nam cao chưa từng bị
Dĩ nhiên nếu sang thời sản thì khác
Còn văn Nam Cao hay hoặc không là tùy vào mỗi người
Tao không tranh luận với mày về chuyện này
 
Mày nếu tốn thời gian đọc thì nên đọc dạng có nobel, còn nếu ko thì hãy đọc tầm thế giới như Kafka bên bờ biển hay là The Great Gatsby.
Tao đọc văn nam cao từ cấp 2, đọc hết tuyển tập truyện ngắn & tiểu thuyết đời thừa. Nói chung là thế này: mấy ông nhà ta ko thoát ra được chuyện cơm áo gạo tiền ăn mặc lễ nghĩa nên viết dếo bao giờ ra tầm thế giới được đâu. Ngay cả Phụng cũng thế, phụng nghèo chết mẹ mà suốt ngày viết chuyện đả phá nhà giàu nghe nó nhục lắm
Sao tao đọc the great gatsby k thấm nổi cha nội gatsby nhỉ . Vs cảm giác truyện bị thị trường hoá, overated, mày thấy hay ở điểm nào?
 
Nam cao nói sự thật không hề nói xấu
Thời đó những người nói xấu chế độ có thể bị kiểm duyệt nhưng nam cao chưa từng bị
Dĩ nhiên nếu sang thời sản thì khác
Còn văn Nam Cao hay hoặc không là tùy vào mỗi người
Tao không tranh luận với mày về chuyện này
Nam cao làm cách mạng bị bắt tra tấn
 
Nam cao nói sự thật không hề nói xấu
Thời đó những người nói xấu chế độ có thể bị kiểm duyệt nhưng nam cao chưa từng bị
Dĩ nhiên nếu sang thời sản thì khác
Còn văn Nam Cao hay hoặc không là tùy vào mỗi người
Tao không tranh luận với mày về chuyện này
Đọc văn nam cao tuong tuong lỗ tấn
 
Kèo này căng! Đây là trận long tranh hổ đấu giữa hai "Bố Già" của văn học hiện thực phê phán Việt Nam 1930-1945.
Nếu so sánh theo kiểu "Solo", chúng ta không thể nói ai viết hay hơn ai, vì họ đánh ở hai "hạng cân" và hai "trường phái" võ công hoàn toàn khác nhau.
Hãy cùng phân tích chỉ số sức mạnh của hai vị cao thủ này trên bàn cân:
1. VŨ TRỌNG PHỤNG: "Ông vua phóng sự đất Bắc" (The King of Satire)
* Vũ khí: Tiếng cười trào phúng, sự mỉa mai, giọng văn đanh đá, chua ngoa.
* Sở trường (Skill): "Chụp ảnh X-Quang xã hội".
* Vũ Trọng Phụng không đi sâu vào nội tâm rằn vặt như Nam Cao. Ông đứng từ bên ngoài, quan sát toàn cảnh cái xã hội thành thị bát nháo, thối nát, lố lăng.
* Ông cường điệu hóa mọi thứ lên mức bi hài kịch. Đọc Số Đỏ, bạn cười ngặt nghẽo, nhưng cái cười đó cay độc vô cùng.
* Đối tượng: Giới thượng lưu rởm, quan lại tham nhũng, me tây, những kẻ lưu manh giả danh trí thức (Xuân Tóc Đỏ).
* Tốc độ: Cực nhanh. Ông viết như vũ bão (Ông mất năm 27 tuổi nhưng để lại khối lượng tác phẩm khổng lồ).
* Sát thương: Gây sốc (Shock value). Ông phơi bày những thứ trần trụi nhất: mại dâm (Làm đĩ), cờ bạc (Cơm thầy cơm cô), thủ đoạn (Giông tố).
2. NAM CAO: "Bậc thầy giải phẫu tâm hồn" (The Master of Psychology)
* Vũ khí: Sự triết lý, nỗi đau nhân sinh, cái nhìn thấu cảm.
* Sở trường (Skill): "Soi kính hiển vi vào lương tâm".
* Nam Cao không quan tâm lắm đến những sự kiện ồn ào bên ngoài. Ông chui tọt vào trong đầu nhân vật (như cách ông chui vào đầu Du, đầu Hộ, đầu Chí Phèo).
* Ông miêu tả quá trình tha hóa: Từ người tốt thành quỷ dữ, từ trí thức thành kẻ vô dụng.
* Đối tượng: Người nông dân dưới đáy cùng (Chí Phèo, Lão Hạc) và Trí thức nghèo (Giáo Thứ, Hộ, Du).
* Tốc độ: Chậm rãi, ngấm ngầm, day dứt.
* Sát thương: Gây ám ảnh (Haunting). Đọc xong không cười nổi, mà thấy đau, thấy buồn, thấy thấm thía về kiếp người.
BẢNG SO KÈO TRỰC TIẾP (Head-to-Head)
| Tiêu chí | VŨ TRỌNG PHỤNG (Team Ngoại công) | NAM CAO (Team Nội công) |
|---|---|---|
| Phong cách | Ồn ào, náo nhiệt, kịch tính, châm biếm sâu cay. | Lặng lẽ, trầm ngâm, triết lý, buồn đau. |
| Góc nhìn | Nhìn Rộng: Vẽ nên cả một bức tranh xã hội quay cuồng. | Nhìn Sâu: Đào sâu vào ngõ ngách đen tối nhất của tâm hồn 1 người. |
| Nhân vật | Điển hình cho Thói hư tật xấu (Xuân Tóc Đỏ, Nghị Hách). | Điển hình cho Số phận con người (Chí Phèo, Lão Hạc). |
| Câu văn | Sắc sảo, nanh nọc, đôi khi ngoa ngoắt. | Lạnh lùng bề ngoài nhưng nóng hổi tình thương bên trong. |
| Cảm giác khi đọc | Như xem phim hài đen (Black Comedy) hay phim hành động. | Như xem phim tâm lý xã hội (Psychological Drama) hạng nặng. |
TỔNG KẾT: AI WIN?
Tùy vào "Gu" của trọng tài (là bạn):
* Vũ Trọng Phụng WIN nếu: Bạn muốn nhìn thấy sự thối nát của cả một thể chế, muốn thấy sự lố bịch của đồng tiền và danh vọng ảo. Bạn thích tiết tấu nhanh, tình tiết ly kỳ, giật gân ("Giông tố" plot twist không thua gì phim Hollywood).

* Nam Cao WIN nếu: Bạn muốn hiểu về bản chất con người, về ranh giới thiện ác, về sự dằn vặt của lương tâm. Bạn thích những khoảng lặng để suy ngẫm.

Quan điểm cá nhân:
* Về độ "Rộng" và "Thời sự": Vũ Trọng Phụng vô đối. Những nhân vật như Xuân Tóc Đỏ đến giờ vẫn đầy rẫy ngoài xã hội.
* Về độ "Sâu" và "Vĩnh cửu": Nam Cao nhỉnh hơn. 100 năm nữa người ta vẫn đau nỗi đau của Lão Hạc, vẫn dằn vặt cái dằn vặt của Hộ/Du.
 
Để tìm một nhà văn Miền Nam có thể đặt lên bàn cân so sánh với Nam Cao, chúng ta không thể tìm một người viết giống hệt ông (vì văn hóa hai miền khác nhau).
Nhưng nếu xét về tầm vóc, chiều sâu tâm lý và tinh thần nhân đạo, thì ứng cử viên sáng giá nhất chính là: BÌNH NGUYÊN LỘC.
Nếu Nam Cao là "Bậc thầy giải phẫu tâm lý" của miền Bắc, thì Bình Nguyên Lộc được mệnh danh là nhà văn của "những kẻ đi tìm dĩ vãng" và phân tâm học của miền Nam.
Dưới đây là màn so găng giữa Nam Cao và Bình Nguyên Lộc:
1. Điểm TƯƠNG ĐỒNG (Tại sao lại so sánh họ?)
* Đào sâu vào nội tâm: Cả hai đều không thỏa mãn với việc chỉ mô tả hành động bên ngoài. Họ dùng ngòi bút để lặn sâu vào những góc khuất, những ẩn ức và nỗi buồn thầm kín của con người.
* Viết về người nghèo và người "lỡ vận":
* Nam Cao viết về nông dân cùng khổ, trí thức nghèo, những kẻ bị xã hội bỏ quên.
* Bình Nguyên Lộc viết về dân nhập cư, những người dân quê lên Sài Gòn kiếm sống, những thân phận lạc lõng giữa đô thị.
* Nỗi buồn thấm thía: Đọc văn của cả hai đều thấy buồn. Một nỗi buồn dai dẳng, không gào thét nhưng ám ảnh.
2. Điểm KHÁC BIỆT (Do văn hóa vùng miền)
Đây là phần thú vị nhất để thấy sự đa dạng của văn học Việt Nam:
| Tiêu chí | NAM CAO (Văn hóa Bắc Bộ) | BÌNH NGUYÊN LỘC (Văn hóa Nam Bộ) |
|---|---|---|
| Cốt lõi bi kịch | Bi kịch của Nhân phẩm.
Nỗi sợ lớn nhất của nhân vật Nam Cao là "bị tha hóa", bị coi là con vật (như Du sợ mình tàn nhẫn, Chí Phèo sợ không được làm người lương thiện). | Bi kịch của Sự Lạc lõng (Mất gốc).
Nỗi đau lớn nhất của nhân vật Bình Nguyên Lộc là nỗi nhớ quê, sự bơ vơ, cảm giác bị bứng ra khỏi cội nguồn văn hóa (Tác phẩm: Rừng mắm, Thầm lặng). |
| Cách giải quyết | Dằn vặt, mổ xẻ.
Nhân vật tự đấu tranh, tự chửi rủa mình. Không khí truyện thường căng thẳng, ngột ngạt. | Chấp nhận, man mác.
Nhân vật thường mang nỗi buồn nhẹ nhàng hơn, bao dung hơn. Họ chấp nhận số phận một cách tình cảm, đậm chất Nam Bộ. |
| Giọng văn | Sắc lạnh, triết lý, đôi khi chua chát. | Đầm thắm, nhẹ nhàng, giàu tình cảm, mang hơi hướng phân tâm học. |
| Bối cảnh | Cái làng cũ kỹ, tù đọng, chật hẹp. | Vùng đất mới, sự di dân, sự giao thoa giữa cũ và mới. |
3. MỘT ỨNG CỬ VIÊN KHÁC: HỒ BIỂU CHÁNH
Nếu xét về vai trò "Người đặt nền móng" cho dòng văn học hiện thực, thì phải nhắc đến Hồ Biểu Chánh.
* Nam Cao là đỉnh cao của văn học hiện thực phê phán miền Bắc (giai đoạn sau 1930).
* Hồ Biểu Chánh là người khai mở dòng tiểu thuyết hiện thực miền Nam (từ những năm 1920).
Tuy nhiên, Hồ Biểu Chánh khác Nam Cao ở chỗ:
* Nam Cao viết thiên về Tâm lý (Internal).
* Hồ Biểu Chánh viết thiên về Cốt truyện và Đạo đức (External). Ông kể chuyện cực hay, mâu thuẫn gia đình, xã hội rõ ràng, đề cao nhân nghĩa (Ở hiền gặp lành), chứ không đi quá sâu vào sự phức tạp, giằng xé của nội tâm như Nam Cao.
4. KẾT LUẬN CHO BẠN
* Nếu bạn thích cái chất triết lý, dằn vặt, "hack não" của Nam Cao \rightarrow Hãy đọc Bình Nguyên Lộc (hoặc Trang Thế Hy - một nhà văn Nam Bộ khác viết truyện ngắn cực kỳ sâu sắc, cô đọng, được ví như "Nam Cao của Nam Bộ" ở thể loại truyện ngắn).
* Nếu bạn muốn đọc một cốt truyện hấp dẫn, đời thường, đậm chất Nam Bộ xưa \rightarrow Hãy đọc Hồ Biểu Chánh (như Con nhà nghèo, Khóc thầm, Ngọn cỏ gió đùa).
Gợi ý:, hãy thử đọc truyện ngắn Rừng Mắm của Bình Nguyên Lộc. Nó vừa nói về sự đấu tranh sinh tồn vừa nói về tình yêu đất đai rất cảm động.
 
Những ông thơ ca lai láng đó toàn thế hệ những những thập niên 30 40 tiền chiến của thế kỉ trước, tài hoa thực sự kể sơ cx đc 1 rổ đặc điểm đều là được giáo dục khai hóa của pháp nó đào tạo cho ko chỉ lĩnh vực văn hóa mà bất kì lĩnh vực nào cũng có luôn, tao bắt đầu nghi ngờ về cái gọi là truyền thống văn hóa hiếu học ngàn năm của dân tộc cả ngàn năm dặn mãi mới đc mỗi truyện kiều :vozvn (19):,còn bây giờ thì thôi ko dám phán xét để trăm năm sau hậu nhân họ phán xét về thời đại này ra sao chứ giờ nói xích cổ thì khốn.
 
Những ông thơ ca lai láng đó toàn thế hệ những những thập niên 30 40 tiền chiến của thế kỉ trước, tài hoa thực sự kể sơ cx đc 1 rổ đặc điểm đều là được giáo dục khai hóa của pháp nó đào tạo cho ko chỉ lĩnh vực văn hóa mà bất kì lĩnh vực nào cũng có luôn, tao bắt đầu nghi ngờ về cái gọi là truyền thống văn hóa hiếu học ngàn năm của dân tộc cả ngàn năm dặn mãi mới đc mỗi truyện kiều :vozvn (19):,còn bây giờ thì thôi ko dám phán xét để trăm năm sau hậu nhân họ phán xét về thời đại này ra sao chứ giờ nói xích cổ thì khốn.
Học là học ké học lõm trung quốc chứ gì
 
Nói xấu của tao có 2 nghĩa, 1 là đặt điều bêu xấu xh, 2 là nói về mặt xấu của xh.
Truyện của nam cao thuộc về cái thứ 2, nhưng tao nói thẳng là truyện của nó đéo hay, nhưng nhờ nó nói mặt xấu của xh cũ nên mới được +s pr.
Chứ mày thử viết 1 truyện cực hay nói về mặt xấu xh này xem mày có ăn 331 hoặc bị trù dập hay ko. Tao cho mày 1 ví dụ cụ thể: phim Bụi đời chở lợn của tml Johnny Trí Nguyễn.
Mọi miên thì làm gì có năng khiếu mà thẩm văn học. Đi coi hài Trấn Thành, Trường Giang chắc sẽ hợp hơn
 
Cứ vô sgk qua mấy bài văn cảm nghĩ thì cái gì mà chả dc tâng bốc lên tận thánh thần mây xanh, người việt đọc thôi chứ làm sao dịch ra nhiều thứ tiếng cả thế giới đọc dc
Nam Cao thì cũng hay đấy, như mà viết văn kiểu người Loser, vạch ra vấn đề bị chà đạp cơm gạo mà đéo bao giờ nghĩ đc cai gì hay ho khác hay là tìm ra được 1 giải pháp nào đấy
Văn học VN nhiều tác phẩm, nhiều nhà văn nhưng anh Cao là người của các cụ, viết hợp ý các cụ cần nên được bufff nên sau này bảo hay. Thế thôi
 
Chúng mày trẻ con hoặc quá gồng để ngộ nhận so sánh tác phẩm nước ngoài. Đơn giản như Đọc truyện Đôi mắt hay còn gọi Tiên sư anh Tào tháo mà thấy ông đi trước thời đại xã hội văn hóa phải năm chục năm.
 
Sửa lần cuối:
Chúng mày trẻ con hoặc quá gồng để ngộ nhận so sánh tác phẩm nước ngoài. Đơn giản như Đọc truyện Đôi mắt hay còn gọi Tiên sư anh Tào tháo mà thấy ông đi trước thời đại xã hội văn hóa phải năm chục năm. Dm thời giấy covid tao lại nhớ nhân vật Hoàng nói về giấy đi đường, chê cán bộ học thấp si đần quả đéo sai
Ok nam cao nô
 
Câu nói ấn tượng nhất của A Chí " ai cho tôi lương thiện"
Câu này mới nói lên hết được nỗi lòng anh Chí: " Không được ! Ai cho tao lương thiện ? Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này ? Tao ko thể là người lương thiện nữa. Biết ko ? .."
 

Có thể bạn quan tâm

Top