TUG
Thích phó đà
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.