Ăn chơi [NICOLAS TRUMP - DONALD MADURO] Khi thằng cướp ăn thịt thằng ăn cắp và sự ngu xuẩn của tụi MÊ TRUMP ở Xàm

Đảng CH từ sau bầu cử năm 2024 giờ trở thành phong trào dân tuý – cá nhân hoá, ưu tiên thắng lợi chính trị và bản sắc hơn chuẩn mực dài hạn, nó còn đâu sự bảo thủ tôn trọng truyền thống. Nó có khác gì hoạt động của các đảng lao động ở Đông Á về cách thức vận hành như hiện tại. Sự phá phách để vơ vét lợi ích của Trump là minh chứng rõ rệt nhất.
2 cái m nói theo góc nhìn của t là có vấn đề. T sẽ làm rõ chúng nó trên quan điểm của một người được học chủ nghĩa Mác - Lê dưới mái trường xã hội chủ nghĩa :sure:

Thực tiễn, nhận thức và vận động
Theo Mác, thì thực tiễn là cơ sở, động lực và mục tiêu cho nhận thức.
Thực tiễn bao gồm các hoạt động vật chất có mục đích của con người nhằm cải biến tự nhiên và xã hội (lao động sản xuất, đấu tranh xã hội, thực nghiệm khoa học...)
Mác nhấn mạnh "Thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý”, nghĩa là mọi lý luận phải được kiểm nghiệm qua thực tiễn.

Nói về vận động, nó chính là phương thức tồn tại của vật chất. Vận động ở đây k chỉ hiểu là sự thay đổi vị trí trong không gian mà còn là thay đổi về chất, cấu trúc hay hình thái xã hội.

Nói gọn lại thì thực tiễn thay đổi nhận thức, nhận thức thay đổi hành động và chính là nguyên nhân của vận động phát triển không ngừng nghỉ. Nó chính là cái vòng lặp k bh kết thúc.

Vậy thì liệu có thể tồn tại thứ đc gọi là chuẩn mực dài hạn hay tôn trọng truyền thống không?

Theo t là k, bởi chuẩn mực và truyền thống là sản phẩm của lịch sử, được hình thành từ thực tiễn xã hội trong một giai đoạn nào đó.
Khi điều kiện vật chất và quan hệ xã hội thay đổi, chuẩn mực và truyền thống cũng phải thay đổi để thích ứng. Nếu không, chúng sẽ bị phủ định hoặc biến đổi để phù hợp với cái mới.

Nên theo quan điểm của t việc Trump làm chính trị k theo chuẩn mực gì hết là điều hết sức bình thường và thú vị. Biến chất là việc đương nhiên.
 
2 cái m nói theo góc nhìn của t là có vấn đề. T sẽ làm rõ chúng nó trên quan điểm của một người được học chủ nghĩa Mác - Lê dưới mái trường xã hội chủ nghĩa :sure:

Thực tiễn, nhận thức và vận động
Theo Mác, thì thực tiễn là cơ sở, động lực và mục tiêu cho nhận thức.
Thực tiễn bao gồm các hoạt động vật chất có mục đích của con người nhằm cải biến tự nhiên và xã hội (lao động sản xuất, đấu tranh xã hội, thực nghiệm khoa học...)
Mác nhấn mạnh "Thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý”, nghĩa là mọi lý luận phải được kiểm nghiệm qua thực tiễn.

Nói về vận động, nó chính là phương thức tồn tại của vật chất. Vận động ở đây k chỉ hiểu là sự thay đổi vị trí trong không gian mà còn là thay đổi về chất, cấu trúc hay hình thái xã hội.

Nói gọn lại thì thực tiễn thay đổi nhận thức, nhận thức thay đổi hành động và chính là nguyên nhân của vận động phát triển không ngừng nghỉ. Nó chính là cái vòng lặp k bh kết thúc.

Vậy thì liệu có thể tồn tại thứ đc gọi là chuẩn mực dài hạn hay tôn trọng truyền thống không?

Theo t là k, bởi chuẩn mực và truyền thống là sản phẩm của lịch sử, được hình thành từ thực tiễn xã hội trong một giai đoạn nào đó.
Khi điều kiện vật chất và quan hệ xã hội thay đổi, chuẩn mực và truyền thống cũng phải thay đổi để thích ứng. Nếu không, chúng sẽ bị phủ định hoặc biến đổi để phù hợp với cái mới.

Nên theo quan điểm của t việc Trump làm chính trị k theo chuẩn mực gì hết là điều hết sức bình thường và thú vị. Biến chất là việc đương nhiên.
VN giờ sống bằng chủ nghĩa Duy vật, tức vật chất là trên hết nên đám bình dân ít đọc mới mê mẩn Trump như hơi rắm của Thượng đế mặc dù Thượng đế chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng 🤣
 
Đảng CH từ sau bầu cử năm 2024 giờ trở thành phong trào dân tuý – cá nhân hoá, ưu tiên thắng lợi chính trị và bản sắc hơn chuẩn mực dài hạn, nó còn đâu sự bảo thủ tôn trọng truyền thống. Nó có khác gì hoạt động của các đảng lao động ở Đông Á về cách thức vận hành như hiện tại. Sự phá phách để vơ vét lợi ích của Trump là minh chứng rõ rệt nhất.
Sao mày lo chi cho nước Mỹ vậy, lo vịt nam kìa, Trump sắp tặng cho vài quả bom
 
Quan điểm (khách người Venezuela)
Tôi rời đất nước vào năm 2013, khi Hugo Chávez qua đời và Nicolás Maduro lên nắm quyền.
Tôi không rời đi vì muốn "thử cuộc sống ở nước ngoài".
Tôi rời đi vì tôi có thể thấy điều gì sắp xảy ra, và việc ở lại có nghĩa là chứng kiến tương lai của mình ngày càng thu hẹp lại.
Vì vậy, khi người Mỹ hỏi, "Người Venezuela nghĩ gì về việc Trump buộc Maduro phải rời khỏi chức vụ tổng thống?"
Hãy để tôi trả lời câu hỏi đó một cách trung thực, không dùng khẩu hiệu, không giả tạo đạo đức, và không giả vờ rằng điều này đơn giản.
Hầu hết người Venezuela cảm thấy nhẹ nhõm.
Không phải vì chúng tôi yêu Trump hay vì chúng tôi tin rằng Mỹ làm mọi việc chỉ vì tình yêu tự do thuần túy.
Và không phải vì chúng tôi ngây thơ về địa chính trị, dầu mỏ hay quyền lực.
Chúng tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì chúng tôi đã trải qua điều mà người Mỹ chưa từng trải qua: một đất nước mà mọi thứ đều không hoạt động, nơi bầu cử không có ý nghĩa, nơi tiền tệ không còn là tiền tệ, và nơi thời gian dường như bị phá vỡ.
Bây giờ, trước khi ai đó nhảy vào nói "nhưng không phải tất cả người Venezuela đều đồng ý", hãy nói rõ hơn.
Đúng vậy, có một thiểu số không đồng ý.
Và thiểu số đó thường thuộc một trong ba nhóm sau:
- Một số người đang làm ăn với chế độ.
- Một số người cảm thấy thoải mái trong hệ thống và được bảo vệ khỏi những hậu quả tồi tệ nhất của nó.
- Và một số người bị đẩy vào cảnh nghèo đói cùng cực đến mức sự sống còn phụ thuộc vào sự phục tùng.
Nhóm cuối cùng này rất quan trọng, vì vậy hãy để tôi giải thích rõ hơn.
Hàng triệu người Venezuela đã phải phụ thuộc vào hộp thực phẩm do chính phủ cung cấp.
Một hộp chứa gạo, mì, dầu ăn, đôi khi là thực phẩm hết hạn.
Một hộp được phân phát không đều đặn. Một hộp được sử dụng như một công cụ để gây áp lực.
Người ta được nói, một cách rõ ràng hoặc ngầm hiểu: "Nếu chính phủ sụp đổ, điều này sẽ biến mất."
Đó là tâm lý con tin!
Khi sự khốn khổ đạt đến mức đó, người ta không bảo vệ hệ thống vì họ tin vào nó.
Họ bảo vệ nó vì họ sợ mất đi thứ duy nhất ngăn cách họ với nạn đói.
Vì vậy, đúng vậy, một số người phản đối sự thay đổi.
Nhưng sự phản đối đó không phải là tự do, có hiểu biết hay có phẩm giá.
Nó bị ép buộc bởi sự sụp đổ. Phần còn lại của chúng tôi đã sống một cuộc sống hoàn toàn khác.
Kể từ khi Maduro lên nắm quyền vào năm 2013, Venezuela đã mất khoảng 80% nền kinh tế.
Chúng tôi đã trải qua nhiều năm siêu lạm phát, nơi giá cả không tăng theo tháng hay theo năm, mà tăng hàng ngày.
Đôi khi là hàng giờ.
Tiền lương trở nên vô nghĩa. Lương hưu chỉ còn mang tính biểu tượng.
Toàn bộ các ngành nghề biến mất.
Chúng tôi đã biểu tình. Chúng tôi đã tuần hành. Hàng nghìn người đã bị giết và hàng chục nghìn người khác bị giam giữ bất hợp pháp như tù nhân chính trị.
Chỉ vì họ không thích Chavez hoặc Maduro.
Chúng tôi cũng đã bỏ phiếu vì chúng tôi tin vào nền dân chủ.
Năm 2015, chế độ này đã thua cuộc bầu cử quốc hội với tỷ lệ phiếu bầu áp đảo. Kết quả đã bị phớt lờ.
Chúng tôi lại bỏ phiếu. Năm 2024, phe đối lập đã thắng áp đảo, với tỷ lệ khoảng 70-30. Kết quả cũng bị phớt lờ.
Hãy tưởng tượng bạn thắng tất cả các bang tranh chấp ở Mỹ và sau đó bị nói rằng, "Không".
Đó không phải là chính trị.
Và dù vậy, chúng tôi vẫn không nổi dậy bằng vũ khí.
Chúng tôi đã cố gắng tuân thủ hiến pháp, hòa bình và hợp pháp.
Trong suốt thời gian đó, khoảng một phần ba dân số cả nước đã rời đi.
Các gia đình bị chia cắt.
Cha tôi qua đời ở nước ngoài.
Trẻ em lớn lên mà không có ông bà.
Toàn bộ các thành phố già đi chỉ sau một đêm.
Vì vậy, khi người Mỹ nói, "Nhưng can thiệp nước ngoài là sai," hãy hiểu điều này:
Từ bên trong, Venezuela đã bị chiếm đóng bởi Iran, Trung Quốc, Cuba, Nga, những quốc gia đang sử dụng đất nước thân yêu của chúng tôi làm nơi trú ẩn cho khủng bố, buôn bán ma túy và làm bàn đạp ở lục địa châu Mỹ.
Không một người Venezuela nào mà tôi biết đang ăn mừng bom đạn, sự sỉ nhục hay hỗn loạn.
Điều chúng tôi đang phản ứng là khả năng cánh cửa cuối cùng có thể mở ra.
Chúng tôi biết Mỹ có lợi ích. Dầu mỏ. Khoáng sản. Chiến lược. Quyền lực.
Chúng tôi không phải là trẻ con.
Nhưng chúng tôi cũng nhớ một thời Venezuela hoạt động hiệu quả, thịnh vượng và kết nối với thế giới.
Khi mọi người đến đất nước chúng tôi thay vì chạy trốn khỏi nó.
Khi tương lai không còn là điều viển vông để tưởng tượng.
Vì vậy, nếu bạn là người Mỹ và bối rối trước việc người Venezuela ăn mừng, đừng hỏi liệu họ có "ủng hộ can thiệp" hay không.
Hãy hỏi loại đau khổ nào khiến con người chấp nhận rủi ro để đổi lấy hy vọng.
Bởi vì phản ứng này không đến từ ý thức hệ mà từ sự kiệt sức.
Venezuela tự do muôn năm!
Ký tên
Một tay Venezuela

Mấy hôm nay trên các nền tảng xã hội nổi lên các cuộc tranh luận rôm rả về tính chính đáng của việc quân đội Hoa Kỳ xâm nhập vào lãnh thổ Venezuela và bắt giữ tổng thống Maduro, người đứng đầu chính quyền của quốc gia này.
Câu hỏi được đặt ra là: có hoàn cảnh nào cho phép quân đội nước ngoài đi vào lãnh thổ một quốc gia một quốc gia khác? Câu hỏi này dẫn đến một câu hỏi khác: quốc gia là gì? Hay chính xác hơn: mục tiêu của quốc gia là gì?
Thủa nhỏ, học môn Công dân Giáo dục, tôi được dạy quốc gia bao gồm 3 yếu tố: Lãnh thổ, Chính quyền và Dân tộc. (Dân tộc đây không phải là sắc tộc như cách dùng ở VN bây giờ mà là những người sống trên một đất nước và cảm nhận mình thuộc về nó, sẵn sàng bảo vệ nó).
Đúng ra, thứ tự của các yếu tố tạo nên một quốc gia phải là: Dân tộc, Lãnh thổ và Chính quyền. Lãnh thổ cần thiết vì người dân cần có nơi sinh sống. Chính quyền phải có để bảo vệ lãnh thổ và là công cụ để mưu cầu ấm no, hạnh phúc cho người dân. Nói cách khác, lãnh thổ và chính quyền không có giá trị tự thân, mà chỉ có cho dân.
Nếu một chính quyền không thực hiện chức năng của nó, thì nó có quyền tồn tại không? Trở về với Venezuela. Chỉ trong mấy năm qua, khoảng 8 triệu người dân - tương đương với 10% dân số - của xứ sở đó đã bỏ nước ra đi, bất chấp những hiểm nghèo trên đường bôn tẩu, bỏ lại sau lưng những gì quý giá nhất. Đau đớn nhất cho quốc gia, là sự thật là những người bỏ đi thường là những người có năng lực và dũng cảm nhất.
Câu hỏi còn lại: chính quyền đó có lý do để tồn tại hay không? Hay nó chỉ tồn tại cho chính nó?
Sau cùng là câu hỏi: trong mọi hoàn cảnh, một nước ngoài có quyền can thiệp vào nội bộ của quốc gia khác?
Với tôi, câu trả lời sau cùng ở tự mỗi người. Riêng tôi, tôi tự đặt ra một giả dụ: nếu nhà hàng xóm có một ông bố tàn ác, sống sung sướng nhưng bỏ lũ con đói vật vã, nếu phản đối còn bị người cha đánh đập thì tôi có nên can thiệp không? Và câu trả lời là: chắc chắn tôi sẽ can thiệp vô “nội bộ gia đình” đó, nếu tôi liệu đủ sức khống chế người cha đó.
 
VN giờ sống bằng chủ nghĩa Duy vật, tức vật chất là trên hết nên đám bình dân ít đọc mới mê mẩn Trump như hơi rắm của Thượng đế mặc dù Thượng đế chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng 🤣
t thấy cũng bt mà, mê mẩn đâu có gì là sai. Nó chỉ sai khi ôi cái đcm cái bọn dâm chủ, tổ sư mấy con trumpet. Rõ ràng nước Mỹ cho dân Mỹ sự lựa chọn thực sự, nên dân xứ nào đó phải bám víu vào để thoát ly khỏi thực tại :(

Sự lựa chọn thực sự mà t cũng ao ước đây
4obBy2hm.jpg
 
Chúc mừng tân Tổng thổng mới đắc cử của Venezuela - Nicolas Trump !


 
Ha ha tao không ủng hộ Trump, nhưng trận này chính phủ Trump đánh đẹp. Đập mẹ vào mặt mấy tml thích phá luật Tin, Tập, Ủn….Cho tụi nó biết ai mới là ông chủ của trái đất này, liệu hồn mà cư xử cho vào khuôn vào phép. Chứ Mỹ mà đi cướp thì cướp cả thế giới. Nhịn lâu quá tụi nó lờn mặt hết. Vừa đánh kinh tế toàn thế giới, vừa đánh vũ trang dằn mặt, giờ thì thằng nào không kiss ass láo lồn là bắt đem về diễu phố hết.
Hổ không gầm, chó tưởng hổ mất răng nanh. Sau vụ Iran đến vụ Maduro, bọn Trục trợn mắt. Tiềm lực của Mỹ đế vượt trội so với phần còn lại của thế giới. Từ Kinh tế, Quân sự, Kỹ nghệ mọi lĩnh vực.
 
Trump hành động như thằng du côn nhưng vụ này làm bẽ mặt 2 thằng nga, tầu nên tao khoái bỏ qua.
Trump mà khôn nạp card cho thằng Ukraine đánh chết mẹ thằng put in có phải thế giới trầm trồ không. Đã đéo giúp thì thôi còn bóp giái đồng đội nato, tầm nhìn theo tao chỉ ngang háng em Hiền Hồ.
Trump nó muốn cho thằng Ngú sa lầy và bọn EU phải tự chi ra tiền, tự sản xuất lại vũ trang bọn nó (tất nhiên mọi công nghệ tiên tiến nhất đều của Mỹ). Bọn EU giàu bỏ mẻ, ăn no rửng mỡ dưới cái ô Nato của Mỹ. Đây là lúc chúng nó phải tự thân phát triển năng lực quân sự, EU mạnh thì Nato cũng mạnh. Nói chung chiến lược tụi Mỹ rất khôn ngoan tới thời điểm này.
 
Khi thằng cướp ăn thịt thằng ăn cắp

Nhiều người hân hoan vì kẻ cắp (phiếu) Maduro đã bị tóm và người dân ở xứ đó sẽ được hưởng tự do. Đó là ảo tưởng.

Nhiều người khác bàng hoàng vì một thực tế cay nghiệt: Từ nay thế giới sẽ bị ngự trị bởi bọn cướp. Lúc đầu người ta chỉ lo sợ nhìn vào Trung Quốc. Nhưng tên cướp này vẫn chỉ sử dụng quyền lực mềm, thậm chí còn “viện trợ phát triển” để cướp tài nguyên của các con nợ.

Khi Nga xâm lược Ukraina với cái cớ “tiêu diệt phát xít”, “bảo vệ người Nga”, châu Âu bỗng thấy tên cướp thứ hai đứng trước cửa nhà mình. Ở Việt Nam nhiều người vẫn ủng hộ tên cướp này vì cho rằng nó phải đánh trước để đề phòng cậu bé con hàng xóm xâm lăng nó. Nó cấm ai nói đến từ “Chiến tranh” vì nó chỉ hành động để bảo vệ dân nó bị phát xít đe dọa.

Nay đã lộ ra rằng nó chỉ cần lãnh thổ mà vẫn còn có người tin.

Khi Trump lên cầm quyền. Việc đầu tiên là đòi món nợ khống 350 tỷ USD bảo là chính quyền trước viện trợ Ukraina. Sau tăng lên thành 500 tỷ quy ra tài nguyên để mặc cả viện trợ cho nạn nhân của Putin. Hai thằng cướp xâu xé một đất nước oằn mình dưới bom đạn.

Hơn thế nữa, Trump không che giấu ý đồ thanh toán Grönland (Greenland), Panama ngay từ ngày đầu. Chỉ cần nói là để giành lại ảnh hưởng của Tàu là khối kẻ vỗ tay ầm ầm, dù lý do là tài nguyên và vị trí chiến lược.

Nay là lúc ra tay với Venezuela, không có thời khắc và không gian nào đẹp hơn.

Chế độ thối nát của Maduro là cái cớ tuyệt vời để không bị phản đối là xâm lăng vì dầu mỏ. Cũng chính vì thối nát nên dù có diễu võ dương oai, lực lượng vũ trang và tình báo của Maduro chỉ đủ để đàn áp nhân dân mình. Đối với CIA, Delta Force thì có cũng như không.Tội danh “buôn ma túy” gán cho một lãnh chúa dầu mỏ thực hư ra sao không ai biết. Nhưng không sao, “Ma túy”, “Trốn thuế” là các tội danh dễ gán mà.

Đại diện cho phong trào chống Maduro, khôi nguyên giải thưởng Nobel hòa bình María Corina Machado từng mong Trump sẽ khử đối thủ hộ bà. Khử xong, Trump nói thẳng rằng bà và các lãnh đạo đối lập dân chủ không là cái đinh. Bọn dân chủ hay đấu tranh vốn là kẻ thù của Trump. Y sẽ quản lý khối tài nguyên Venezuela bằng bọn độc tài mới. Tay sai nào cũng được, kể cả tàn dư của chế độ Maduro, miễn là nghe lời, không ho he.

Chính quyền mới ở Caracas đã hiểu rằng, liên minh với Nga và TQ vừa qua là vô nghĩa. Vậy thì dại gì ại không nghe lời Trump?

Kịch bản này chạy êm. Sẽ tiếp các vụ cướp khác, ngoạn mục hơn. Trump đang tìm cách xóa bỏ luật lệ quốc tế cũng như các tổ chức của LHQ.

Bên cạnh hai kẻ cướp từ CNTB độc tài, nay thêm tên cướp từ CNTB tự do. Trump và đồng bọn đang biến nước Mỹ tự do sang nhà nước độc tài. Bất chấp quốc hội, tòa án và các thiết chế dân chủ khác, Trump đang tạo ra những việc đã rồi. Nền kinh tế, khoa hoc, nghệ thuật của Mỹ xưa nay dẫn đầu thế giới vì sống trong một xã hội tự do cạnh tranh tự do và sáng tạo.

Nay nhiều ông chủ đang dần chuyển đầu tư, nghiên cứu, nhiều nhà báo, nhà văn hóa đang uốn cây bút theo cái gậy của ông Trùmp. Sẽ đến lúc ông Trùmp đi đến từng địa phương, chỉ đạo đám doanh nghiệp lăng xăng xung quanh rằng phải trồng cây này, phải xây cái kia để tiến lên thành nắm đấm, thành đầu tàu của nước Mỹ. Còn nguyên liệu ư, thị trường ư? Đã có đảng cộng hòa lo!

Đấy hôm qua tao lo xong một vụ rồi đấy!

Nếu hai thằng cướp kia thành công bằng bạo lực, Trung Quốc sẽ bóc cái mặt nạ hòa bình để liếm đến Đài Loan, Biển Đông, Biển Nhật Bản.

Mỹ làm được sao lại phản đối tao?
Tml khỏi lo . Trump làm kiểu gì thì nhiệm kỳ sau cũng xuống thôi , muốn thay hiến pháp không dễ đâu .Chưa kể dân ở đây đang cay trump lắm rồi vì vật giá leo thang đánh thẳng túi tiền dân thu nhập thấp , các cơ quan rối loạn vì sa thải thiếu người làm dân thu nhập trung bình và cao mệt vl , vd tiêu biểu nhất bình thường t khai thuế năm 2025 phải xong từ mấy tháng trước mà cục thuế năm nay rối loạn đến giờ t vẫn chưa xong thuế 2025 là đủ hiểu. May ra còn đám đại gia là duy trì nhưng không đủ . Nói chung con thuyền mỹ không hoàn hảo nhưng nó biết tự sửa chữa , update , thuyền trưởng ngu là xuống ngay .
 
Với tư cách một người sống trong quốc gia độc tài thì tao không đủ thời gian, tài và sức lo cho những chuyện dân chủ cực đoan, tương lai hay công lý quốc tế thổ tả, chỉ cần nghĩ đơn giản là ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh, ở đâu có tà quyền ở đó có cách mạng. Độc tài thế giới phải bị tiêu diệt, đéo có cần mơ mộng công lý cái con mẹ gì của đám thổ tả white trash.
 
Xã hội lúc nào cũng tồn tại quy luật mạnh được yếu thua, thằng làm vua thua làm giặc, thằng nào thắng cũng sẽ lột xương tuỷ của thằng thua nên tốt nhất đừng làm thằng bại trận.:sweat:
 
nói gì thì nói , sáng nào tao cũng thấy số 4 Lê Duẫn vẫn dài. Hãy để thị trường nói cho mày biết đâu là sản phẩm tốt.
 
2 cái m nói theo góc nhìn của t là có vấn đề. T sẽ làm rõ chúng nó trên quan điểm của một người được học chủ nghĩa Mác - Lê dưới mái trường xã hội chủ nghĩa :sure:

Thực tiễn, nhận thức và vận động
Theo Mác, thì thực tiễn là cơ sở, động lực và mục tiêu cho nhận thức.
Thực tiễn bao gồm các hoạt động vật chất có mục đích của con người nhằm cải biến tự nhiên và xã hội (lao động sản xuất, đấu tranh xã hội, thực nghiệm khoa học...)
Mác nhấn mạnh "Thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý”, nghĩa là mọi lý luận phải được kiểm nghiệm qua thực tiễn.

Nói về vận động, nó chính là phương thức tồn tại của vật chất. Vận động ở đây k chỉ hiểu là sự thay đổi vị trí trong không gian mà còn là thay đổi về chất, cấu trúc hay hình thái xã hội.

Nói gọn lại thì thực tiễn thay đổi nhận thức, nhận thức thay đổi hành động và chính là nguyên nhân của vận động phát triển không ngừng nghỉ. Nó chính là cái vòng lặp k bh kết thúc.

Vậy thì liệu có thể tồn tại thứ đc gọi là chuẩn mực dài hạn hay tôn trọng truyền thống không?

Theo t là k, bởi chuẩn mực và truyền thống là sản phẩm của lịch sử, được hình thành từ thực tiễn xã hội trong một giai đoạn nào đó.
Khi điều kiện vật chất và quan hệ xã hội thay đổi, chuẩn mực và truyền thống cũng phải thay đổi để thích ứng. Nếu không, chúng sẽ bị phủ định hoặc biến đổi để phù hợp với cái mới.

Nên theo quan điểm của t việc Trump làm chính trị k theo chuẩn mực gì hết là điều hết sức bình thường và thú vị. Biến chất là việc đương nhiên.
câu kết luận hay đấy tml =)). Quan trọng là cái kết quả sau cùng có đạt được mục tiêu đề ra hay không. Kết quả luôn đúng, cũng như trong bóng đá =)) đá thắng rồi phân tích thế loz nào chả dc kkk. Và khi nó đúng nhiều lần nó lại tạo ra 1 chuẩn mực mới =))) bởi vạn pháp là vô thường, làm gì có cái gì cứ mãi đứng yên
 
nói gì thì nói , sáng nào tao cũng thấy số 4 Lê Duẫn vẫn dài. Hãy để thị trường nói cho mày biết đâu là sản phẩm tốt.
Thì sau tháng 11-2024 mỗi lần Trump phỉ nhổ ra cái gì thì tụi nó liếm lấy liếm để mà không cần suy nghĩ như vụ bắt Maduro này vậy. Sự nguy hiểm ở đây là phá bỏ luật pháp, và rồi bắt Maduro xong quốc trưởng Trump sẽ đớp điều gì.
 
mọi chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo. In pác Tony Lam we trust. Dân đen như m quan tâm làm gì? :vozvn (24):
 
câu kết luận hay đấy tml =)). Quan trọng là cái kết quả sau cùng có đạt được mục tiêu đề ra hay không. Kết quả luôn đúng, cũng như trong bóng đá =)) đá thắng rồi phân tích thế loz nào chả dc kkk. Và khi nó đúng nhiều lần nó lại tạo ra 1 chuẩn mực mới =))) bởi vạn pháp là vô thường, làm gì có cái gì cứ mãi đứng yên
Hay chính là lợi ích. Dù là Trump hay Biden thì vẫn là lợi ích của nc Mỹ, dù cách thức có thể khác nhau. Đấy là nói về đối ngoại, còn đối nội là câu chuyện khác. Theo quan điểm của t thì rất khó để bình luận các chính sách đối nội của mẽo.
 
Có những thằng nước nhỏ chỉ giỏi ăn hiếp, bóc lột dân của nó thôi ,thấy trump chơi luật rừng thì chúng nó bắt đầu tru tréo lên vì sợ chúng nó sẽ như maduro ver 2 . công nghệ mỹ đã phát triển vượt bậc rồi thì đây là lúc mỹ thu lưới bọn nó thôi.
 
Khi thằng cướp ăn thịt thằng ăn cắp

Nhiều người hân hoan vì kẻ cắp (phiếu) Maduro đã bị tóm và người dân ở xứ đó sẽ được hưởng tự do. Đó là ảo tưởng.

Nhiều người khác bàng hoàng vì một thực tế cay nghiệt: Từ nay thế giới sẽ bị ngự trị bởi bọn cướp. Lúc đầu người ta chỉ lo sợ nhìn vào Trung Quốc. Nhưng tên cướp này vẫn chỉ sử dụng quyền lực mềm, thậm chí còn “viện trợ phát triển” để cướp tài nguyên của các con nợ.

Khi Nga xâm lược Ukraina với cái cớ “tiêu diệt phát xít”, “bảo vệ người Nga”, châu Âu bỗng thấy tên cướp thứ hai đứng trước cửa nhà mình. Ở Việt Nam nhiều người vẫn ủng hộ tên cướp này vì cho rằng nó phải đánh trước để đề phòng cậu bé con hàng xóm xâm lăng nó. Nó cấm ai nói đến từ “Chiến tranh” vì nó chỉ hành động để bảo vệ dân nó bị phát xít đe dọa.

Nay đã lộ ra rằng nó chỉ cần lãnh thổ mà vẫn còn có người tin.

Khi Trump lên cầm quyền. Việc đầu tiên là đòi món nợ khống 350 tỷ USD bảo là chính quyền trước viện trợ Ukraina. Sau tăng lên thành 500 tỷ quy ra tài nguyên để mặc cả viện trợ cho nạn nhân của Putin. Hai thằng cướp xâu xé một đất nước oằn mình dưới bom đạn.

Hơn thế nữa, Trump không che giấu ý đồ thanh toán Grönland (Greenland), Panama ngay từ ngày đầu. Chỉ cần nói là để giành lại ảnh hưởng của Tàu là khối kẻ vỗ tay ầm ầm, dù lý do là tài nguyên và vị trí chiến lược.

Nay là lúc ra tay với Venezuela, không có thời khắc và không gian nào đẹp hơn.

Chế độ thối nát của Maduro là cái cớ tuyệt vời để không bị phản đối là xâm lăng vì dầu mỏ. Cũng chính vì thối nát nên dù có diễu võ dương oai, lực lượng vũ trang và tình báo của Maduro chỉ đủ để đàn áp nhân dân mình. Đối với CIA, Delta Force thì có cũng như không.Tội danh “buôn ma túy” gán cho một lãnh chúa dầu mỏ thực hư ra sao không ai biết. Nhưng không sao, “Ma túy”, “Trốn thuế” là các tội danh dễ gán mà.

Đại diện cho phong trào chống Maduro, khôi nguyên giải thưởng Nobel hòa bình María Corina Machado từng mong Trump sẽ khử đối thủ hộ bà. Khử xong, Trump nói thẳng rằng bà và các lãnh đạo đối lập dân chủ không là cái đinh. Bọn dân chủ hay đấu tranh vốn là kẻ thù của Trump. Y sẽ quản lý khối tài nguyên Venezuela bằng bọn độc tài mới. Tay sai nào cũng được, kể cả tàn dư của chế độ Maduro, miễn là nghe lời, không ho he.

Chính quyền mới ở Caracas đã hiểu rằng, liên minh với Nga và TQ vừa qua là vô nghĩa. Vậy thì dại gì ại không nghe lời Trump?

Kịch bản này chạy êm. Sẽ tiếp các vụ cướp khác, ngoạn mục hơn. Trump đang tìm cách xóa bỏ luật lệ quốc tế cũng như các tổ chức của LHQ.

Bên cạnh hai kẻ cướp từ CNTB độc tài, nay thêm tên cướp từ CNTB tự do. Trump và đồng bọn đang biến nước Mỹ tự do sang nhà nước độc tài. Bất chấp quốc hội, tòa án và các thiết chế dân chủ khác, Trump đang tạo ra những việc đã rồi. Nền kinh tế, khoa hoc, nghệ thuật của Mỹ xưa nay dẫn đầu thế giới vì sống trong một xã hội tự do cạnh tranh tự do và sáng tạo.

Nay nhiều ông chủ đang dần chuyển đầu tư, nghiên cứu, nhiều nhà báo, nhà văn hóa đang uốn cây bút theo cái gậy của ông Trùmp. Sẽ đến lúc ông Trùmp đi đến từng địa phương, chỉ đạo đám doanh nghiệp lăng xăng xung quanh rằng phải trồng cây này, phải xây cái kia để tiến lên thành nắm đấm, thành đầu tàu của nước Mỹ. Còn nguyên liệu ư, thị trường ư? Đã có đảng cộng hòa lo!

Đấy hôm qua tao lo xong một vụ rồi đấy!

Nếu hai thằng cướp kia thành công bằng bạo lực, Trung Quốc sẽ bóc cái mặt nạ hòa bình để liếm đến Đài Loan, Biển Đông, Biển Nhật Bản.

Mỹ làm được sao lại phản đối tao?
Bài viết của bạn là một bài phản biện sắc bén, nhưng nó lại rơi vào cái bẫy quen thuộc của tư tưởng "bò đỏ": đạo đức giả chọn lọc, cân bằng giả tạo giữa các thế lực, và tự động hóa mọi hành động của Mỹ/Trump thành "cướp", trong khi nhẹ tay (thậm chí biện minh) với Nga và Trung Quốc. Hãy phân tích từng điểm để thấy sự lệch lạc và thiếu logic:

1. So sánh "thằng cướp" Mỹ/Trump với Nga và Trung Quốc – nhưng quên mất bản chất khác biệt​

Bạn nói: "Từ nay thế giới sẽ bị ngự trị bởi bọn cướp" và xếp Trump ngang hàng với Putin + Tập. Nhưng thực tế sự kiện mới nhất (tháng 1/2026): Mỹ đã tiến hành cuộc đột kích quân sự bắt Nicolás Maduro và vợ, đưa về New York xét xử tội narco-terrorism (buôn ma túy, liên quan Cartel of the Suns).

Đây là hành động công khai, dựa trên cáo buộc hình sự từ năm 2020 (tăng gấp đôi tiền thưởng truy nã lên 50 triệu USD năm 2025), và được Trump gọi là "law enforcement action" (hành động thực thi pháp luật), dù bị nhiều bên quốc tế lên án vi phạm chủ quyền và luật quốc tế.

So sánh với Nga: Putin xâm lược toàn diện Ukraine, chiếm lãnh thổ, giết dân thường hàng loạt, không có cáo buộc hình sự nào trước đó, chỉ có lý do "phi phát xít" bịa đặt. Trung Quốc: dùng quyền lực mềm + nợ nần để kiểm soát tài nguyên, nhưng cũng sẵn sàng đe dọa quân sự Đài Loan/Biển Đông.

Trump bắt Maduro → thay đổi lãnh đạo (hiện Delcy Rodríguez – phó tổng thống cũ – lên tạm quyền), tập trung dầu mỏ và chống ma túy.Putin → sáp nhập lãnh thổ, diệt chủng văn hóa.Bạn gọi cả ba là "cướp" → giả cân bằng, bỏ qua mức độ tội áchậu quả khác nhau hoàn toàn.

2. Trump đòi "500 tỷ" từ Ukraine – con số bịa đặt, không phải "cướp lãnh thổ"​

Bạn viết Trump đòi 350-500 tỷ USD từ Ukraine để "quy ra tài nguyên". Thực tế: Trump thổi phồng số viện trợ Mỹ cho Ukraine (thực chỉ khoảng 120-175 tỷ USD từ 2022, không phải 350 tỷ), và dùng con số này để đàm phán chia sẻ lợi nhuận từ khoáng sản hiếm (rare earth) của Ukraine qua quỹ chung.

Đây là thương lượng kinh tế (dù tham lam và bị chỉ trích), chứ không phải chiếm đất như Nga làm với Donbas/Crimea. Bạn biến đàm phán nợ thành "xâu xé" → cố tình bóp méo để vẽ Trump thành "cướp" ngang Putin.

3. Greenland, Panama – nói to nhưng chưa làm, khác hẳn xâm lược​


Trump nói muốn mua Greenland (vì an ninh Bắc Cực), đòi lại Panama Canal, thậm chí dùng "economic force" với Canada. Nhưng đến nay (tháng 1/2026): chỉ nói, cử con trai đến phát mũ MAGA, bị Đan Mạch và Panama bác bỏ thẳng thừng. Không có quân đội chiếm đóng.

So với Nga đã đánh chiếmsáp nhập 4 tỉnh Ukraine → khác một trời một vực. Bạn dùng lời nói của Trump để dọa "cướp tiếp theo", nhưng bỏ qua thực tế Nga đã làm thật từ 2014-2022.


4. María Corina Machado và "dân chủ giả"​


Bạn đúng một phần: Trump phớt lờ Machado (Nobel Hòa bình 2025, lãnh đạo đối lập chính), gọi bà "nice woman" nhưng "không có sự tôn trọng và hỗ trợ" trong nước, và nghiêng về làm việc với Delcy Rodríguez (người trong chế độ cũ) để đảm bảo lợi ích dầu mỏ Mỹ.


Nhưng điều này chứng minh Trump thực dụng, không phải dân chủ lý tưởng – chứ không phải ông ta "quản lý bằng bọn độc tài mới" như bạn vẽ. Machado từng mong Trump giúp lật Maduro, nay bị "bỏ rơi" vì không kiểm soát được. Đây là chính trị quyền lực, không phải "cướp lãnh thổ" như Nga làm với các vùng chiếm đóng.

5. Kết luận: "Nếu Mỹ làm được sao lại phản đối tao?" – logic nguy hiểm nhất​


Đây là lập luận whataboutism kinh điển của phe thân Nga: "Mỹ cũng xấu → Nga làm gì cũng được".

Không, không phải ai cũng ngang nhau.

  • Mỹ can thiệp Venezuela → có cáo buộc hình sự cụ thể, công khai, và chưa chiếm đất (dù vi phạm chủ quyền nghiêm trọng, bị LHQ và nhiều nước lên án).
  • Nga xâm lược Ukraine → không cáo buộc, chiếm đất, giết hại hàng trăm nghìn người, vi phạm trắng trợn luật quốc tế.

Bạn sợ Trump "xóa bỏ luật lệ quốc tế" → nhưng chính Putin đã phá hủy trật tự sau Thế chiến 2 từ 2014. Giờ Trump làm tương tự → bạn mới hoảng? Đó là tiêu chuẩn kép rõ ràng.

Tóm lại, bài viết của bạn không phải phân tích, mà là tuyên truyền kiểu "tất cả đều xấu, nên Nga xấu cũng bình thường". Thực tế 2026 cho thấy: Mỹ dưới Trump đang hành động bá quyền, nhưng không phải kiểu xâm lược chiếm đất như Nga. Phê phán Trump thì được, nhưng đừng dùng cân bằng giả để bao biện cho Putin và Tập – đó mới là ảo tưởng lớn nhất.

@dungdamchemnhau @Pác Tơn @8keo @Johnny Lê Nữu Vượng @TrienChjeu @Ăn Chơi Dính Bệnh Tật @Olineasdf @Lý Nguyên Hạo @tienquocday01 @8Lake @sami88
 
Hổ không gầm, chó tưởng hổ mất răng nanh. Sau vụ Iran đến vụ Maduro, bọn Trục trợn mắt. Tiềm lực của Mỹ đế vượt trội so với phần còn lại của thế giới. Từ Kinh tế, Quân sự, Kỹ nghệ mọi lĩnh vực.
cái này mới là trường hợp bình thường, nếu vào thời kì chiến tranh thì cỗ máy của Mỹ sẽ x3 sức mạnh, và nếu có một tay độc tài gom đủ quyền lực thì cỗ máy chiến tranh này có thể x10 sức mạnh :)).
 
Thế giới này từ lúc XH loài người hình thành đến giờ, cũng chỉ là mạnh được yếu thua.

Chiến tranh thế giới I,II và sắp tới là III cũng ko nằm ngoài chuyện các thế lực lớn nhất deal với nhau cả trên bàn, lẫn trên giường trên lợi ích của các nước nhỏ, yếu hơn...

Tao thích Trump vì lão đéo thảo mai, đạo đức giả... cả nhiệm kỳ 1,2 hắn chỉ có 1 style duy nhất : Luật là bố, bố là luật.

Nghe tao thì sống, nghịch tao thì chết.

Đó là cách bọn độc tài, đế quốc đi cướp bóc tài nguyên của các nước khác từ cổ chí kim.

Muốn sống tốt với bọn này, thì dù có ghét nó, có thù nó... thì khi ta yếu hơn, cũng phải làm bạn với nó, ít nhất để hiểu nó muốn làm gì.

Muốn có lợi ích từ nó, thì bản thân phải mạnh, phải có giá trị với nó cho việc gì đó.

Cho nên việc quan trọng là phải biết ,ta có giá trị gì với chúng nó và tìm cách lưu giữ giá trị đó bằng đc.

VN trong ván cờ với TQ, Nga, Mỹ thì ko thể lệch về bất cứ bên nào, phải chơi với cả 3.

Cho dù 1 trong 3 thằng có ép : chọn tao, hay chọn chúng nó... thì cũng chỉ có thể dùng bài câu giờ , hay dùng 2 thằng kia để câu kéo.

Phận nước nhỏ, lại bị kẹp giữa các thế lực thì phải biết cách co giãn.

Cho đến thời điểm này, VN vẫn rất giỏi trong việc cân bằng 3 bên.

Dù có ăn thuế KT từ Mỹ, vẫn đỡ hơn ăn bom từ TQ.

Cái sai của VN là trong giai đoạn trăng mật 25-30 năm về trước, đã ko tận dụng thời cơ để bật dậy phát triển KT, KHKT... để rồi về nội lực KT, KHKT , quân sự quốc phòng chưa đủ mạnh để có thể tự bảo vệ mình, khiến cho đối thủ kiêng dè, chưa dám manh động khi ko còn có thể cân bằng trong 1 thế giới hỗn loạn.

Trong 10 năm tới là giai đoạn hỗn loạn của thế giới, giai đoạn tranh bá giữa TQ - Mỹ. VN bị dính vào vòng dây tình cảm oan nghiệt này mà đéo biết cân bằng đc đến bao giờ
Tình tay ba thì con mái hay chết lắm
 
Thế gian này từ con vật đến con người đều có chung 1 quy tắc, mạnh nuốt yếu
Các công ty tập đoàn lớn sẽ mua lại những sản phẩm, project của những công ty tiềm năng với giá rất cao đéo phải vì lợi nhuận mà vị sợ thị trường sẽ thêm 1 ông kẹ nữa
Đó cũng là cướp, nhưng cướp theo cách khác, nhân văn hơn
Những thằng chửi Mỹ, bố hỏi chúng mày 1 câu thôi, ừ thì thằng nào cũng là độc tài ăn cướp đi, nhưng nếu cho 2 công ty cùng đãi ngộ cùng mức lương cùng 1 điều kiện sống, bố hỏi nhưng con chó rồ Tàu rồ Nga chúng mày sẽ chọn qua Mỹ làm hay chúng mày sẽ chọn qua Nga qua Tàu làm?
 

Có thể bạn quan tâm

Top