5h:05p ngày 21/03/26
Trải qua một đêm khá tồi tệ với 3 lần thức giấc. Đầu óc người viết quá nhạy cảm với những thông tin tiêu cực, chỉ cần nghe những câu như tiểu đường, đột quỵ ... thôi cũng phát run lên vì lo sợ.
Thời tiết ở Vinh nay thật dễ chịu lắm. Man mát, nhẹ nhẹ, gió thoang thoảng hiu hiu thật khiến con người ta dễ vô giấc ngủ lắm. Khoảng thời gian từ 3-6h sáng là lúc con người ngta ngủ ngon, sâu giấc nhất thì bản thân lại k thể ngủ, thật khủng khiếp.
Bộ não vì mong cầu tồn tại, tính bảo vệ người viết nhưng vô hình chung lại hại anh ta. Đang ngủ ngon, mơ đẹp, nó liền vẽ ra những cảnh tượng hãi hùng,...vậy là bản thân người viết lại thức giấc mà k thể ngủ lại. Cứ lặp đi lặp lại như vậy 3 lần. Tim cứ đập nhanh như muốn banh khỏi cái lồng ngực. Vô ngã, vô ngã là đây, ha ha. Cái xác thân này có tuân theo chỉ thị có người viết méo đâu mà chỉ là các dòng chế hoá, cái này khắc cái kia, cái kia khắc cái nọ...cùng nhau sinh diệt theo nhân duyên.
Người viết ngồi dậy, kê gối, tạo tư thế thoải mái nhất để viết lại nhật ký, cảm xúc hỗn loạn trong đêm thời tiết đẹp ntn...
Đời người suy cho cùng, vì điều gì để tồn tại nhỉ. Người viết quá mệt và lo lắng rồi. Người ta nói, niềm vui thì nhiều người và mang tính chia sẻ, còn nỗi buồn thì ai cũng phải gặm nhấm một mình. Người viết cứ viết, cứ nói, nhưng nào ai quan tâm, chia sẻ. Buồn, buồn lắm, mà biết làm sao, kiếp người mà, ai rồi cũng phải trải qua. Sinh lão bệnh tử, ông Phật nói suốt, hô hào suốt mà chả ai quan tâm...
Phải làm ntn để thoát khỏi địa ngục trần gian này đây các xamers?