Thần thông gì, nó vào viện tâm thần cả nhà nó kêu ầm lên, mẹ nó khóc lóc liên tục, khổ lắm, cả đời nó đang yên đang lành phải ở viện tâm thần suốt đời vì bệnh này không có thuốc chữa.
Mà tao nghe nói càng thích thần thông càng dễ nhập ma. Thiền là phải vô sở cầu tức là không có mong cầu gì hết. Khi ý nghĩ mong cầu nổi lên thì phải đè nó xuống bằng chính niệm. Mong cầu là tà niệm, buông lung tâm để cho tà niệm thắng thì dễ nhập ma.
Nhập ma có nhiều loại, phát điên là một, tự nhận mình đã đắc quả là hai, đều sẽ gặp quả báo rất xấu.
Ác niệm cũng là tà, nếu nó nổi lên khi thiền thì phải đè nó xuống, kể cả thấy ma quỷ hiện ra mình cũng không được ghét bỏ chúng nó.
Có 1 loại nhập mà khác là đang thiền sâu thì ộc máu mồm ra và phải dừng (đặc biệt trong Nam nghe nói bị nhiều), rất nhiều người thiền rất nghiêm túc, không ác niệm nhưng hình như tâm bị đè nén quá và vỡ mạch máu trong người (dạ dày). Nhập ma kiểu này thì nghe nói không gặp quả báo khi chết mà nó chỉ trợ ngại sự thiền.
Nói chung là thiền rất khó, tao học lỏm cũng biết sơ qua như thế. Và tao thấy thiền (thiền nghiêm túc, không phải để thư giãn) không dành cho người phàm chúng ta.