Cảnh báo lừa đảo‼️ Tau thấy 1 số tư tưởng nho khổng rất hay mà sao lại bị chửi, xh vẹm bây giờ loạn 1 phần vì dân ko biết nho khổng

Ngu nhỉ, lãnh tụ cộng quân có thằng nào tu thân tử tế? hay toàn loại máu lạnh thần kinh giết người hàng loạt.

Lãnh tụ được bầu bán đàng hoàng, có khả năng bình thiên hạ như Churchill, Roosevelt... có thằng nào tu thân, tề gia ra hồn không?

Vậy lý thuyết Nho giáo về tu thân - bình thiên hạ là bịp bợm, ngu xuẩn, cổ hủ đéo có cái tác dụng gì ngoài mị dân.
mày nghĩ cỡ churchill ,roosevelt là maximum rồi hả ?

churchill bình cc tau , cỡ như hitler còn bình đéo được , mẽo thì có lx cầm chân , lx cầm chân mẽo có thằng nào nổi trội đâu

có tàu đang lên mà bất ngờ tàu nó cũng là người tạo ra khổng nho
 
mày nghĩ cỡ churchill ,roosevelt là maximum rồi hả ?

churchill bình cc tau , cỡ như hitler còn bình đéo được , mẽo thì có lx cầm chân , lx cầm chân mẽo có thằng nào nổi trội đâu

có tàu đang lên mà bất ngờ tàu nó cũng là người tạo ra khổng nho

Ờ, thế Mao Xếnh Xáng, Stalin là tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ đúng chuẩn Nho giáo. Của mày tất. Tiễn.
 
Ờ, thế Mao Xếnh Xáng, Stalin là tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ đúng chuẩn Nho giáo. Của mày tất. Tiễn.
Mao hay stalin lãnh tụ thời chiến thôi , chứ trị quốc được đéo đâu , cách mạng văn hoá , bước đại nhảy vọt
stalin cũng dính chết đói uca làm điều kiện tiên quyết khiến LX sụp đổ

mà tàu cộng phát triển 1 phần là nhờ ĐTB mà ?
 
Mao hay stalin lãnh tụ thời chiến thôi , chứ trị quốc được đéo đâu , cách mạng văn hoá , bước đại nhảy vọt
stalin cũng dính chết đói uca làm điều kiện tiên quyết khiến LX sụp đổ

mà tàu cộng phát triển 1 phần là nhờ ĐTB mà ?
Mới đọc trang đầu tao nghĩ m thiểu năng...
Nhưng giờ, T thành thật xin lỗi, vì m thật sự tài năng
Tài năng của m là lập ra 1 Topic thiểu năng nhưng chày cối sủa cho nó kéo tới tận 4 trang
Tài hạ bái phục! :vozvn (14):
 
Mới đọc trang đầu tao nghĩ m thiểu năng...
Nhưng giờ, T thành thật xin lỗi, vì m thật sự tài năng
Tài năng của m là lập ra 1 Topic thiểu năng nhưng chày cối sủa cho nó kéo tới tận 4 trang
Tài hạ bái phục! :vozvn (14):
tau nghĩ mày nên đọc nho giáo
 
Trước khi bàn luận thì ae nên bỏ hết cái thành kiến với cs, phong kiến, cũng bớt hype mỹ đế phương tây quá, không phủ nhận phương tây phát triển khoa học kỹ thuật, làm ra tiền giỏi hơn phương Đông, nhưng ở đây đang bang tới vấn đề phát triển bản thân, nuôi dạy con cái, nó liên quan tới Đạo đức nhiều hơn.
Mỗi câu nói sẽ được hiểu với nghĩa riêng tuỳ bản thân tư duy nhận thực từng người, chia sẻ quan điểm với tâm thế học hỏi, tranh luận xây dựng thay vì chửi bới đả kích thì thường sẽ học được nhiều hơn, thay vì muốn thắng cuộc tranh luận.
Cá nhân t rất thích câu “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Với t hiểu thì trước khi yêu cầu người khác phải làm gì, thì mình phải làm được trước đã, đó là ‘tu thân’, việc này giúp t tránh được sự “gia trưởng” khi chỉ nói mà đ biết làm. Tu thân luôn luôn là đầu tiên và quan trọng nhất, việc này nó đơn giản là phát triển bản thân.
Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ ==> gia đình, công ty, xã hội. Lo cho gia đình mình ổn, xây dựng gia đình tốt, rồi mới lo được cho sự nghiệp, công ty rồi cuối cùng là xã hội.
Tất nhiên Nho giáo cũng có những hủ tục, vì nó không phù hợp thời thế, nhân sinh quan và thế giới quan của thời nay nhưng không phải tự nhiên nó vẫn tồn tại hàng nghìn năm.
T vẫn áp dụng Nho giao để phát triển, tư duy và dạy con, vợ t cũng đồng ý nên với cá nhân t thì nó tốt.
 
Trước khi bàn luận thì ae nên bỏ hết cái thành kiến với cs, phong kiến, cũng bớt hype mỹ đế phương tây quá, không phủ nhận phương tây phát triển khoa học kỹ thuật, làm ra tiền giỏi hơn phương Đông, nhưng ở đây đang bang tới vấn đề phát triển bản thân, nuôi dạy con cái, nó liên quan tới Đạo đức nhiều hơn.
Mỗi câu nói sẽ được hiểu với nghĩa riêng tuỳ bản thân tư duy nhận thực từng người, chia sẻ quan điểm với tâm thế học hỏi, tranh luận xây dựng thay vì chửi bới đả kích thì thường sẽ học được nhiều hơn, thay vì muốn thắng cuộc tranh luận.
Cá nhân t rất thích câu “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Với t hiểu thì trước khi yêu cầu người khác phải làm gì, thì mình phải làm được trước đã, đó là ‘tu thân’, việc này giúp t tránh được sự “gia trưởng” khi chỉ nói mà đ biết làm. Tu thân luôn luôn là đầu tiên và quan trọng nhất, việc này nó đơn giản là phát triển bản thân.
Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ ==> gia đình, công ty, xã hội. Lo cho gia đình mình ổn, xây dựng gia đình tốt, rồi mới lo được cho sự nghiệp, công ty rồi cuối cùng là xã hội.
Tất nhiên Nho giáo cũng có những hủ tục, vì nó không phù hợp thời thế, nhân sinh quan và thế giới quan của thời nay nhưng không phải tự nhiên nó vẫn tồn tại hàng nghìn năm.
T vẫn áp dụng Nho giao để phát triển, tư duy và dạy con, vợ t cũng đồng ý nên với cá nhân t thì nó tốt.
cũng cũng

nho gia giờ còn nhiều viện phát triển ở tàu nhật hàn vn
 
Nho khổng cái con cặc.

Lũ chúng mày đang bị loạn bởi 4 hệ tư tưởng khác nhau

Chúng mày mở miệng ra là nói những điều nhân nghĩa, tốt đẹp... đó là CN + xả

Nhưng trong bụng chúng mày thì tham lam, ham lời , tham tiền bạc, bất chấp đạo đức... đó là CN tư bản nguyên thủy

Trong xã hội thì vua quan, xin cho , lờ đờ toàn là quan chức, tư tưởng khổng + nho , về nhà thì vừa muốn con cái gọi vâng bảo dạ, vừa muốn phụ nữ vợ mình công dung ngôn hạnh nhưng lại dâm đãng trên giường là CN phong kiến

Hành động như củ lờ, nhưng trong đầu thì luôn bắt con cái sau này trở thành người có tư duy khai phóng, chế tạo được chip , AI, bán dẫn và luôn mong muốn chạy qua EU, Mỹ để sống cuộc sống tự do ... đó là CN khai phóng

1 con người mang trong mình 4 hệ tư tưởng chủ nghĩa khác nhau, xung đột lẫn nhau, cho nên đa số con người VN ngũ quan vặn vẹo, đéo biết mình muốn gì, cần phải làm gì...nên tâm thần cả lũ.

Tao từ nhỏ quán triệt luồng tư tưởng duy nhất là CN Khai Phóng nên gia đạo nhà tao nhất quán, trên dưới đồng nhất.

Tao cũng dạy con tao theo CN Khai Phóng nên các con tao đéo bị xung đột tư tưởng trong đầu, dù ở trường công nhét shit vào đầu bọn nó.
 
Như tít
"tiên học lễ hậu học văn" chính là tư tưởng
Tu thân tề gia trị quốc bình thiên hạ

Giờ thì quan trọng chữ tiền
Mấy ai quan tâm tín, học, tâm nữa đâu
Miễn cái gì có tiền là làm
Nên tụi mày thấy giờ giàu ko bền
Vì đéo tu thân, đéo tu thân thì nhà cửa ko yên ổn ăn chơi quậy phá thì mất hết

Đéo tự nhắc mình về trí, tín, lễ nghĩa
Thành ra càng làm càng thua
Tau nghĩ bộ gd nên cập nhập thêm môn Khổng cho các hs cấp 2- cấp 3
Hay thì bt thôi, nhưng triển khai như Lồn thì nát
 
Nho khổng cái con cặc.

Lũ chúng mày đang bị loạn bởi 4 hệ tư tưởng khác nhau

Chúng mày mở miệng ra là nói những điều nhân nghĩa, tốt đẹp... đó là CN + xả

Nhưng trong bụng chúng mày thì tham lam, ham lời , tham tiền bạc, bất chấp đạo đức... đó là CN tư bản nguyên thủy

Trong xã hội thì vua quan, xin cho , lờ đờ toàn là quan chức, tư tưởng khổng + nho , về nhà thì vừa muốn con cái gọi vâng bảo dạ, vừa muốn phụ nữ vợ mình công dung ngôn hạnh nhưng lại dâm đãng trên giường là CN phong kiến

Hành động như củ lờ, nhưng trong đầu thì luôn bắt con cái sau này trở thành người có tư duy khai phóng, chế tạo được chip , AI, bán dẫn và luôn mong muốn chạy qua EU, Mỹ để sống cuộc sống tự do ... đó là CN khai phóng

1 con người mang trong mình 4 hệ tư tưởng chủ nghĩa khác nhau, xung đột lẫn nhau, cho nên đa số con người VN ngũ quan vặn vẹo, đéo biết mình muốn gì, cần phải làm gì...nên tâm thần cả lũ.

Tao từ nhỏ quán triệt luồng tư tưởng duy nhất là CN Khai Phóng nên gia đạo nhà tao nhất quán, trên dưới đồng nhất.

Tao cũng dạy con tao theo CN Khai Phóng nên các con tao đéo bị xung đột tư tưởng trong đầu, dù ở trường công nhét shit vào đầu bọn nó.
con mày nó lớn nó tự do cẩn thận ko nó lại chửi cha mắng mẹ
 
Xã hội từ sơ khai dùng Đức trị.
Khi xã hội phân hoá, đạo đức bắt đầu suy đồi thì chuyển qua Lễ trị.
Lễ tàn thì phải dùng Pháp trị.
Dân tộc này, đất nước này tao nghĩ hết cứu rồi mày ơi. Lòng dân như cặc, mà luật pháp lại như lol. Cak lol này gộp lại đẻ ra cái tình trạng đất nước Vietnam quái thai như hiện tại.
 
Xã hội từ sơ khai dùng Đức trị.
Khi xã hội phân hoá, đạo đức bắt đầu suy đồi thì chuyển qua Lễ trị.
Lễ tàn thì phải dùng Pháp trị.
Dân tộc này, đất nước này tao nghĩ hết cứu rồi mày ơi. Lòng dân như cặc, mà luật pháp lại như lol. Cak lol này gộp lại đẻ ra cái tình trạng đất nước Vietnam quái thai như hiện tại.
1. Dạy tư duy phản biện: "Học phải đi đôi với Nghĩ"
Bọn vua chúa thích dân ngu: "Tao bảo sao mày nghe vậy, cấm cãi".
Khổng Tử dạy ngược lại: Mày học mà không dùng cái đầu để tư duy thì chỉ là thằng ngốc.
Trích dẫn (Thiên Vi Chính, II.15):
"Học nhi bất tư tắc võng, tư nhi bất học tắc đãi."
(Học mà không suy nghĩ thì mờ tối [bị lừa gạt, không sáng suốt], suy nghĩ mà không học thì nguy hại).
Phân tích: Ông cảnh báo nếu chỉ cắm đầu học (nghe lời thánh hiền/vua quan) mà không chịu "Tư" (tư duy, phản biện) thì sẽ bị "Võng" (mê muội, ai dắt đâu đi đó). Đây là dạy dân biết dùng não, chứ không phải dạy làm cái máy ghi âm.
2. Dạy quyền "Sa thải Vua": Không phục thì biến
Nô lệ (súc vật) thì chủ đánh cũng phải chịu, không được bỏ đi.
Khổng Tử dạy: Mày là người làm công, vua là chủ. Chủ mất dạy thì mày có quyền nghỉ việc.
Trích dẫn (Thiên Thái Bá, VIII.13):
"Thiên hạ hữu đạo tắc hiện, vô đạo tắc ẩn."
(Thiên hạ có đạo [chính trị tốt] thì ra làm quan, vô đạo [chính trị tồi] thì ở ẩn).
Trích dẫn (Thiên Vệ Linh Công, XV.6):
Khổng Tử khen Sử Ngư, nhưng khen Cư Bá Ngọc cao hơn vì biết co biết duỗi:
"Bang hữu đạo tắc sĩ, bang vô đạo tắc khả quyển nhi hoài chi."
(Nước có đạo thì ra làm quan, nước vô đạo thì biết thu mình lại [cuốn tài năng cất vào lòng] mà tránh xa).
Phân tích: Đây là cái "khôn" nhất của kẻ sĩ. Không có chuyện "Ngu trung" (Vua bảo chết là phải chết). Vua mà ngu, chính quyền mà thối nát, thì ông dạy học trò "Cuốn gói té khẩn cấp" (Ẩn/Quyển nhi hoài chi) để bảo toàn khí tiết. Ông coi quan hệ Vua - Tôi là quan hệ hợp tác (cùng đạo thì làm), không phải quan hệ sở hữu.
3. Dạy nhìn thấu tâm can người khác: Không để bị lừa
Khổng Tử dạy cách "soi" người rất kỹ để không bị bề ngoài hào nhoáng hay lời nói dẻo mồm đánh lừa.
Trích dẫn (Thiên Vi Chính, II.10):
"Thí kỳ sở dĩ, quan kỳ sở do, sát kỳ sở an. Nhân yên sưu tai? Nhân yên sưu tai?"
(Xem việc người ta làm [mục đích], xét cách người ta làm [phương tiện], xem người ta có vui lòng mà làm không [tâm thái]. Như vậy thì người ta giấu mình sao được? Giấu sao được?).
Phân tích: Ông dạy học trò nhìn người qua 3 lớp: Mục đích \rightarrow Cách thức \rightarrow Động cơ tâm lý. Một người dân nắm được kỹ thuật này thì quan lại tham nhũng hay ngụy quân tử không thể múa mép qua mặt được. Dạy dân "soi" lại quan, thế là làm dân khôn ra chứ gì nữa?
4. Dạy bản lĩnh độc lập: Không dựa dẫm thần thánh hay người khác
Bọn cai trị thích dân yếu đuối, mê tín để dễ sai bảo. Khổng Tử dạy tự lực cánh sinh.
Trích dẫn (Thiên Vệ Linh Công, XV.20):
"Quân tử cầu chư kỷ, tiểu nhân cầu chư nhân."
(Người quân tử cầu ở mình, kẻ tiểu nhân cầu ở người).
Trích dẫn (Thiên Ung Dã, VI.20):
"Kính quỷ thần nhi viễn chi."
(Kính quỷ thần nhưng nên tránh xa ra [không dựa dẫm, mê tín]).
Phân tích: Ông dạy con người phải chịu trách nhiệm cho số phận mình ("Cầu chư kỷ"), đừng đi van xin thằng khác, cũng đừng đi cúng bái xin xỏ thần linh. Một con người không sợ ma quỷ, không quỵ lụy xin xỏ, tự đứng trên đôi chân mình thì rất khó bị cai trị.
Kết luận
Mày thấy đó, trong Luận Ngữ, Khổng Tử dạy:
Phải biết nghi ngờ và suy ngẫm (Tư).
Thấy chủ tồi thì phải biết đường mà chuồn (Ẩn).
Phải biết soi xét tâm gan kẻ khác (Quan/Sát).
Phải tự lực, không cầu cạnh (Cầu chư kỷ).
Đó là dạy làm "NGƯỜI TỰ DO".
Chính vì những tư tưởng này làm dân "khôn" quá, khó bảo quá, nên bọn vua chúa đời sau mới ghét. Chúng nó lờ đi mấy câu này, chỉ tô đậm mấy câu "Trung quân", "Hiếu đễ" để biến dân thành cừu
 
Tử viết: “Quân tử chu nhi bất tị, tiểu nhân tị nhi bất chu.”Dịch. – Khổng tử nói: “Người quân tử thân với mọi người mà không kết đảng vì tư lợi;tiểu nhân kết đảng vì tư lợi mà không thân với mọi người.”

Tử viết: “Học nhi bất tư tắc võng, tư nhi bất học tắc đãi.”Dịch. – Khổng tử nói: “Học mà không suy nghĩ thì mờ tối (không hiểu được gì, quá tinsách), suy nghĩ mà không học thì nguy hại (hao tâm lực).”Chú thích. – Có người hiểu là: suy nghĩ mà không học thì nghi hoặc, không biết thế nào làphải trái.

Tử viết: “Công hồ dị đoan, tư hại dã dĩ[36].”Dịch. – Khổng tử nói: “Chuyên tâm nghiên cứu những cực đoan thì có hại.”Chú thích. – Có người hiểu khác: công [攻] là công kích, dĩ [已] nghĩa là [止] (chỉ): côngkích những cái cực đoan thì ngăn được hại.Lại có người cho dị đoan [異端] trỏ tà thuyết. Có thể như vậy, nhưng chắc chắn là Khổngtử không ám chỉ học thuyết Dương Chu, Mặc Địch, vì thời ông học thuyết đó chưa xuất hiện.Có người bảo dị đoan cũng như lưỡng đoan [兩端] trong bài IX.7 là hai mặt của vấn đề.Xét cả hai mặt, rồi chiết trung thì ngăn được hại.Chúng tôi hiểu dị đoan là không trung chính, nên dịch như trên
 
Tử Trương học can lộc. Tử viết: “Đa văn, khuyết nghi, thận ngôn kì dư, tắc quả vưu. Đakiến, khuyết đãi, thận hành kì dư, tắc quả hối. Ngôn quả vưu, hành quả hối, lộc tại kì trunghĩ.”Dịch. – Tử Trương muốn học để làm quan, được bổng lộc. Khổng tử bảo: “Nghe nhiều,điều gì còn nghi thì để đó, đừng nói, những điều còn lại (tin được) thì khi nói, phải thậntrọng, như vậy sẽ ít lỗi. Thấy nhiều, điều gì chưa yên lòng (hoặc còn nghi ngờ) thì để đó,đừng làm, những điều còn lại (tin được)[38] thì khi làm phải thận trọng, như vậy ít phải ănnăn. Lời nói ít lỗi lầm, việc làm ít ăn năn; bổng lộc tự nhiên trong đó (nghĩa là tự nhiên sẽcó).Chú thích. – Tử Trương, họ Chuyên Tôn, tên Sư, học trò Khổng tử.

Ai công vấn viết: “Hà vi tắc dân phục? Khổng tử đối viết: “Cử trực, thố chư uổng, tắc dânphục. Cử uổng thố chư trực, tắc dân bất phục.”Dịch. – Vua Ai công hỏi: “Làm thế nào thì dân phục tòng?”Khổng tử đáp: “Đề cử người ngay thẳng lên trên hạng người cong queo thì dân phục tòng,đề cử người cong queo lên trên người ngay thẳng thì dân không phục tòng.”Chú thích. – Ai công là vua nước Lỗ, con Định công, lên ngôi năm -494. Bài này có thểhiểu hai cách: chữ thố [錯] là bỏ, chữ chư [諸] là hết thảy, như vậy “cử trực thố chư uổng”nghĩa là: Dùng người ngay thẳng, bỏ hết những người cong queo.Chúng tôi hiểu theo Triệu Thông (Luận ngữ dịch chú – Hữu Liên xuất bản): thố [錯] là đặtlên, chư [諸] là hai chữ chi ư [之於] hợp lại (như từ ảnh = anh ấy của ta, hoặc từ Smog =Smoke + fog của Anh) mà dịch như trên. Triệu Thông cho rằng hiểu như vậy mới hợp vớicâu “cử trực thố chư uổng, năng sử uổng giả trực” trong bài 20 thiên XII (Nhan Uyên): cứ đềcử người ngay thẳng lên trên người cong queo thì người cong queo cũng tự ý rút đi, nếukhông tự sửa mình, không cần phải đuổi hết bọn họ đi.
 
Hoặc vị Khổng tử viết: “Tử hề bất vi chính.”Tử viết: “Thư vân: “Hiếu hồ duy hiếu, hữu vu huynh đệ”. Thi ư hữu chính, thị diệc vichính, hề kì vi vi chính?”Dịch. – Có người hỏi Khổng tử: “Tại sao ông không tòng chính (ra làm quan).Khổng tử đáp: “Kinh Thư có câu: “Hiếu thuận a, hiếu thuận với cha mẹ, thân ái a, thân áivới anh em”. Thi hành câu nói đó mà cảm hoá được hạng người cầm quyền, thì cũng là tòngchính, sao cứ tham gia chính sự mới là tòng chính?”Chú thích. – Chúng tôi dịch như trên theo cách chấm câu của một số học giả ngày nay:Triệu Thông trong sách đã dẫn, và Thẩm Tri Phương trong Luận ngữ độc bản – Khải Minhthư cục xuất bản. Hai nhà đó cho “Hiếu hồ duy hiếu” là chữ trong Kinh Thư[40] ca tụng đứchiếu, cũng như mấy chữ “lễ hồ lễ” trong Lễ Kí là lời ca tụng lễ. Còn bốn chữ “Thi ư hữuchính” là lời của Khổng tử, nếu là lời của Kinh Thư thì không dùng chữ ư mà dùng chữ vunhư câu trên.Các học giả thời trước chấm câu khác: Tử viết: “Thư vân hiếu hồ?” Duy hiếu, hữu vuhuynh đệ, thi ư hữu chính”. Thị diệc vi chính… Họ cho “Thư vân hiếu hồ” là lời Khổng tử, mà“thi ư hữu chính” là lời trong Kinh Thư, và dịch là:“Khổng tử đáp: “Có biết Kinh Thư nói về đạo hiếu chăng? Cho có hiếu với cha mẹ, hoàthuận với anh em, thi hành cho có chính sách. Ấy cũng là làm việc chính trị; tại sao cứ phảitòng chính mới là làm việc chính trị?”Chấm câu cách nào thì ý nghĩa cũng không thay đổi. Khổng tử muốn nói: “ông không ralàm quan nhưng dạy người ta hiếu đễ, và người ta nghe ông, khi cầm quyền mà thi hànhhiếu đễ, thì nước sẽ trị, như vậy cũng là ông giúp vào việc chính sự, giúp nước rồ

Tử Trương vấn: “Thập thế, khả tri dã?”Tử viết: “Ân nhân ư Hạ lễ, sở tổn ích khả tri dã. Chu nhân ư Ân lễ, sở tổn ích khả tri dã. Kìhoặc kế Chu giả, tuy bách thế, khả tri dã.”Dịch. – Tử Trương hỏi: “Mười đời (sau này) có thể biết được không?”Khổng tử đáp: “Nhà Ân theo “lễ” của nhà Hạ, thêm bớt cái gì, ta có thể biết được. Nhà Chutheo “lễ” của nhà Ân, thêm bớt cái gì, ta có thể biết được[41]. Sau này hoặc có nhà nào nối nhàChu, dù có trăm đời cũng có thể biết được.”Chú thích. – Chữ thế [世] (đời) ở đây nên hiểu là triều đại, chứ không phải là đời người.Chữ lễ [禮] có nghĩa rộng: điển chương, chế độ, nghi thức, tập tục. Khổng tử muốn nói sựdiễn hoá của lịch sử theo luật nhân quả, do đó mà xét việc đời trước có thể biết được việcđời sau. – Nhà Hạ (2205-1767); nhà Thương sau đổi tên là Ân (1766-1122); nhà Chu (1122-274), ba triều đại đó nối nhau, gọi là tam đại.
 
Tử viết: “Phi kì quỉ[42], nhi tế chi, siểm dã. Kiến nghĩa bất vi, vô dũng dã.”Dịch. – Khổng tử nói: “Không phải tổ tiên mình đã khuất mà mình tế thì là nịnh bợ; thấyviệc nghĩa mà không làm là không có dũng.”
 

Có thể bạn quan tâm

Top