LIVE Sài Gòn vài năm sau giải phóng, dân suýt chết đói vì ngăn sông cấm chợ

Cunconfbi

Con chim biết nói
Tôi còn nhớ những năm từ 1977 (lúc tôi vào Sài Gòn) đến khoảng 1992-1994 có 2 trạm kiểm soát cực kỳ nổi tiếng về sự ghê gớm của nó: Trạm Tân Hương trên quốc lộ 4 (nay là quốc lộ 1) từ Sài Gòn về miền Tây Nam Bộ, đặt ở huyện Tân Hiệp, tỉnh Tiền Giang; trạm kia là trạm Suối Sâu trên quốc lộ 21 từ Sài Gòn đi Tây Ninh, đặt ở huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Không biết bao nhiêu oan ức, đau khổ, bi kịch của người dân đã sinh ra từ 2 trạm này. Lúc ấy lực lượng kiểm soát là những ông trời con, bất cứ thứ gì của người dân đưa qua trạm cũng bị lục soát, khám xét, tịch thu, kể cả gạo, đường tán, cá thịt, thuốc lá, trái cây, vải vóc... Dưới danh nghĩa chống buôn lậu, đội quản lý thị trường tịch thu hết. Mỗi tỉnh, mỗi vùng là một địa giới cát cứ riêng. Người có thể qua lại nhưng hàng thì dứt khoát phải “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Trường tôi có lần tổ chức cho giáo viên về chợ TP.Mỹ Tho (tỉnh Tiền Giang) mua gạo cứu đói, mỗi người chỉ dám mua 15-20kg, vậy mà qua trạm Tân Hương vẫn bị tịch thu hết, có lần còn bị đám nhân viên trạm vác AR15 ra bắn đoành đoành đuổi theo, đến giờ nhớ lại còn phát khiếp. Một lần tôi đi Tây Ninh thăm cậu em họ, lúc về y làm quà cho 2kg đường tán (màu vàng, viên to bằng 2 đốt tay) và 3 gói thuốc lá Samit. Qua trạm Suối Sâu mặc dù tôi đã giấu khá kỹ nhưng có lẽ do mình theo nghề dạy học, không quen làm điều gì mờ ám nên đám nhân viên kiểm soát nhìn mặt là nhận ra ngay, khám liền và tịch thu hết. Từ đó sợ, mấy năm sau không dám đi Tây Ninh nữa.
Ai tự động lưu thông những thứ do mình sản xuất được hoặc mua được đều vi phạm luật của nhà nước. Nơi trồng lúa gạo không biết bán cho ai, bán đi đâu; còn nơi thiếu gạo đói ăn cứ ráng chịu đựng, dù có thể chết đói. Mọi thứ đều thành hàng cấm, mọi hành vi lưu thông phân phối ngoài quy định của nhà nước đều là buôn lậu. Nơi miền tây thì thừa, nơi cần tiêu thụ như Sài Gòn thì thiếu, dân kêu nhưng cán bộ mặc kệ. Cứ cấm cái đã, rồi tính sau.
Đoạn trên là của 1 vị CS đời đầu viết lại, sau may có lão Kiệt cãi lời cấp trên chỉnh sửa lại 1 tí thì dân SG mới thoát cảnh chết đói trên đống lúa gạo 1 bên. Âu đây cũng là cái hậu quả xứng đáng của kẻ thua cuộc, làm đéo gì có cái gọi là hòa hợp dân tộc, chỉ có người thắng làm vua, thua làm chó
 
Ngu cả nước chịu khổ chứ ngoài Bắc cũng đéo khá hơn đâu.

Nhà tao ngoài Bắc, ông nội làm Chủ nhiệm Hợp tác xã kiêm Phó chủ tịch xã kiêm Trưởng Công An xã, em ông nội là Liệt Sĩ hy sinh ở Quảng Trị. Bố tao làm BĐBP, chú tao là Công An, 1 cô làm Giáo viên, 1 Cô là BĐBP nhưng vẫn ăn cơm độn, đi nhặt phân trâu, bữa đói bữa no bình thường.

Tao nhớ ông già tao kể ngày xưa ông nội tao đi làm được người ta biếu cái chân giò ông không dám nhận về cụ tao chửi cho nửa ngày vì vợ con ở nhà còn đói mà không nhận.

Nói chung cả nước khổ, may ông nội tao tư tưởng tiến bộ nên cho hết cô chú với ông già tao đi học hết cấp 3 rồi đi học lên trung cấp, cao đẳng nên ai cũng làm Nhà nước cả.

Nhưng trước năm 86 là đói như ch ó lác với nhau hết.
 
Ngu cả nước chịu khổ chứ ngoài Bắc cũng đéo khá hơn đâu.

Nhà tao ngoài Bắc, ông nội làm Chủ nhiệm Hợp tác xã kiêm Phó chủ tịch xã kiêm Trưởng Công An xã, em ông nội là Liệt Sĩ hy sinh ở Quảng Trị. Bố tao làm BĐBP, chú tao là Công An, 1 cô làm Giáo viên, 1 Cô là BĐBP nhưng vẫn ăn cơm độn, đi nhặt phân trâu, bữa đói bữa no bình thường.

Tao nhớ ông già tao kể ngày xưa ông nội tao đi làm được người ta biếu cái chân giò ông không dám nhận về cụ tao chửi cho nửa ngày vì vợ con ở nhà còn đói mà không nhận.

Nói chung cả nước khổ, may ông nội tao tư tưởng tiến bộ nên cho hết cô chú với ông già tao đi học hết cấp 3 rồi đi học lên trung cấp, cao đẳng nên ai cũng làm Nhà nước cả.

Nhưng trước năm 86 là đói như ch ó lác với nhau hết.
Kể khổ đéo ai thuơng.
 
Ngu cả nước chịu khổ chứ ngoài Bắc cũng đéo khá hơn đâu.

Nhà tao ngoài Bắc, ông nội làm Chủ nhiệm Hợp tác xã kiêm Phó chủ tịch xã kiêm Trưởng Công An xã, em ông nội là Liệt Sĩ hy sinh ở Quảng Trị. Bố tao làm BĐBP, chú tao là Công An, 1 cô làm Giáo viên, 1 Cô là BĐBP nhưng vẫn ăn cơm độn, đi nhặt phân trâu, bữa đói bữa no bình thường.

Tao nhớ ông già tao kể ngày xưa ông nội tao đi làm được người ta biếu cái chân giò ông không dám nhận về cụ tao chửi cho nửa ngày vì vợ con ở nhà còn đói mà không nhận.

Nói chung cả nước khổ, may ông nội tao tư tưởng tiến bộ nên cho hết cô chú với ông già tao đi học hết cấp 3 rồi đi học lên trung cấp, cao đẳng nên ai cũng làm Nhà nước cả.

Nhưng trước năm 86 là đói như ch ó lác với nhau hết.
Ngoài đó theo +s thương éo gì mà kể khổ? MN đang yên ổn có thể chế khác biệt rồi lũ khỉ vào làm cho dân MN đói khổ? Lịch sử còn đó người dân MN ko bao giờ quên được sự tàn ác của +s đối với người dân MN.
 
Ngoài đó theo +s thương éo gì mà kể khổ? MN đang yên ổn có thể chế khác biệt rồi lũ khỉ vào làm cho dân MN đói khổ? Lịch sử còn đó người dân MN ko bao giờ quên được sự tàn ác của +s đối với người dân MN.
mình cũng cảm thấy như bạn
bạn khởi nghĩa đi m ủng hộ ít gạo nuôi quân
 
Ngoài đó theo +s thương éo gì mà kể khổ? MN đang yên ổn có thể chế khác biệt rồi lũ khỉ vào làm cho dân MN đói khổ? Lịch sử còn đó người dân MN ko bao giờ quên được sự tàn ác của +s đối với người dân MN.
giờ thấy mỗi dân miền tây là chê bai chứ dân gốc sài goc các kiểu đi nước ngoài vs biệt tăm đâu hết cmnr hiếm lắm ms gặp đc
 
Ngoài đó theo +s thương éo gì mà kể khổ? MN đang yên ổn có thể chế khác biệt rồi lũ khỉ vào làm cho dân MN đói khổ? Lịch sử còn đó người dân MN ko bao giờ quên được sự tàn ác của +s đối với người dân MN.
Đó lý do dân u cà giờ sống chết cũng quyết ko đầu hàng Nga là vậy, ông cha họ ngu 1 lần là đủ lắm rồi
 
Thời kỳ đau thương. Miền Nam VN xuất khẩu gạo từ cuối thế kỷ 19 mà phải ăn bo bo.
 
Bài học rút ra: đánh nhau dở thì đồng bào, quê hương sẽ khổ
* Bạn làm tôi nhớ đến 1 câu chuyện:
* Từ mấy chục năm trước, có 1 anh nguyên thủ quốc gia, trong 1 lần sang chơi nước người ta, quen thói ngạo nghễ xàm lồi, khoe chúng tôi đánh nhau giỏi.
* Thằng nguyên thủ nước kia mới nói rằng chúng tôi tự hào vì gần 100 năm đéo dính vào mấy trò đánh đấm
* Kết cục là nó đang trên đường trở thành quý tộc, thành ông chủ
* Còn cái thằng vàng vẩu tối ngày thủ dâm quá khứ đấm đá thì trai lũ lượt dẫm đạp nhau, cắm nhà cắm cửa may ra mới có 1 suất làm culi cho cái đám mà chúng nó vẫn ngày đêm chửi, gái thì xếp hàng làm đĩ. Thậm chí bố mẹ còn bị ăn thị róc xương trong cơn đại dịch, con cháu bị ăn cắp đến cả gói mỳ tôm mà chúng nó vẫn ngu si bú dái cái đám trộm cướp.
Cho đến giờ mà vẫn có cháu coi việc đánh nhau là hay với chả dở. Đéo hiểu kiểu gì :vozvn (21):
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Back
Top