Mị dân thường đưa ra giải pháp dễ nghe nhưng khó thực hiện, dẫn đến thất bại trong quản lý kinh tế – xã hội. Vd: hứa tăng lương, giảm thuế đồng loạt mà không tính đến ngân sách gây thâm hụt tài chính. Khi lời hứa mị dân không được thực hiện, người dân mất niềm tin vào chính quyền và hệ thống chính trị. Điều này tạo ra khủng hoảng niềm tin, dễ dẫn đến bất ổn xã hội. Mị dân thường khai thác sự bất mãn của một nhóm dân cư, tạo ra xung đột giữa “nhân dân” và “giới tinh hoa”. Hậu quả là xã hội bị chia rẽ, khó đạt được đồng thuận để phát triển. Chính sách mị dân có thể dẫn đến chi tiêu công quá mức, lạm phát, hoặc khủng hoảng nợ. Vd: chính sách mị dân dựa vào dầu mỏ của Venezuela đã khiến nền kinh tế sụp đổ.