Topic cho những thằng nào muốn share câu chuyện vượt qua khó khăn cuộc đời.

Tao 12 năm học sinh ngoan trò giỏi.
Đi du học nước ngoài.
Làm công ty nước ngoài lương ổn định.
Tới khi cưới vợ, tối thì nó cưỡi lên người, sáng thì nó chửi sấp mặt, không ngày nào thấy ánh mặt trời thật sự.
Tao gia nhập xàm và ngộ ra chân lý.
"Sợ vợ mình chứ đéo sợ vợ người ta"
Thế là giờ tao ngồi ở ngã tư cầm lon, vinh quang.
Dcm. Văn vở vãi vồn
 
Có chí ắt có cơm, chúc mày trăm nẻo sáng chang.

Còn tao thì vứt bỏ mọi thứ bóng loáng để khoát lên người bộ green ngày kiếm đôi ký gạo mà thấy nhẹ tơn, tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống âu cũng là khởi nghiệp .
Đàn ông ko có chí như đàn bà ko có tí
 
Bỏ học đi xây dựng từ sớm mà tự học được C/C++ là quá giỏi. Like mày phát.

Đúng là nghề code đến mức độ nào đó thì ngôn ngữ không còn quan trọng lắm nữa, đọc qua là hiểu code nhanh thôi. Nôm na giống trong truyện Kim Dung, khi võ công đã thượng thừa thì chiêu thức không còn quan trọng nữa, còn phần nội công thì lúc nào cũng quan trọng :vozvn (4):
M tài thặc. Kết hợp nhuần nhuyễn tinh hoa cổ truyền pha hiện đại
 
Bỏ học đi xây dựng từ sớm mà tự học được C/C++ là quá giỏi. Like mày phát.

Đúng là nghề code đến mức độ nào đó thì ngôn ngữ không còn quan trọng lắm nữa, đọc qua là hiểu code nhanh thôi. Nôm na giống trong truyện Kim Dung, khi võ công đã thượng thừa thì chiêu thức không còn quan trọng nữa, còn phần nội công thì lúc nào cũng quan trọng :vozvn (4):

Thế hệ bọn tao toàn tự học, cơ bản mấy thằng giảng viên biết mẹ gì đâu mà dạy, học trường nào ra cũng không làm được gì hết
 
18 tuổi tao thi rớt đại học,nhưng quyết tâm làm lại lần nữa,tao thi đỗ vào trường đại học mà tao mong muốn,nghành công nghệ thông tin,hiện tại tao năm 4 nhưng vẫn chưa biết cái mẹ gì về lập trình hết do 4 năm qua tao toàn dùng tiền ba mẹ gởi lên + đi làm thêm để gái gú game,hút vape..nhưng khỏe cái là tao ăn chơi kiểu sinh viên nhà nghèo,không sa đọa lắm....khoản nữa năm nay do may mắn nên hiện tại trong tài khoản tao dư được khá nhiều tiền
tao ít cmt trên này lắm nhưng đọc câu chuyện của chủ thớt và mấy câu chuyện phía dưới làm tao chạnh lòng vì đời tao chưa bao giờ rơi vào cảnh khốn cùng,bế tắc như tụi mày,thôi thì anh em động viên nhau vậy,sống tốt nhé các bro, lạc quan lên và lấy lại tất cả những gì đã mất vì ít ra tụi mày vẫn còn thở và rất nhiều thằng khác,có cuộc đời ngon hơn tụi mày x1000 nhưng đã phải nằm xuống
 
Sửa lần cuối:
18 tuổi tao thi rớt đại học,nhưng quyết tâm làm lại lần nữa,tao thi đỗ vào trường đại học mà tao mong muốn,nghành công nghệ thông tin,hiện tại tao năm 4 nhưng vẫn chưa biết cái mẹ gì về lập trình hết do 4 năm qua tao toàn dùng tiền ba mẹ gởi lên + đi làm thêm để gái gú game,hút vape..nhưng khỏe cái là tao ăn chơi kiểu sinh viên nhà nghèo,không sa đọa lắm....khoản nữa năm nay do may mắn nên hiện tại trong tài khoản tao dư được khá nhiều tiền
tao ít cmt trên này lắm nhưng đọc câu chuyện của chủ thớt và mấy câu chuyện phía dưới làm tao chạnh lòng vì đời tao chưa bao giờ rơi vào cảnh khốn cùng,bế tắc như tụi mày,thôi thì anh em động viên nhau vậy,sống tốt nhé các bro, lạc quan lên và lấy lại tất cả những gì đã mất vì ít ra tụi mày vẫn còn thở và rất nhiều thằng khác,có cuộc đời ngon hơn tụi mày x1000 nhưng đã phải nằm xuống
may mắn mà tài khoản khá nhiều tiền chắc mày chơi wefinex ah :))
 
Cuộc sống bình thường đến ko thể bình thường hơn. Cứ tằng tằng qua thời học sinh, sinh viên, rồi bắt đầu đi làm. T cũng tự thấy đang quá chán với cuộc sống hiện tại, luôn thấy thiếu 1 cái gì đó khơi dậy hứng thú, đam mê của mình. Chắc BH đến lúc rửng mỡ, điều kiện bảo người áo ước mà k biết quý trọng
 
Cuộc sống bình thường đến ko thể bình thường hơn. Cứ tằng tằng qua thời học sinh, sinh viên, rồi bắt đầu đi làm. T cũng tự thấy đang quá chán với cuộc sống hiện tại, luôn thấy thiếu 1 cái gì đó khơi dậy hứng thú, đam mê của mình. Chắc BH đến lúc rửng mỡ, điều kiện bảo người áo ước mà k biết quý trọng
tao cũng đã từng rơi vào trạng thái như vậy, tao tìm đến thiền cho tâm tĩnh lặng, nhìn thấu vào nội tâm của mình hơn, rồi nhận ra được nhiều điều hơn, và vượt qua được trạng thái đó 1 cách dễ dàng hơn.
 
may mắn mà tài khoản khá nhiều tiền chắc mày chơi wefinex ah :))
wefixnex thì bán nhà sớm m ạ, tao hold coin chân chính,tao đặt mục tiêu từ giờ tới cuối năm nay kiếm hơn 1 tỏi,giờ dc 40 50% rồi,tính ra cũng may,tiền bạc cứu rỗi cuộc đời tao dc
 
Tao năm nay 3x. Năm tao học xong đại học, ra trường đi vào VNPT làm. Tao từng có thời điểm những năm đầu 2010, tao làm ra tiền cũng tiêu hoang, làm bao nhiêu,tiêu bấy nhiêu, phá hết. Lúc nghề tao nó hết thời tao nghỉ, thất nghiệp gần 1 năm, làm đủ loại nghề vặt, nhiều hôm ăn mỳ tôm, uống nước. Thậm chí dell đủ tiền mua mỳ tôm, lấy gạo ra nấu cơm, mua chịu ít thịt mỡ, rồi rang cơm ăn dần mấy hôm.
Cuối năm 2013 tao vào nghề hiện tại, nghiệm ra những tháng ngày khốn khó giúp tao biết tiết kiệm, biết giữ được những đồng xu mồ hôi nước mắt. Tao k giàu có gì những thấy cuộc sống cũng k vất vả như nhiều anh em khác. Tao hài lòng với những gì mình đang có...
tao thấy hình ảnh của tao trong mày,giờ có kha khá tiền rồi mà mỗi lần muốn mua cái dt,sắm con xe lại nhớ lại những kí ức ám ảnh thời sv ms chân ước chân ráo lên thành phố không tiền,ngày ba bữa ăn 3 gói mì vs rau mà đéo muốn tiêu nữa, nên toàn cần kiệm như chó cho tiền nó đẻ ra tiền thôi :too_sad:,mà ngẫm cũng hay,tao và tụi m k trải qua time khó khăn bế tắc đó thì chắc chắn k thể trưởng thành ,sống khôn như hiện tại dc
 
tao thấy hình ảnh của tao trong mày,giờ có kha khá tiền rồi mà mỗi lần muốn mua cái dt,sắm con xe lại nhớ lại những kí ức ám ảnh thời sv ms chân ước chân ráo lên thành phố không tiền,ngày ba bữa ăn 3 gói mì vs rau mà đéo muốn tiêu nữa, nên toàn cần kiệm như chó cho tiền nó đẻ ra tiền thôi :too_sad:,mà ngẫm cũng hay,tao và tụi m k trải qua time khó khăn bế tắc đó thì chắc chắn k thể trưởng thành ,sống khôn như hiện tại dc

Ai cũng thế thôi. Đồng tiền mồ hôi nước mắt kiếm được là đồng tiền bền vững, còn tiền tự dưng trên trời rơi xuống thì được đấy mà mất đấy nhanh thôi.

Tao ngày xưa đi học buổi trưa toàn đem theo cốc mì ly pha nước nóng ăn vì đéo dám tiêu tiền ăn căn tin, cả tuần 1 lần thèm quá mới dám ăn căn tin. Giờ thì khấm khá rồi nhưng đa số tiền vẫn để đấy đầu tư thêm chứ cũng chả mua sắm gì nhiều.

Nhưng riêng khoản sức khoẻ và trải nghiệm du lịch một năm 1, 2 lần thì vẫn phải tiêu, cũng chả tốn bao nhiêu nhưng những cái lợi ích nó mang lại thì đáng từng xu.
 
tao thấy hình ảnh của tao trong mày,giờ có kha khá tiền rồi mà mỗi lần muốn mua cái dt,sắm con xe lại nhớ lại những kí ức ám ảnh thời sv ms chân ước chân ráo lên thành phố không tiền,ngày ba bữa ăn 3 gói mì vs rau mà đéo muốn tiêu nữa, nên toàn cần kiệm như chó cho tiền nó đẻ ra tiền thôi :too_sad:,mà ngẫm cũng hay,tao và tụi m k trải qua time khó khăn bế tắc đó thì chắc chắn k thể trưởng thành ,sống khôn như hiện tại dc
Cũng vẫn có lúc dại lắm mày ạ. Nhưng đỡ hơn xưa nhiều rồi. Đúng là mồ hôi, xương máu
 
Ai cũng thế thôi. Đồng tiền mồ hôi nước mắt kiếm được là đồng tiền bền vững, còn tiền tự dưng trên trời rơi xuống thì được đấy mà mất đấy nhanh thôi.

Tao ngày xưa đi học buổi trưa toàn đem theo cốc mì ly pha nước nóng ăn vì đéo dám tiêu tiền ăn căn tin, cả tuần 1 lần thèm quá mới dám ăn căn tin. Giờ thì khấm khá rồi nhưng đa số tiền vẫn để đấy đầu tư thêm chứ cũng chả mua sắm gì nhiều.

Nhưng riêng khoản sức khoẻ và trải nghiệm du lịch một năm 1, 2 lần thì vẫn phải tiêu, cũng chả tốn bao nhiêu nhưng những cái lợi ích nó mang lại thì đáng từng xu.
năm nay đồng chí bao nhiêu tuổi rồi leuleu
 
tao thấy hình ảnh của tao trong mày,giờ có kha khá tiền rồi mà mỗi lần muốn mua cái dt,sắm con xe lại nhớ lại những kí ức ám ảnh thời sv ms chân ước chân ráo lên thành phố không tiền,ngày ba bữa ăn 3 gói mì vs rau mà đéo muốn tiêu nữa, nên toàn cần kiệm như chó cho tiền nó đẻ ra tiền thôi :too_sad:,mà ngẫm cũng hay,tao và tụi m k trải qua time khó khăn bế tắc đó thì chắc chắn k thể trưởng thành ,sống khôn như hiện tại dc
Ai cũng thế thôi. Đồng tiền mồ hôi nước mắt kiếm được là đồng tiền bền vững, còn tiền tự dưng trên trời rơi xuống thì được đấy mà mất đấy nhanh thôi.

Tao ngày xưa đi học buổi trưa toàn đem theo cốc mì ly pha nước nóng ăn vì đéo dám tiêu tiền ăn căn tin, cả tuần 1 lần thèm quá mới dám ăn căn tin. Giờ thì khấm khá rồi nhưng đa số tiền vẫn để đấy đầu tư thêm chứ cũng chả mua sắm gì nhiều.

Nhưng riêng khoản sức khoẻ và trải nghiệm du lịch một năm 1, 2 lần thì vẫn phải tiêu, cũng chả tốn bao nhiêu nhưng những cái lợi ích nó mang lại thì đáng từng xu.
theo đồng chí, chơi coin liệu có phần giống như đánh bạc không, vì t thấy chẳng có cái căn cứ gì để xác định được nó lên hay xuống cả
 
theo đồng chí, chơi coin liệu có phần giống như đánh bạc không, vì t thấy chẳng có cái căn cứ gì để xác định được nó lên hay xuống cả
https://xamvn.com/threads/choi-tien-ao-the-nao-cho-giau.312372/

Tao khoảng giữa 3x nhé
 
Tao năm nay trên 4x, học giỏi ngoan ngoãn từ bé, lớn lên thì cờ bạc chơi bời, phạm pháp đủ cả. Tao vượt qua tất cả bằng cách lấy con một đồng chí công an có tý chức sắc đã từng ký lệnh bắt tao nên bây giờ đéo hiền đéo được. Vậy thôi có coi là về bờ không???
 
theo đồng chí, chơi coin liệu có phần giống như đánh bạc không, vì t thấy chẳng có cái căn cứ gì để xác định được nó lên hay xuống cả
tao vốn chưa tới 100 củ,h nó lên gần 500 rồi,cơ hội kiếm tiền luôn là vậy,có thằng thấy được nó,có thằng không
 
Tao là con út trong gia đình 5 anh chị em. Ông già tao thì mất hồi tao học cấp 2.

Anh cả tao hiện tại là người thành đạt, làm giám đốc 1 công ty ở HCM.
Chị 2 tao thì lấy chồng giàu, 2 vợ chồng có 1 chuổi nhà hàng rất to ở đà nẳng.
Anh 3 tao thì đi du học và ở lại làm tại Anh Quốc.
Anh 4 thì mới ra trường, làm kỹ sư cntt.
Còn tao thì học xong 12, vào hcm làm công nhân.

Tao làm công nhân được tầm 2 năm thì tao chuyển qua lái Grab, rồi làm toàn mấy việc lông bông. Cuối năm 2018 tao về nhà làm rẩy.
Nhà tao ở Tây Nguyên có cái rẩy, diện tích bằng 1/5 hecta, đủ để tao sống ở đó. Có điều đéo ngờ là trước khi tao về, mẹ tao nợ người ta 400 triệu. Khi tao về làm rẩy, mẹ tao bảo con ráng làm trả nợ 400 triệu. Xong mẹ tao bỏ đi biệt xứ.
Hình như mẹ tao sống với mấy anh chị tao hoặc đi làm ở đâu đó. Mổi tháng mẹ tao gửi về cho tao 400k gọi là tiền ăn.
Khi đi mẹ tao để lại cho tao cái oppo a7 để lên mạng. Tao vào lịch sử web thấy có trang xam, rồi rảnh rổi tao tạo nick, thế là tao biết xam từ đây. Tao chơi xam từ 2018.
Rẩy nhà tao trồng được 500 gốc cà phê. Mổi năm tao làm thì thu được 1 tấn cafe. Tính ra là 30 triệu. Nhưng mà làm được tới mùa thu hoạch thì chủ nợ tới thu đi cả, không chừa cho tao hạt cafe nào. Họ bảo món nợ 400 triệu sẽ thu khi nào tao hết thì thôi. Không tính lãi.
Vậy là nguồn sống duy nhất của tao hằng ngày 400k hàng tháng mẹ tao gửi về.
400k, tao nạp 90k tiền 4g cho cái sim 4g mobi, còn hàng tháng 300k.
Mổi ngày tao chỉ ăn tiêu đúng 10k, thực đơn hàng ngày chả có gì ngoài rau tao tự trồng quanh nhà. Hôm nào đói quá, tao mua đôi quả trứng gà, trứng vịt.
Ngày tết thì mẹ tao về, bảo là về thắp nhang cho bố tao. Mẹ tao về tầm 28, 29 tết, về 1 hôm rồi đi. Khi về thì mẹ tao mua cho đôi cân thịt lợn.
Ngày tết anh chị em tao cũng không gặp mặt, đoàn viên gì. Điện thoại tao cũng không lưu số họ. Hình như thành công trong cuộc sống khiến họ cảm thấy xấu hổ khi phải thừa nhận có đứa em út bất hạnh này. Ừ thì tao cũng không trách họ.
Tao dự định sau khi trả hết 400 triệu cho mẹ tao, xem như tao trả xong ân tình cha mẹ. Lúc đó tao chắc cũng gần già, tao sẽ đi đến 1 nơi nào đó mà tao không biết, bắt đầu 1 cuộc sống mới.
Mà kể chuyện thật hay giỡn vậy?
 
Tâm sự tí cho ae đọc chơi
Tao năm cũng sắp 3x tuổi. Tuổi thơ tao trôi qua ở vùng đất 36. Ngày đó vì đéo đủ ăn, suốt ngày đi ngược lên mạn trên chặt tre nứa về đan lát đéo đủ ăn. Nên bố mẹ và ông bà tao quyết định Nam tiến. Bố mẹ tao xin làm công nhân trong 1 nhà máy may. Bố tao thì xin học điện, rồi dần học sang sửa máy may. Mẹ tao thì học thợ may. 2 vợ chồng suốt ngày đạp xe chở nhau đi làm. Sáng 6h-22h tối mới về đến nhà, mẹ tao còn phải giặt giũ cho cả gd tao. Rồi 6 tuổi tao cũng theo bố mẹ vào Nam, cho tiện việc học hành. Nhưng vì hồi đó nhà tao đéo có hộ khẩu và KT3 nên đéo trường nào nhận. May sao có bà hiệu trưởng thấy tao sáng láng nên nhận vào. Rồi tao học hết 12, cái nghèo cứ suốt ngày đeo bám như vậy, giữa cái tp này mà mọc lên 1 căn nhà lá vì bố mẹ tao chỉ đủ tiền mua mảnh đất, ko có tiền xây. Tao đi học bị bạn bè gọi là T nhà lá. Dcm cay nhưng đéo làm gì đc. Rồi tao học xong 12, cũng ít bạn, đéo giao du với ai vì mang mác là nhà lá, 1 phần tao cũng tủi thân. Rồi tao đi xin làm lặt vặt như phụ hồ, đi theo xe lên chợ đầu mối bốc vác. Mỗi tháng tao trù hết chi tiêu tao dư đc 1,5 gửi cho mẹ gọi là phụ tiền gd. Rồi sau đó tao đi NVQS, vào đấy 18 tháng tao nhịn chi tiêu hết mức có thể, có thể gọi là hà tiện. Nhìn bọn nó đi lao động về ăn thêm bánh bao, nước ngọt mà tao thèm vl. Rồi 18 tháng cũng qua, tao về với gd. Lại xách hồ sơ đi xin việc. Được 1 cty ở Q1 nhận làm telesale, tao nghĩ đây là cơ hội để tao đổi đời.

Dạo mày bảo đc lên làm sếp mấy thằng kia, sao rồi tml?

Mày có chí vượt qua hoàn cảnh phết, vodka mày phát
 
Ông nghị lực và bản lĩnh đấy, thật tuyệt vời.
T cũng đi học muộn, đến trường học có ông hơn cả tuổi gv (sn 87), mà vẫn cày quốc chăm chỉ + tư duy tốt. T học trên khoá ông đấy mà thấy mình còn thua ông đấy nhiều, đành phải cần cù bù ngu si :))
Một đợt thầy tâm sự bảo t là học xong nên vào FSoft làm khoảng 1 năm học hỏi được nhiều cái. Mấy ông trong FSoft toàn kêu bên ngoài chỉ rình vợt người của bên anh :))
 

Có thể bạn quan tâm

Top