Cảnh báo lừa đảo‼️ Nam cao nổi là do làm cách mạng hay viết văn hay , thấy truyện ngắn chí phèo khá ;à overrated

Chúng mày trẻ con hoặc quá gồng để ngộ nhận so sánh tác phẩm nước ngoài. Đơn giản như Đọc truyện Đôi mắt hay còn gọi Tiên sư anh Tào tháo mà thấy ông đi trước thời đại xã hội văn hóa phải năm chục năm. Dm thời giấy covid tao lại nhớ nhân vật Hoàng nói về giấy đi đường, chê cán bộ học thấp si đần quả đéo sai
Nói về trình độ toàn nền văn hóa thì tao đeo biết. Thử đem văn của Nam Cao so với Frankenstein hay là Crime and Punishment xem Nam Cao ko so được, còn nói thật là so với tầm đẳng cấp cao nhất như là Nhà Khổ Hạnh & Gã Lang Thang nói thật là cả nền Văn học miền Dont nước Lào ko có tác phẩm nào đâu
 
Sao tao đọc the great gatsby k thấm nổi cha nội gatsby nhỉ . Vs cảm giác truyện bị thị trường hoá, overated, mày thấy hay ở điểm nào?
Tao thấy đó là 1 hành trình từ không ai cả leo đến tận cùng rồi lại là ko ai cả. Tao đọc hết bảng tiếng anh & việt.
Nhưng mà sau vài năm người ta bình luận tán loạn về Gatsby thì ông tác giả lại lên phát biểu 1 câu xanh rờn là đéo ai hiểu đúng Gatsby của ổng , thế có điên ko? Mà cái câu chuyện đời sống & tình ái của ông tác giả này dẫn đến Gatsby cũng tào lao chết mẹ. Mày tìm hiểu đời tư của ổng sẽ thấy
 
Tao thích nhất đoạn này của Nam Cao:

"Vợ tôi không ác, nhưng thị khổ quá rồi. Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỉ che lấp.”

 
Tao thích nhất đoạn này của Nam Cao:

"Vợ tôi không ác, nhưng thị khổ quá rồi. Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỉ che lấp.”

Nghe như cặc. Tau gặp ng dù thân đau vẫn hy sinh cho người khác

Nam cao mà viết thời nay thì bị gọi là quay tay ra bài
 
còn nếu ko thì hãy đọc tầm thế giới như Kafka bên bờ biển
Tác giả này tao đã đọc 2 cuốn Rừng na uy & Phía nam biên giới phía tây mặt trời, rất thích
Còn cuốn trên kia & Biên niên ký chim vặn dây cót thấy dài vkl nên ngại.
Theo mày thì đáng bỏ thời gian đọc k
 
Tác phẩm của Phụng bro còn được dịch sang tiếng nước ngoài kia mà.
61O95qSXeNL._AC_UF894,1000_QL80_FMwebp_.jpg
 
G
Tác giả này tao đã đọc 2 cuốn Rừng na uy & Phía nam biên giới phía tây mặt trời, rất thích
Còn cuốn trên kia & Biên niên ký chim vặn dây cót thấy dài vkl nên ngại.
Theo mày thì đáng bỏ thời gian đọc k
Giống tao, t cũng đọc đi đọc lại phía Nam biên giới..
 
Nhưng phải công nhận năm cao miêu tả rất hay tâm lý của con người, còn người thời nào cũng giống nhau, cái sự lương thiện nó tồn tại sẵn trong mỗi người nhưng khi đứng trước cái đói, cái nghèo, cái đàn áp xã hội bản thân họ sẽ tự hình thành bản năng để sống, để tồn tại, và từ đó họ chọn con đường dễ nhất dù cho con đường đấy trái với lương tâm bản thân. Bọn mày cứ nhìn dân vịt giờ sẽ rõ, khi biết rõ cả xã hoiij trà đạp lên đạo đức để tồn tại thì thằng làm theo đạo đức lại là thằng dở.
 
Tao thì k
Tác giả này tao đã đọc 2 cuốn Rừng na uy & Phía nam biên giới phía tây mặt trời, rất thích
Còn cuốn trên kia & Biên niên ký chim vặn dây cót thấy dài vkl nên ngại.
Theo mày thì đáng bỏ thời gian đọc kk
Tao thì ko rành lắm, hiểu biết có hạn nên ko dám phán bừa , nói chung thì tao thấy viết hay, vương tầm quốc tế rồi, nên nếu có thời gian thì cũng đáng để đọc xem thế nào.
 
Mọi miên thì làm gì có năng khiếu mà thẩm văn học. Đi coi hài Trấn Thành, Trường Giang chắc sẽ hợp hơn
Ờ, tao đéo thẩm nổi mấy tác phẩm của đám khỉ rừng bake chúng mày, mà toàn dành thời gian đọc truyện nước ngoài như:
- Tàu: Tam quốc chí, tam quốc diễn nghĩa, phong thần diễn nghĩa, thủy hử, tùy đường diễn nghĩa. Thậm chí mấy truyện 3 xu tàu tao cũng đọc luôn như tru tiên, tầm tần ký.
- Ngú: Thép đã tôi thế đấy
- Anh: sherlock homes, harry potter
- Mỹ: tiếng gọi nơi hoang dã, cuộc phiêu lưu của tom sawyer, cuộc phiêu lưu cuả Huck Finn, Eragon, lord of the rings, mấy bộ của Stephen King.
- 1001 đêm, bộ truyện của anh em nhà Grimm, thậm chí Bible tao cũng đọc luôn.
Và có vô số tác phẩm khác mà tao đã đọc nhưng quên mẹ tên rồi.
Đặc điểm chung mấy tác phẩm tao đọc đều nói về nv9 đéo bao giờ chửi đổng với đời, với xã hội, thất vọng với bản thân, hoặc ghen tị với thành công người khác, mà toàn dùng nỗ lực, trí óc của mình để đạt được thành công.
Mịe, khỉ rừng bake chúng mày trừ ngạo nghễ ra thì có những tác phẩm nào sánh ngang được mấy bộ tác phẩm mà tao đã đọc không? Ý tao là dân nước ngoài biết và đọc đấy, đéo cần được giải quốc tế luôn.
 
Sao tao đọc the great gatsby k thấm nổi cha nội gatsby nhỉ . Vs cảm giác truyện bị thị trường hoá, overated, mày thấy hay ở điểm nào?
Xưa tao đọc Gatsby mới đầu chưa thấy gì đặc biệt, chỉ đến đoạn miêu tả Gatsby hắn dõi nhìn "ánh sáng xanh nhỏ bé, xa xôi" (đéo nhớ cụ thể nó là ngọn hải đăng hay bến tàu nữa) ở "phía bên kia" thì mới thổn thức chết lặng. Vì hồi sv tao cũng có một tình yêu đơn phương no hope kiểu thế, cho nên từng chữ nó ngấm, đồng cảm với thằng cha Gatsby kinh khủng. Mười mấy năm rồi, đọc duy nhất một lần đọng lại vẫn khắc sâu chi tiết "ánh sáng xanh" đấy :))

Còn cảm nhận hay chỗ nào? Tao nói thật mỗi người nhân sinh trải nghiệm khác nhau thì nhân sinh quan cũng bất đồng. Nghĩ coi, cùng một vật mà góc nhìn khác nhau mày thấy nó đã không giống rồi, nói gì văn chương câu chữ hoa hòe hoa sói thiên biến vạn hóa. Dám chắc mấy tay tác giả nhiều khi nghe độc giả phát biểu cảm tưởng, cảm thụ nọ kia cũng chỉ đành nở nụ cười rất chi Monalisa cho qua chuyện thôi. Để ý nhiều làm gì, thấy hạp thì triển không next cho nhanh, đọc để chill chứ nghiên cứu mổ xẻ cái mọe gì đâu mà cứ như hành xác cho mệt =))

Nhớ hè năm lớp 8 tao mê truyện chưởng, cái loại giấy in nâu nâu xỉn xỉn 500đ/cuốn cho mang về ấy. Cả hè đấy đọc cũng kha khá bộ của hàng truyện rồi, một bữa ra ngắm nghía chọn mãi đéo được bộ mới nào. Lão khọm già chủ hàng mới bảo có bộ này mới về nè, ai cũng khen hay! Tao cầm coi thử thì thấy tiêu đề Lộc Đỉnh Ký, mà một cuốn nó mỗi 200 trang là thấy không ưng rồi. Bởi ngày đấy phải bớt tiền ăn sáng đọc truyện, vẫn 500 đấy nhắm mấy cuốn 3-400 trang đọc mới đã ghiền, mới tối đa hóa lợi ích lol. Nhưng thôi đang vã cầm về coi thử. Thế đéo nào vừa đọc vừa gà gật, hận diệt môn đâu? Té núi lụm bí kíp đâu? Cao thủ thần bí đâu? Đéo thấy đâu chỉ toàn chém gió xàm xàm hết cả cuốn 1. Bụng chửi thầm lão già xàm lồng đem trả ngay và luôn. Thế mà mấy năm sau ra trường đi làm, tình cờ gặp lại nó lại đọc say sưa quên ăn quên ngủ.

Cho nên nói đúng người đúng thời điểm cũng quan trọng lắm=))

Bth đọc 2 đứa trẻ của thạch lam với đất rừng phương nam thấy ám ảnh hơn
Vẫn nhớ năm lớp 5 tao được về quê chơi, buổi chiều tha thẩn chán thế là nhắm tới giá sách học của ông cậu, lôi ra được cuốn sách Ngữ văn (hồi đấy sách vẫn theo hệ 10 năm cũ thì phải). Ngồi ở thềm hè đọc mê mải xong truyện ngắn "Hai đứa trẻ" thì thấy tối tối khó nhìn, ngẩng lên hóa ra trời đã nhập nhoạng cmnr. Năm 94 ngày đấy ở quê buổi tối hiếm lắm mới có điện, cho nên trong cái khung cảnh nhá nhem ấy, trong nhà thì tối, nhìn quanh cây cối trong vườn lặng ngắt in bóng lên nền trời hãy còn mờ mờ, ngõ ngoài cổng cũng thế, bặt tiếng động. Tao bỗng cảm thấy buồn bã cứ như không khí ủ dột trong truyện nó tràn lan ra ngoài ấy, đến giờ vẫn in sâu trong ký ức. Công nhận khi còn trẻ con, sức tưởng tượng kinh thật :))
 
Sửa lần cuối:
Xưa tao đọc Gatsby mới đầu chưa thấy gì đặc biệt, chỉ đến đoạn miêu tả Gatsby hắn dõi nhìn "ánh sáng xanh nhỏ bé, xa xôi" (đéo nhớ cụ thể nó là ngọn hải đăng hay bến tàu nữa) ở "phía bên kia" thì mới thổn thức chết lặng. Vì hồi sv tao cũng có một tình yêu đơn phương no hope kiểu thế, cho nên từng chữ nó ngấm, đồng cảm với thằng cha Gatsby kinh khủng. Mười mấy năm rồi, đọc duy nhất một lần đọng lại vẫn khắc sâu chi tiết "ánh sáng xanh" đấy :))

Còn cảm nhận hay chỗ nào? Tao nói thật mỗi người nhân sinh trải nghiệm khác nhau thì nhân sinh quan cũng bất đồng. Nghĩ coi, cùng một vật mà góc nhìn khác nhau mày thấy nó đã không giống rồi, nói gì văn chương câu chữ hoa hòe hoa sói thiên biến vạn hóa. Dám chắc mấy tay tác giả nhiều khi nghe độc giả phát biểu cảm tưởng, cảm thụ nọ kia cũng chỉ đành nở nụ cười rất chi Monalisa cho qua chuyện thôi. Để ý nhiều làm gì, thấy hạp thì triển không next cho nhanh, đọc để chill chứ nghiên cứu mổ xẻ cái mọe gì đâu mà cứ như hành xác cho mệt =))

Nhớ hè năm lớp 8 tao mê truyện chưởng, cái loại giấy in nâu nâu xỉn xỉn 500đ/cuốn cho mang về ấy. Cả hè đấy đọc cũng kha khá bộ của hàng truyện rồi, một bữa ra ngắm nghía chọn mãi đéo được bộ mới nào. Lão khọm già chủ hàng mới bảo có bộ này mới về nè, ai cũng khen hay! Tao cầm coi thử thì thấy tiêu đề Lộc Đỉnh Ký, mà một cuốn nó mỗi 200 trang là thấy không ưng rồi. Bởi ngày đấy phải bớt tiền ăn sáng đọc truyện, vẫn 500 đấy nhắm mấy cuốn 3-400 trang đọc mới đã ghiền, mới tối đa hóa lợi ích lol. Nhưng thôi đang vã cầm về coi thử. Thế đéo nào vừa đọc vừa gà gật, hận diệt môn đâu? Té núi lụm bí kíp đâu? Cao thủ thần bí đâu? Đéo thấy đâu chỉ toàn chém gió xàm xàm hết cả cuốn 1. Bụng chửi thầm lão già xàm lồng đem trả ngay và luôn. Thế mà mấy năm sau ra trường đi làm, tình cờ gặp lại nó lại đọc say sưa quên ăn quên ngủ.

Cho nên nói đúng người đúng thời điểm cũng quan trọng lắm=))
Ánh sáng đấy chính là căn biệt thự của daisy và tom mà gasby đứng ở nhà mình ở bên Long Island nhìn sang. Nó thể hiện sự bất lực của anh khi tự biết rằng dù anh rất giàu có nhưng daisy cũng sẽ không bảo giờ chia tay Tom để đến bên anh. Nó cũng chính là sự phân tầng giai cấp ở xã hội, một bên là giới quý tộc thượng lưu với bên còn lại là những thành phần giàu sổi xuất thân từ tầng lớp bình dân, và ai cũng biết là cổ tích công chúa và hoàng tử ếch sẽ mãi không bảo giờ xảy ra.
 
Ờ, tao đéo thẩm nổi mấy tác phẩm của đám khỉ rừng bake chúng mày, mà toàn dành thời gian đọc truyện nước ngoài như:
- Tàu: Tam quốc chí, tam quốc diễn nghĩa, phong thần diễn nghĩa, thủy hử, tùy đường diễn nghĩa. Thậm chí mấy truyện 3 xu tàu tao cũng đọc luôn như tru tiên, tầm tần ký.
- Ngú: Thép đã tôi thế đấy
- Anh: sherlock homes, harry potter
- Mỹ: tiếng gọi nơi hoang dã, cuộc phiêu lưu của tom sawyer, cuộc phiêu lưu cuả Huck Finn, Eragon, lord of the rings, mấy bộ của Stephen King.
- 1001 đêm, bộ truyện của anh em nhà Grimm, thậm chí Bible tao cũng đọc luôn.
Và có vô số tác phẩm khác mà tao đã đọc nhưng quên mẹ tên rồi.
Đặc điểm chung mấy tác phẩm tao đọc đều nói về nv9 đéo bao giờ chửi đổng với đời, với xã hội, thất vọng với bản thân, hoặc ghen tị với thành công người khác, mà toàn dùng nỗ lực, trí óc của mình để đạt được thành công.
Mịe, khỉ rừng bake chúng mày trừ ngạo nghễ ra thì có những tác phẩm nào sánh ngang được mấy bộ tác phẩm mà tao đã đọc không? Ý tao là dân nước ngoài biết và đọc đấy, đéo cần được giải quốc tế luôn.
Mấy cuốn văn học Mỹ mày list phần lớn là qua bản dịch tiếng Nga. Ngày xưa các cụ sành Nga hơn Anh nên đéo lại.

Jack London thì mê Xã Nghĩa, Mark Twain thì viết về người lao động chửi Mỹ như con hehe đúng kiểu anh LX thích. Hemingway cũng thế chơi thân với Fidel Castro, cuối đời hoang tưởng 44 vì FBI theo dõi dí quá
 
Tác giả này tao đã đọc 2 cuốn Rừng na uy & Phía nam biên giới phía tây mặt trời, rất thích
Còn cuốn trên kia & Biên niên ký chim vặn dây cót thấy dài vkl nên ngại.
Theo mày thì đáng bỏ thời gian đọc k
Nếu mày đã thích 2 cuốn kia thì chứng tỏ hạp với phong cách Murakami, nên đọc hết không phí thời gian đâu. Tao rất thích cái không khí tự sự, buồn buồn mà dửng dưng lạnh nhạt lại pha cái huyền bí của ổng. Hồi 2010 đọc thâu đêm một loạt cả Người tình Sputnik, Biên niên ký chim vặn dây cót, Kafka bên bờ biển... Nhiều khi hack não đếch hiểu ý nghĩa đâu mà vẫn thấy cuốn đéo hề buồn ngủ mới tài :))
 
Mấy cuốn văn học Mỹ mày list phần lớn là qua bản dịch tiếng Nga. Ngày xưa các cụ sành Nga hơn Anh nên đéo lại.

Jack London thì mê Xã Nghĩa, Mark Twain thì viết về người lao động chửi Mỹ như con hehe đúng kiểu anh LX thích. Hemingway cũng thế chơi thân với Fidel Castro, cuối đời hoang tưởng 44 vì FBI theo dõi dí quá
3 quyển của Mark Twain với Sherlock Homes thì tao đọc tiếng việt do hồi đó còn nhỏ, trình tiếng anh đéo đủ.
Lên cấp 3 thì tao đọc bản gốc tiếng anh với mấy tác phẩm Anh Mẽo chứ để tụi dịch giả dịch sang tiếng việt là bớt hay rồi :go:
Còn truyện tàu, Ngú hay mấy nước khác thì... chờ tao học ngôn ngữ khác đi đã ;))
 
Ánh sáng đấy chính là căn biệt thự của daisy và tom mà gasby đứng ở nhà mình ở bên Long Island nhìn sang. Nó thể hiện sự bất lực của anh khi tự biết rằng dù anh rất giàu có nhưng daisy cũng sẽ không bảo giờ chia tay Tom để đến bên anh. Nó cũng chính là sự phân tầng giai cấp ở xã hội, một bên là giới quý tộc thượng lưu với bên còn lại là những thành phần giàu sổi xuất thân từ tầng lớp bình dân, và ai cũng biết là cổ tích công chúa và hoàng tử ếch sẽ mãi không bảo giờ xảy ra.
Tao tự viết phân tích cũng lâu rồi, đeo phai AI viết, nói chung Gatsby kẹt trong giấc mơ của chính hắn. Giấc mơ giành lại một phần tuổi trẻ đã mất

Chiều sâu và tầm vóc to lớn của tác phẩm:

  1. Jay Gatsby - kẻ theo đuổi và nỗ lực để quay lại giấc mơ đã vỡ vụn từ thời trai trẻ:
Jay Gatsby, nhân vật chính của câu chuyện, là hiện thân của giấc mơ Mỹ — một giấc mơ đầy tham vọng, hy vọng, và khát khao thay đổi số phận. Gatsby, người từ bỏ thân phận nghèo khó của mình, tự biến mình thành một triệu phú nổi tiếng, tổ chức những buổi tiệc xa hoa tại biệt thự nguy nga của mình ở West Egg. Tuy nhiên, đằng sau những vẻ hào nhoáng ấy, Gatsby không thực sự tìm kiếm sự giàu sang, mà thay vào đó, mọi thứ anh làm đều nhằm một mục đích duy nhất: giành lại Daisy Buchanan, người tình cũ của anh.

Trong lòng Gatsby, Daisy không chỉ là một người phụ nữ mà cô đại diện cho tất cả những gì anh khao khát: tình yêu, danh vọng, sự tôn trọng của xã hội, và một cuộc sống hoàn hảo. Daisy chính là hình ảnh của "ngọn đèn xanh" ở cuối bến cảng, một biểu tượng ám ảnh và xa xăm mà Gatsby không bao giờ chạm tới. Ngọn đèn xanh này, trong mắt Gatsby, tượng trưng cho những giấc mơ không thể thành hiện thực của anh, giấc mơ mà anh đã dày công theo đuổi suốt nhiều năm nhưng mãi mãi nằm ngoài tầm với.

Ngay từ thời trẻ, khi còn là một chàng trai nghèo tên James Gatz, Gatsby đã mơ ước một cuộc sống vĩ đại, một cuộc sống mà anh có thể vươn lên từ nghèo khó và chinh phục mọi thứ. Khi gặp Daisy, một phụ nữ thuộc tầng lớp thượng lưu, Gatsby lập tức bị cuốn hút bởi sự giàu sang và địa vị của cô. Daisy trở thành biểu tượng của tất cả những gì anh không có nhưng khao khát đạt được. Tuy nhiên, tình yêu của Gatsby dành cho Daisy không thực sự là tình yêu của hai con người dành cho nhau, mà là tình yêu đối với ý tưởng về cô — một tình yêu lý tưởng hóa và không thể thực hiện. Đó là giấc mơ mà Gatsby đã nuôi dưỡng, hy vọng rằng bằng cách trở nên giàu có, anh có thể quay ngược thời gian và tái hiện lại quá khứ để chiếm lại trái tim của Daisy.

Điều trớ trêu là, trong suốt quá trình Gatsby theo đuổi giấc mơ hoang đường này, anh không nhận ra rằng Daisy không phải là người phụ nữ hoàn hảo mà anh vẫn tưởng. Daisy là một con người phức tạp, bị ràng buộc bởi những lề lối xã hội và tình trạng hôn nhân với Tom Buchanan, và cuối cùng, cô không bao giờ có thể sống theo hình ảnh mà Gatsby đã vẽ ra. Sự ám ảnh của Gatsby với việc tái hiện quá khứ, giành lại tình yêu của Daisy, và khôi phục một phần cuộc đời đã mất khiến anh rơi vào một vòng lặp không bao giờ có lối thoát.

  1. Nick Carraway: kẻ quan sát, luôn tỉnh táo và kiệm lời:
Nick Carraway, người kể chuyện và cũng là một nhân vật quan trọng, là chiếc cầu nối giữa người đọc và thế giới của Gatsby. Nick bắt đầu câu chuyện với một cái nhìn ngây thơ và lý tưởng hóa về thế giới thượng lưu của New York. Là người quan sát, Nick thể hiện sự kính trọng và ngưỡng mộ đối với Gatsby — một người đàn ông có khả năng biến ước mơ thành hiện thực, nhưng cũng có phần ngây thơ và dễ tổn thương.

Mối quan hệ giữa Nick và Gatsby phát triển thành một tình bạn sâu sắc hơn khi Nick dần dần cảm nhận được nỗi cô đơn và bi kịch của Gatsby. Nick nhìn thấy sự lạc lõng và tuyệt vọng ẩn sâu bên trong Gatsby — một người đàn ông cố gắng giữ vững một giấc mơ đã từ lâu không còn hiện thực. Trong mắt Nick, Gatsby không phải là một kẻ dối trá hay tội phạm mà là một người bị mắc kẹt trong chính giấc mơ của mình, bị ám ảnh bởi một quá khứ không thể quay lại. Điều này khiến Nick, từ một người quan sát vô tư, trở thành một người đồng cảm và đau khổ trước bi kịch không thể tránh khỏi của Gatsby.

Tuy nhiên, mối quan hệ của Nick với Jordan Baker, một nhân vật nữ khác trong tác phẩm, cũng đáng được chú ý. Jordan, một tay chơi golf chuyên nghiệp và là người có mối quan hệ thân thiết với Daisy, là người mà Nick có một mối tình ngắn ngủi. Mối quan hệ giữa Nick và Jordan bắt đầu với sự tò mò và thu hút, nhưng dần dần Nick nhận ra rằng cô không mang lại cho anh sự bình yên hay sự chân thành mà anh tìm kiếm. Jordan là một phần của thế giới mà Nick đang ngày càng xa lánh — một thế giới của sự dối trá, ích kỷ và vô tâm.

Nick cuối cùng phải đối mặt với thực tế rằng anh không thể ở lại trong thế giới này mãi mãi. Sự biến đổi nội tâm của Nick trở nên rõ rệt hơn khi anh quyết định từ bỏ New York, trở về quê nhà để tìm lại chính mình. Anh nhận ra rằng thế giới của Gatsby và những người như Tom, Daisy, và Jordan không phải là thế giới của anh — một thế giới mà tình yêu, lòng trung thành và sự chân thành đã bị đánh đổi cho sự thỏa mãn cá nhân và danh vọng.

Và để thay cho lời kết, chúng tôi xin trích dẫn câu nói của chính F. Scott Fitzgerald về những lời phê bình đánh giá " The Great Gatsby":

Trong tất cả các bài phê bình, dù là nhiệt tình nhất, không ai có chút hiểu biết gì về cuốn sách này – F. Scott Fitzgerald

Vậy nên sẽ là rất ngớ ngẩn nếu ai đó nghĩ là mình đã hiểu được Tiểu thuyết nổi tiếng nhất nước Mỹ. Đã 100 năm trôi qua kể từ lúc được xuất bản, nhưng Gatsby vẫn là một tượng đài, một trong những tiểu thuyết Mỹ hay nhất mọi thời đại, vì vậy, bạn hãy cố gắng đọc nó, và biết đâu, một ngày nào đó, bạn cũng sẽ cứ thế dấn bước, những con thuyền rẽ sóng ngược dòng, không ngừng trôi về quá khứ.

“So we beat on, boats against the current, borne back ceaselessly into the past”....
 
Nghèo đói vãi lồn ra mới viết được , viết là đặt cả mạng sống , miếng cơm manh áo vào - chuyện người chuyện đời có cả hoàn cảnh bản thân ,... Giả mà ăn gà 3 sôi 2 lạnh , táo nướng phết bơ thì có mà viết ra được những áng văn ấy :vozvn (53):
Thôi được rồi, thôi được rồi, tao lạy mày, tao lạy mày, thằng @8Lake khốn nạn thì cũng khốn nạn rồi, thân xác nó bị giam cầm ngàn năm ko siêu sinh do cái nghiệp chó đẻ của nó, mày đừng có moi ra nói nữa, đừng có mỉa mai nó nữa, tao mắc cười lắm đó, mày biết không.
 
 
 
Xưa tao đọc Gatsby mới đầu chưa thấy gì đặc biệt, chỉ đến đoạn miêu tả Gatsby hắn dõi nhìn "ánh sáng xanh nhỏ bé, xa xôi" (đéo nhớ cụ thể nó là ngọn hải đăng hay bến tàu nữa) ở "phía bên kia" thì mới thổn thức chết lặng. Vì hồi sv tao cũng có một tình yêu đơn phương no hope kiểu thế, cho nên từng chữ nó ngấm, đồng cảm với thằng cha Gatsby kinh khủng. Mười mấy năm rồi, đọc duy nhất một lần đọng lại vẫn khắc sâu chi tiết "ánh sáng xanh" đấy :))

Còn cảm nhận hay chỗ nào? Tao nói thật mỗi người nhân sinh trải nghiệm khác nhau thì nhân sinh quan cũng bất đồng. Nghĩ coi, cùng một vật mà góc nhìn khác nhau mày thấy nó đã không giống rồi, nói gì văn chương câu chữ hoa hòe hoa sói thiên biến vạn hóa. Dám chắc mấy tay tác giả nhiều khi nghe độc giả phát biểu cảm tưởng, cảm thụ nọ kia cũng chỉ đành nở nụ cười rất chi Monalisa cho qua chuyện thôi. Để ý nhiều làm gì, thấy hạp thì triển không next cho nhanh, đọc để chill chứ nghiên cứu mổ xẻ cái mọe gì đâu mà cứ như hành xác cho mệt =))

Nhớ hè năm lớp 8 tao mê truyện chưởng, cái loại giấy in nâu nâu xỉn xỉn 500đ/cuốn cho mang về ấy. Cả hè đấy đọc cũng kha khá bộ của hàng truyện rồi, một bữa ra ngắm nghía chọn mãi đéo được bộ mới nào. Lão khọm già chủ hàng mới bảo có bộ này mới về nè, ai cũng khen hay! Tao cầm coi thử thì thấy tiêu đề Lộc Đỉnh Ký, mà một cuốn nó mỗi 200 trang là thấy không ưng rồi. Bởi ngày đấy phải bớt tiền ăn sáng đọc truyện, vẫn 500 đấy nhắm mấy cuốn 3-400 trang đọc mới đã ghiền, mới tối đa hóa lợi ích lol. Nhưng thôi đang vã cầm về coi thử. Thế đéo nào vừa đọc vừa gà gật, hận diệt môn đâu? Té núi lụm bí kíp đâu? Cao thủ thần bí đâu? Đéo thấy đâu chỉ toàn chém gió xàm xàm hết cả cuốn 1. Bụng chửi thầm lão già xàm lồng đem trả ngay và luôn. Thế mà mấy năm sau ra trường đi làm, tình cờ gặp lại nó lại đọc say sưa quên ăn quên ngủ.

Cho nên nói đúng người đúng thời điểm cũng quan trọng lắm=))


Vẫn nhớ năm lớp 5 tao được về quê chơi, buổi chiều tha thẩn chán thế là nhắm tới giá sách học của ông cậu, lôi ra được cuốn sách Ngữ văn (hồi đấy sách vẫn theo hệ 10 năm cũ thì phải). Ngồi ở thềm hè đọc mê mải xong truyện ngắn "Hai đứa trẻ" thì thấy tối tối khó nhìn, ngẩng lên hóa ra trời đã nhập nhoạng cmnr. Năm 94 ngày đấy ở quê buổi tối hiếm lắm mới có điện, cho nên trong cái khung cảnh nhá nhem ấy, trong nhà thì tối, nhìn quanh cây cối trong vườn lặng ngắt in bóng lên nền trời hãy còn mờ mờ, ngõ ngoài cổng cũng thế, bặt tiếng động. Tao bỗng cảm thấy buồn bã cứ như không khí ủ dột trong truyện nó tràn lan ra ngoài ấy, đến giờ vẫn in sâu trong ký ức. Công nhận khi còn trẻ con, sức tưởng tượng kinh thật :))
Giống tao thế ngày xưa tao mê sách, truyện, vớ được cuốn nào là đọc quên cả ăn ngủ.
 
Đọc Nam Cao thì cho Nake sanh sau đẻ muộn như tao có cái nhìn toàn thể về làng quê miền Bắc thời ấy. Cái truyện: "Một bữa no" là t nhớ nhất, chết vì đói không chết mà chết vì no.
Thâm nữa là tình hình chung của dân trí thức có học, nghèo nhưng sĩ diện. Phải ngồi viết chạy KPI kiếm cơn nuôi vợ con, trong khi trong đầu luôn mơ tưởng về một tác phẩm "vĩ đại" tầm thế giới. Mà vì sĩ nên viết dc đồng nào bao anh em bồi bút nhậu mẹ nó hết; để vợ con nhà đói.
Sau này đọc Nguyễn Huy Thiệp, miêu tả đời sống Tây Bắc rất hay; giọng văn khá: "phản động ngầm", biết ổng chửi nhưng không bao giờ viết rõ chửi cái gì.
 

Có thể bạn quan tâm

Top