Tôi còn nhớ những năm từ 1977 (lúc tôi vào Sài Gòn) đến khoảng 1992-1994 có 2 trạm kiểm soát cực kỳ nổi tiếng về sự ghê gớm của nó: Trạm Tân Hương trên quốc lộ 4 (nay là quốc lộ 1) từ Sài Gòn về miền Tây Nam Bộ, đặt ở huyện Tân Hiệp, tỉnh Tiền Giang; trạm kia là trạm Suối Sâu trên quốc lộ 21 từ Sài Gòn đi Tây Ninh, đặt ở huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Không biết bao nhiêu oan ức, đau khổ, bi kịch của người dân đã sinh ra từ 2 trạm này. Lúc ấy lực lượng kiểm soát là những ông trời con, bất cứ thứ gì của người dân đưa qua trạm cũng bị lục soát, khám xét, tịch thu, kể cả gạo, đường tán, cá thịt, thuốc lá, trái cây, vải vóc... Dưới danh nghĩa chống buôn lậu, đội quản lý thị trường tịch thu hết. Mỗi tỉnh, mỗi vùng là một địa giới cát cứ riêng. Người có thể qua lại nhưng hàng thì dứt khoát phải “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Trường tôi có lần tổ chức cho giáo viên về chợ TP.Mỹ Tho (tỉnh Tiền Giang) mua gạo cứu đói, mỗi người chỉ dám mua 15-20kg, vậy mà qua trạm Tân Hương vẫn bị tịch thu hết, có lần còn bị đám nhân viên trạm vác AR15 ra bắn đoành đoành đuổi theo, đến giờ nhớ lại còn phát khiếp. Một lần tôi đi Tây Ninh thăm cậu em họ, lúc về y làm quà cho 2kg đường tán (màu vàng, viên to bằng 2 đốt tay) và 3 gói thuốc lá Samit. Qua trạm Suối Sâu mặc dù tôi đã giấu khá kỹ nhưng có lẽ do mình theo nghề dạy học, không quen làm điều gì mờ ám nên đám nhân viên kiểm soát nhìn mặt là nhận ra ngay, khám liền và tịch thu hết. Từ đó sợ, mấy năm sau không dám đi Tây Ninh nữa.
Ai tự động lưu thông những thứ do mình sản xuất được hoặc mua được đều vi phạm luật của nhà nước. Nơi trồng lúa gạo không biết bán cho ai, bán đi đâu; còn nơi thiếu gạo đói ăn cứ ráng chịu đựng, dù có thể chết đói. Mọi thứ đều thành hàng cấm, mọi hành vi lưu thông phân phối ngoài quy định của nhà nước đều là buôn lậu. Nơi miền tây thì thừa, nơi cần tiêu thụ như Sài Gòn thì thiếu, dân kêu nhưng cán bộ mặc kệ. Cứ cấm cái đã, rồi tính sau.
Đoạn trên là của 1 vị CS đời đầu viết lại, sau may có lão Kiệt cãi lời cấp trên chỉnh sửa lại 1 tí thì dân SG mới thoát cảnh chết đói trên đống lúa gạo 1 bên. Âu đây cũng là cái hậu quả xứng đáng của kẻ thua cuộc, làm đéo gì có cái gọi là hòa hợp dân tộc, chỉ có người thắng làm vua, thua làm chó
Ai tự động lưu thông những thứ do mình sản xuất được hoặc mua được đều vi phạm luật của nhà nước. Nơi trồng lúa gạo không biết bán cho ai, bán đi đâu; còn nơi thiếu gạo đói ăn cứ ráng chịu đựng, dù có thể chết đói. Mọi thứ đều thành hàng cấm, mọi hành vi lưu thông phân phối ngoài quy định của nhà nước đều là buôn lậu. Nơi miền tây thì thừa, nơi cần tiêu thụ như Sài Gòn thì thiếu, dân kêu nhưng cán bộ mặc kệ. Cứ cấm cái đã, rồi tính sau.
Đoạn trên là của 1 vị CS đời đầu viết lại, sau may có lão Kiệt cãi lời cấp trên chỉnh sửa lại 1 tí thì dân SG mới thoát cảnh chết đói trên đống lúa gạo 1 bên. Âu đây cũng là cái hậu quả xứng đáng của kẻ thua cuộc, làm đéo gì có cái gọi là hòa hợp dân tộc, chỉ có người thắng làm vua, thua làm chó
