Tao chỉ đơn giản là đang nói lên suy nghĩ của mình thôi.
Nhưng cứ hễ nội dung có dính một chút gì tới thể chế chính trị Việt Nam,
thì gần như phản xạ có điều kiện, người ta lại lập tức nhảy ra nói “kích động” ㅋㅋ
Rốt cuộc “kích động” là cái gì?
Tao đang làm cách mạng hay định lật đổ chế độ Việt Nam à?
Điều tao thấy đáng buồn hơn là bầu không khí coi kiểu tư duy kỳ quái đó như chuyện hoàn toàn bình thường.
Thật sự người Việt Nam trong các cuộc nói chuyện đời thường cũng vậy sao?
Chỉ cần ai đó nói điều gì mang tính phê phán chính phủ là lập tức nghĩ:
“Ủa? Thằng này đang kích động à?”
Điểm khác biệt lớn nhất giữa con người và động vật là con người có khả năng suy nghĩ.
Và sau khi suy nghĩ, con người có quyền chỉ trích, chế giễu hay phê phán một điều gì đó.
Đối tượng đó có thể là chính phủ,
là Chúa,
hay thậm chí là người quyền lực nhất Việt Nam như Tô Lâm đi nữa.
Vậy thì tại sao lại sợ đến mức đó?
Hay là xã hội Việt Nam đã quá lâu bị điều kiện hóa bởi từ “kích động”,
đến mức mọi người tự kiểm duyệt chính lời nói của bản thân,
thậm chí còn quay sang kiểm duyệt luôn lời nói của những người xung quanh?
Không lâu trước đây tao có đọc tin chính phủ Việt Nam tuyên bố sẽ nâng soft power của Việt Nam lên hàng đầu thế giới.
Nhưng trong một xã hội mà văn hóa tự kiểm duyệt ăn sâu như vậy,
liệu sự sáng tạo tự do và đa dạng văn hóa có thật sự phát triển nổi không?
Có lẽ thứ phát triển mạnh nhất sẽ không phải là sự tự do biểu đạt,
mà là những bài hát, vở diễn và sản phẩm dùng để ca ngợi, tuyên truyền cho chính quyền thôi nhỉ.
Nhưng cứ hễ nội dung có dính một chút gì tới thể chế chính trị Việt Nam,
thì gần như phản xạ có điều kiện, người ta lại lập tức nhảy ra nói “kích động” ㅋㅋ
Rốt cuộc “kích động” là cái gì?
Tao đang làm cách mạng hay định lật đổ chế độ Việt Nam à?
Điều tao thấy đáng buồn hơn là bầu không khí coi kiểu tư duy kỳ quái đó như chuyện hoàn toàn bình thường.
Thật sự người Việt Nam trong các cuộc nói chuyện đời thường cũng vậy sao?
Chỉ cần ai đó nói điều gì mang tính phê phán chính phủ là lập tức nghĩ:
“Ủa? Thằng này đang kích động à?”
Điểm khác biệt lớn nhất giữa con người và động vật là con người có khả năng suy nghĩ.
Và sau khi suy nghĩ, con người có quyền chỉ trích, chế giễu hay phê phán một điều gì đó.
Đối tượng đó có thể là chính phủ,
là Chúa,
hay thậm chí là người quyền lực nhất Việt Nam như Tô Lâm đi nữa.
Vậy thì tại sao lại sợ đến mức đó?
Hay là xã hội Việt Nam đã quá lâu bị điều kiện hóa bởi từ “kích động”,
đến mức mọi người tự kiểm duyệt chính lời nói của bản thân,
thậm chí còn quay sang kiểm duyệt luôn lời nói của những người xung quanh?
Không lâu trước đây tao có đọc tin chính phủ Việt Nam tuyên bố sẽ nâng soft power của Việt Nam lên hàng đầu thế giới.
Nhưng trong một xã hội mà văn hóa tự kiểm duyệt ăn sâu như vậy,
liệu sự sáng tạo tự do và đa dạng văn hóa có thật sự phát triển nổi không?
Có lẽ thứ phát triển mạnh nhất sẽ không phải là sự tự do biểu đạt,
mà là những bài hát, vở diễn và sản phẩm dùng để ca ngợi, tuyên truyền cho chính quyền thôi nhỉ.

