Live Việt Nam có thoát được bẫy thu nhập trung bình hay không

Liệu có thoát được không chúng mày

  • Votes: 2 6.1%
  • Có cái lồn

    Votes: 31 93.9%

  • Total voters
    33

TUG

Thích phó đà
Vatican-City
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
 
Ko, đơn giản là đéo có ngành công nghiệp đầu tàu. Bao lâu nay toàn đi theo sau thời đại, học theo các anh làm theo mà đến lúc bập bõm theo được thì các anh lại càng bỏ xa.
Đơn cử như việc điện phân ra lô nhôm nguyên chất đầu tiên, thật sự là cái đấy phải làm được từ rất lâu rồi, ngồi trên mỏ vàng Bauxite bao lâu nay mà cứ đào xúc múc bán.
Mà bẫy thu nhập trung bình còn đỡ, t sợ dân càng lúc càng đéo có thu nhập ấy. Giá lao động tại Vẹm giờ ko phải quá rẻ so với mấy nước Châu Á đâu, lại thêm mấy cái chủ trương tăng lương trung bình, tính tiền OT các thứ nữa.
 
Ko, đơn giản là đéo có ngành công nghiệp đầu tàu. Bao lâu nay toàn đi theo sau thời đại, học theo các anh làm theo mà đến lúc bập bõm theo được thì các anh lại càng bỏ xa.
Đơn cử như việc điện phân ra lô nhôm nguyên chất đầu tiên, thật sự là cái đấy phải làm được từ rất lâu rồi, ngồi trên mỏ vàng Bauxite bao lâu nay mà cứ đào xúc múc bán.
Mà bẫy thu nhập trung bình còn đỡ, t sợ dân càng lúc càng đéo có thu nhập ấy. Giá lao động tại Vẹm giờ ko phải quá rẻ so với mấy nước Châu Á đâu, lại thêm mấy cái chủ trương tăng lương trung bình, tính tiền OT các thứ nữa.
Ko tăng được thu nhập thì lấy Lồn mà phát triển kinh tế
 
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
Dân trí Vẹm có được trả mức lương cao hay không ?
Tất cả từ sự học mà ra . Dân ngu đòi lương cao , có cái Lồn
 
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
Tao k hiểu biết nhiều về tình hình thế giới, nhưng tao thấy chỉ ở Hn thôi nhé, thì chuyện lương lậu thu nhập nó chỉ nằm trên giấy tờ thôi. Có những cty việt trốn thuế, khai gian lương nv để bớt đóng bảo hiểm đó. Lương thực nhận là 15tr, nhưng chỉ nói trên giấy là 10tr thì sao? Dựa vào đâu để biết tiền lương trong dân có bao nhiêu. Rồi những nguồn thu bất hợp pháp cũng khá nan giải, khó thống kê đúng. T là ng Hn, t sinh ra và lớn lên ở đây bao nhiêu năm mà t méo gặp ai ở đây lương dưới 8tr 10tr, vậy cộng trung bình với đám lương 25 30tr thì sao vẫn ra mức trung bình 8tr (hanoi) vậy ta? Mong các chiên za giải đáp :vozvn (12):
 
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
Tính đuổi fdi hay gì mà vượt thu nhập TB.
Muốn Culi có việc thì lương phải thấp.
 
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
100% là không , chừng nào còn những thằng như Vượn sống đc thì không bao giờ , sâu xa hơn là hệ điều hành CS.
 
Dạo gần đây chúng mày sẽ hay nghe thấy 1 chủ đề nóng là Việt Nam sắp qua ngưỡng dân số vàng mà kinh tế vẫn còn teo tóp xong chú Phỉnh và đẻng thì suốt ngày tuyên bố nào là quyết sách, khát vọng để thoát bẫy thu nhập trung bình, vươn mình phát triển thành các nước tiên tiến. Nào là Việt Nam sẽ làm nhà máy điện hột nhãn, sẽ làm chip nửa dẫn, sẽ xây tháp đôi cao con mẹ nó nhứt thế giới... Nghe rất là hoành con mẹ nó tráng đúng không? Nhưng chúng mày có tin không? Tin là việt nam sẽ giàu không? Tin là cái dân tộc sẽ làm được những điều phi thương như thế không?
Đầu tiên thì khái niệm Bẫy thu nhập trung bình (Middle-Income Trap) là tình trạng một quốc gia sau khi đạt đến mức thu nhập trung bình (nhờ nhân công giá rẻ, tài nguyên thiên nhiên hoặc đầu tư nước ngoài) thì bị chững lại và không thể phát triển lên thành quốc gia có thu nhập cao. Cái này thì quốc gia nào cũng gặp phải (ngoại trừ mấy bọn thượng đẳng, đi cước bóc từ xưa nên giàu cmnl như Mỹ, Đức, Pháp, Anh). Kể ra các nước dính trap thì nhiều vô số kể như Argentina (giờ phá sản), Brazil, Mexico, cạnh Việt Nam thì có Thái dúi, Mã lai, Phil... Các nước vượt giàu thành công thì cũng không nhiều, có thể kể đến Nam Hàn, Sing và Đài Loan. Đặc điểm dễ nhận thấy là bọn này dân số ít nên dễ quản, đều bị một bàn tay sắt nó ép phải làm như trâu như chó.
Còn Việt Nam thì đang đặt mục tiêu tăng trưởng GDP bình quân khoảng 10%/năm trong giai đoạn 2026–2030, thì đến 2045 là thoát nghèo. Đó là con số trên giấy thôi, tăng trưởng 10% bắt cách đổ hết vào đầu tư công, xây đường, xây cầu... Còn về bản chất kinh tế thì đéo có cái gì, không có doanh nghiệp sản xuất nào cốt lõi, nắm công nghệ đột phá. Xuất khẩu chủ lực thì dựa chủ yếu vào các doanh nghiệp nước ngoài, một mình thằng Samsung nó gánh cho đéo biết bao nhiêu %. Nói chung quan điểm của tao là đéo thoát nổi cho nó vuông.
xứ lừa đang ở mức lương trung bình đến trung bình khá rồi, nhưng vẫn kêu nghèo để còn xin viện trợ, xin wto cho vay $ giá rẻ
 
Các quốc gia có những chính trị gia độc tài cộ.ng sản sẽ không bao giờ có thể phát triển và vươn tầm toàn cầu.
 

Có thể bạn quan tâm

Top