Live 🙏🙏Sớ Trừ Tà - Trai Đàn Chẩn Tế Xamer Gieo Nghiệp🙏🙏

Ta chân đạo ở đây. Súc sinh đội lốt, lăng loàn sắc dục, tội lỗi ngập tràn phản bội người chồng chịu khó, lừa đảo chúng sinh, sân si đầy bụng. Con Súc sinh kia còn k mau hiện hình!

 
Sửa lần cuối:
🙏🙏🙏Phụng cáo cõi mạng hôm nay.

Không cầu tài.
Không cầu danh.

Chỉ xin một nén hương cho những tâm hồn đang ngủ giữa ban ngày.

Than ôi...

Có những người tưởng mình đang sống.

Thật ra chỉ đang tồn tại.
Có những người tưởng mình đang chiến thắng.

Thật ra chỉ đang trì hoãn thất bại.

Có những người tưởng mình đang nhìn thấu thiên hạ.

Thật ra chưa từng nhìn thấu nổi chính mình.

Ngày tháng đi qua không phát ra tiếng động.

Cho nên con người mới chủ quan.

Tóc bạc không đến trong một đêm.

Nhân cách mục ruỗng cũng không đến trong một ngày.

Nó đến từ từng lần xem thường người khác.

Từng lần tự tha thứ cho lỗi của mình.

Từng lần lấy kiêu ngạo thay cho trí tuệ.

Từng lần lấy hơn thua thay cho trưởng thành.

Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại.

Mọi thứ vẫn còn nguyên.

Chỉ có mình là đã khác.

Và điều đáng sợ nhất...
Là không nhận ra mình đã khác từ lúc nào.

Có người sợ ma.
Có người sợ quỷ.

Ta lại thấy đáng sợ nhất là một con người dành cả đời chạy trốn sự thật về chính mình.

Bởi ma quỷ chỉ ghé qua một đêm.

Còn bản thân mình sẽ ở cùng mình đến hết cuộc đời.

Cho nên hôm nay không chẩn tế người chết.

Chỉ chẩn tế những cái tâm đang dần hóa đá.

Những trái tim đã quá quen với việc chế giễu.

Quá quen với việc khinh người.

Quá quen với việc cho rằng mình là ngoại lệ của mọi quy luật.

Xin cho họ một lần tỉnh mộng.

Trước khi thời gian làm điều đó thay họ.

Bởi thời gian là vị thầy công bằng nhất.

Nó không tranh luận.

Không tức giận.
Không đôi co.

Nó chỉ lặng lẽ chứng minh ai đúng.

Và khi bài học của nó đến...
Thường đã quá muộn để sửa lại.

Nam mô Tỉnh Thức Quang Minh Bồ Tát.

Ai đọc mà cười, xin chúc một ngày bình an.

Ai đọc mà thấy nhột, xin giữ lại một chút để suy ngẫm.

Còn ai đọc mà thấy lạnh sống lưng...
Có lẽ không phải vì bài sớ này.

Mà vì vừa nghe thấy tiếng vọng của chính mình trong đó.🙏🙏🙏
 
🙏🙏🙏Lại khấn thêm một tuần hương nữa...

Người đời thường hỏi:

Quỷ ở đâu?
Ma ở đâu?
Oan hồn ở đâu?

Nhưng ít ai hỏi:
Kẻ đang sống trong thân xác này là ai?

Than ôi...
Có những người mất cả đời để xây nhà.

Mà không xây nổi một nơi bình yên trong tâm.

Có những người đọc vạn quyển sách.

Mà không đọc nổi chính mình.

Có những người nhìn đâu cũng thấy lỗi.

Chỉ riêng lỗi của mình là không thấy.

Đêm xuống.
Vạn vật đều im.

Chỉ còn lương tâm là thứ không ngủ.

Cho nên có những người rất sợ bóng tối.

Không phải vì trong bóng tối có ma.

Mà vì trong bóng tối không còn gì để phân tâm khỏi chính mình.

Hôm nay cười người.

Ngày mai bị người cười.

Hôm nay khinh người.

Ngày mai bị đời dạy.

Không phải trời phạt.

Chỉ là nhân quả luôn tìm được đường trở về.

Nó không vội.
Nhưng cũng không quên.

Kính cáo chư vị:

Đừng tự hào quá về sự thông minh.

Vì thông minh giúp người ta đi nhanh.

Nhưng chỉ có trí tuệ mới giúp người ta biết mình đang đi đâu.

Đừng tự hào quá về việc thắng người khác.

Vì cuộc đời này chưa từng trao huy chương cho kẻ thắng nhiều cuộc cãi vã nhất.

Đừng tự hào quá về việc nhìn thấu thiên hạ.

Vì đến cuối cùng,
Bài kiểm tra khó nhất vẫn là nhìn thấu chính mình.

Và nếu có một điều đáng sợ thật sự trên đời...

Thì đó không phải địa ngục.

Mà là một ngày tỉnh dậy,

Nhìn lại nửa đời người đã qua,

Bỗng nhận ra:

Mình đã sống quá lâu với cái tôi,

Đến mức đánh mất con người thật.

Khi ấy...
Không cần ai phán xét.

Không cần ai kết tội.

Chỉ một khoảnh khắc hiểu ra thôi...
Cũng đủ làm người ta lặng đi rất lâu. 🙏🙏🙏
 
Tăm hường phật nhưng mà cặc hướng em


Ủa liên quan gì tag :vozvn (21):
🙏🙏🙏Chẩn Tế Chúng Sinh xamer từ số 1 đến số 10

Nam mô Bàn Phím Quang Minh Bồ Tát.

Nam mô Wifi Vô Ngại Bồ Tát.

Nay lập một đàn tràng giữa cõi hư không mạng ảo,

Không tế người chết.

Chỉ tế những linh hồn còn sống mà tâm đã lạc.

Kẻ nghiện hơn thua.

Người nghiện thể hiện.

Bậc cao nhân tự phong.

Thiên tài tự chứng.

Anh hùng bàn phím.

Quân sư không chiến trường.

Học giả chưa đọc hết một cuốn sách.

Triết gia chưa hiểu nổi chính mình.

Than ôi...

Có kẻ cả đời đi soi gương người khác,

Đến lúc chết cũng chưa từng soi lại tâm mình.

Có người ngày đêm phán xét thiên hạ,

Nhưng chưa từng ngồi yên nổi một giờ với chính bản thân.

Có kẻ miệng cười người ngu,

Mà không biết cái ngu lớn nhất là tưởng mình đã đủ khôn.

Nay thỉnh các vị về đây.

Mỗi người nhận một bát tỉnh thức.

Uống vào để nhớ:

Mạng mạnh rồi cũng mất sóng.

Tài khoản rồi cũng khóa.

Danh tiếng rồi cũng chìm bài.

Chỉ có nghiệp do mình tạo là đăng mãi không trôi.

Kẻ thích sỉ nhục người khác,

Xin chẩn tế cho lòng từ.

Kẻ thích khoe khoang bản thân,

Xin chẩn tế cho sự khiêm nhường.

Kẻ thích lấy ngạo mạn làm áo giáp,

Xin chẩn tế cho chút trí tuệ cuối cùng còn sót lại.

Bởi đáng thương nhất không phải người bị cười.

Mà là người cả đời không hiểu vì sao mình bị xa lánh.

Đáng sợ nhất không phải bị người đời ghét.

Mà là đánh mất khả năng nhìn thấy lỗi của chính mình.

Hôm nay gõ một dòng chữ.

Tưởng chỉ là chữ.

Nào hay mỗi chữ đều trở về người viết trước tiên.

Cho nên:
Ai đọc mà thấy buồn cười, xin mời uống trà.

Ai đọc mà thấy nhột, xin mời soi gương.

Ai đọc mà thấy nổi nóng...

Thì đàn chẩn tế hôm nay đã linh nghiệm rồi vậy.
A Di Đà Phật. 🙏🙏🙏
 
🙏🙏🙏SỚ CHẨN TẾ XAMER SỐNG BẨN GIEO NGHIỆP

Ngày 27 tháng 6 năm 2026.

Nay lập đàn một nén tâm hương.

Không tế người chết.

Chỉ tế những cái tâm đang dần ngủ quên giữa cõi mạng.

Kính thỉnh:

Các vị thánh phím.
Các bậc chân nhân IQ 200.
Các quân sư thiên hạ.
Các anh hùng bàn phím.

Các đạo hữu chuyên soi lỗi người.

Các bậc cao tăng mõm thiền.

Đồng lai dự hội.

Than ôi...
Có người tưởng mình đang đi săn.

Nào hay chính mình mới là con mồi của thời gian.

Có người tưởng mình đang phán xét thiên hạ.

Nào hay đời đang âm thầm phán xét mình từng ngày.

Có người lấy ngạo mạn làm vương miện.

Đến lúc tóc bạc mới biết đó chỉ là chiếc vòng tự trói.

Nay xin cáo với chư vị:

Trên đời này có một thứ đáng sợ hơn ma quỷ.

Đó là một con người dành cả đời để trở thành người mà tuổi trẻ của họ từng khinh thường.

Có một thứ đáng sợ hơn thất bại.

Đó là sống hết đời mà vẫn tưởng mình chưa từng sai.

Có một thứ đáng sợ hơn bị người đời bỏ rơi.

Đó là bị chính lương tâm mình bỏ rơi.

Đừng tưởng đêm nay còn cười được thì ngày mai vẫn vậy.

Đừng tưởng hôm nay còn trẻ thì thời gian sẽ chờ.

Đừng tưởng những lời nói ra sẽ tan vào hư không.

Vì mỗi câu chữ đều có một nơi để trở về.

Và nơi đầu tiên nó trở về...

Chính là người đã viết ra nó.

Hôm nay cười người.
Ngày mai hiểu người.

Hôm nay khinh người.
Ngày mai giống người.

Hôm nay cho mình là ngoại lệ.

Ngày mai mới biết mình cũng chỉ là một chương rất ngắn trong cuốn sách của đời.

Cho nên:
Ai còn thiện tâm thì giữ lấy.

Ai còn khiêm nhường thì quý lấy.

Ai còn biết tự soi mình thì mừng lấy.

Vì đến một ngày...
Khi mọi tiếng ồn đã tắt.
Mọi cuộc tranh cãi đã qua.
Mọi tài khoản đều thành dĩ vãng.

Thứ còn ngồi đối diện với các ngươi trong bóng tối...

Không phải trời.
Không phải quỷ.
Không phải ta.
Mà là chính bản thân các ngươi.

Nam mô Tự Tri Bồ Tát.

Ai đọc mà cười, xin tùy hỷ.
Ai đọc mà giận, xin tự xét.
Ai đọc mà thấy lạnh sau gáy...

Thì có lẽ tiếng chuông này đã chạm đúng nơi cần chạm.

🙏🙏🙏
 

Có thể bạn quan tâm

Top