Duykhanh888
Bò lái xe
Chúng mày ạ tao năm nay cũng 31 tuổi rồi. Gia đình thì ở tại Hà Nội nên về nhà cửa và cuộc sống không phải lo toan quá nhiều như những ae ở tỉnh lên lập nghiệp.
Nhưng cuộc đời t chính thức là 1 thằng loser của xã hội khi dính vào cờ bạc từ lúc học cấp 2 và nó theo mình đến tuổi trưởng thành. Và cũng chính vì nó mà làm cuộc đời tao không bao giờ khá lên được, dù có thời điểm kiếm ra tiền.
Bài viết có thể hơi dài nhưng tthằng nào đã từng trải qua vào chia sẻ cùng tao nhé.
Tao bắt đầu chơi bời phá phách từ khi có trò Audition, ae nào tầm đầu 9x đều biết trò này. Cái trò mà làm cho bao nhiêu người như tao khổ sở, và chính con lớp trưởng cấp 3 của tao cũng vậy. Lúc đầu lên cấp 3 nó học giỏi vkl ra rồi nó nghiện game này và bỏ học rồi tương lai cũng u ám theo (ngày xưa nhỏ bố mẹ cứ bảo học đi đéo học giờ tự nhận thấy tương lai u ám, có thể không học giỏi toán, lý, hóa thì ít ra cũng phải học cho mình 1 cái nghề để không bị rơi vào hoàn cảnh không biết mình làm gì). Mà 1 thằng chăm ăn lười làm và có suy nghĩ bố đời như tao thì có lol đi làm lao động phổ thông với mức vài triệu. Ở nhà ngủ, nhận định bóng đá, soi lô đề còn hơn ( mặc dù có tiền chơi đéo đâu). Bé thì ăn cắp của gia đình, lớn thì vay mượn bốc họ. Nói chung là khổ vkl mỗi khi trốn nợ. Và 1 điều nữa là cũng không bao giờ phải lo cơm áo gạo tiền lên chả nghỉ gì nhiều, mưa tới đâu, mát mặt tới đấy.
Và rồi năm 20 tuổi cũng được nhà chiều cho tiền làm ăn ( mở cầm đồ, quán net). Thời gian đấy khu nhà tao đang được đền bù đất, làm đường to. Dân giầu lắm, chỉ ăn xong đánh bạc chúng m ạ. Và rồi t làm cầm đồ cũng kiếm, mỗi con xe cầm chục là cắt 5 lít, vài tiếng sau đc nó ra chuộc, rồi tối chơi lại cắm lại cắt phế cả ngày có khi 1 con xe cầm đến 4 5 lần. Có tiền thì t lại thèm đánh bóng, nó là cái nghiện theo tao đến khi dừng lại được 1 năm trước. Giờ nhìn thấy không thèm như xưa nữa. Giống trước nghiện lô đề lắm nhưng về sau xem nó quay trực tiếp nhiều lần cảm giác khó trúng vl. Thế là bỏ được cũng 2 năm rồi.
Lan man quá rồi phải không. Thì như chúng m thôi. Có tiền thì chơi đâu chả được, bóng bánh thích vào bao nhiêu cũng được. Rồi cái đéo gì đến cũng phải đến. Bán quán net, tiền gia đình đưa cho cũng đứt. Cộng thêm khoản nợ là trốn.
Thời gian trốn nợ cũng phiêu lưu lắm. Gia đình coi như bỏ, chả tìm chả gọi. Vậy mà bằng nhiều cách vẫn tồn tại và duy trì được. Cũng nhiều chuyện để kể nhưng dài quá chắc không ai đọc.
Đi được 2 năm đến 22 tuổi t lấy vk. Thời gian này nợ lên vẫn chưa về, lấy vk xong vẫn đi thuê nhà 1 năm sau mới về nhà. Mà cảnh 2 đứa chả nghề ngỗng gì lấy nhau cực lắm. Bữa có bữa không, vk t thì đi làm cắt tóc. T thì cứ ăn chơi, đéo có tiền đánh bạc nhưng vì lười nên lol đi làm. Cứ ở căn phòng trọ rách thuê 600k ăn với ngủ. ( nói tóm lại t là 1 thằng lười vkl ra).
Rồi vì đói quá với choi mãi cũng chán, t đi làm lao động phổ thông với mức lương 4 củ/ tháng, công việc là bốc vác. Làm 2 tháng công ty cho nghỉ vì sức lao động yếu. Lại ở nhà chơi, đến 1 năm sau thì vk có bầu. Thì công việc tiếp theo là đi chở hàng thuê và từ đây đưa tao đến những công việc nối tiếp sau đó... chiều tối viêt tiếp. Giờ đi backlink đã.
Nhưng cuộc đời t chính thức là 1 thằng loser của xã hội khi dính vào cờ bạc từ lúc học cấp 2 và nó theo mình đến tuổi trưởng thành. Và cũng chính vì nó mà làm cuộc đời tao không bao giờ khá lên được, dù có thời điểm kiếm ra tiền.
Bài viết có thể hơi dài nhưng tthằng nào đã từng trải qua vào chia sẻ cùng tao nhé.
Tao bắt đầu chơi bời phá phách từ khi có trò Audition, ae nào tầm đầu 9x đều biết trò này. Cái trò mà làm cho bao nhiêu người như tao khổ sở, và chính con lớp trưởng cấp 3 của tao cũng vậy. Lúc đầu lên cấp 3 nó học giỏi vkl ra rồi nó nghiện game này và bỏ học rồi tương lai cũng u ám theo (ngày xưa nhỏ bố mẹ cứ bảo học đi đéo học giờ tự nhận thấy tương lai u ám, có thể không học giỏi toán, lý, hóa thì ít ra cũng phải học cho mình 1 cái nghề để không bị rơi vào hoàn cảnh không biết mình làm gì). Mà 1 thằng chăm ăn lười làm và có suy nghĩ bố đời như tao thì có lol đi làm lao động phổ thông với mức vài triệu. Ở nhà ngủ, nhận định bóng đá, soi lô đề còn hơn ( mặc dù có tiền chơi đéo đâu). Bé thì ăn cắp của gia đình, lớn thì vay mượn bốc họ. Nói chung là khổ vkl mỗi khi trốn nợ. Và 1 điều nữa là cũng không bao giờ phải lo cơm áo gạo tiền lên chả nghỉ gì nhiều, mưa tới đâu, mát mặt tới đấy.
Và rồi năm 20 tuổi cũng được nhà chiều cho tiền làm ăn ( mở cầm đồ, quán net). Thời gian đấy khu nhà tao đang được đền bù đất, làm đường to. Dân giầu lắm, chỉ ăn xong đánh bạc chúng m ạ. Và rồi t làm cầm đồ cũng kiếm, mỗi con xe cầm chục là cắt 5 lít, vài tiếng sau đc nó ra chuộc, rồi tối chơi lại cắm lại cắt phế cả ngày có khi 1 con xe cầm đến 4 5 lần. Có tiền thì t lại thèm đánh bóng, nó là cái nghiện theo tao đến khi dừng lại được 1 năm trước. Giờ nhìn thấy không thèm như xưa nữa. Giống trước nghiện lô đề lắm nhưng về sau xem nó quay trực tiếp nhiều lần cảm giác khó trúng vl. Thế là bỏ được cũng 2 năm rồi.
Lan man quá rồi phải không. Thì như chúng m thôi. Có tiền thì chơi đâu chả được, bóng bánh thích vào bao nhiêu cũng được. Rồi cái đéo gì đến cũng phải đến. Bán quán net, tiền gia đình đưa cho cũng đứt. Cộng thêm khoản nợ là trốn.
Thời gian trốn nợ cũng phiêu lưu lắm. Gia đình coi như bỏ, chả tìm chả gọi. Vậy mà bằng nhiều cách vẫn tồn tại và duy trì được. Cũng nhiều chuyện để kể nhưng dài quá chắc không ai đọc.
Đi được 2 năm đến 22 tuổi t lấy vk. Thời gian này nợ lên vẫn chưa về, lấy vk xong vẫn đi thuê nhà 1 năm sau mới về nhà. Mà cảnh 2 đứa chả nghề ngỗng gì lấy nhau cực lắm. Bữa có bữa không, vk t thì đi làm cắt tóc. T thì cứ ăn chơi, đéo có tiền đánh bạc nhưng vì lười nên lol đi làm. Cứ ở căn phòng trọ rách thuê 600k ăn với ngủ. ( nói tóm lại t là 1 thằng lười vkl ra).
Rồi vì đói quá với choi mãi cũng chán, t đi làm lao động phổ thông với mức lương 4 củ/ tháng, công việc là bốc vác. Làm 2 tháng công ty cho nghỉ vì sức lao động yếu. Lại ở nhà chơi, đến 1 năm sau thì vk có bầu. Thì công việc tiếp theo là đi chở hàng thuê và từ đây đưa tao đến những công việc nối tiếp sau đó... chiều tối viêt tiếp. Giờ đi backlink đã.
Sửa lần cuối:
))