Cảnh báo lừa đảo‼️ Hàn tín nên theo nước nào thì mới được yên ổn ?

Nếu Tín không đánh bại Triệu, Yên thì làm gì Dị Cơ thuyết hàng được Tề. Khi ở Tề cũng vì Lưu Quý nó không ra lệnh lui binh khi Dị Cơ thuyết hàng được nên Tín không lý do gì ngừng lại hết, đang sẵn trớn rồi.
Hán Sở tranh hùng, chư hầu thấy bên nào mạnh là nghiêng về bên đó, Ngụy Báo là điển hình. Làm sao biết rằng họ Điền không giống như Ngụy Báo?
Dựa vào những ghi chép về Tín, thì t nghĩ là Tín không bao giờ có bất cứ 1 ý nghĩ làm phản gì hết. Không có ý nghĩ phản chứ không phải muốn phản mà không dám phản.
Lữ Trĩ muốn giết nên vu khống tội trạng rồi Tư Mã Thiên (thần tử nhà Hán) sau này mới dựa vào những gì đã có từ thời trước chép lại tội trạng được vu khống. Một người đền ân chén cơm bằng ngàn vàng sẽ không phản bội người đã sẻ áo nhường cơm.
Nhưng không có ý phản không có nghĩa là tận trung. Như là xin phong vương, hẹn đánh Sở nhưng không đến,... Tín giống kiểu vì lợi ích cá nhân hơn là phản nghịch. Hỏi sao Quý, Trĩ, Bình (Bình cũng khá dè chừng Tín) muốn lụm Tín. Tín dùng tham vọng của thường dân để trục lợi cho bản thân nhưng lại mong đợi đức tính của một quân tử từ người khác.
Tín thích khoe khoang thành tích và khả năng của mình. Đúng là Tín tách ra làm thế lực riêng sẽ không có ai theo hết, chắc chắn. Nên Tín không bao giờ có ý nghĩ đó. Với lại Tín theo Hán tướng lĩnh dưới quyền rất tôn trọng dại gì phải phản. Phàn Khoái gặp Tín 1 quỳ 2 lạy, 1 câu đại vương 2 câu đại vương, thơm vl, ngu gì để ý nghĩ phản vào trong đầu. Tín thích hư danh.
Nhắc lại lần nữa là trong rất nhiều văn bản, tài liệu không chỗ nào ghi Hàn Tín là binh tiên hết. Tín đúng là nhà quân sự xuất sắc thời Hán Sở, t rất tôn trọng trình độ quân sự của Tín. Nhưng kể từ cái phim Hán Sở truyền kì của thằng Hà Nhuận Đông,... và thêm chục năm xào nấu trên internet, tiktok, youtube,... mới ra cái danh do bọm cđm đặt. Danh của Hàn Tín đúng ra phải là "quốc sĩ vô song"
... nhưng thích khoe tài.
 
Tín nó cũng không phải dạng trung nghĩa quái gì đâu !
Nếu trung nghĩa thì nó đã không bỏ Hạng Vũ về đầu quân cho Bang !
Rồi còn yêu cầu phong Tề Vương ngang cơ Hán Vương + Sở Vương lúc đó là trên danh nghĩa nó ngang hàng tam vương với Vũ + Bang ! Đại kị của tướng quân khi đầu quân cho chủ công !
Còn việc Tín nó không dám chia ba thiên hạ là vì nó đéo có dã tâm và tham vọng thôi !
Chứ như Tư Mã Ý nó đủ dã tâm cũng xuất thân là thần tử phò tập đoàn Tào Ngụy nhưng nó khôn cứ cù nhây đéo quyết tâm diệt Thục cuối cùng nó diệt luôn Tào Ngụy lẫn Thục Hán!
 
Tín nó cũng không phải dạng trung nghĩa quái gì đâu !
Nếu trung nghĩa thì nó đã không bỏ Hạng Vũ về đầu quân cho Bang !
Rồi còn yêu cầu phong Tề Vương ngang cơ Hán Vương + Sở Vương lúc đó là trên danh nghĩa nó ngang hàng tam vương với Vũ + Bang ! Đại kị của tướng quân khi đầu quân cho chủ công !
Còn việc Tín nó không dám chia ba thiên hạ là vì nó đéo có dã tâm và tham vọng thôi !
Chứ như Tư Mã Ý nó cũng tương tự Tín nhưng nó đảo chính thành công đấy !
hạng vũ ko dùng nó , ái kỷ , độc ác nó ko phục
nó theo để chống tần
giờ thấy ko hợp thì bỏ làm chỗ khác
khổng tử còn khuyên vua mà đức thì mới ra làm quan ,còn ko thì cuốn chiếu chạy gấp
hiểu sai từ trung rồi
trung là tận tuỵ tận tâm làm việc cho người chủ ko phản bội trong lúc làm làm hại chủ

phong vương thì chia tước hầu thôi chứ có gì đéo đâu

lúc đầu làm giả tề vương sau làm sở vương làm 1 năm rồi bị giáng xuống hoài âm hầu vẫn chịu thôi mà làm gì có bằng chứng đéo đâu , oán oan mà


Người nước Tề là Khoái-Thông biết quyền Thiên hạ ở tay Hàn-Tín, muốn tính chước lạ để cảm-động Hàn, bèn làm thày tướng nói với Hàn rằng:

— Tôi từng học phép xem tướng người!

Hàn-Tín hỏi:

— Thày xem tướng người ra sao?

Thưa rằng:

— Sang, hèn ở cả cốt cách; vui buồn hiện ra nét mặt; được, thua cần có quyết đoán... Hợp lại mà xem, muôn không lầm một!

Hàn-Tín nói:

— Hay! Thày coi tướng quả-nhân thế nào?


Thưa rằng:

— Xin cho vắng chút!

Tín nói:

— Các người hầu ra cả rồi!

Thông nói:

— Coi mặt ngài, bất quá đến phong hầu! Lại nguy mà không yên! Coi đến lưng ngài thì sang không thể nói được!

Hàn-Tín nói:

— Thế là nghĩa thế nào?

Khoái-Thông nói:

— Thiên hạ lúc mới loạn, các anh hùng, hào kiệt, cùng gào, cùng thét! Người trong thiên-hạ, sương đùn, mây họp, lửa bốc, gió nổi, cá mè một lứa... Trong lúc ấy, lo sao làm cho mất nhà Tần mà thôi! Bây giờ Hán, Sở tranh nhau, khiến cho những kẻ vô-tội dưới gầm trời, gan, óc lầy đất, cha, con phơi xương ở giữa đồng, không sao đếm xiết! Người Sở cất quân từ Bành-Thành, vừa đánh, vừa đuổi, đến mãi Huỳnh Dương. Nhân lợi thế, cuốn như cuốn chiếu, oai lừng lẫy thiên-hạ! Thế nhưng quân bị khốn ở khoảng Kinh, Sách, bức vì rẫy Tây Sơn không sao tiến được nữa, đã ba năm nay rồi! Vua Hán thì đem vài mươi vạn quân, giữ Củng, Lạc, nhờ cái hiểm-trở của núi sông, Nhưng một ngày đánh mấy trận, không được lấy tấc công! Thua chạy không ai cứu, bại ở Huỳnh-Dương, bị thương ở Thành-Cao, bèn chạy sang miền Uyển, Khí. Thật là « khỏe cũng khốn mà khôn cũng khốn » Nhuệ khí thì nhụt trước cửa-ải! Lương thực thì hết ở kho trong! Trăm họ khổ sở kêu ca, nhong-nhóng không nơi nương tựa! Cứ lấy tôi tính ra, thì trừ-phi hạng Hiền Thánh trong đời, không sao rẹp yên nổi tai-vạ trong đời... Hiện nay tính mạnh hai vua, treo cả ở tay Ngài. Ngài giúp Hán thì Hán được, mà sang Sở thì Sở được! Tôi xin mở lòng dạ, phơi gan mật, bầy kế ngu, chỉ sợ ngài không biết dùng. Nếu Ngài thực biết nghe kế của tôi, thì không gì bằng giúp cả đôi mà để họ còn cả!.. Chia ba thiên-hạ ra đứng như ba chân vạc, thế tất không ai dám động-binh trước! Lấy một tay Thánh Hiền như ngài, sẵn nhiều quân lính, khí giới, giữ nước Tề, hợp với Yên, Triệu, ra nhằm chỗ trống-rỗng mà kìm đàng sau họ; nhân lòng muốn của dân, quay sang Tây xin cho họ được sống, thì thiên-hạ tất chạy như gió mà thưa như vang, nào ai dám không nghe! Cắt bớt nước lớn, chia yếu nước mạnh, để lập Chư-Hầu. Chư-Hầu lập rồi, thiên-hạ tin theo mà kể ơn nhờ ở Tề. Theo nước Tề cũ, lấy đất Giao, Tứ, được lòng biết ơn của Chư-Hầu, chắp tay vái nhường mà các vua trong Thiên-hạ cũng đem nhau sang chầu vua Tề! Trộm nghe: « Trời cho chẳng lấy, sẽ mang lỗi đấy! Thời đến chẳng hay, sẽ chịu vạ lây! » Xin ngài nghĩ cho kỹ điều đó!

Hàn-Tín nói:

Vua Hán đãi tôi rất hậu, tự đem xe cho tôi đi! Tự cổi áo cho tôi mặc! Tự xẻ cơm cho tôi ăn! Tôi nghe: Đi xe người ta thì mang lo cho người ta! Mặc áo người ta thì bận nghĩ vì người ta! Ăn cơm người ta, thì chết về việc của người ta! Tôi há lại nên hám lợi mà quên nghĩa?

Chàng Khoái nói:

— Ngài tự cho là thân với vua Hán, muốn dựng cơ-nghiệp muôn đời! Tôi trộm nghĩ là lầm lắm! Xưa khi Thường-Sơn vương cùng Thành An-Quân, lúc còn áo vải, cùng nhau kết làm « bạn cắt cổ »! Về sau cãi nhau về chuyện Trương-Áp, Trần-Trạch, hai người thù nhau, Thường-Sơn vương (Trương Nhĩ) phản Hạng-vương, đem đầu-lâu Hạng-Anh mà trốn sang với Hán-vương, nhờ quân Hán-vương xuống miền đông, giết Thành-An-Quân (Trần Dư) ở phía Nam sông Kỳ, đầu một nơi, chân một nẻo! Rút lại làm trò cười cho Thiên-hạ! Hai người ấy là hai người chơi với nhau thân nhất ở trong đời, vậy mà rút đến giết lẫn nhau là vì sao? Hại sinh ra bởi muốn nhiều điều, mà lòng người khó mà lường được! Nay ngài muốn giữ trung-tín để cầu-thân với vua Hán, tất cũng không sao bền hơn là tình bầy bạn của hai người kia! Thế mà việc thì nhiều việc lớn hơn là chuyện Trương-Áp, Trần-Trạch! Vậy nên tôi cho ngài tin vua Hán quyết không hại mình, âu cũng là lầm! Đại-phu Chủng và Phạm Lãi, làm cho nước Việt mất được lại còn, vua Câu Tiễn được nên nghiệp Bá, nên công, thành danh mà thân thì kẻ chết, người trốn! « Muông nội đã hết, chó săn sẽ giết thịt! » Kể nói về bạn bè, thì không được bằng Trương-Nhĩ với Thành-An-Quân! Nói về trung-tín, thì chẳng qua như Đại-phu Chủng, Phạm-Lãi đối với Câu-Tiễn! Cứ xem như hai người đó là đủ! Xin ngài nghĩ cho sâu điều đó! Vả lại tôi nghe: « dũng-lược át cả chủ thì khốn thân! Công lớn trùm cả đời thì mất thưởng ». Nay tôi xin kể những công-lược của Đại-Vương: Ngài sang qua Tây Hà, tóm vua Ngụy, bắt Hạ-Thuyết! Dẫn quân xuống Tỉnh-Hình, giết Thành-An-Quân! tuần đất Triệu! hiếp đất Yên! định đất Tề! sang Nam đánh gẫy quân Sở hai mươi vạn! qua Đông giết Long-Thư! quay về Tây để trả lời... Kể ra thì Công ấy trong thiên-hạ không hai, mà lược ấy không mấy đời đã có! Nay ngài đem cái oai át cả chủ, cầm cái công mất lối thưởng, về Sở, người Sở không tin! Về Hán, người Hán hoản sợ! Ngài định mang cái đó về đâu? Thế ở địa vị kẻ làm tôi mà có cái oai át cả chủ, danh cao nhất thiên-hạ! Trộm nghĩ lấy làm nguy cho ngài!

Hàn-Tín cám ơn mà rằng:

— Thày hãy về nghỉ, tôi sẽ nghĩ xem!

Sau vài ngày, Khoái-Thông lại tới, nói rằng:


— Nghe là chừng của việc mà mưu là cơ của việc... Nghe nhãng, mưu lỡ mà yên được lâu là sự ít có! Nghe xem không nhầm một, hai, thì không nên quấy rối bằng lời nói! Mưu tính không lẫn gốc, ngọn, thì không nên trộn lộn bằng văn chương... Theo những việc tôi-tớ thì mất quyền muôn-xe! Giữ món lương gánh, hộc, thì lỡ ngôi Khanh, Tướng! Cho nên quyết đoán cần cho người khôn, ngờ-vực làm hại công việc!... Rõ chước nhỏ mảy lông sẽ bỏ sót chuyện lớn trong đời! Trí ta đã biết rõ, gan ta không dám làm, trăm sự tai-hại vì thế cả! Cho nên nói rằng: « Hùm thiêng lần-lữa không bằng ong độc liều đốt! Kỳ, ký xo-ro, không bằng ngựa hèn chắc chắn bước! Mạnh-Bôn do-dự, không bằng kẻ thường đi tới nơi! Tuy khôn bằng Thuấn, Vũ, ngậm miệng không nói, không bằng kẻ câm, điếc lấy tay chỉ, vẫy! »

Lời nói ấy, biết làm mới là quý! Công là cái khó nên mà dễ hỏng! Thời là thứ khó được mà dễ mất! Thời ơi! Thời ơi! không trở lại! Xin ngài xét rõ cho!

Hàn-Tín nấn-ná không nỡ phụ Hán. Lại tự cho là nhiều công, dù sao Hán cũng không cướp nước Tề của mình, bèn từ tạ Khoái-Thông!
 
Tín nó cũng không phải dạng trung nghĩa quái gì đâu !
Nếu trung nghĩa thì nó đã không bỏ Hạng Vũ về đầu quân cho Bang !
Rồi còn yêu cầu phong Tề Vương ngang cơ Hán Vương + Sở Vương lúc đó là trên danh nghĩa nó ngang hàng tam vương với Vũ + Bang ! Đại kị của tướng quân khi đầu quân cho chủ công !
Còn việc Tín nó không dám chia ba thiên hạ là vì nó đéo có dã tâm và tham vọng thôi !
Chứ như Tư Mã Ý nó đủ dã tâm cũng xuất thân là thần tử phò tập đoàn Tào Ngụy nhưng nó khôn cứ cù nhây đéo quyết tâm diệt Thục cuối cùng nó diệt luôn Tào Ngụy lẫn Thục Hán!
Tín khi bị Bang xông vào giữa trướng phủ cướp hổ phù khi tín đang ngủ mà đéo có ai ngăn Lưu Bang hay đánh thức tín dậy thì anh ta biết kế của khoái triệt là kế tử.
Đéo có hy vọng gì thành công cả
Toàn bộ lính tướng của anh ta đều là của lưu bang thì phản bằng niềm tin à
Tín tham lam thủ đoạn bất tín bất nghĩa bất trung chứ đéo có ngu đâu mà nghe khoái triệt xúi bẩy
Lúc sắp chết tín chả muốn kéo khoái triệt chết chung đó thôi
 
Ngoài lề tí theo a bản đồ @atlas05 thì sao nghe sử mình nó đéo thú bằng xem sử tàu nhỉ ? Vì bị đốt phá vì đéo hoành tráng đéo hay ho bằng hay đéo được tuyên truyền bài bản mà khô khan rập khuôn. Nói thật nghe sử việt tôi toàn ngủ.
 
Ngoài lề tí theo a bản đồ @atlas05 thì sao nghe sử mình nó đéo thú bằng xem sử tàu nhỉ ? Vì bị đốt phá vì đéo hoành tráng đéo hay ho bằng hay đéo được tuyên truyền bài bản mà khô khan rập khuôn thôi. Nói thật nghe sử việt tôi toàn ngủ.
Sử mình không chuyên nghiệp vừa ít tư liệu vừa phét lác quá nhiều
 
Tín khi bị Bang xông vào giữa trướng phủ cướp hổ phù khi tín đang ngủ mà đéo có ai ngăn Lưu Bang hay đánh thức tín dậy thì anh ta biết kế của khoái triệt là kế tử.
Đéo có hy vọng gì thành công cả
Toàn bộ lính tướng của anh ta đều là của lưu bang thì phản bằng niềm tin à
Tín tham lam thủ đoạn bất tín bất nghĩa bất trung chứ đéo có ngu đâu mà nghe khoái triệt xúi bẩy
Lúc sắp chết tín chả muốn kéo khoái triệt chết chung đó thôi
mày bị ngáo hay sao

lúc đó hán vương là cao nhất , ai cản hán vương ?
mày cản hán vương thì hàn tín cũng lôi mày ra chém

còn lính trong tay tín được bàn bạc thì khác
 
Sao lại đéo lợi, m nên nhớ thời a Chính cái vấn đề quí tộc lục quốc là vấn nạn số 1, giờ còn để 1 dòng dõi vương thất lục quốc còn tồn tại thì theo m đéo hại cho a Bang lúc thống nhất. mà Hán Sở Tranh Hùng kéo dài 4 năm sau cái chết a Chính cũng 4 năm thôi đấy
Còn binh linh thì sau khi đánh Triệu xong a Bang đã lấy hết binh rồi, đội phạt Tề là a Tín vừa đánh vừa chiêu mộ vừa huấn luyện. A Bang thiếu mẹ gì cách ra lệnh cho Tín, Tín đéo theo mới tội phản trắc, ví dụ như đưa mật chỉ tào tham chu bột hay thậm chí Lịch Dị Cơ nếu Tề Vương hàng thì k được đánh, Tín có cl dám chống lệnh.
Nhưng thôi, quan điểm của t Tín là 1 tay mơ chính trị vì xuất phát điểm thấp chỉ vậy thôi. Thấy m nặng lời quá nên tranh luận chút
Tín chỉ có 1 cơ hội là lúc đựơc phòng giả tề vương để tạo phản, có 2 thằng là khó ai triệt và thằng tướng gì đó tự chiêu hàng là tướng, còn tướng của Hán vương thì cứ hồng môn yến mà giết, bình thì một phần là lính tự đào tạo.
Cứ chiếm lấy nước tể hay nước tề, trịêu hay ngụy. Nước trịêu ngụy có nền nông nghiệp mạnh.
Đợi lưu bằng già rồi tính tiếp.
Nhưng cái tín thiếu là không coz gan làm vua
 
Tín khi bị Bang xông vào giữa trướng phủ cướp hổ phù khi tín đang ngủ mà đéo có ai ngăn Lưu Bang hay đánh thức tín dậy thì anh ta biết kế của khoái triệt là kế tử.
Đéo có hy vọng gì thành công cả
Toàn bộ lính tướng của anh ta đều là của lưu bang thì phản bằng niềm tin à
Tín tham lam thủ đoạn bất tín bất nghĩa bất trung chứ đéo có ngu đâu mà nghe khoái triệt xúi bẩy
Lúc sắp chết tín chả muốn kéo khoái triệt chết chung đó thôi
mày chắc khôn hơn người sinh tồn chiến tranh thời xưa ?
ảo tưởng vc


— Thiên hạ lúc mới loạn, các anh hùng, hào kiệt, cùng gào, cùng thét! Người trong thiên-hạ, sương đùn, mây họp, lửa bốc, gió nổi, cá mè một lứa... Trong lúc ấy, lo sao làm cho mất nhà Tần mà thôi! Bây giờ Hán, Sở tranh nhau, khiến cho những kẻ vô-tội dưới gầm trời, gan, óc lầy đất, cha, con phơi xương ở giữa đồng, không sao đếm xiết! Người Sở cất quân từ Bành-Thành, vừa đánh, vừa đuổi, đến mãi Huỳnh Dương. Nhân lợi thế, cuốn như cuốn chiếu, oai lừng lẫy thiên-hạ! Thế nhưng quân bị khốn ở khoảng Kinh, Sách, bức vì rẫy Tây Sơn không sao tiến được nữa, đã ba năm nay rồi! Vua Hán thì đem vài mươi vạn quân, giữ Củng, Lạc, nhờ cái hiểm-trở của núi sông, Nhưng một ngày đánh mấy trận, không được lấy tấc công! Thua chạy không ai cứu, bại ở Huỳnh-Dương, bị thương ở Thành-Cao, bèn chạy sang miền Uyển, Khí. Thật là « khỏe cũng khốn mà khôn cũng khốn » Nhuệ khí thì nhụt trước cửa-ải! Lương thực thì hết ở kho trong! Trăm họ khổ sở kêu ca, nhong-nhóng không nơi nương tựa! Cứ lấy tôi tính ra, thì trừ-phi hạng Hiền Thánh trong đời, không sao rẹp yên nổi tai-vạ trong đời... Hiện nay tính mạnh hai vua, treo cả ở tay Ngài. Ngài giúp Hán thì Hán được, mà sang Sở thì Sở được! Tôi xin mở lòng dạ, phơi gan mật, bầy kế ngu, chỉ sợ ngài không biết dùng. Nếu Ngài thực biết nghe kế của tôi, thì không gì bằng giúp cả đôi mà để họ còn cả!.. Chia ba thiên-hạ ra đứng như ba chân vạc, thế tất không ai dám động-binh trước! Lấy một tay Thánh Hiền như ngài, sẵn nhiều quân lính, khí giới, giữ nước Tề, hợp với Yên, Triệu, ra nhằm chỗ trống-rỗng mà kìm đàng sau họ; nhân lòng muốn của dân, quay sang Tây xin cho họ được sống, thì thiên-hạ tất chạy như gió mà thưa như vang, nào ai dám không nghe! Cắt bớt nước lớn, chia yếu nước mạnh, để lập Chư-Hầu. Chư-Hầu lập rồi, thiên-hạ tin theo mà kể ơn nhờ ở Tề. Theo nước Tề cũ, lấy đất Giao, Tứ, được lòng biết ơn của Chư-Hầu, chắp tay vái nhường mà các vua trong Thiên-hạ cũng đem nhau sang chầu vua Tề! Trộm nghe: « Trời cho chẳng lấy, sẽ mang lỗi đấy! Thời đến chẳng hay, sẽ chịu vạ lây! » Xin ngài nghĩ cho kỹ điều đó!
 
mày bị ngáo hay sao

lúc đó hán vương là cao nhất , ai cản hán vương ?
mày cản hán vương thì hàn tín cũng lôi mày ra chém

còn lính trong tay tín được bàn bạc thì khác
Ờ đéo đứa nào đánh thức tín dậy thì chứng tỏ tín đéo có đứa nào là tâm phúc trong quân.
Tất cả đều là người của hán vương cả
Thì phản cái gì nửa mà phản
Tín đâu có ngu
 
Ờ đéo đứa nào đánh thức tín dậy thì chứng tỏ tín đéo có đứa nào là tâm phúc trong quân.
Tất cả đều là người của hán vương cả
Thì phản cái gì nửa mà phản
Tín đâu có ngu
Tào Phi tịch thu binh phù đuổi Tư Mã Ý về quê mày nghĩ Ý dám bật với Phi không à !
 
Ờ đéo đứa nào đánh thức tín dậy thì chứng tỏ tín đéo có đứa nào là tâm phúc trong quân.
Tất cả đều là người của hán vương cả
Thì phản cái gì nửa mà phản
Tín đâu có ngu
vc tại sao phải kêu tín dậy ?
hán vương tới ra lệnh ko kêu , mà mày kêu khi quân hả mày
còn khi bàn bạc thì đã làm tư tưởng trước rồi hiểu ko ?
 
Vũ là tự thua chứ không phải không chiêu binh làm lại được. H..a..i. za mê cái lồn Ngu Cơ mà nước mất thân tiêu.
Vũ chiếm Trung Nguyên, là vùng đất tứ chiến, bốn phía chiến loạn không ngừng, không có khu vực phát triển nông nghiệp và dân cư để mộ binh.

Nên Lưu Bang thua 70 trận vẫn phục hồi quay lại đánh Vũ. Vũ thua 1 trận Cai Hạ là đứt vốn. 70 trận thắng của Vũ là thắng kiểu Pyrros.

Nên mới nói công thần số 1 của Hán Sơ phải là Lương với kế vào Quan Trung và lùa Vũ về Bành Thành. Công thần số 2 là Tiêu Hà, đảm bảo nội chính, lương đầy kho lẫm, giáp binh dồi dào, rồi mới tới Tín cầm binh đánh nhau.
 
Vũ chiếm Trung Nguyên, là vùng đất tứ chiến, bốn phía chiến loạn không ngừng, không có khu vực phát triển nông nghiệp và dân cư để mộ binh.

Nên Lưu Bang thua 70 trận vẫn phục hồi quay lại đánh Vũ. Vũ thua 1 trận Cai Hạ là đứt vốn. 70 trận thắng của Vũ là thắng kiểu Pyrros.

Nên mới nói công thần số 1 của Hán Sơ phải là Lương với kế vào Quan Trung và lùa Vũ về Bành Thành. Công thần số 2 là Tiêu Hà, đảm bảo nội chính, lương đầy kho lẫm, giáp binh dồi dào, rồi mới tới Tín cầm binh đánh nhau.

— Thiên hạ lúc mới loạn, các anh hùng, hào kiệt, cùng gào, cùng thét! Người trong thiên-hạ, sương đùn, mây họp, lửa bốc, gió nổi, cá mè một lứa... Trong lúc ấy, lo sao làm cho mất nhà Tần mà thôi! Bây giờ Hán, Sở tranh nhau, khiến cho những kẻ vô-tội dưới gầm trời, gan, óc lầy đất, cha, con phơi xương ở giữa đồng, không sao đếm xiết! Người Sở cất quân từ Bành-Thành, vừa đánh, vừa đuổi, đến mãi Huỳnh Dương. Nhân lợi thế, cuốn như cuốn chiếu, oai lừng lẫy thiên-hạ! Thế nhưng quân bị khốn ở khoảng Kinh, Sách, bức vì rẫy Tây Sơn không sao tiến được nữa, đã ba năm nay rồi! Vua Hán thì đem vài mươi vạn quân, giữ Củng, Lạc, nhờ cái hiểm-trở của núi sông, Nhưng một ngày đánh mấy trận, không được lấy tấc công! Thua chạy không ai cứu, bại ở Huỳnh-Dương, bị thương ở Thành-Cao, bèn chạy sang miền Uyển, Khí. Thật là « khỏe cũng khốn mà khôn cũng khốn » Nhuệ khí thì nhụt trước cửa-ải! Lương thực thì hết ở kho trong! Trăm họ khổ sở kêu ca, nhong-nhóng không nơi nương tựa! Cứ lấy tôi tính ra, thì trừ-phi hạng Hiền Thánh trong đời, không sao rẹp yên nổi tai-vạ trong đời... Hiện nay tính mạnh hai vua, treo cả ở tay Ngài. Ngài giúp Hán thì Hán được, mà sang Sở thì Sở được! Tôi xin mở lòng dạ, phơi gan mật, bầy kế ngu, chỉ sợ ngài không biết dùng. Nếu Ngài thực biết nghe kế của tôi, thì không gì bằng giúp cả đôi mà để họ còn cả!.. Chia ba thiên-hạ ra đứng như ba chân vạc, thế tất không ai dám động-binh trước! Lấy một tay Thánh Hiền như ngài, sẵn nhiều quân lính, khí giới, giữ nước Tề, hợp với Yên, Triệu, ra nhằm chỗ trống-rỗng mà kìm đàng sau họ; nhân lòng muốn của dân, quay sang Tây xin cho họ được sống, thì thiên-hạ tất chạy như gió mà thưa như vang, nào ai dám không nghe! Cắt bớt nước lớn, chia yếu nước mạnh, để lập Chư-Hầu. Chư-Hầu lập rồi, thiên-hạ tin theo mà kể ơn nhờ ở Tề. Theo nước Tề cũ, lấy đất Giao, Tứ, được lòng biết ơn của Chư-Hầu, chắp tay vái nhường mà các vua trong Thiên-hạ cũng đem nhau sang chầu vua Tề! Trộm nghe: « Trời cho chẳng lấy, sẽ mang lỗi đấy! Thời đến chẳng hay, sẽ chịu vạ lây! » Xin ngài nghĩ cho kỹ điều đó!



đánh cặc gì 3 năm ko thắng mà đòi công nhờ Lương

mà lương làm éo gì có kế vào quan trung , nhảm vc
 
Tao nể mấy thằng trong thớt này chịu khó đi tranh luận với 1 tk @aidokhongphailatoi trình độ tiểu học, địa lý lịch sử quốc gia cái gì cũng không biết, nói sai tùm lum, hỏi tới thì cãi cùn không dám nhận. Tranh luận chỉ tốn nước bọt.
Không tin tụi mày cứ hỏi nó xem quân Mông Nguyên thị sát sông Mekong làm chi dậy, sông Mekong chảy qua Đại Việt á hả???
:vozvn (19):
q8VVe9J.png
 
Tao nể mấy thằng trong thớt này chịu khó đi tranh luận với 1 tk @aidokhongphailatoi trình độ tiểu học, địa lý lịch sử quốc gia cái gì cũng không biết, nói sai tùm lum, hỏi tới thì cãi cùn không dám nhận. Tranh luận chỉ tốn nước bọt.
Không tin tụi mày cứ hỏi nó xem quân Mông Nguyên thị sát sông Mekong làm chi dậy, sông Mekong chảy qua Đại Việt á hả???
:vozvn (19):
q8VVe9J.png
sông mekong ko chảy qua đại việt thì mày là thằng ngu lịch sử

tau nói quân mông nguyên đi qua đại việt bằng sông mekong thì mày là 1 con chó ngu ko hiểu tiếng vẹm

:D
 
Thằng Tề đâu phải nước yếu, lại giáp biển giàu.
Kêu một thằng đi thuyết giảng nó đấm cho phù mỏ.
Tín là tướng tài thì chấp cả đàn tướng văn vỏ bên lưu.
Nhưng bị cái tính hèn nó ăn vào tận xương rồi.
 
Tào Phi tịch thu binh phù đuổi Tư Mã Ý về quê mày nghĩ Ý dám bật với Phi không à !
Nhiều thằng cứ tâng bốc tư mã ý, nào là phải như Ý thì Tín đéo bị giết nào là phải để GCL sống giả vờ thua lượng mới là khôn v.v, mẹ nói thật Phi mà thọ thì ý tuổi loz mà làm binh biến được. Ý sống qua 4 đời vua Ngụy tính cả Tào Tháo và đến giai đoạn Ngụy Phế Đế Tào Phương thì ở ngụy đấu tranh chính trị lúc đó giữa Tào Sảng và Tư Mã rồi, Tào Phương lúc đấy chưa đến 10t, đại thần phò trợ thì a Tào Duệ chọn cho thằng con đều là 2 thằng ăn cháo đá bát phản vua cướp ngôi cmnl. Cờ tới tay Ý thì phất vậy thôi.
Dân tàu đéo ưa gì tộc Tư Mã, soán ngôi phản chủ hèn hạ, giết vua giữa phố gây loạn bát vương để dân Ngũ Hồ xâm lược tàn sát bá tánh. Đm thế mà nhiều thằng thần tượng Tư Mã Ý Vc. Thứ duy nhất Ý làm tốt là sống lâu và thắng Tào Sảng ngu dốt tin vào việc Tư Mã đéo lật lọng thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top