Viết cho bản thân...

Hero1111

Khổ vì lồn
Cờ vua có một nghịch lý kỳ lạ. Quân yếu nhất bàn cờ lại là quân duy nhất quyết định thắng thua. Vua đi mỗi lần đúng một ô, không nhanh, không mạnh, gần như không tự vệ được.

Nhưng bạn có thể hơn đối thủ cả hậu lẫn hai xe, hở vua một nước, thua cả ván. Đời bạn cũng có những quân vua như thế: sức khỏe, vốn liếng tích cóp, chữ tín và vài người thân thật sự.

Chúng im lặng, không tạo ra thành tích để khoe, nên ta hay đem chúng ra đổi:

Thức đêm hôm k/i.ệ.t q/u.ệ để kịp tiến độ công việc, rút hết tiền bạc x/ư.ơ.n.g m/á.u đổ vào những phi vụ mạo hiểm, và đánh đổi cả danh dự, chữ tín lâu năm chỉ để lấy một cái lợi trước mắt.

Chúng ta bận rộn cả đời, mải miết đi gom góp từng quân xe, quân pháo – chính là tiền tài, danh vọng, địa vị và những lời tán dương ngoài xã hội. Chúng ta tự hào khi sở hữu một lực lượng hùng hậu, ngỡ rằng mình đang thắng thế trên bàn cờ cuộc đời.

Nhưng ở cái tuổi nửa đời người nhìn lại, ta mới giật mình nhận ra: khi sức khỏe đã cạn kiệt, gia đình đã nguội lạnh, và lòng tin của những người tri kỷ cũng không còn, thì mọi vật chất ngoài thân kia bỗng chốc trở nên vô nghĩa.

Mất đi những "quân vua" ấy, dù bạn có sở hữu bao nhiêu xe, hậu, mã cũng chẳng để làm gì. Thắng cả bàn cờ mà để mất vua, chung cuộc vẫn là trắng tay.

Epictetus nói, những thứ thật sự thuộc về bạn ít lắm, và chính vì ít, đừng bao giờ đem chúng ra đặt cược. Hãy học cách nâng niu và giữ gìn những giá trị cốt lõi nhất của đời mình trước khi quá muộn. Bởi vì một khi "quân vua" đã ngã xuống, ván cờ cuộc đời của bạn cũng chính thức khép lại.


Sưu tầm
 

Có thể bạn quan tâm

Top