Bài trước:
Trải lòng I
Tiền mua hàng sinh hoạt chẳng có vấn đề gì với tao. Mà cái cảm giác cầm tiền đi siêu thị rồi nhìn giỏ hàng bé tí so với mồ hôi mình bỏ ra, nó mới cay. Dầu ăn 1 lít, xúc xích khuyến mãi, 4 cái đùi gà, cà chua 4 trái, gói gia vị thịt nướng, ít ớt cay. Hết sạch 220k.
Nghĩ mà buồn cười cay đắng thật. Một ngày tao đổ mồ hôi, đứng chân sưng cẳng, chịu đủ kiểu áp lực, gom được 200 ngàn. Rồi chỉ cần mưa tầm tã, tao ghé siêu thị quơ vài món cơ bản nhất cho cái bụng và cái nồi… thế là bay sạch. Cái giỏ đồ bé xíu, ôm về mà tao thấy nó nặng không phải vì cân ký, mà vì nó gói gọn cả sự thật trần trụi: sức lao động của một thằng trai trẻ ở thành phố này chỉ đổi được chừng đó.
Câu hỏi “xứng đáng không” thì tao biết câu trả lời rõ ràng là không. Nhưng tao cũng hiểu, đây không phải chỉ là chuyện của riêng tao, mà là cái guồng quay chung. Ai ở dưới đáy cũng đều thấy cảnh này: tiền kiếm chật vật, chi tiêu nuốt sạch. Vấn đề không phải ở chỗ cái giỏ hàng này đáng giá bao nhiêu, mà là làm sao để ngày công của tao không còn dừng lại ở mức 220k nữa.
Tao biết mình đang buồn cười trong cay đắng, nhưng chính cái buồn cười này lại làm tao tỉnh: hoặc là chấp nhận cái mức “một ngày công = một giỏ đồ khuyến mãi”, hoặc tao phải tìm cách nâng cái giá của bản thân lên. Không có con đường thứ ba... Nhưng sao nhìn topic của
@thelastcahuvi có chút chạnh lòng...
Bỏ qua Trend du học sinh Vn từ thiện cứu đói dân Anh quốc , đây là những món hàng mà lương 60 bảng anh ( tức 1 ngày lương trung bình ) mua được , bằng 1 lần đi siêu thị tại VN