Tâm sự cuộc đời của 1 loser không học hành và con đường nhận mức lương 1460.

Duykhanh888

Bò lái xe
Chúng mày ạ tao năm nay cũng 31 tuổi rồi. Gia đình thì ở tại Hà Nội nên về nhà cửa và cuộc sống không phải lo toan quá nhiều như những ae ở tỉnh lên lập nghiệp.
Nhưng cuộc đời t chính thức là 1 thằng loser của xã hội khi dính vào cờ bạc từ lúc học cấp 2 và nó theo mình đến tuổi trưởng thành. Và cũng chính vì nó mà làm cuộc đời tao không bao giờ khá lên được, dù có thời điểm kiếm ra tiền.
Bài viết có thể hơi dài nhưng tthằng nào đã từng trải qua vào chia sẻ cùng tao nhé.
Tao bắt đầu chơi bời phá phách từ khi có trò Audition, ae nào tầm đầu 9x đều biết trò này. Cái trò mà làm cho bao nhiêu người như tao khổ sở, và chính con lớp trưởng cấp 3 của tao cũng vậy. Lúc đầu lên cấp 3 nó học giỏi vkl ra rồi nó nghiện game này và bỏ học rồi tương lai cũng u ám theo (ngày xưa nhỏ bố mẹ cứ bảo học đi đéo học giờ tự nhận thấy tương lai u ám, có thể không học giỏi toán, lý, hóa thì ít ra cũng phải học cho mình 1 cái nghề để không bị rơi vào hoàn cảnh không biết mình làm gì). Mà 1 thằng chăm ăn lười làm và có suy nghĩ bố đời như tao thì có lol đi làm lao động phổ thông với mức vài triệu. Ở nhà ngủ, nhận định bóng đá, soi lô đề còn hơn ( mặc dù có tiền chơi đéo đâu). Bé thì ăn cắp của gia đình, lớn thì vay mượn bốc họ. Nói chung là khổ vkl mỗi khi trốn nợ. Và 1 điều nữa là cũng không bao giờ phải lo cơm áo gạo tiền lên chả nghỉ gì nhiều, mưa tới đâu, mát mặt tới đấy.
Và rồi năm 20 tuổi cũng được nhà chiều cho tiền làm ăn ( mở cầm đồ, quán net). Thời gian đấy khu nhà tao đang được đền bù đất, làm đường to. Dân giầu lắm, chỉ ăn xong đánh bạc chúng m ạ. Và rồi t làm cầm đồ cũng kiếm, mỗi con xe cầm chục là cắt 5 lít, vài tiếng sau đc nó ra chuộc, rồi tối chơi lại cắm lại cắt phế cả ngày có khi 1 con xe cầm đến 4 5 lần. Có tiền thì t lại thèm đánh bóng, nó là cái nghiện theo tao đến khi dừng lại được 1 năm trước. Giờ nhìn thấy không thèm như xưa nữa. Giống trước nghiện lô đề lắm nhưng về sau xem nó quay trực tiếp nhiều lần cảm giác khó trúng vl. Thế là bỏ được cũng 2 năm rồi.
Lan man quá rồi phải không. Thì như chúng m thôi. Có tiền thì chơi đâu chả được, bóng bánh thích vào bao nhiêu cũng được. Rồi cái đéo gì đến cũng phải đến. Bán quán net, tiền gia đình đưa cho cũng đứt. Cộng thêm khoản nợ là trốn.
Thời gian trốn nợ cũng phiêu lưu lắm. Gia đình coi như bỏ, chả tìm chả gọi. Vậy mà bằng nhiều cách vẫn tồn tại và duy trì được. Cũng nhiều chuyện để kể nhưng dài quá chắc không ai đọc.
Đi được 2 năm đến 22 tuổi t lấy vk. Thời gian này nợ lên vẫn chưa về, lấy vk xong vẫn đi thuê nhà 1 năm sau mới về nhà. Mà cảnh 2 đứa chả nghề ngỗng gì lấy nhau cực lắm. Bữa có bữa không, vk t thì đi làm cắt tóc. T thì cứ ăn chơi, đéo có tiền đánh bạc nhưng vì lười nên lol đi làm. Cứ ở căn phòng trọ rách thuê 600k ăn với ngủ. ( nói tóm lại t là 1 thằng lười vkl ra).
Rồi vì đói quá với choi mãi cũng chán, t đi làm lao động phổ thông với mức lương 4 củ/ tháng, công việc là bốc vác. Làm 2 tháng công ty cho nghỉ vì sức lao động yếu. Lại ở nhà chơi, đến 1 năm sau thì vk có bầu. Thì công việc tiếp theo là đi chở hàng thuê và từ đây đưa tao đến những công việc nối tiếp sau đó... chiều tối viêt tiếp. Giờ đi backlink đã.
 
Sửa lần cuối:
rồi m nhập hàng về bán, rồi ôm nhiều hàng, rồi bán đc nhiều rồi giờ nhiều tiền, có hẳn kho xưởng, thuê nhân viên làm. hết
 
hoặc vợ m đi làm tóc, rồi mở quán nho nhỏ. có vốn mở quán to, rồi đào tạo học viên, có tiền mua nhà mua xe
 
Chúng mày ạ tao năm nay cũng 31 tuổi rồi. Gia đình thì ở tại Hà Nội nên về nhà cửa và cuộc sống không phải lo toan quá nhiều như những ae ở tỉnh lên lập nghiệp.
Nhưng cuộc đời t chính thức là 1 thằng loser của xã hội khi dính vào cờ bạc từ lúc học cấp 2 và nó theo mình đến tuổi trưởng thành. Và cũng chính vì nó mà làm cuộc đời tao không bao giờ khá lên được, dù có thời điểm kiếm ra tiền.
Bài viết có thể hơi dài nhưng tthằng nào đã từng trải qua vào chia sẻ cùng tao nhé.
Tao bắt đầu chơi bời phá phách từ khi có trò Audition, ae nào tầm đầu 9x đều biết trò này. Cái trò mà làm cho bao nhiêu người như tao khổ sở, và chính con lớp trưởng cấp 3 của tao cũng vậy. Lúc đầu lên cấp 3 nó học giỏi vkl ra rồi nó nghiện game này và bỏ học rồi tương lai cũng u ám theo (ngày xưa nhỏ bố mẹ cứ bảo học đi đéo học giờ tự nhận thấy tương lai u ám, có thể không học giỏi toán, lý, hóa thì ít ra cũng phải học cho mình 1 cái nghề để không bị rơi vào hoàn cảnh không biết mình làm gì). Mà 1 thằng chăm ăn lười làm và có suy nghĩ bố đời như tao thì có lol đi làm lao động phổ thông với mức vài triệu. Ở nhà ngủ, nhận định bóng đá, soi lô đề còn hơn ( mặc dù có tiền chơi đéo đâu). Bé thì ăn cắp của gia đình, lớn thì vay mượn bốc họ. Nói chung là khổ vkl mỗi khi trốn nợ. Và 1 điều nữa là cũng không bao giờ phải lo cơm áo gạo tiền lên chả nghỉ gì nhiều, mưa tới đâu, mát mặt tới đấy.
Và rồi năm 20 tuổi cũng được nhà chiều cho tiền làm ăn ( mở cầm đồ, quán net). Thời gian đấy khu nhà tao đang được đền bù đất, làm đường to. Dân giầu lắm, chỉ ăn xong đánh bạc chúng m ạ. Và rồi t làm cầm đồ cũng kiếm, mỗi con xe cầm chục là cắt 5 lít, vài tiếng sau đc nó ra chuộc, rồi tối chơi lại cắm lại cắt phế cả ngày có khi 1 con xe cầm đến 4 5 lần. Có tiền thì t lại thèm đánh bóng, nó là cái nghiện theo tao đến khi dừng lại được 1 năm trước. Giờ nhìn thấy không thèm như xưa nữa. Giống trước nghiện lô đề lắm nhưng về sau xem nó quay trực tiếp nhiều lần cảm giác khó trúng vl. Thế là bỏ được cũng 2 năm rồi.
Lan man quá rồi phải không. Thì như chúng m thôi. Có tiền thì chơi đâu chả được, bóng bánh thích vào bao nhiêu cũng được. Rồi cái đéo gì đến cũng phải đến. Bán quán net, tiền gia đình đưa cho cũng đứt. Cộng thêm khoản nợ là trốn.
Thời gian trốn nợ cũng phiêu lưu lắm. Gia đình coi như bỏ, chả tìm chả gọi. Vậy mà bằng nhiều cách vẫn tồn tại và duy trì được. Cũng nhiều chuyện để kể nhưng dài quá chắc không ai đọc.
Đi được 2 năm đến 22 tuổi t lấy vk. Thời gian này nợ lên vẫn chưa về, lấy vk xong vẫn đi thuê nhà 1 năm sau mới về nhà. Mà cảnh 2 đứa chả nghề ngỗng gì lấy nhau cực lắm. Bữa có bữa không, vk t thì đi làm cắt tóc. T thì cứ ăn chơi, đéo có tiền đánh bạc nhưng vì lười nên lol đi làm. Cứ ở căn phòng trọ rách thuê 600k ăn với ngủ. ( nói tóm lại t là 1 thằng lười vkl ra).
Rồi vì đói quá với choi mãi cũng chán, t đi làm lao động phổ thông với mức lương 4 củ/ tháng, công việc là bốc vác. Làm 2 tháng công ty cho nghỉ vì sức lao động yếu. Lại ở nhà chơi, đến 1 năm sau thì vk có bầu. Thì công việc tiếp theo là đi chở hàng thuê và từ đây đưa tao đến những công việc nối tiếp sau đó... chiều tối viêt tiếp. Giờ đi backlink đã.
đi backlink chắc thằng mặt lol lại làm seo à, dm có khi người quen =))))
 
đấy, tao xem top top bọn nó toàn khoe thế
t còn trải qua vài lần vỡ nợ nữa vì cờ bạc. mà hiện tại chả có mẹ gì để khoe. nhà thì có sẵn. vk thì đi làm thuê 5tr/ tháng. chỉ chia sẻ những vấp ngã và con đường từ thằng cờ bạc không có kiến thức gì. may mắn đề giờ đi làm thuê mức lương khá khẩm chút thôi.
 
Rồi sao ? t đang làm lương tháng 40tr
với nhiều người mức lương 30 40 hay hàng trăm triệu là chuyện nhỏ nhặt, vì họ có học thức, có ngành nghề để phát triển. nhưng với t 1 thằng học cấp 3 bổ túc. không nghề nghiệp, không định hướng lúc trẻ. giờ được mức lương đấy là vui rồi.
 
đi backlink chắc thằng mặt lol lại làm seo à, dm có khi người quen =))))
có gì chỉ t với, t gửi phí hỗ trợ đàng hoàng. mới làm quen. chả biết đâu với đâu. thế mà cũng ngồi nhận lương 1460 sắp tới làm tốt lên được 1800 :))
 
bắt đầu đi làm thuê với công việc chở hàng vất vả với mức lương 4 củ bao gồm xăng xe và nuôi ăn 1 bữa. Mà ngoài chở hàng còn phải làm hết mọi việc như đóng hàng, sản xuất hàng. Nhưng cũng từ đấy cho mình hiểu biết về 1 doanh nghiệp vừa sản xuất vừa thương mại là như thế nào. T làm chở hàng 2 năm từ 2013 - đến 2015 thì chả có mẹ gì. Mức lương 4tr vẫn để ra vài đồng chơi bóng bánh cuối tuần. Nhưng đợt đấy chơi không vỡ, chơi có điểm dừng vì đéo có tiền. Điều duy nhất t có được trong 2 năm chở hàng là biết tên của các trưởng phòng và nhân viên phòng thu mua các siêu thị.
Thời điểm đấy sale kênh siêu thị nó là 1 cái gì khó khăn lắm, đi đâu cũng được chào đón như nhân tài, với mức lương hấp dẫn.
Tao nghỉ làm chở hàng và bắt đầu chuyển sang sale, mặc dù chưa bao giờ đi mời hàng bao giờ.
Nhưng đến công ty mới này tao chém gió như thật. Biết người này người kia làm phòng này phòng kia, có thể vào hàng được dễ dàng.
Vậy là tao chém gió thành công và deal lương với mức 7tr lương cứng và những mức thưởng hấp dẫn ở năm 2015. Và lợi thế nhà t cách công ty làm việc hơn 20km ( Văn Điển - Long Biên) nên được đến công ty khi có việc cần, nên không sợ báo cáo hàng ngày. Công ty chỉ cần doanh số, không cần có mặt.
Mấy ngày đầu nhận việc về chỉ ngủ, vì đéo biết làm. Đéo biết mời hàng kiểu gì, và tâm lý ngại ngùng của mọi thằng khi bắt đầu làm sale. Rồi đc 3 ngày thì quyết tâm đem hàng đi đến siêu thị mà mình thân quen nhất từ trước đến nay.
Và cái kết bán được đơn hàng đầu tiên là hơn 4 củ gì đấy. Báo về công ty giao hàng cho em đi, em vào được hệ thống siêu thị này rồi ( oai vl ra0 :)). Và rồi cứ thế có động lực, và tao thấy làm sale đéo khó như mình tưởng tượng. Đơn hàng lớn nhất t đem về là của 1 siêu thị LC với đơn hơn 200 củ mà thanh toán ngay ( vị thế được nâng tầm vkl ra) ( thằng nào làm sale siêu thị thì biết, thường các siêu thị lớn nó có lịch thanh toán theo tháng hoặc là thanh toán gối đơn).
Rồi là các siêu thị lớn như Vinmart, Aeon, Tmart,... t vào dễ như ăn kẹo. Và thời điểm này lương của t thấy là cao nhưng tao có khoản lậu là tiền lobby các siêu thị.
Thời điểm này t cũng thấy mình may mắn, vì đó là sát tết mà tao sale hàng bánh kẹo nhập. Đi đến đâu các siêu thị cũng ok luôn, chứ dm mùa đông đi bán kem thì lol ai nó thèm tiếp chuyện.
Và thường thì mỗi khi đi t sẽ xin 1 khoản vài triệu gọi là tiền lót tay để vào hàng. Có lần xin khoản to nhất 10 triệu mà chỉ cần gọi điện là đầu bên kia lấy hàng, 2 chị em đéo biết mặt nhau luôn. T có mẹo là đem danh nghĩa trước làm ở công ty cũ ra, nên họ biết và không đề phòng, lấy hàng luôn. Và đương nhiên khi t đem về được hợp đồng thì công ty trả có gì mà phải lăn tăn những khoản đấy. Số tiền kiếm được đấy t lại nướng vào bóng bánh. Mà chúng m biết đấy,nhàn cư vi bất thiện.
Có hệ thống rồi, doanh số rồi, không phải đến công ty hàng ngày để điểm danh. T ở nhà chỉ ăn với ngủ lại sinh ra cờ bạc.
 
1 đời người không có ai là "lesor" "loser" (chỉ đám cướp hiếp giết mới là loại đấy) sống mà ko thấy phụ bạc phụ lòng ai thì đã là winner rồi (đám chê thì thuộc dạng "chó sủa đoàn người cứ đi")
 
À kể thêm tí cho vui. Nhớ nhất là lần làm việc với Aeon và cũng là lần đầu tiên tao chăn 1 đứa gọi là rau.
Em này là trợ lý phòng thu mua.
Phải nói em này cao ngang tao, khoảng 1m64 người không gầy cũng không kiểu béo. Mặt mũi thì siêu dâm và nói chuyện cực đi vào lòng người. Mỗi lần nói chuyện ở mail xong tao lại phải call để nghe giọng. Dễ thương vl.
Và cũng đáng để mình phản bội vợ. Lần nào đến em cũng phải xuống đón tao vì vào đấy là phải có người đón. Và lần nào trước khi vào gửi xe cũng gọi em ý và đến nơi em đã đứng chờ mình để... Đến nơi lúc nào cũng hỏi han quan tâm, mặc dù lúc đầu không để ý lắm vì mình có vk rồi mà nhìn nó học thức ăn mặc ngon nghẻ thế thì chơi thế nào được.
Kể thêm nữa là tao được cái mã ngoài nên đi đâu làm việc cũng được thuận lợi với các chị gái. Chỉ tội hơi thấp thôi chứ cao thêm 10cm nữa là đi đăng kí người mẫu rồi.
 
Dm đúng là con ma cờ bạc, dính vào rồi cai rồi laị bập vào tiếp, tao thì đéo bóng bánh lô đề cờ bạc gì vì k có nhu cầu tiền bạc từ đó. Nhưng biết nhiều case rơi vào tình trạng bài bạc tan cửa nát nhà mà tự lấy làm bài học cho bản thân
 

Có thể bạn quan tâm

Top