hầm bà lằng
Kích Dục Đại Sư
Người đầu tiên cảm thấy sự bạo hành của phim ảnh “đen” là chính người vợ hoặc chồng. Nếu phim ảnh “đen” là tội chống lại nhân phẩm, vậy tội đó có là trường hợp ngoại trừ của tình cảm? Nghiện sex là vi phạm lời hứa hôn nhân. Dù được người kia tha thứ, người ta có thể cảm thấy thế nào khi không bị xa cách hoặc bị phản bội khi quay sang ảo tưởng và chạy trốn hạnh phúc trong những hình ảnh đồi trụy? Vết thương khó lành, và thường dẫn tới cảnh gia đình tan vỡ.
Là bản chất tội lỗi, những người đau khổ nhất là những người vô tội. Trẻ em cố gắng thân mật và tích hợp tình yêu của cha mẹ chứ không muốn bị căng thẳng, phản bội và ích kỷ. Có thể hiểu rằng chúng khả tín rằng tình yêu đích thực cũng chỉ là ảo tưởng, dù đó là tình yêu hy sinh và quên mình.
Chỉ là ảo vọng nếu muốn giữ bí mật, cũng là ảo vọng nếu nghĩ rằng chính vấn đề đó có thể được giữ bí mật. Trẻ em gặp phải vấn đề đã làm tổn thương gia đình và được giới thiệu cách hiểu về bản năng giới tính không được cha mẹ quan tâm. Thay vì học biết và trải nghiệm sự quý giá của con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, chúng lại trải nghiệm sự thoái hóa của con người bị giảm xuống là hàng hóa, là đồ vật.
“Có thể trị liệu nếu chỉ xem phim sex ở mức vừa phải”.
Một số người cho rằng hành động tình dục, nói chung, và sử dụng phim sex, nói riêng, là thỏa mãn nhu cầu cơ bản nhất của con người. Khái niệm này thừa nhận rằng phim ảnh “đen” có thể cung cấp một chút thỏa mãn của con người và thoải mái đối với những người tìm kiếm sự thân mật mà không thể tìm thấy trong hôn nhân. Các ví dụ về các cặp vợ chồng sống xa nhau, các đàn ông và phụ nữ độc thân chưa thể kết hôn, các vợ chồng đột nhiên mất sự thân mật trong hôn nhân vì tuổi tác hoặc bệnh tật. Trong những trường hợp như vậy, việc đạt được sự thỏa mãn nào đó (chẳng hạn là tình dục), thậm chí thiếu sự thân mật thật trong quan hệ phu thê, được coi là tạm thời đối với một người đang khao khát giao tiếp con người.
Quan điểm này giả định rằng chỉ riêng hành động tình dục, hoặc xem người khác hành động tình dục, là bản chất tương tự sự thân mật thật của con người. Thật vậy, sự thân mật được người ta khao khát là phản đề của sự lợi dụng và hạ phẩm giá của việc dùng hình ảnh đồi trụy. Khác với việc cung cấp sự thoải mái và sự thỏa mãn, việc dùng hình ảnh đồi trụy đương nhiên sẽ dẫn tới không chỉ những kinh nghiệm không thỏa mãn, mà còn có nhu cầu kích dục càng ngày càng nhiều. Mỗi mức độ leo thang và mỗi kinh nghiệm đều hạ giá và làm giảm mức nhạy bén ở người xem.
Khác với việc đụng chạm thân mật nào đó, việc xem phim sex liên tục sẽ giới hạn tính khả dĩ của con người, thậm chí là khả năng, để đạt được sự thân mật với người khác. Làm sao có thể bước vào một mối quan hệ yêu thương và tôn trọng khi chuẩn bị sự gặp gỡ này chỉ dựa vào “nhu cầu” thể xác? Làm sao có thể có lòng tin cần thiết cho sự thân mật thực sự đạt được nếu các hành động được xác định bằng các ham muốn bí mật? Việc xem phim sex làm tổn hại phẩm giá con người, mà phẩm giá con người mới có thể tạo sự thân mật: kính trọng đặc biệt, tin tưởng và sẵn sàng hy sinh vì người khác.
Những người giống nhau thường phác họa sự thỏa mãn nhu cầu sinh học khi sự thân mật cũng phác họa sự chung thủy như sự hy sinh quá nhiều để thoả mãn. Các cặp vợ chồng sẽ phải đối mặt nhiều lần khi không thể có sự thân mật phu thê. Đối với một số người, những khoảng thời gian này có thể kéo dài. Lấy cớ để biện hộ cho việc xem phim sex như vậy là coi rẻ lời hứa chung thủy trong hôn nhân. Coi phim ảnh “đen” là phụ đề cho sự thân mật phu thê tức là ngầm chấp nhận rằng người phối ngẫu chỉ là phương tiện để thỏa mãn “nhu cầu” sinh lý hơn là người bạn đời kết hợp trong tình yêu con người.
Một số người đấu tranh với những cám dỗ cưỡng ép và bị ám ảnh sự không trong sạch. Khi cố gắng kiểm soát các cám dỗ này, có thể người ta lại coi phim ảnh “đen” chỉ là “ít độc hại”. Việc sử dụng phim ảnh “đen” là cách ngụy biện để thỏa mãn những ham muốn của mình mà cho rằng vô hại. Cách lý luận này hiểu sai sự nguy hiểm của tội lỗi. Khi đó có vẻ giảm bớt cám dỗ, nhưng việc dùng phim ảnh “đen” còn gây áp lực bất khả kháng.
Cũng vậy, một số người chống lại cám dỗ là nguy hiểm và mang tính hủy hoại: Sự hấp dẫn đồng giới, sự hấp dẫn giới trẻ và những cách biến tấu ác dâm (sadistic fantasies). Khi muốn bí mật duy trì các cám dỗ này, người ta thường dùng phim ảnh “đen” làm phương tiện để kiểm soát các xung động. Đó là dối trá, là khuất phục, là cám dỗ, là xa rời thực tế. Thật vậy, thường xuyên “sùng bái” phim ảnh “đen” làm tăng chứ không làm giảm mức cám dỗ. Thường xuyên xem phim ảnh “đen” và biến tấu sẽ biến hóa cơn cám dỗ thành tự thỏa mãn. Những người quay lại với phim ảnh “đen” để tránh thoát lại trở thành hiện thân của chính sự cám dỗ đó.
Không thể có việc sử dụng phim ảnh “đen” ở mức “vừa phải”. Đặt ra sự có thể như vậy là chấp nhận đầu hàng cái xấu, càng khó cưỡng lại trong tương lai, và có thể trở thành nghiện.
“Phim ảnh xấu có thể là sự hỗ trợ trong việc trưởng thành về tình cảm và tình dục”.
Sử dụng phim ảnh “đen” là một phần “tự nhiên” của quá trình trưởng thành, một phương tiện mà giới trẻ tự biết mình là người có nhục dục. Cha mẹ có thể nhớ lại những lần mình phải chiến đấu mà có thể nhắm mắt làm ngơ khi thấy con cái xem phim ảnh “đen”. Hãy khuyến khích chúng kiềm chế và tự trọng để sống xứng đáng.
Về bản chất, phim ảnh “đen” cổ vũ thể hiện bản năng giới tính của con người không chỉ bị biến dạng mà còn bị hạn chế và sai lạc minh nhiên. Việc giới trẻ xem phim ảnh “đen” sẽ ngăn chặn sự hiểu biết về bản năng giới tính tích hợp với cách tự diễn tả và sự thân mật của con người. Thay vì đánh giá cao “tính thánh” của con người, họ lại truy cập các trang web “đen” để giao tiếp với người khác và coi nhau là những đồ vật.
Sự tự chủ là yếu tố chính để có sự an toàn về cảm xúc. Thiếu tự chủ là thiếu kiềm chế, không nỗ lực chống lại cái xấu, thanh niên tự thấy mình sợ không thể kiểm soát chính họ và thế giới xung quanh. Một thanh niên không muốn tự chủ thì cũng không thể kiềm chế những gì họ làm cho người khác.
Phim ảnh “đen” không thể trợ giúp trong việc đạt tới sự trưởng thành vì chỉ dối trá về con người, cho rằng người ta không thể bị lợi dụng. Việc xem phim ảnh “đen” khiến người trẻ khó phát triển đúng về tính dục và cảm xúc vì hiểu sai về sự tương tác của con người. Giới trẻ phải được hướng dẫn để đạt tới sự trưởng thành về tính tự chủ và khiêm nhường, như vậy mới có thể trở thành những con người trưởng thành đầy đủ về tâm sinh lý, biết tự trọng và tôn trọng người khác.
“Kitô giáo đối lập với phim ảnh xấu xuất phát từ việc ghét thân thể”.
Hãy tránh xa tội vô luân! Thánh Phaolô khuyên: “Anh em hãy tránh xa tội gian dâm. Mọi tội người ta phạm đều ở ngoài thân xác mình, còn kẻ gian dâm thì phạm đến chính thân xác mình. Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa, vì Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em. Vậy anh em hãy tôn vinh Thiên Chúa nơi thân xác anh em” (1 Cr 6:18-20).
Những người bảo vệ “quyền tự do ngôn luận” của những người nghiện sex thường đưa ra lời biện hộ của Giáo hội về đức khiết tịnh như là đạo đức hơn là mục vụ. Những người biện hộ tội này là những người không bảo vệ chủ nghĩa nhân bản, họ phác họa giáo huấn Kitô giáo về đức khiết tịnh là thứ “chống lại con người”. Giáo hội bị coi là ghét thân xác con người và chống lại bản chất con người.
Điều này được lặp lại nhiều lần qua chiều dài lịch sử Giáo hội mà nhiều người coi đó là trung tâm của tư tưởng Kitô giáo. Sự đối lập là có thật. Giáo hội luôn lên án cách hiểu theo thuyết nhị nguyên cho rằng tinh thần là tốt và thân xác là xấu. Thiên Chúa tạo dựng mọi thứ, cả tinh thần và vật chất, thế nên Ngài coi mọi loài đều tốt đẹp (x. St 1). Sự sống lại của thân xác là niềm hy vọng của chúng ta, nhận thức đúng về thân xác như một phần tích hợp của con người là nền tảng của đức khiết tịnh theo Kitô giáo.
Giáo hội không đặt sự đối lập giữa linh hồn và thân xác, mà sự đầy đủ cần thiết của linh hồn và thân xác là một tổng thể xác định sự sống. Ngoài việc chê bai thân xác và coi tình dục là điều xấu xa, Giáo hội còn xác định tính thánh thiêng của cơ thể. Vì tính thánh thiêng đó, hôn nhân được coi là bí tích mang tính thánh thiêng mà Giáo hội ra sức bảo vệ.
Mặt khác, những người ủng hộ phim ảnh “đen” là những người bào chữa cho sự chia rẽ giữa linh hồn và thân xác. Khi người ta coi thân xác là thứ không hiệu quả đối với con người thì người ta đã không tôn trọng thân xác. Họ cho rằng cơ thể là thứ tách biệt với con người nên không có hệ quả lâu dài.
IV. ĐIỀU KHẢ THI
Các viên chức có nhiệm vụ ủng hộ và làm cho người ta quý trọng các tiêu chuẩn của cộng đồng mà họ phục vụ. Bảo vệ việc kinh doanh tội lỗi trị giá cả tỷ USD là hủy hoại sự sống của những người được mô tả trong phim ảnh “đen” và những người nghe lời biện hộ về tự do ngôn luận, đó còn là tòng phạm. Các viên chức phải hoạt động không mệt mỏi để bảo vệ luật pháp và tôn trọng công dân.
Việc kinh doanh tội lỗi này là công nghệ phim sex, là trọng tội chống lại những người không ai giúp đỡ, là lăng nhục những con người văn minh. Sự khoan dung đối với độc tố kinh khủng này ẩn giấu dưới chiêu bài tự do ngôn luận của lương tâm, nó góp phần làm băng hoại văn hóa và văn minh của con cháu chúng ta.
Các công dân tự do có quyền và có trách nhiệm hình thành nền văn hóa bảo vệ sự sống, nhân phẩm và tính cao cả của mỗi con người. Các công dân nên đoàn kết để đòi hỏi luật pháp đặt ra các giới hạn hợp lý về việc mô tả cơ thể con người và sự thân mật.
Tác dụng tinh thần về phim ảnh “đen” đã bị xâm lấn ngay trên các phương tiện truyền thông – và chắc chắn như vậy, vì các phim ảnh chứa nội dung dâm đãng ngày càng nhiều trên các phương tiện truyền thông, các công dân phải đòi hỏi những người hữu trách phải điều chỉnh nội dung trên các phương tiện truyền thông ngay lập tức. Ngược với việc tự phục vụ của các phương tiện truyền thông, như các động thái và việc không kiểm duyệt, chúng ta còn phải đòi hỏi chấm dứt sự lạm dụng con người và làm thoái hóa đạo đức chung.
Là bản chất tội lỗi, những người đau khổ nhất là những người vô tội. Trẻ em cố gắng thân mật và tích hợp tình yêu của cha mẹ chứ không muốn bị căng thẳng, phản bội và ích kỷ. Có thể hiểu rằng chúng khả tín rằng tình yêu đích thực cũng chỉ là ảo tưởng, dù đó là tình yêu hy sinh và quên mình.
Chỉ là ảo vọng nếu muốn giữ bí mật, cũng là ảo vọng nếu nghĩ rằng chính vấn đề đó có thể được giữ bí mật. Trẻ em gặp phải vấn đề đã làm tổn thương gia đình và được giới thiệu cách hiểu về bản năng giới tính không được cha mẹ quan tâm. Thay vì học biết và trải nghiệm sự quý giá của con người được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, chúng lại trải nghiệm sự thoái hóa của con người bị giảm xuống là hàng hóa, là đồ vật.
“Có thể trị liệu nếu chỉ xem phim sex ở mức vừa phải”.
Một số người cho rằng hành động tình dục, nói chung, và sử dụng phim sex, nói riêng, là thỏa mãn nhu cầu cơ bản nhất của con người. Khái niệm này thừa nhận rằng phim ảnh “đen” có thể cung cấp một chút thỏa mãn của con người và thoải mái đối với những người tìm kiếm sự thân mật mà không thể tìm thấy trong hôn nhân. Các ví dụ về các cặp vợ chồng sống xa nhau, các đàn ông và phụ nữ độc thân chưa thể kết hôn, các vợ chồng đột nhiên mất sự thân mật trong hôn nhân vì tuổi tác hoặc bệnh tật. Trong những trường hợp như vậy, việc đạt được sự thỏa mãn nào đó (chẳng hạn là tình dục), thậm chí thiếu sự thân mật thật trong quan hệ phu thê, được coi là tạm thời đối với một người đang khao khát giao tiếp con người.
Quan điểm này giả định rằng chỉ riêng hành động tình dục, hoặc xem người khác hành động tình dục, là bản chất tương tự sự thân mật thật của con người. Thật vậy, sự thân mật được người ta khao khát là phản đề của sự lợi dụng và hạ phẩm giá của việc dùng hình ảnh đồi trụy. Khác với việc cung cấp sự thoải mái và sự thỏa mãn, việc dùng hình ảnh đồi trụy đương nhiên sẽ dẫn tới không chỉ những kinh nghiệm không thỏa mãn, mà còn có nhu cầu kích dục càng ngày càng nhiều. Mỗi mức độ leo thang và mỗi kinh nghiệm đều hạ giá và làm giảm mức nhạy bén ở người xem.
Khác với việc đụng chạm thân mật nào đó, việc xem phim sex liên tục sẽ giới hạn tính khả dĩ của con người, thậm chí là khả năng, để đạt được sự thân mật với người khác. Làm sao có thể bước vào một mối quan hệ yêu thương và tôn trọng khi chuẩn bị sự gặp gỡ này chỉ dựa vào “nhu cầu” thể xác? Làm sao có thể có lòng tin cần thiết cho sự thân mật thực sự đạt được nếu các hành động được xác định bằng các ham muốn bí mật? Việc xem phim sex làm tổn hại phẩm giá con người, mà phẩm giá con người mới có thể tạo sự thân mật: kính trọng đặc biệt, tin tưởng và sẵn sàng hy sinh vì người khác.
Những người giống nhau thường phác họa sự thỏa mãn nhu cầu sinh học khi sự thân mật cũng phác họa sự chung thủy như sự hy sinh quá nhiều để thoả mãn. Các cặp vợ chồng sẽ phải đối mặt nhiều lần khi không thể có sự thân mật phu thê. Đối với một số người, những khoảng thời gian này có thể kéo dài. Lấy cớ để biện hộ cho việc xem phim sex như vậy là coi rẻ lời hứa chung thủy trong hôn nhân. Coi phim ảnh “đen” là phụ đề cho sự thân mật phu thê tức là ngầm chấp nhận rằng người phối ngẫu chỉ là phương tiện để thỏa mãn “nhu cầu” sinh lý hơn là người bạn đời kết hợp trong tình yêu con người.
Một số người đấu tranh với những cám dỗ cưỡng ép và bị ám ảnh sự không trong sạch. Khi cố gắng kiểm soát các cám dỗ này, có thể người ta lại coi phim ảnh “đen” chỉ là “ít độc hại”. Việc sử dụng phim ảnh “đen” là cách ngụy biện để thỏa mãn những ham muốn của mình mà cho rằng vô hại. Cách lý luận này hiểu sai sự nguy hiểm của tội lỗi. Khi đó có vẻ giảm bớt cám dỗ, nhưng việc dùng phim ảnh “đen” còn gây áp lực bất khả kháng.
Cũng vậy, một số người chống lại cám dỗ là nguy hiểm và mang tính hủy hoại: Sự hấp dẫn đồng giới, sự hấp dẫn giới trẻ và những cách biến tấu ác dâm (sadistic fantasies). Khi muốn bí mật duy trì các cám dỗ này, người ta thường dùng phim ảnh “đen” làm phương tiện để kiểm soát các xung động. Đó là dối trá, là khuất phục, là cám dỗ, là xa rời thực tế. Thật vậy, thường xuyên “sùng bái” phim ảnh “đen” làm tăng chứ không làm giảm mức cám dỗ. Thường xuyên xem phim ảnh “đen” và biến tấu sẽ biến hóa cơn cám dỗ thành tự thỏa mãn. Những người quay lại với phim ảnh “đen” để tránh thoát lại trở thành hiện thân của chính sự cám dỗ đó.
Không thể có việc sử dụng phim ảnh “đen” ở mức “vừa phải”. Đặt ra sự có thể như vậy là chấp nhận đầu hàng cái xấu, càng khó cưỡng lại trong tương lai, và có thể trở thành nghiện.
“Phim ảnh xấu có thể là sự hỗ trợ trong việc trưởng thành về tình cảm và tình dục”.
Sử dụng phim ảnh “đen” là một phần “tự nhiên” của quá trình trưởng thành, một phương tiện mà giới trẻ tự biết mình là người có nhục dục. Cha mẹ có thể nhớ lại những lần mình phải chiến đấu mà có thể nhắm mắt làm ngơ khi thấy con cái xem phim ảnh “đen”. Hãy khuyến khích chúng kiềm chế và tự trọng để sống xứng đáng.
Về bản chất, phim ảnh “đen” cổ vũ thể hiện bản năng giới tính của con người không chỉ bị biến dạng mà còn bị hạn chế và sai lạc minh nhiên. Việc giới trẻ xem phim ảnh “đen” sẽ ngăn chặn sự hiểu biết về bản năng giới tính tích hợp với cách tự diễn tả và sự thân mật của con người. Thay vì đánh giá cao “tính thánh” của con người, họ lại truy cập các trang web “đen” để giao tiếp với người khác và coi nhau là những đồ vật.
Sự tự chủ là yếu tố chính để có sự an toàn về cảm xúc. Thiếu tự chủ là thiếu kiềm chế, không nỗ lực chống lại cái xấu, thanh niên tự thấy mình sợ không thể kiểm soát chính họ và thế giới xung quanh. Một thanh niên không muốn tự chủ thì cũng không thể kiềm chế những gì họ làm cho người khác.
Phim ảnh “đen” không thể trợ giúp trong việc đạt tới sự trưởng thành vì chỉ dối trá về con người, cho rằng người ta không thể bị lợi dụng. Việc xem phim ảnh “đen” khiến người trẻ khó phát triển đúng về tính dục và cảm xúc vì hiểu sai về sự tương tác của con người. Giới trẻ phải được hướng dẫn để đạt tới sự trưởng thành về tính tự chủ và khiêm nhường, như vậy mới có thể trở thành những con người trưởng thành đầy đủ về tâm sinh lý, biết tự trọng và tôn trọng người khác.
“Kitô giáo đối lập với phim ảnh xấu xuất phát từ việc ghét thân thể”.
Hãy tránh xa tội vô luân! Thánh Phaolô khuyên: “Anh em hãy tránh xa tội gian dâm. Mọi tội người ta phạm đều ở ngoài thân xác mình, còn kẻ gian dâm thì phạm đến chính thân xác mình. Hay anh em lại chẳng biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ của Thánh Thần sao? Mà Thánh Thần đang ngự trong anh em là Thánh Thần chính Thiên Chúa đã ban cho anh em. Như thế, anh em đâu còn thuộc về mình nữa, vì Thiên Chúa đã trả giá đắt mà chuộc lấy anh em. Vậy anh em hãy tôn vinh Thiên Chúa nơi thân xác anh em” (1 Cr 6:18-20).
Những người bảo vệ “quyền tự do ngôn luận” của những người nghiện sex thường đưa ra lời biện hộ của Giáo hội về đức khiết tịnh như là đạo đức hơn là mục vụ. Những người biện hộ tội này là những người không bảo vệ chủ nghĩa nhân bản, họ phác họa giáo huấn Kitô giáo về đức khiết tịnh là thứ “chống lại con người”. Giáo hội bị coi là ghét thân xác con người và chống lại bản chất con người.
Điều này được lặp lại nhiều lần qua chiều dài lịch sử Giáo hội mà nhiều người coi đó là trung tâm của tư tưởng Kitô giáo. Sự đối lập là có thật. Giáo hội luôn lên án cách hiểu theo thuyết nhị nguyên cho rằng tinh thần là tốt và thân xác là xấu. Thiên Chúa tạo dựng mọi thứ, cả tinh thần và vật chất, thế nên Ngài coi mọi loài đều tốt đẹp (x. St 1). Sự sống lại của thân xác là niềm hy vọng của chúng ta, nhận thức đúng về thân xác như một phần tích hợp của con người là nền tảng của đức khiết tịnh theo Kitô giáo.
Giáo hội không đặt sự đối lập giữa linh hồn và thân xác, mà sự đầy đủ cần thiết của linh hồn và thân xác là một tổng thể xác định sự sống. Ngoài việc chê bai thân xác và coi tình dục là điều xấu xa, Giáo hội còn xác định tính thánh thiêng của cơ thể. Vì tính thánh thiêng đó, hôn nhân được coi là bí tích mang tính thánh thiêng mà Giáo hội ra sức bảo vệ.
Mặt khác, những người ủng hộ phim ảnh “đen” là những người bào chữa cho sự chia rẽ giữa linh hồn và thân xác. Khi người ta coi thân xác là thứ không hiệu quả đối với con người thì người ta đã không tôn trọng thân xác. Họ cho rằng cơ thể là thứ tách biệt với con người nên không có hệ quả lâu dài.
IV. ĐIỀU KHẢ THI
Các viên chức có nhiệm vụ ủng hộ và làm cho người ta quý trọng các tiêu chuẩn của cộng đồng mà họ phục vụ. Bảo vệ việc kinh doanh tội lỗi trị giá cả tỷ USD là hủy hoại sự sống của những người được mô tả trong phim ảnh “đen” và những người nghe lời biện hộ về tự do ngôn luận, đó còn là tòng phạm. Các viên chức phải hoạt động không mệt mỏi để bảo vệ luật pháp và tôn trọng công dân.
Việc kinh doanh tội lỗi này là công nghệ phim sex, là trọng tội chống lại những người không ai giúp đỡ, là lăng nhục những con người văn minh. Sự khoan dung đối với độc tố kinh khủng này ẩn giấu dưới chiêu bài tự do ngôn luận của lương tâm, nó góp phần làm băng hoại văn hóa và văn minh của con cháu chúng ta.
Các công dân tự do có quyền và có trách nhiệm hình thành nền văn hóa bảo vệ sự sống, nhân phẩm và tính cao cả của mỗi con người. Các công dân nên đoàn kết để đòi hỏi luật pháp đặt ra các giới hạn hợp lý về việc mô tả cơ thể con người và sự thân mật.
Tác dụng tinh thần về phim ảnh “đen” đã bị xâm lấn ngay trên các phương tiện truyền thông – và chắc chắn như vậy, vì các phim ảnh chứa nội dung dâm đãng ngày càng nhiều trên các phương tiện truyền thông, các công dân phải đòi hỏi những người hữu trách phải điều chỉnh nội dung trên các phương tiện truyền thông ngay lập tức. Ngược với việc tự phục vụ của các phương tiện truyền thông, như các động thái và việc không kiểm duyệt, chúng ta còn phải đòi hỏi chấm dứt sự lạm dụng con người và làm thoái hóa đạo đức chung.
