Có Video 🌸Ngày ấy... có cậu học trò hỏiThưa Thầy, cha mẹ mất, để tang ba năm chẳng phải quá lâu sao?Một năm là đủ rồi.Khổng tử đáp:...

Cái cổ hủ nó không nằm ở nghi lễ, mà nó nằm ở việc bạn chưa hiểu ý nghĩa của nghi lễ đã vội chê. Khổng Tử cũng đâu ép ai, ông chỉ hỏi một câu là "Lòng có an không?" Bài viết tôi là đang nói về lương tri, không phải cổ súy hình thức đâu.
Sinh lão bệnh tử nó là quy luật,ng chết thì chết rồi,ng sống cứ phải sống.mình sống tốt 1 đời,sinh con đẻ cháu và lo cho chúng chính là có hiếu vậy,còn việc tang nó là công việc,lo cho ng ta nhìn thôi,ngày xưa đời sống kinh tế khổ bỏ mẹ ra mà cứ đày nhau 3 năm chẳng để làm gì
 
Khổng tử 2 mặt, sống như lol


Không, một người thầy không nên làm thế với học trò mình. Nhất là Vạn thế sư biểu như Khổng tử. Trong 72 học trò của Khổng, Tể Ngã là bậc xuất sắc ngang hàng với Tử Cống, chỉ xếp sau Nhan Hồi.
Việc mà Khổng tử làm là không dám đối diện với học trò, với thực tế học trò đưa ra mà quay sang đả kích nhân phẩm của ông ấy với lũ học trò khác, sau lưng ông ta.
Bậc thánh nhân dạy người đời về Nhân, lễ,nghĩa trí, tín .. không tự cảm thấy xấu hổ à?
Nào nào a là đang áp tiêu chuẩn đạo đức thế kỷ 21 để phán xét một bối cảnh cách đây hơn 2.500 năm sao a?

Trong Luận Ngữ, Khổng Tử nhiều lần nhận xét ưu, khuyết điểm của từng học trò trước các môn sinh khác.

Đó là một phương pháp giáo học của ông, chứ không phải là đang nói xấu sau lưng a à.

Hơn nữa, Tể Ngã đâu có bị phê vì dám phản biện. Khổng Tử rất nhiều lần để học trò tranh luận với mình mà a.

Điều ông chê đó là câu trả lời "con thấy an", vì theo hệ giá trị của Nho gia, người còn cảm được ân dưỡng dục sẽ khó mà thấy an lòng nhanh như vậy.

Ông đang đánh giá một quan niệm đạo đức, không phải là đang công kích nhân phẩm vì bất đồng ý kiến.

Nếu không đồng ý với hệ giá trị của Khổng Tử thì cứ phản biện hệ giá trị ấy.

Nhưng nói ông không dám đối diện với học trò thì lại không đúng với chính nội dung Luận Ngữ rồi, vì cuộc đối thoại đã diễn ra công khai mà anh

Khổng Tử trả lời trực tiếp trước khi đưa ra nhận xét của mình mà anh ơi? ????
 
Sinh lão bệnh tử nó là quy luật,ng chết thì chết rồi,ng sống cứ phải sống.mình sống tốt 1 đời,sinh con đẻ cháu và lo cho chúng chính là có hiếu vậy,còn việc tang nó là công việc,lo cho ng ta nhìn thôi,ngày xưa đời sống kinh tế khổ bỏ mẹ ra mà cứ đày nhau 3 năm chẳng để làm gì
Bạn à, b đang đánh đồng đạo hiếu với nghi thức tang lễ.

Tôi cũng không cho rằng cứ để tang 3 năm là tự động thành người có hiếu.

Điều mà bài tôi viết nói là: 3 năm chỉ là một biểu tượng để nhắc con người nhớ ân dưỡng dục, chứ không phải mục đích cuối cùng.

Còn chuyện người chết thì chết rồi thì cũng đúng, người mất không cần nữa.

Nhưng tang lễ từ xưa đến nay vốn không phải để người chết hưởng, mà để người sống bày tỏ lòng biết ơn, tiếc thương và hoàn thành trách nhiệm đạo đức của mình.

Nếu hoàn cảnh kinh tế không cho phép thì việc điều chỉnh thời gian để tang là điều nhiều xã hội đã làm.

Chính vì thế tôi cũng viết rõ: "Để tang 1 năm hay 3 năm là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại."

Điều tôi muốn giữ là tinh thần biết ơn, chứ không phải ép mọi người phải nghỉ việc 3 năm 🙄
 
Cảm ơn vì b cuối cùng đã dẫn nguồn, như vậy mới đúng là chúng ta đang tranh luận.

Nhưng chính đoạn b trích lại không chứng minh điều b đang khẳng định đâu.

Đoạn Minh Thực Lục năm 1419 chỉ ghi nhận việc nhà Minh ra lệnh áp dụng chế độ cư tang ba năm ở Giao Chỉ trong thời kỳ họ đang đô hộ, vì họ cho rằng người Giao Chỉ quen với phong tục Man Di.

Nó chứng minh chính sách của chính quyền Minh, chứ nó không chứng minh được người Việt chúng ta bắt đầu biết để tang ba năm từ năm 1419, càng không chứng minh đây là mốc đầu tiên trong lịch sử Việt Nam.

Ban đầu là b hỏi tôi là:

"Người Việt biết để tang 3 năm từ đời nào? Ai ra lệnh đầu tiên?"

Muốn kết luận là đầu tiên thì b phải chứng minh trước năm 1419 không hề có, chứ một tư liệu năm 1419 không đủ để b chứng minh nó là mốc khởi đầu. Ok

Nói 1 cách khác, b đã đưa được một mốc, chứ b chưa chứng minh được mốc đầu tiên đâu.
Tôi nghĩ người thông minh người ta đọc vậy là hiểu
Còn đứa ngu thì mình cũng không cần giải thích nhiều
 
A à, a đang hiểu nhầm dụng ý của Khổng Tử. Ông không mạt sát Tể Ngã vì không chịu để tang ba năm, mà vì câu trả lời "con thấy an" đã bộc lộ nội tâm của anh ấy.

Khi Khổng Tử hỏi: "Nếu ăn ngon mặc đẹp sau một năm mà lòng con thấy an thì cứ làm đi", đó là cách để chính Tể Ngã tự bộc lộ lương tri của mình.

Sau khi nghe câu trả lời ấy, Khổng Tử mới kết luận rằng Tể Ngã "bất nhân", vì theo ông, một người thực sự nhớ ơn cha mẹ sẽ không thể thấy an lòng nhanh như vậy.

Ông không hề cưỡng ép Tể Ngã làm theo lễ, mà đánh giá phẩm chất đạo đức đằng sau sự lựa chọn ấy, 2 việc đó khác nhau anh iu
Diễn nôm:

1 học sinh hỏi thầy giáo: Thưa thầy con muốn làm bài toán này theo cách sau, liệu có đúng không thầy?
Thầy giáo đáp: Con cứ làm theo như con nghĩ.
Học sinh ra về, thầy gọi cả lớp lại, bảo: thằng đấy ngu như con bò.
 
Nói đến Khổng tử...tức là nói đến tình báo Hoa nam cục...định nghĩa của cả thế giới rồi..Khổng là tổ sư tình báo hoa nam ...đương nhiên thằng Tề Ngã kia là điệp 2 mang
 
Thế này là sao, em yêu?
Anh là đang cố tình bắt bẻ em sao? Đó chỉ là cách kể chuyện để diễn giải ý của đoạn Luận Ngữ, chứ không phải e khẳng định nguyên văn từng câu từng chữ trong sử liệu.

Nếu anh muốn tranh luận học thuật thì mình đối chiếu nguyên văn Luận Ngữ.

Còn nếu anh bắt bẻ văn phong thì đó là chuyện của cách viết, không làm thay đổi luận điểm là em đang phân tích.

Chính xác là anh đang nhầm giữa văn nghị luận và bản dịch chú giải kinh điển.

Câu đó là thủ pháp dẫn nhập để người đọc dễ hiểu mạch tư tưởng, không phải dấu ngoặc kép trích nguyên văn Luận Ngữ. Nếu a muốn phản biện thì phản biện vào luận điểm, đừng đánh tráo sang cách hành văn của em. Ok
 
Tôi nghĩ người thông minh người ta đọc vậy là hiểu
Còn đứa ngu thì mình cũng không cần giải thích nhiều
B cứ nghĩ vậy cũng được. Với tôi, tranh luận là đưa chứng cứ và lập luận. Còn cứ mở miệng là ngu thì người ngoài tự đánh giá trình độ của ai.

Khi lý lẽ kết thúc thì nhục mạ bắt đầu. Bạn vừa minh họa điều đó rất đẹp. 😊
 
B cứ nghĩ vậy cũng được. Với tôi, tranh luận là đưa chứng cứ và lập luận. Còn cứ mở miệng là ngu thì người ngoài tự đánh giá trình độ của ai.

Khi lý lẽ kết thúc thì nhục mạ bắt đầu. Bạn vừa minh họa điều đó rất đẹp. 😊
Người thông minh đọc qua hiểu ngay
Còn ngu thì chịu chết
 
Anh là đang cố tình bắt bẻ em sao? Đó chỉ là cách kể chuyện để diễn giải ý của đoạn Luận Ngữ, chứ không phải e khẳng định nguyên văn từng câu từng chữ trong sử liệu.

Nếu anh muốn tranh luận học thuật thì mình đối chiếu nguyên văn Luận Ngữ.

Còn nếu anh bắt bẻ văn phong thì đó là chuyện của cách viết, không làm thay đổi luận điểm là em đang phân tích.

Chính xác là anh đang nhầm giữa văn nghị luận và bản dịch chú giải kinh điển.

Câu đó là thủ pháp dẫn nhập để người đọc dễ hiểu mạch tư tưởng, không phải dấu ngoặc kép trích nguyên văn Luận Ngữ. Nếu a muốn phản biện thì phản biện vào luận điểm, đừng đánh tráo sang cách hành văn của em. Ok
Em đưa nguyên tác "kinh điển" ra đây sẽ hơn là em tự gọi đoạn trích (mà em copy đâu đó trên Face) rồi nói rằng lỗi do cách hành văn.
Như thế là làm nhục Khổng tử đấy. Em, chứ không phải anh đâu.
 
Em đưa nguyên tác "kinh điển" ra đây sẽ hơn là em tự gọi đoạn trích (mà em copy đâu đó trên Face) rồi nói rằng lỗi do cách hành văn.
Như thế là làm nhục Khổng tử đấy. Em, chứ không phải anh đâu.
A đây là đang nhầm giữa trích dẫn và bài nghị luận rồi

Bài e không ghi là "dịch nguyên văn Luận Ngữ", em cũng không đặt cả đoạn trong ngoặc kép để nhận là lời Khổng Tử.

Phần em viết là diễn giải tư tưởng dựa trên điển cố trong Luận Ngữ.

Nếu anh cho rằng em diễn giải sai, anh cứ trích nguyên văn thiên Dương Hóa và chỉ rõ em sai ở câu nào.

Còn quy kết là làm nhục Khổng Tử chỉ vì văn phong diễn giải thì đó là cảm xúc của anh, không phải lập luận đâu.
 
Còn có câu Phụ từ tử hiếu.
Cha mẹ phải nhân từ, dạy con đúng đắng thì đứa nhỏ mới có hiếu.

Nhiều cha mẹ Việt Nam bây giờ đéo hiểu nho giáo, sôngs vô trách nhiệm nhưng cứ bắt con cái nó phải hiếu mình,

Trách nhiệm của phụ mẫu ngoài việc nuôi nấng dạy dỗ còn kiêm cả việc tìm vợ tìm chồng, chuẩn bị tài sản đất đai cho con ra ở riêng.
Nên thực ra ai cũng sống cá nhân như bây giờ lại là 1 điều hay
Tôi đồng ý với bạn ở một ý là
Nho giáo chưa bao giờ chỉ đòi hỏi con phải hiếu mà bỏ qua bổn phận của cha mẹ.

Có câu "Phụ từ, tử hiếu" ( tức mà cha nhân từ thì con hiếu thảo), hay rộng hơn là "phụ từ tử hiếu, huynh lương đệ đễ" – là mọi quan hệ đều là hai chiều.

Nhưng điều đó không có nghĩa là nếu cha mẹ chưa hoàn hảo thì con mặc nhiên không còn bổn phận hiếu kính.

Nho gia đặt ra chuẩn mực đạo đức cho cả hai phía, chứ không lấy lỗi của bên này để xóa nghĩa vụ của bên kia bạn à.

Còn chuyện cha mẹ phải chuẩn bị tài sản, tìm vợ gả chồng... đó là tập quán của một số thời kỳ lịch sử, không phải cốt lõi của chữ Hiếu.

Cốt lõi vẫn là tình thân, trách nhiệm và lòng biết ơn thôi.
 
A đây là đang nhầm giữa trích dẫn và bài nghị luận rồi

Bài e không ghi là "dịch nguyên văn Luận Ngữ", em cũng không đặt cả đoạn trong ngoặc kép để nhận là lời Khổng Tử.

Phần em viết là diễn giải tư tưởng dựa trên điển cố trong Luận Ngữ.

Nếu anh cho rằng em diễn giải sai, anh cứ trích nguyên văn thiên Dương Hóa và chỉ rõ em sai ở câu nào.

Còn quy kết là làm nhục Khổng Tử chỉ vì văn phong diễn giải thì đó là cảm xúc của anh, không phải lập luận đâu.
Em đang bấn loạn vì con GPT đấy.
 
Bài viết tuy có vẻ triết luận, nhưng nếu đọc kỹ:
Dù chốt hạ bằng câu:

Nhưng xuyên suốt bài viết là những luận điểm "nợ gốc", "vô ơn".v.v... để ám thị người đọc bằng quan điểm "không trả nợ gốc là vô ơn".
Đặc biệt, đoạn này

Gọi những người không theo quan điểm của tác giả, là "giả tạo" "không biết ứng xử tốt đẹp".
Nhìn chung, đặt vấn đề tốt, nhưng bài viết mang rất nhiều cài cắm tư duy, và đóng kín mọi tranh luận bằng tư duy đóng.
Cảm ơn bạn đã đọc kỹ. Tuy nhiên tôi nghĩ bạn đang hiểu khác ý tôi ở 1 điểm.

Tôi không hề viết: "Ai không để tang ba năm là vô ơn."

Ngược lại, tôi đã kết luận rất rõ là "Để tang một năm hay ba năm là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại."

Điều tôi phê bình không phải là người chọn 1 năm hay 3 năm, mà là tâm thế chỉ cân đo lợi ích mà quên mất ân dưỡng dục.

Chữ "giả tạo" trong bài cũng không nhắm vào người có quan điểm khác, mà nhắc lại đúng tinh thần Nho gia: Lễ nếu không có Nhân thì chỉ còn là hình thức.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc một người để tang 3 năm chỉ vì sĩ diện cũng là "hữu lễ vô nhân", chứ tôi đâu bênh họ.

Nếu sau khi đọc xong, bạn vẫn thấy tôi đang cài cắm kết luận thì tôi tôn trọng cách đọc đó của bạn. Nhưng tôi nghĩ là, bài viết đã mở ra đúng một điều để tranh luận: điều gì làm nên đạo hiếu, nghi thức hay lòng biết ơn?

Chứ tôi không hề khép lại bằng kết luận "ai không giống tôi là vô ơn".
 
A à, a đang hiểu nhầm dụng ý của Khổng Tử. Ông không mạt sát Tể Ngã vì không chịu để tang ba năm, mà vì câu trả lời "con thấy an" đã bộc lộ nội tâm của anh ấy.

Khi Khổng Tử hỏi: "Nếu ăn ngon mặc đẹp sau một năm mà lòng con thấy an thì cứ làm đi", đó là cách để chính Tể Ngã tự bộc lộ lương tri của mình.

Sau khi nghe câu trả lời ấy, Khổng Tử mới kết luận rằng Tể Ngã "bất nhân", vì theo ông, một người thực sự nhớ ơn cha mẹ sẽ không thể thấy an lòng nhanh như vậy.

Ông không hề cưỡng ép Tể Ngã làm theo lễ, mà đánh giá phẩm chất đạo đức đằng sau sự lựa chọn ấy, 2 việc đó khác nhau anh iu
Cha mẹ sinh con ra hạnh phúc nhất là khi thấy con vui vẻ, nên con cái chọn sống vui vẻ hướng tới tương lai chính là 1 cách báo hiếu, ngày đêm đau buồn vì cái quy luật tự nhiên không thể tránh khỏi là ngu dốt. Nên việc "Khổng Tử mới kết luận rằng Tể Ngã "bất nhân", vì theo ông, một người thực sự nhớ ơn cha mẹ sẽ không thể thấy an lòng nhanh như vậy." là cũng không hoàn toàn đúng, đến lúc này Khổng Tử lại quay lại chính cái vấn đề cân đo đong đếm về mặt quy ước thời gian mà ông đang chê Tể Ngã
 
Cảm ơn bạn đã đọc kỹ. Tuy nhiên tôi nghĩ bạn đang hiểu khác ý tôi ở 1 điểm.

Tôi không hề viết: "Ai không để tang ba năm là vô ơn."

Ngược lại, tôi đã kết luận rất rõ là "Để tang một năm hay ba năm là cái khuôn có thể tùy thời mà bàn lại."

Điều tôi phê bình không phải là người chọn 1 năm hay 3 năm, mà là tâm thế chỉ cân đo lợi ích mà quên mất ân dưỡng dục.

Chữ "giả tạo" trong bài cũng không nhắm vào người có quan điểm khác, mà nhắc lại đúng tinh thần Nho gia: Lễ nếu không có Nhân thì chỉ còn là hình thức.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc một người để tang 3 năm chỉ vì sĩ diện cũng là "hữu lễ vô nhân", chứ tôi đâu bênh họ.

Nếu sau khi đọc xong, bạn vẫn thấy tôi đang cài cắm kết luận thì tôi tôn trọng cách đọc đó của bạn. Nhưng tôi nghĩ là, bài viết đã mở ra đúng một điều để tranh luận: điều gì làm nên đạo hiếu, nghi thức hay lòng biết ơn?

Chứ tôi không hề khép lại bằng kết luận "ai không giống tôi là vô ơn".
Thật ra nếu cho rằng dẫn nhập bằng ý Khổng Tử rồi phát triển thẻm thì bạn đang mâu thuẫn trong chính luận điểm. Dẫn chứng:
1. Lời Khổng Tử trong bài viết:
“Tể Ngã thật bất nhân. Đứa trẻ sinh ra đời, phải mất ba năm ẵm bồng trên tay cha mẹ, mới rời khỏi tấm lòng bọc che của phụ mẫu.

Tinh thần ba năm để tang, chính là để trả lại ba năm ẵm bồng thuở lọt lòng đó vậy.”
2. Lời bình của bạn:
Nhưng tôi nghĩ là tình yêu thì không nên được nhìn như một cuộc trao đổi ngang giá.
Như vậy, người đầu tiên cân đo thiệt hơn, ngang trái thay, không ai khác, chính là Khổng Tử.
Xuyên suốt thớt này, bạn luôn dẫn ý của Khổng Tử để tô đậm ý của mình, nhưng nó lại trái ngược nhau hoàn toàn.
Vậy, hoặc là bạn hiểu sai ý Khổng Tử, hoặc bạn diễn đạt sai ý của bản thân.
 
Thật ra nếu cho rằng dẫn nhập bằng ý Khổng Tử rồi phát triển thẻm thì bạn đang mâu thuẫn trong chính luận điểm. Dẫn chứng:
1. Lời Khổng Tử trong bài viết:

2. Lời bình của bạn:

Như vậy, người đầu tiên cân đo thiệt hơn, ngang trái thay, không ai khác, chính là Khổng Tử.
Xuyên suốt thớt này, bạn luôn dẫn ý của Khổng Tử để tô đậm ý của mình, nhưng nó lại trái ngược nhau hoàn toàn.
Vậy, hoặc là bạn hiểu sai ý Khổng Tử, hoặc bạn diễn đạt sai ý của bản thân.
T cũng định viết y m, mà thấy cô nương này dùng ChatGPT (chắc bản free) rep lại t đọc mắc mệt nên lại thôi
 
Tao có vài thắc mắc:

1. Khổng tử có biết cách Tể Ngã đối xử với cha mẹ khi họ còn sống, và những ngày cuối đời thế nào ko? Nếu lỡ may giai đoạn đó mức độ "hiếu" của Tể Ngã cao hơn nhiều người đương thời, thì liệu Tể Ngã có quyền an nhiên sau khi cha mẹ qua đời, vì lúc cha mẹ còn sống, ông đã làm tất cả bổn phận của 1 người con có hiếu? Và nếu những ngày cuối đời, cha mẹ Tể Ngã cảm nhận rõ nhất và ghi nhận cái hiếu của con mình, đã căn dạn Tể Ngã ko cần quá đau thương quá lâu, vì sinh lão bệnh tử do trời còn con mình đã tận lực rồi, thì sao?
2. Khổng tử nghĩ gì về tình huống 1 người con sống lương bạc với cha mẹ (từ trung tính đến bất hiếu) nhưng lúc cha mẹ chết thì hối hận thật và chăm chỉ để tang 3 năm trong lòng tràn đầy thành kính và sám hối? Như vậy là nhân hay bất nhân?
3. Khổng tử nếu đối mặt với quan điểm hiện đại rằng con cái ko dc chọn sinh ra trên đời thì sẽ nhận định thế nào về chữ hiếu?
4. Có chắc 3 năm là đủ? Trong khi thời khổng tử (và suốt thời phong kiến) thì trẻ con phải 5-7 tuổi mới bắt đầu xuống ruộng phụ giúp cha mẹ dc. Ngoài ra với nền tảng y tế thấp ngày xưa thì 3 tuổi hay 5 tuổi hay 7 tuổi thì đều dễ tạch như nhau, vậy logic 3 năm là gì?
 
Thật ra nếu cho rằng dẫn nhập bằng ý Khổng Tử rồi phát triển thẻm thì bạn đang mâu thuẫn trong chính luận điểm. Dẫn chứng:
1. Lời Khổng Tử trong bài viết:

2. Lời bình của bạn:

Như vậy, người đầu tiên cân đo thiệt hơn, ngang trái thay, không ai khác, chính là Khổng Tử.
Xuyên suốt thớt này, bạn luôn dẫn ý của Khổng Tử để tô đậm ý của mình, nhưng nó lại trái ngược nhau hoàn toàn.
Vậy, hoặc là bạn hiểu sai ý Khổng Tử, hoặc bạn diễn đạt sai ý của bản thân.
Tôi nghĩ b đang hiểu chữ "trả" theo nghĩa sòng phẳng, còn Khổng Tử dùng theo nghĩa báo đáp.
Trong Nho gia, không ai cho rằng 3 năm để tang = trả hết công ơn cha mẹ. Nếu là trao đổi ngang giá thì chỉ cần đủ 3 năm là xong nợ. Nhưng Nho gia chưa bao giờ nói như vậy.

Câu 3 năm để trả lại ba năm ẵm bồng, đó là một biểu tượng đạo đức, nhằm nhắc con người nhớ đến khoảng thời gian mình hoàn toàn sống nhờ cha mẹ.

Nó không phải là một phép quy đổi "3 năm nuôi = 3 năm tang".
Vì vậy tôi mới viết là "Tình yêu không nên được nhìn như một cuộc trao đổi ngang giá."

Tôi đang phủ nhận cách hiểu cơ học của chữ trả, chứ không phủ nhận ý Khổng Tử về báo ân.
Nếu đọc chữ trả theo nghĩa kinh tế thì đúng là sẽ thấy mâu thuẫn. Nhưng trong văn hóa Nho gia, báo ân, đền ân, hay trả nghĩa, vốn không mang ý nghĩa thanh toán sòng phẳng.

Có thể cách là tôi dùng những từ như nợ gốc, trả lại, sòng phẳng với lương tri, khiến người đọc liên tưởng đến quan hệ vay - trả. Nếu vậy thì tôi ghi nhận góp ý, vì đúng là cách diễn đạt có thể gây hiểu như b nói. Nhưng ý tôi vẫn nhất quán: điều Khổng Tử muốn giữ không phải là một phép tính, mà là ký ức về ân dưỡng dục và lòng biết ơn.
 
Nhưng có phải khổng tử đang cố tình khóa cứng lễ (để tang 3 năm) vào nhân (có hiếu)? Thế nếu để tang 1 năm nhưng sau đó mỗi bữa ăn, mỗi tối trước khi đi ngủ đều dành 5-10p tưởng nhớ cha mẹ, và việc này thậm chí kéo dài đến lúc bản thân qua đời, thì thế nào?
 
Tao có vài thắc mắc:

1. Khổng tử có biết cách Tể Ngã đối xử với cha mẹ khi họ còn sống, và những ngày cuối đời thế nào ko? Nếu lỡ may giai đoạn đó mức độ "hiếu" của Tể Ngã cao hơn nhiều người đương thời, thì liệu Tể Ngã có quyền an nhiên sau khi cha mẹ qua đời, vì lúc cha mẹ còn sống, ông đã làm tất cả bổn phận của 1 người con có hiếu? Và nếu những ngày cuối đời, cha mẹ Tể Ngã cảm nhận rõ nhất và ghi nhận cái hiếu của con mình, đã căn dạn Tể Ngã ko cần quá đau thương quá lâu, vì sinh lão bệnh tử do trời còn con mình đã tận lực rồi, thì sao?
2. Khổng tử nghĩ gì về tình huống 1 người con sống lương bạc với cha mẹ (từ trung tính đến bất hiếu) nhưng lúc cha mẹ chết thì hối hận thật và chăm chỉ để tang 3 năm trong lòng tràn đầy thành kính và sám hối? Như vậy là nhân hay bất nhân?
3. Khổng tử nếu đối mặt với quan điểm hiện đại rằng con cái ko dc chọn sinh ra trên đời thì sẽ nhận định thế nào về chữ hiếu?
4. Có chắc 3 năm là đủ? Trong khi thời khổng tử (và suốt thời phong kiến) thì trẻ con phải 5-7 tuổi mới bắt đầu xuống ruộng phụ giúp cha mẹ dc. Ngoài ra với nền tảng y tế thấp ngày xưa thì 3 tuổi hay 5 tuổi hay 7 tuổi thì đều dễ tạch như nhau, vậy logic 3 năm là gì?
Câu hỏi của bạn rất hay, tôi thử trả lời theo góc nhìn của Nho gia, chứ không nói đó là chân lý tuyệt đối nhé

1. Nếu Tể Ngã đã hiếu khi cha mẹ còn sống thì có quyền an nhiên sau khi cha mẹ mất không?

Theo tôi là, có thể. Vì Nho gia chưa bao giờ dạy rằng chỉ nhìn vào thời gian để tang là đủ để kết luận một người có hiếu hay không.

Nhưng điều Khổng Tử hỏi Tể Ngã không phải là: "Con đã hiếu chưa?" mà là: "Sau một năm, lòng con có thật sự an không?"

Đó là một câu hỏi về nội tâm. Nếu Tể Ngã thực sự đã tận hiếu và cha mẹ cũng dặn con đừng quá đau buồn, thì tôi nghĩ cuộc đối thoại sẽ khác.

Luận Ngữ không ghi giả định đó, nên Khổng Tử chỉ phán xét dựa trên câu trả lời "Con thấy an."

2. Người lúc sống bất hiếu nhưng sau khi cha mẹ mất mới thành tâm để tang ba năm thì sao?

Theo chính tinh thần "Lễ phải có Nhân", thì tôi nghĩ Khổng Tử cũng không xem đó là viên mãn.

Nếu chỉ có lễ mà không có nhân thì là hình thức.
Nhưng nếu thật sự sinh lòng hối cải thì Nho gia cũng không cấm con người sửa mình.

Lễ lúc ấy không xóa được lỗi cũ, nhưng có thể là điểm khởi đầu của sự chuyển hóa.

3. Nếu con cái không được chọn sinh ra thì còn phải hiếu không?

Đây là điểm khác biệt giữa tư tưởng hiện đại và Nho gia.
Nho gia không đặt nền tảng đạo hiếu trên hợp đồng hay sự đồng ý được sinh ra.

Nó dc đặt trên một thực tế rằng: sự sống, sự nuôi dưỡng và trưởng thành đều nhận từ cha mẹ.

Có thể không đồng ý với tiền đề ấy, nhưng đó là hệ quy chiếu của Nho gia.

4. Vì sao là ba năm mà không phải năm hay bảy năm?

Theo các chú giải cổ, 3 năm không nhằm tính chính xác đến từng tháng, mà vì cổ nhân quan niệm đứa trẻ khoảng ba tuổi mới thật sự rời vòng tay bế bồng của cha mẹ.

Đó là một con số mang tính biểu tượng nhiều hơn là sinh học.

Nếu biến nó thành phép tính nuôi 3 năm thì trả 3 năm thì đúng là sẽ phát sinh rất nhiều nghịch lý như bạn nêu.

Vì vậy tôi cũng kết luận ở cuối bài rằng: 1 năm hay 3 năm là cái khuôn có thể bàn lại, còn điều tôi muốn giữ là câu hỏi mà Khổng Tử đặt ra: lòng biết ơn của con người có còn hay không?
 

Có thể bạn quan tâm

Top