Chương 19: Cơn mưa rào Hà Nội và bát canh cua không người lái
Mưa Hà Nội không lãng mạn như trong mấy bài hát của Phú Quang hay Bằng Kiều mà bố tao hay mở ở nhà.Nó thô bạo và bẩn thỉu.
Bắt đầu bằng tiếng sấm rền như bom nổ ngay trên nóc nhà, sau đó là tiếng nước dội xuống mái tôn *rầm rầm* như ai đó đang đổ sỏi lên đầu mình. Phòng trọ ở tầng áp mái nên hứng trọn mọi âm thanh bạo lực nhất của thiên nhiên.
Tao ngồi bó gối trên giường, nhìn ra cửa sổ. Chẳng thấy phố xá đâu, chỉ thấy một màn nước trắng xóa.
Nước không chỉ rơi từ trên trời xuống. Nó còn dềnh lên từ dưới đất.
Cái mùi đặc trưng của cống rãnh Hà Nội bắt đầu len lỏi vào phòng. Mùi tanh của bùn, mùi chua của rác, mùi ngai ngái của nước thải sinh hoạt bị ứ đọng lâu ngày giờ được dịp trào ngược lên. Nó quyện với cái hơi ẩm mốc của tường vôi cũ tạo thành một thứ không khí đặc quánh, hít vào thấy lợm giọng.
- Đm lag thế! Mạng mẽo như cái bẹn bà già!
Thằng Khánh gào lên, đập mạnh con chuột xuống mặt bàn gỗ ép.
Nó đang đeo cái tai nghe to sụ trùm kín đầu, mắt dán vào màn hình máy tính đang hiện cái vòng tròn xoay tít. Nó mặc kệ sấm chớp, mặc kệ cái mùi cống đang xâm chiếm khứu giác. Với nó, mất kết nối server còn đáng sợ hơn ngày tận thế.
Tao nhìn vệt nước đang ngấm dần từ trần nhà xuống bức tường phía chân giường. Vệt nước loang ra, sẫm màu, nhìn như một vết chàm xấu xí đang lan rộng trên khuôn mặt cô gái già nua.
*Tỏng.*
Một giọt nước rơi xuống sàn nhà.
*Tỏng.*
Giọt thứ hai.
Tao lẳng lặng đi lấy cái xô nhựa màu hồng nứt miệng – di sản thằng Dũng để lại – đặt vào chỗ dột. Tiếng nước nhỏ vào xô *tách... tách...* nghe não nề vãi chưởng.
"Bụp."
Cánh quạt trần đang quay lờ đờ bỗng nhiên dừng lại. Màn hình máy tính của thằng Khánh tắt ngấm đen sì. Dàn đèn led xanh đỏ trong case máy tính cũng lịm đi.
Mất điện.
Không gian chìm vào bóng tối nhờ nhờ của buổi chiều mưa bão. Tiếng quạt tản nhiệt im bặt, nhường chỗ hoàn toàn cho tiếng mưa rơi rào rào.
- Ôi dkm cuộc đời! Đang combat! - Khánh tháo tai nghe, vứt toẹt xuống bàn, ngửa cổ lên trần nhà than vãn. - Mất điện đúng lúc này thì tao thề là tao muốn đốt cả cái sở điện lực.
Nó lôi bao thuốc ra, bật lửa *tách* một cái. Ánh lửa bùng lên soi rõ khuôn mặt cau có của nó.
- Mày ra xem cả khu mất hay mỗi phòng mình nhảy aptomat? - Nó sai tao.
Tao xỏ dép, lết ra mở cửa.
Hành lang tối om như hũ nút. Mưa tạt ướt đẫm cả một khoảng sàn gạch men phía ngoài. Gió lùa hun hút, lạnh buốt sống lưng.
Cả dãy trọ im lìm. Mất điện toàn khu rồi.
Tao định quay vào báo cáo tình hình thì mũi tao bắt được một mùi hương lạ.
Không phải mùi cống rãnh. Không phải mùi thuốc lá của thằng Khánh.
Mùi sả. Thơm nồng, ấm áp, len lỏi giữa cái không khí ẩm ướt lạnh lẽo.
Tao nhìn sang phòng 304.
Cửa phòng khép hờ. Một ánh sáng vàng dịu hắt ra từ bên trong, lung linh, nhảy múa.
Tao bước lại gần, tò mò ghé mắt nhìn vào.
Ngân đang ngồi trên chiếu, lưng dựa vào thành giường. Trước mặt nó là một cây nến thơm đặt trong cốc thủy tinh nhỏ. Ánh nến hắt lên khuôn mặt nó, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt đang chăm chú nhìn vào cuốn sách trên tay.
Cảnh tượng ấy đẹp như một bức tranh tĩnh vật. Nó tách biệt hoàn toàn với cái sự hỗn độn, bẩn thỉu và ồn ào bên ngoài.
Ở phòng tao, mất điện là thảm họa, là chửi thề, là hôi hám.
Ở phòng nó, mất điện là một dịp để thắp nến, đọc sách và tận hưởng mùi hương.
Nó nghe tiếng động, ngẩng đầu lên. Thấy cái bóng đen lù lù của tao chắn trước cửa, nó hơi giật mình, nhưng rồi nhận ra ngay.
- Anh An ạ? Mất điện rồi anh nhỉ.
- Ừ... - Tao gãi đầu, tay vẫn bám vào khung cửa. - Bên em có nến à? Sang thế. Bên anh hai thằng đực rựa đang ngồi nhìn nhau chửi thề.
Nó phì cười, gập cuốn sách lại.
- Nến em mua rẻ ấy mà. Anh vào đây cho sáng, đứng ngoài đấy gió tạt ướt hết người.
Tao chần chừ một giây. Nhìn xuống đôi chân đang đi dép tổ ong lấm lem của mình, rồi nhìn cái sàn nhà sạch bong của nó.
- Thôi, chân anh bẩn...
- Anh bỏ dép ở ngoài là được. Vào đây, em đang nấu dở nồi canh, may mà dùng bếp ga mini nên vẫn chín.
Cái bụng tao, như thường lệ, luôn phản bội lại lòng tự trọng. Nghe thấy chữ "canh", nó réo lên một tiếng *ùng ục* rõ to, át cả tiếng mưa rơi.
Tao đỏ mặt, tặc lưỡi bỏ dép, bước vào "thánh địa" của nó.
Căn phòng ấm sực. Mùi tinh dầu sả chanh từ cây nến tỏa ra dễ chịu kinh khủng. Nó làm tao quên mất mình đang ở trong cái xóm trọ tồi tàn ngập nước cống.
Ngân đứng dậy, đi về phía góc bếp nhỏ xíu được sắp xếp gọn gàng. Nó múc ra một bát canh bốc khói nghi ngút, đặt lên cái bàn gấp nhỏ.
- Em mời anh. Canh cua rau đay mồng tơi. Mưa gió thế này ăn cho ấm bụng.
Tao ngồi xuống đối diện nó. Ánh nến ở giữa hai đứa, chập chờn.
Bát canh màu xanh đậm, bên trên nổi mấy mảng gạch cua đóng tảng vàng ươm. Không có cơm, không có thịt, không có cà pháo. Chỉ một bát canh suông.
Đúng chuẩn "không người lái".
Tao cầm thìa, múc một miếng nước canh đưa lên miệng.
Vị ngọt thanh của cua đồng tan ra nơi đầu lưỡi. Cái nhớt nhớt đặc trưng của rau đay trôi tuột xuống cổ họng. Nóng hổi.
Nó không phải sơn hào hải vị. Nó là vị của quê.
Ở nhà tao, mỗi khi trời mưa dầm dề thế này, mẹ tao cũng hay nấu canh cua. Bố tao sẽ ngồi rít thuốc lào, nhìn mưa rơi ngoài hiên và lầm bầm tính xem lúa ngoài đồng có bị ngập không.
- Ngon không anh? - Ngân hỏi, giọng nhỏ nhẹ.
- Ngon. Ngọt lắm. Lâu lắm rồi anh không được ăn canh cua chuẩn vị thế này.
Tao nói thật lòng. Bát canh này ăn đứt mấy bát mì tôm trứng hay cơm rang dưa bò đầy dầu mỡ mà tao nạp vào người cả tháng nay.
- Quê em ở đâu? - Tao hỏi, mắt vẫn nhìn vào ngọn nến.
- Em ở Hải Phòng. Cũng hay mưa ngập như này lắm. Hồi bé em toàn lội nước đi bắt cua đồng với bọn trẻ con trong xóm.
- Anh ở Hà Tĩnh. Miền Trung thì bão lũ quanh năm. Mưa thế này ăn thua gì.
Hai đứa ngồi nói chuyện về mưa. Không hỏi "bố mẹ làm gì", không hỏi "nhà có giàu không", cũng chẳng đả động gì đến chuyện tiền nong cơm áo. Chỉ là những câu chuyện vụn vặt về tuổi thơ, về những con cua, con cá, về tiếng ếch nhái kêu ộp oạp sau mưa.
Trong ánh sáng lờ mờ, tao thấy mắt nó lấp lánh.
Lần đầu tiên tao ngồi gần một đứa con gái trong một không gian kín, riêng tư như thế này mà không thấy tự ti hay sợ sệt. Có lẽ bóng tối đã che đi cái áo phông cũ mèm của tao. Hoặc có lẽ mùi hương sả chanh đã làm dịu đi cái gai góc xù xì mà tao luôn dựng lên để bảo vệ mình.
Tao nhìn nó, thầm nghĩ: Cùng là phận đi thuê trọ, cùng chui rúc trong cái ngõ nhỏ này, sao cách nó sống lại nhẹ nhàng thế?
Tao thì vật lộn, chửi bới, gồng mình lên để tồn tại. Còn nó thì chấp nhận, sắp xếp và biến cái khổ thành cái gì đó thi vị hơn.
Nó giống như cây sen đá mọc trong kẽ nứt bê tông. Còn tao giống như đám rêu mốc bám trên tường ẩm.
- Anh ăn thêm không? Còn nhiều lắm. - Nó đẩy cái nồi nhỏ về phía tao.
Tao lắc đầu, đặt cái thìa xuống bát cạn sạch.
- Thôi, anh no rồi. Cảm ơn em. Bát canh này... quý hơn vàng.
Tao muốn ngồi thêm một chút nữa. Muốn hít hà cái không khí bình yên này thêm vài phút. Ở bên kia bức tường, thằng Khánh chắc đang nằm chửi đổng hoặc ngủ gật với cái bụng đói. Thế giới bên đó ồn ào và thực dụng quá.
Bỗng nhiên.
"Bụp."
Đèn tuýp trên trần nhà bật sáng trưng. Quạt treo tường quay vù vù.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo ùa vào, xé toạc cái không gian mờ ảo ấm cúng. Ngọn nến thơm trở nên vô duyên, lạc lõng.
Mọi thứ hiện nguyên hình.
Cái bát tô trơ đáy. Cái áo phông nhàu nhĩ của tao. Và khoảng cách gượng gạo giữa hai đứa.
- AN ƠI! CÓ ĐIỆN RỒI! VỀ MÀ NẤU MÌ!
Tiếng thằng Khánh hét vọng sang từ phòng bên cạnh, to như loa phường, xuyên thủng bức tường ngăn cách.
Cái lãng mạn (nếu có) vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.
Tao giật mình đứng dậy, luống cuống như thằng ăn trộm bị bắt quả tang.
- Có... có điện rồi. Anh về đây. Thằng Khánh nó gọi.
Ngân cũng vội vàng đứng lên, tay vuốt lại lọn tóc rơi trước trán, cười ngượng nghịu:
- Vâng, anh về đi kẻo bạn chờ.
Tao xỏ dép, bước nhanh ra cửa.
Về đến phòng mình, tao thấy thằng Khánh đang ngồi chễm chệ trên ghế, tay cầm chuột, mắt sáng rực nhìn vào màn hình máy tính đã khởi động xong.
- Đi đâu đấy? Tao tưởng mày bị nước cống cuốn trôi mẹ rồi. - Nó hỏi mà không thèm nhìn tao.
- Sang hàng xóm xin tí lửa. - Tao đáp, leo lên giường ngồi bó gối.
- Xin được gì không? Hay lại xách dái về? Nấu mì đi, tao đói sắp tụt huyết áp rồi.
Tao nhìn gói Hảo Hảo vứt lăn lóc trên bàn. Nhìn cái xô nước mưa dột vẫn đang *tỏng... tỏng* giữa nhà.
Mùi canh cua vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Ngọt và thanh.
Tao đứng dậy, cầm gói mì lên.
- Ừ, để tao nấu.
Mưa ngoài trời vẫn rơi rả rích, nhưng trong lòng tao, cơn mưa rào vừa rồi đã để lại một vũng nước nhỏ. Trong veo. Và lần đầu tiên, tao không thấy phiền vì sự ẩm ướt đó.
. Thêm luôn 1 chap mới đây bác ơi