Khi tin vào một đấng cao cả và thiêng liêng, tạo dựng vũ trụ và các loài, đấng quan phòng cuộc đời mỗi người, trao ban những điều răn như luân lý tuyệt đối. Thì con người sẽ có xu hướng trở nên tốt đẹp, và bớt tính súc vật.
Freud nói trong con người có 3 thứ: Phần Tôi aka phần Người, Phần Con aka phần súc sinh, Phần trên Tôi aka Toà án lương tâm. Nếu phần trên Tôi chỉ tới từ giáo dục (xã hội + gia đình) mà không neo vào Thánh Thần, thì còn người không có rào cản tuyệt đối về luân lý. Khi đó nó sẽ có xu hướng thoả hiệp phần Người và phần Súc sinh --> hành động tàn ác, ngu dốt mà không nhận biết được.
Ví dụ rõ nhất là cộng quân vô thần, diễn giải luân lý theo chiều hướng lấy mục đích biện minh cho phương tiện. Phương tiện đê hèn như giết người, cải cách ruộng đất, chiến tranh giai cấp, cách mạng tắm máu...Nhưng lại khoác lên mình cái mục đích là để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Và nó dạy chúng mày ở nhà trường điều đó là đúng. Nhưng nếu mày có luân lý tuyệt đối (phần Thánh Thần) thì giết người vô tội luôn sai, kể cả để xây dựng thiên đường.
Sẽ có nhiều thằng cự lại: tao cứ sống tốt theo lương tâm mà nhà trường và xã hội dạy tao, tao tôn trọng và tuân thủ luật pháp là được, vậy thì cần gì Thần Thánh? Nhưng vấn đề là: lương tâm tốt là lương tâm nào ?. Nếu mày không có phần Thánh Thần trong con người, thì "lương tâm tốt" luôn có thể được thoả hiệp, và mày làm nó như một sở thích (hobby), và tới lúc ngặt nghèo trong cuộc đời, mày sẽ không có cái để bấu víu. Nó giống như mày bị thiếu hệ quy chiếu về luân lý vậy. Đức tin Tôn giáo sẽ cho mày hệ quy chiếu đó.
Dostoevsky nói đại ý: nếu đéo có Thiên Chúa, thì mọi sự đều được phép.